Quản Gia Kí Sự Lục

Chương 21



Mọi người trời sinh đều thích lãng mạn, dù người đã kết hôn cũng thế. Tình yêu cần dược bôi trơn điều hòa, dược bôi trơn ở đâu, dược bôi trơn chính là lễ tình nhân. Vương triều cũng có lễ tình nhân, lễ tình nhân vào mồng bảy tháng bảy.

Lý Hiểu Nhạc nghĩ đi nghĩ lại, lễ tình nhân nên tặng cho lão bà cái gì? Thần giữ của vô cùng đau đầu, nếu quá keo kiệt sẽ khiến lão bà phản cảm, nhưng lại không muốn tiêu tiền, phải nghĩ sách lược vẹn toàn a.

Ôn Lương Ngọc nghĩ đi nghĩ lại, lễ tình nhân nên mua cho lão công cái gì? Mình luôn cố gắng noi gương Lý Hiểu Nhạc, nhưng lễ tình nhân cũng không nên quá keo kiệt , lại không muốn dùng tiền, dù sao tiền đều do lão công kiếm về. Suy nghĩ một chút, làm thế nào để tiết kiệm a, phải tìm cách tốt hơn.

Giang Hỉ Duyệt thấy lễ tình nhân đến, cơ hội cầu hôn đã tới, nên mua một chiếc nhẫn kim cương và hoa tươi, có bao nhiêu lãng mạn a. Giang Hỉ Duyệt nghĩ đi nghĩ lại, trong lòng đều say mê.

“Lại ngơ ngẩn.” Thập Nhị nhìn thoáng qua Giang Hỉ Duyệt, tính toán ngày mồng bảy tháng bảy kiếm tiền thế nào.

Lão Cát đã nghĩ ra lễ vật mua cho Lão Cát tẩu tử, nhưng tiền mua lễ vật bị lão bà tịch thu. Thói đời, ai!

Lão Cát tẩu tử tịch thu tiền riêng của Lão Cát, nghĩ thầm dùng số tiền kia mua lễ vật cho ngươi, vừa khéo.

Kỳ Lân vương dẹp loạn biên cương, chiến thắng trở về, còn mang theo Thuần vương phi. Ngày bảy tháng bảy, Vương gia chuẩn bị lễ vật tặng Vương phi, tặng cái gì mới tốt?

Vương phi nhớ tới ngày mồng bảy tháng bảy, sẽ khổ sở, sẽ khóc, vì nam nhân một lòng thương hắn đã chết, không lâu trước đó sinh bệnh mà chết. Tình yêu tới quá ngắn, cũng quá hoàn mỹ. Giống như một giấc mộng, khi tỉnh, mọi thứ lại trở về như cũ, chỉ là tâm tình bất đồng.

Tiểu thế tử về nhà, Cửu phu nhân bị đuổi ra cửa. Bảo Bảo hỏi tiểu thế tử thích gì, tiểu thế tử nói: “Cái gì ta cũng không thích.”

Kỳ Lân vương muốn theo đuổi Vương phi, nhưng không nghĩ ra cách, gấp đến độ vò đầu bứt tai. Định hỏi các mưu sĩ lại không thể mở miệng, dù sao đây là chuyện nhà mình. Mà y cũng nghĩ không ra phương pháp gì, hỏi Lý Hiểu Nhạc xem sao? Cố gắng còn có chút chủ ý.

Kỳ Lân vương gia chạy đến nhà Lý Hiểu Nhạc, cùng đôi vợ chồng thương lượng cách theo đuổi lão bà của mình. Đúng lúc Giả Thành Thực được nghỉ, tìm đến Lý Hiểu Nhạc uống rượu, thế là xúm lại thảo luận.

“Vương gia, ta chưa từng ly hôn, phương diện này không đủ kinh nghiệm.” Lý Hiểu Nhạc nói.

“Vô dụng, bổn vương cũng là lần đầu.” Kỳ Lân Vương nói.

“Ngươi muốn lão bà quay về, chắc chắn khó khăn.” Giả Thành Thực sờ cằm, “Tốt nhất là lễ tình nhân, ngươi cầu hôn hắn.”

“Cầu hôn không thành vấn đề, nhưng ta phải nói cái gì?” Kỳ Lân Vương hỏi.

“Nói cái gì?” Tất cả mọi người suy nghĩ, cầu hôn nên nói cái gì.

“Lúc tướng công ta cầu hôn với ta, nói, Tiểu Ngọc, gả cho ta, ta thiệt tình yêu ngươi. Theo ta, từ nay về sau ta tuyệt không nạp thiếp, tuyệt không lừa ngươi, đánh không đánh lại, mắng không mắng lại, tiền công giao toàn bộ, việc nhà làm toàn bộ, là Thập Toàn Đại Bổ hoàn của ngươi.” Ôn Lương Ngọc nói bí sử cầu hôn của Lý Hiểu Nhạc, Lý Hiểu Nhạc đỏ mặt, có chút xấu hổ. “Tướng công ta đều làm được, điểm ấy các ngươi nên học tập hắn.”

“Thập Toàn Đại Bổ hoàn……” Kỳ Lân Vương hắc tuyến.

“Thế kỷ 21 chúng ta lưu hành một câu nói vô cùng động lòng người, Vương gia học thuộc, nói với Vương phi, cam đoan hắn hồi tâm chuyển ý.” Giả Thành Thực nói.

“Nói cái gì, dạy ta.” Kỳ Lân Vương không thể chờ .

“Đã từng có một phần tình yêu chân thành đặt trước mặt ta, ta không biết quý trọng, chờ ta mất đi mới hối hận không kịp, trong cuộc sống, chuyện thống khổ nhất cũng chỉ thế này thôi. Nếu ông trời có thể cho ta một cơ hội, ta sẽ nói với ngươi ba chữ: Ta yêu ngươi. Nếu phần yêu này tăng thêm kỳ hạn, ta hy vọng là…… Một vạn năm.” Giả Thành Thực đầy tình cảm nói một lần, Kỳ Lân Vương cầm bút ghi, nỗ lực nhớ kỹ.

Ôn Lương Ngọc và Lý Hiểu Nhạc ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, điều này có thể được không?

Lúc mọi người bận rộn, rốt cục lễ tình nhân đã tới.

Sáng sớm Lý Hiểu Nhạc thức dậy, bước ra cửa, vừa đi vừa nghĩ, mình nên mua cho Ôn Lương Ngọc lễ vật gì mới tốt.

Nói lễ tình nhân, không khí vui mừng tràn ngập đường phố, việc buôn bán náo nhiệt, người người chen chúc mua hoa tươi. Nổi danh giàu có thứ hai kinh thành, người đàn ông độc thân hoàng kim – Kiều Siêu Phong đồng học, rạng rỡ đi thu hoạch.

Hôm nay Kiều Siêu Phong ăn mặc đẹp đẽ quý giá, nhìn đông nhìn tây trên đường. Hắn mua lễ vật là một hộp bảo thạch, trong tay cầm hoa tươi, đi gặp tình nhân. Tình nhân của hắn là ai, hắn cũng không biết. Tình nhân của hắn nhiều lắm, người nào gần thì tới nhà người đó.

Ngươi quá rêu rao, quá rêu rao thì dễ dàng gặp cướp.

Kiều Siêu Phong bị một người cầm dao nhỏ đe dọa, đẩy hắn vào ngõ cụt, rất không khách khí: “Hôm nay lễ tình nhân, vừa vặn lão tử không có quần áo mới, không có lễ vật, ngươi thương cảm ta một chút, hảo hữu.”

“Đây là cướp bóc! Cướp a! Cứu mạng a!” Kiều Siêu Phong thất kinh, lớn tiếng kêu to.

“Câm miệng, hô lão tử giết ngươi!” Vừa nói vừa quơ quơ dao nhỏ trong tay.

“Rồi, ta không hô, ngươi đừng đả thương ta.”

“Túi tiền, cả bảo thạch trên tay ngươi, cởi quần áo, đưa cho ta.”

Rời vừa nói xong tên cướp đã bị một cước đá bay, đại hiệp Lý Hiểu Nhạc, một thân chính khí đứng trước mặt Kiều Siêu Phong. Kiều Siêu Phong thấy người tới cứu hắn, chỉ thiếu chút nữa ôm chân đại hiệp khóc lóc kể lể.

“Xú tiểu tử, dám cướp bóc trước mặt ta, ta đại biểu chính nghĩa dẹp ngươi.”

Tên cướp đã sớm nằm trên mặt đất, rên hừ hừ, không nhúc nhích được.

“Ta cho ngươi cướp, cướp này, đánh chết ngươi.” Kiều Siêu Phong thích nhất đánh chó rơi xuống nước, liền giẫm mấy cái lên người tên cướp.

“Đại hiệp, rất cảm tạ ngươi.” Kiều Siêu Phong nói.

“Trước không vội cảm tạ, ta đâu giúp không công, ta thu phí.” Lý Hiểu Nhạc nói.

“A, đại hiệp trừ gian giệt ác, còn thu phí?” Kiều Siêu Phong choáng váng.

“Nói nhảm, đại hiệp cũng phải qua lễ tình nhân.” Lý Hiểu Nhạc hùng hồn nói.

Kiều Siêu Phong nhìn Lý Hiểu Nhạc cầm đi hộp bảo thạch và bó hoa, khóc không ra nước mắt. Vì vậy để tiết hận, hắn ra sức đánh chó rơi xuống nước.

Kiều Siêu Phong đã không còn hào hứng, đành trở về tiệm ngọc của mình, xem sinh ý.

“Lão bản, mua lễ vật tặng người, mua cái gì mới hợp?” Ôn Lương Ngọc hỏi chưởng quầy.

Kiều Siêu Phong vừa thấy Ôn Lương Ngọc, thần a, thật xinh đẹp! Xinh đẹp cũng không đủ để hình dung y, xem ra ông trời chiếu cố ta, ái thần không vứt bỏ ta!

“Vị công tử này, mua ngọc a.” Kiều Siêu Phong vọt đến trước mặt Ôn Lương Ngọc.

“Đúng vậy, không biết mua cái gì mới tốt.” Ôn Lương Ngọc cười tủm tỉm.

“Muốn tặng cho ai.”

“Hắn nha, vóc dáng không cao, mặt rất đáng yêu.”

“Vậy ngươi tin ta, ta giúp ngươi chọn lựa……” Kiều Siêu Phong bắt đầu nói cách xem ngọc với y, người nào tặng ngọc nào thì phù hợp. Cuối cùng, Ôn Lương Ngọc chọn được một cái, Kiều Siêu Phong đưa cho hắn miễn phí.

“Rất cảm tạ , cái này thực xấu hổ.” Ôn Lương Ngọc khẽ cười.

“Không có gì, phục vụ mỹ nhân là vinh hạnh của ta. Không biết mỹ nhân có thể cùng ta……” Kiều Siêu Phong vẫn chưa nói xong, Ôn Lương Ngọc đã nhìn thấy Lý Hiểu Nhạc, trên tay hắn là hộp bảo thạch và hoa tươi.

“Cám ơn ngươi, Kiều công tử, tướng công ta đến, ta phải đi.” Ôn Lương Ngọc nói xong, chạy tới chỗ Lý Hiểu Nhạc.

“Lão bà, ngươi xem, lễ vật ta tặng ngươi.” Lý Hiểu Nhạc đem hoa tươi và hộp bảo thạch cho Ôn Lương Ngọc. Ôn Lương Ngọc cao hứng nhận lấy, hôn Lý Hiểu Nhạc một cái.

“Tướng công, lễ vật của ta cũng đẹp a.” Ôn Lương Ngọc đeo ngọc cho Lý Hiểu Nhạc.

“Cám ơn lão bà.” Lý Hiểu Nhạc cũng hôn Ôn Lương Ngọc, hai người thân mật, cùng rời đi.

Kiều Siêu Phong sững sờ, mỹ nhân kia là lão bà của đại hiệp tham tiền…… Các ngươi thật quá đáng, lễ vật của các ngươi đều từ ta mà ra!

Trong thanh lâu, một mảnh bận rộn. Bởi vì tiểu quan kỹ nữ cũng có người thân mật, ai ai cũng qua lễ tình nhân. Thập Nhị bề bộn, quanh mòng mòng. Đêm khuya mới có thời gian nghỉ ngơi, lúc này Giang Hỉ Duyệt cầm hoa tươi đến. Trông thấy Thập Nhị, quỳ một gối xuống, thâm tình chân thành: “Thập Nhị thân ái, ngươi như trăng sáng trên bầu trời, dẫn dường cho ta trong bóng đêm, ngươi như ánh dương ôn hòa, sưởi ấm lòng ta, ngươi như…… Chờ một chút ta xem xem, ta quên từ.” Giang Hỉ Duyệt lấy một tờ giấy, muốn niệm.

“Được rồi được rồi, đừng niệm, ngươi lại đùa giỡn cái gì chứ.” Thập Nhị hỏi.

“Là như vậy, ta hướng ngươi cầu hôn a, gả cho ta được không. Ta là thật tâm.” Giang Hỉ Duyệt nói.

“Ngươi không ngủ mơ chứ?” Thập Nhị hỏi.

“Ta rất tỉnh táo.” Giang Hỉ Duyệt nói.

“Ta đã làm tiểu quan.”

“Ta không quan tâm quá khứ của ngươi.”

“Ta là tú bà thanh lâu.”

“Đây chỉ là nghề nghiệp của ngươi, không quan hệ.”

“Ta không có học, hơn nữa tính cách không dịu dàng.”

“Ta có học là được, Thập Nhị rất có cá tính, ta thích cá tính của ngươi.”

“Ta tuổi không nhỏ .”

“Ta cũng không nhỏ.”

“Ta không thể sinh hài tử cho ngươi.”

“Chúng ta thu dưỡng một hài tử là được.”

“Ta sẽ không cho ngươi thay đổi .”

“Không sao, hết thảy không vấn đề gì, chỉ cần ngươi chịu gả cho ta.”

Thập Nhị nhìn chằm chằm Giang Hỉ Duyệt, nhìn tới mức Giang Hỉ Duyệt sợ hãi, “Thập Nhị, ngươi không sao chứ.”

“Giang Hỉ Duyệt, ngươi nói thật sao.”

“Ta nói thật, nếu ngươi không tin, có thể xem biểu hiện về sau của ta.” Giang Hỉ Duyệt cầm lấy tay Thập Nhị, đeo một chiếc nhẫn vào ngón tay hắn.

“Giang Hỉ Duyệt, nhớ kỹ lời ngươi nói ngày hôm nay, tương lai nếu ngươi đổi tâm, ta sẽ móc tim ngươi ra.”

“Được, nếu ta đổi tâm, ngươi sẽ móc tim ta ra. Gả cho ta được không?”

“Được.” Thập Nhị ôm chặt lấy Giang Hỉ Duyệt, hôn một cái nóng bỏng.

Trong vương phủ, Kỳ Lân vương đang hướng Thuần vương phi cầu hôn: “Đã từng có một phần tình yêu chân thành đặt trước mặt ta, ta không biết quý trọng, chờ ta mất đi mới hối hận không kịp, trong cuộc sống, chuyện thống khổ nhất cũng chỉ thế này thôi. Nếu ông trời có thể cho ta một cơ hội, ta sẽ nói với ngươi ba chữ: Ta yêu ngươi. Nếu phần yêu này tăng thêm kỳ hạn, ta hy vọng là…… Một vạn năm.”

Kỳ Lân Vương nói xong , trong lòng âm thầm cao hứng, không nói sai. Thật tốt quá.

Vương phi giật mình nhìn Kỳ Lân Vương, sờ sờ trán của hắn, “Không phát sốt.” Vương phi còn nói: “Vậy nhất định là động kinh, mau gọi ngự y!”

“Ta không có bệnh, ta thiệt tình hướng ngươi cầu hôn. Cho ta cơ hội được không.” Kỳ Lân Vương thâm tình nhìn Vương phi.

“Lại theo ngươi, nhìn ngươi mỗi ngày hái hoa ngắt cỏ ư.” Thuần vương phi nói.

“Không phải, ta quyết định từ nay về sau chỉ cùng ngươi hảo hảo sống, không bao giờ nghĩ những người khác.” Kỳ Lân Vương nói.

“Ngươi gạt ta, ta không tin.”

“Vương gia, đào kép Tiễn Hồng Vũ của Hồng Mai Ban đến đây, hắn nói ngài đáp ứng cùng hắn qua lễ tình nhân.” Một tiểu tư ở ngoài cửa bẩm báo.

“Ta đã nói ngươi gạt ta mà, ta sẽ không tin tưởng ngươi nữa .”

“Cút ra ngoài cho ta!” Kỳ Lân Vương âm thầm mắng, tên vương bát đản không có mắt, dám tới quấy rối lúc này, hại lão tử cầu hôn không thành công.

“Thuần, ngươi hãy nghe ta nói, ta thật sự không tìm Tiễn Hồng Vũ gì đó……” Kỳ Lân Vương cố gắng giải thích, Thuần vương phi giống như là lão tăng nhập định, gió thổi bất động.

Bảo Bảo đưa một Tiểu kim khóa cho tiểu thế tử, tiểu thế tử nở nụ cười, nhận lễ vật.

“Từ nay về sau ngươi là người của ta, ta sẽ bảo vệ ngươi.” Bảo Bảo thề son sắt

Giả Thành Thực ở tại Huyền Vũ vương phủ, nhận được lễ vật của Huyền Vũ vương, Huyền Vũ Vương nói: “Dù sao ngươi không có lão bà, ta cũng không có lão bà, hôm nay chúng ta cùng uống tới say.”

Bối Bối đem một cái chuông nhỏ màu vàng cho tiểu cô nương xinh đẹp.

“Cám ơn ngươi, Bối Bối.”

“Thích không.”

“Thích.”

“Nữu Nữu, ta thích ngươi, ngươi thích ta không?”

“Ta cũng thích ngươi, Bối Bối.”

“Nữu Nữu, ngươi thích ta điểm nào?”

“Ta thích ngươi đẹp trrai.”

“Bối Bối, ngươi thích ta điểm nào?”

“Ta thích ngươi đáng yêu.”

Sau đó hai hài tử, nắm bàn tay nhỏ bé, đi trên cầu hỉ thước.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.