Quân Hôn Bí Mật

Chương 1: Tiết tử



Thời tiết vào tháng ba, những bông tuyết trắng ở vùng Lâm Tri lại rơi càng ngày càng lớn. Một con đường dài vùng biên giới giữa hai huyện đã có tới 17 đến 18 đoạn đường đang có hiện tượng tuyết lở nên không hề thiếu những chiếc xe đi qua đây mà bị mắc kẹt lại ở nơi nào đó.

Việc dọn tuyết cùng với việc chuyên chở đã có đội ngũ bắt đầu tổ chức cứu viện nhưng là hàng dài xe bị nhốt vẫn là biểu hiện của tình huống lúc này là rất khẩn cấp, cần phải cứu viện cấp bách hơn nữa.

Mọi người ở bên trong xe đã vô cùng lo lắng, bất an chìm trong trầm mặc thì có một giọng nữ đánh vỡ không khí trầm mặc nghiêm trọng này, “Anh lái xe ơi, anh có thể mở hệ thống sưởi lên chút không? Ban ngày tuyết rơi ở Tây Tạng này có thể đem con người ta đông lạnh đến chết đấy.”

Anh lái xe bất đắc dĩ thở ra một hơi khói, “Không phải là không mở mà là chúng ta không thừa bao nhiêu dầu nữa, cô chịu khó một chút đi.” Nói xong, lái xe lắc lắc đầu, chỉ có thể càng thêm bất đắc dĩ không nghe đến những thanh âm thấp nhỏ của những người đang khóc nức nở trong xe.

Nghe được có cô gái nào đó còn nhỏ giọng oán giận, “Sớm biết thế này thì sẽ không đến Tây Tạng, đều tại anh. Nói muốn đến xem hoa đào lại vừa vặn gặp tuyết lở, giờ thì tốt rồi, nếu không có người đến cứu thì…”

Cô gái nói đến một nửa thì lại không nói nữa, người đàn ông bên cạnh lên tiếng an ủi, “Em đừng khóc nữa, chúng ta cũng chỉ là dừng ở trên đường. Em xem, phía trước còn mấy chiếc xe, bánh xe còn rơi vào cái hố tuyết lở lớn kia kìa, so với chúng ta còn thảm hơn nhiều.”

Theo lời nói của người đó, toàn xe đều nhìn về phía trước, nhìn những cảnh đó làm cho bọn họ đều nhịn không được mà thở dài. Cách bọn họ không đến 200 thước, một chiếc xe bus lớn đã rơi cả hơn nửa xe vào trong hố tuyết lớn, hiện tại lại đang có rất nhiều tuyết rơi xuống giống như đang cố sức muốn đem thân xe bao phủ ở trong tuyết. Mà ở đây mọi người bởi vì tuyết lở nên cũng không dám tùy tiện tiến lên. Tuyết rơi ngày càng có xu thế dày hơn. Tuyết rơi xuống tạo thành từng khối nặng đè ép xuống dưới, hơi vô ý sẽ áp xuống phá hư cửa kính xe. Hơn nữa xe cho dù có rời khỏi hố to đó đi chăng nữa, cho dù tốc đố có nhanh hơn nữa cũng không tránh được vùng lở tuyết đang này dần ập đến này. Tất cả mọi người đều đang chờ xe cứu viện tới.

“Nếu không có người cứu thì không đông chết cũng bị tuyết đè mà chết.” Vẫn còn có giọng nói thầm nhỏ vang lên.

Anh lái xe hít một hơi thật sâu, thuần túy nói, “Nếu sau hai giờ nữa không có người đem bọn họ đào ra thì có lẽ họ cũng sẽ bị như thế đấy.”

Lời vừa nói ra, tất cả mọi người càng thêm áp lực mà trầm mặc hơn nữa.

Kỳ thật, bản thân người bị chôn trong xe cảm giác cũng không có tệ như vậy, ít nhất Nghiêm Chân cũng có thể tính là một trong số đó. Tỉnh lại giữa bầu trời đầy tuyết này, Nghiêm Chân có cảm giác như bản thân mình đang ở nơi bồng lai tiên cảnh. Một lát sau, cô mới trở về thực tại được. Hai mươi mấy giờ trước, bọn họ lên xe bus từ Gia Lê quay trở về Na Khúc, thời điểm đi qua Lâm Tri thì bất hạnh gặp phải trận tuyết lở này, cứ thế bị nhốt ở nơi này.

Cô mơ hồ có chút bội phục chính mình, thế nhưng có thể dưới bầu không khí trầm trọng này có thể dùng mấy chữ để khái quát về hoàn cảnh của những người trên xe này: lâm vào hoàn cảnh tai nạn nguy hiểm. Vì thế cô liền mỉm cười chế giễu.

Cô nghĩ có chút xuất thần, nếu không có trận tuyết lở này, các cô có phải sẽ không nhìn được hoa đào ở vùng Lâm Tri này hay không. Tháng ba đúng là lúc hoa đào nở rộ ở vùng Lâm Tri.

“Chị, chị không cảm thấy lạnh sao? Như thế nào mà chị còn cười được thế?” Bên cạnh có một giọng nói non nớt của một cô bé vang lên khiến cho Nghiêm chân hơi kinh ngạc mà nhìn lại. Khi cô nhìn thấy một đôi con ngươi màu đen trong suốt sáng ngời thì cô mới biết được tiếng kêu chị kia chính là kêu mình.

Đây là một cô bé nhỏ 10 tuổi đang bất mãn, đi theo người thân đến Tây Tạng du lịch, trên đường lại gặp phải trận tuyết lở này. Cô bé vốn là ngồi vị trí nơi cửa sổ để dựa vào đó, nhưng vì cửa sổ kia bị tuyết làm hư nên cô bé mới đụng đến người của Nghiêm Chân.

Nghiêm Chân dừng ánh mắt trên người cô bé, sau đó mở rộng áo khoác ngoài của mình, đem cô bé kéo vào lòng rồi dùng áo khoác ngoài bao lấy cô bé. Cô nhìn cái áo khoác rộng này lại có chút hoảng hốt, đây là trước khi xuất phát anh bỏ vào trong balo cho cô, cô không phải là thích nhưng chung quy lại vẫn không có lấy ra nữa.

Anh nói rằng, “Đừng nhìn cái áo khoác quân đội này khó coi như vậy nhưng ở Tây Tạng dùng cái này giữ ấm rất tốt.”

Anh ở Tây Tạng làm quân nhân vài năm nên anh biết, vì thế cô cũng không hề bướng bỉnh lấy ra nữa, bây giờ quả thực là đã phát huy công dụng rồi.

Phục hồi tinh thần lại, cô đối với cô bé nhỏ trong lòng mỉm cười, có lẽ vì đã làm cô giáo tiểu học nên Nghiêm Chân đối với đứa nhỏ luôn ôn hòa hơn một chút, “Em có cái gì tốt đẹp muốn nhớ lại không?” Cô hỏi, có chút lắc đầu vì đã mở miệng hỏi không đúng rồi.

Cô bé kia lập tức sửng sốt, đôi mắt to đảo quanh một hồi rồi mới giòn giã nói rằng, “Có ạ.”

“Chị cũng có.” Cô lại nói, “Vừa mới rồi chị cười là vì chị nghĩ đến đến những điều tốt đẹp đó. Nghĩ đến những điều đó thì chị sẽ không lạnh nữa.”

“Hả?” Cô bé rõ ràng là không hiểu.

Cô nhẹ nhàng xoa đầu cô bé rồi nói, “Bởi vì từng có người nói cho chị biết, một người có rất nhiều hồi ức đẹp của chính mình, chỉ có khi lâm vào hoàn cảnh nào đó mà nhớ lại những điều đó mới có thể cảm thấy đã lâu không có sự ấm áp.”

Câu nói kia là anh nói, anh ở Tây Tạng làm quân nhân vài năm sau đó liền vào bộ đội – đại đội đặc chủng, không biết khi nào làm nhiệm vụ thì sẽ gặp nguy hiểm, thời khắc cửu tử nhất sinh cũng đã trải qua nhiều lần. Anh nói anh từng vì một mục tiêu ẩn núp mà ở trong tuyết tận hai ngày, ở trong thời tiết lạnh như vậy đôi chân cũng đã mất đi tri giác nhưng vẫn ghìm gọng súng.

Đại đội trưởng của anh liền nói cho anh biết, những thời điểm khác đừng kéo căng bản thân như sợi dây cung vậy, thoải mái nghỉ ngơi một chút, hãy nghĩ lại chuyện làm cậu vui mừng ấy.

Anh liền suy nghĩ, nghĩ cái gì chứ. Vì thế anh liền nhớ lại những hồi ức của mình, một lúc sau liền quên đi cái lạnh.

Cô bé nháy mắt mấy lần, như là có phần hiểu cũng có phần không hiểu, “Vậy chị có hồi ức nào tốt đẹp để nhớ lại không?”

Cô nhắm mắt lại, tựa người vào trên ghế.

Hồi ức sao?

Cô hẳn là có rất nhiều nhiều rất nhiều, nhưng là hồi ức của cô lại ít như vậy.

( Các địa danh được nhắc đến.

Lâm Tri - 林芝 : là một đơn vịhành chính tại đông nam Khu tựtrịTây Tạng tại Trung Quốc. Chính phủTrung Quốc cũng xếp nhiều khu vực tại vùng tranh chấp vớiẤn Độthuộc địa khu này. Nyingchi có Tu viện Buchasergyi Lakang. Bao gồm có hai huyện : Hai huyện Zayü (察隅县) và Mêdog (墨脱县) dược chính phủ Trung Quốc coi là thuộc về Khu tự trị Tây Tạng tuy nhiên trên thực tế lãnh thổ của hai huyện này hiện thuộc quyền kiểm soát của bang Arunachal Pradesh thuộc Ấn Độ.

Na Khúc -那曲 : là một huyện của địa khu Nagqu (Na Khúc), khu tự trị Tây Tạng, Trung Quốc. Tên của huyện trong tiếng Tạng có nghĩa là "sông đen".

Nagqu có độcao trung bình là 4.500 mét (14,800 ft), Nagqu có khí hậu núi cao khắc nhiệt, với một mùa đông dài, rất lạnh và khô còn mùa hè kéo dài ngắn và mát. Trong mùa đông, nhiệt độthường xuống tới dưới −20°C0 vào ban đêm và nhiệt độvào ban ngày trong mùa hè là khoảng 16°C. Nhiệt độtrung bình vào tháng giêng là −12,6°C và nhiệt độ trung bình tháng 7 là 9,0°C, nhiệt độtrung bình cảnăm là −1,17°C. Từtháng 6 đến tháng 9, phần lớn các ngày đều có một lượng mưa ít nhiều và chiếm trên 80% lượng mưa cảnăm.)

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.