Quân Hôn Bí Mật

Chương 34



Qua cánh cửa này là sẽ gặp những bậc lãnh đạo cao cấp nhất trong quân khu, Nghiêm Chân biết vậy nên càng cảm thấy áp lực hơn. Nhưng Cố Hoài Việt nhìn qua tâm tình giống như là rất tốt.

Tịch Thiếu Phong Tịch tư lệnh có nhà ở ngoại ô thành phố B, cách sư đoàn cũng không xa, lái xe không đến 20 phút là đến nơi. Cố Hoài Việt thường đến nên cảm thấy quen thuộc, lính gác cũng không cần hỏi mà trực tiếp để xe đi vào. Xe dừng trước một căn nhà hai tầng nhỏ.

Ba người xuống xe, vừa vặn chạm mặt với thư ký của Tịch tư lệnh là Lương Vĩ Minh đang đi từ trong nhà ra.

“Lương thứ ký.” Cố Hoài Việt cùng hắn chào một tiếng.

Lương thư ký cười cười, sờ đầu của tiểu gia hỏa Cố Gia Minh, “Mọi người tới rồi thì vào đi, tư lệnh đang ở bên trong chờ mọi người.” Nói xong thì tiếng chuông điện thoại vang lên, Lương Vĩ Minh vừa nhìn thấy thì mày đã nhăn lại, “Nhìn xem, chưa có đi đâu mà đã gọi điện thoại tới rồi.”

Cố Hoài Việt vội hỏi, “Là chị dâu sao?”

“Là chị dâu cậu thì tốt rồi.” Lương Vĩ Minh ra vẻ hết nói nổi, “Lão đại của sư đoàn D, Thẩm Mạnh Xuyên. Tiểu tử này là một ngày một cuộc điện thoại ân cần hỏi thăm tư lệnh, hiện tại cả anh của chú đây cũng không tha, cũng không biết là muốn làm cái trò gì đây.”

Cố Hoài Việt cười cười, mà Nghiêm Chân khi nghe thấy cái tên này thì mi mắt nhảy dựng lên.

Ý thức được đối tượng mình oán giận từng lại bạn học của vị tham mưu trưởng nào đó, anh nhanh chóng vỗ sau gáy rồi cười pha trò, “Anh phải đi trước đây, mọi người vào nhà đi. Tư lệnh cũng đã thấy xe chở mọi người tiến vào viện, đừng để cho ông ấy đợi lâu.”

“Được.”

Hai người bắt tay sau đó Lương Vĩ Minh vội vàng rời đi.

Tiến vào cửa liền thấy phu nhân của Tịch tư lệnh là Chung Lê Anh đang chuẩn bị cơm chiều. Chung Lê Anh so với Tịch tư lệnh nhỏ hơn gần 14 tuổi, cũng đã gần 50 tuổi nhưng so với Lý Uyển thì còn trẻ hơn rất nhiều. Nhưng Chung Lê Anh không tốt số như Lý Uyển, vợ chồng sống với nhau hơn 30 năm nhưng bà vẫn không thể sinh cho Tịch tư lệnh được một đứa con nên chỉ có thể nhận nuôi một người con gái nuôi thôi, hiện tại đang đi du học ở nước ngoài.

Chung Lê Anh liếc mắt một cái liền thấy được ba người đang đứng ở cửa,vừa vui mừng lại vừa oán trách mà đi về phía ba người, “Dì còn nghĩ sao các cháu còn chưa có đến, sao đến mà không nói gì thế này.”

Cố Hoài Việt cười cười, cầm món quà trong tay đưa qua cho Chung Lê Anh.

Chung Lê Anh liếc mắt nhìn anh một cái rồi nói, “Người cũng đã tới rồi còn đưa cái này làm gì chứ. Dì được nhìn thấy tiểu bảo bối của Cố gia cũng đã vừa lòng lắm rồi.”

Tiểu bảo bối của Cố gia… Cố Gia Minh giương khuôn mặt nhỏ nhắn lên, nói một câu giòn giã, “Cháu chào bà nội.”

Chung Lê Anh nghe được cũng cảm thấy rất vui vẻ, nói gì chứ miệng của tiểu gia hỏa này đúng là ngọt.

Cuối cùng tầm mắt của Chung Lê Anh dừng lại ở trên người của Nghiêm Chân. Nghiêm Chân cũng đang cười, bị bà nhìn như vậy thì có chút khẩn trương.

Chung Lê Anh lập tức bật cười, cũng làm giảm bớt đi sự khẩn trương của cô, “Nhanh vào đi, Hoài Việt không phải người ngoài. Cháu cũng vậy, không cần khẩn trương gì cả, cứ coi ở đây như là ở nhà mình là được rồi.”

“Nghe lời dì Chung của cháu đi.” Một giọng nói hùng hậu từ trên lầu truyền đến, Nghiêm Chân hơi hơi ghé mắt, thấy Tịch Thiếu Phong khoác áo khoác quân trang đi từ trên lầu xuống. Lần này ông ấy không mang mũ, Nghiêm Chân mới phát hiện ra mái đầu của ông ấy cũng đã chuyển sang màu trắng rất đậm rồi.

Cố Hoài Việt đứng thẳng làm một cái quân lễ, Tịch Thiếu Phong liếc mắt nhìn anh, “Tôi vừa nói để cho vợ cậu thả lòng thì cậu lập tức làm cái quân lễ như vậy thì bằng không rồi còn gì, tự cậu làm cho tốt đi.” Nói rồi nhìn bạn nhỏ nào đó, mặt ông liền nhu hòa lại, “Này cháu trai, lại đây cho ông ôm một cái nào.”

Nói xong cúi người xuống, rồi đem tiểu gia hỏa Cố Gia Minh ôm vào lòng. Nhìn vóc dáng kia tiểu tử kia, thật sự là thịt ơi là thịt nha.. Tịch Thiếu Phong rầu rĩ nở nụ cười, ôm tiểu tử kia đi vào phòng khách.

Tịch Thiếu Phong là thủ trưởng của Cố Hoài Việt, thời điểm khi Cố Hoài Việt mới bắt đầu tham gia quân ngũ, Tịch Thiếu Phong đã là đội trưởng của quân đoàn biên phòng ở quân khu Tây Tạng, chính là vị trí mà Bàng Khải hiện tại đang làm. Sau đó Tịch Thiếu Phong được điều đến quân đoàn ở quân khu B, mà Cố Hoài Việt vào đại đội đặc chủng. Thẳng đến sáu năm trước Cố Hoài Việt được triệu hồi về sư đoàn A ở quân khu B, mới tính là cấp dưới của Tịch Thiếu Phong.

“Doanh trại quân đội làm bằng sắt này bồi dưỡng lên những người lính nối tiếp như vậy, một già một trẻ như thế này cũng coi như là duyên phận rồi.” Chung Lê Anh ở một bên một vừa rửa rau vừa nói. Trong nhà có dì giúp việc cùng một bảo vệ viên hỗ trợ nhưng Chung Lê Anh vẫn thích tự mình làm lấy. Nhất là khi không có việc gì làm, hơn nữa bà cũng không có đi làm, trừ bỏ đi trung tâm tham gia hoạt động của người già thì cũng không làm gì khác. Thứ hai là Tịch tư lệnh cũng thích ăn cơm do bà nấu.

Cố Hoài Việt cùng Tịch tư lệnh ở trong phòng khách nói chuyện, bạn nhỏ Cố Gia Minh được bảo vệ viên đưa lên trên lầu xem phim hoạt hình, mà Nghiêm Chân thì đi theo hỗ trợ bên người Chung Lê Anh, không hoảng hốt bấn loạn, “Dì à, dì đã từng đi Tây Tạng rồi sao?”

“Đương nhiên!” Chung Lê Anh cười nói, “Dì ở bên đó cũng đến 10 năm chứ không ít, mà khi Hoài Việt ở nơi đó tham gia quân ngũ thì hai bác còn chưa có rời khỏi đó. Coi như dì cũng chứng kiến một đoạn tuổi quân của nó rồi.”

“Thật sao?” Nghiêm Chân nhất thời hưng trí lên.

“Khi đó Hoài Việt tham gia đội trinh sát cũng chỉ mới là tân binh, chú Tịch của cháu cũng không biết tới người tiểu binh này, càng không biết hắn là con của lão chiến hữu Cố Trường Chí. Sau một lần toàn quân cử hành quân diễn thi đấu kỹ năng, trong quân đoàn của chú Tịch cháu có một chiến sĩ vượt qua được 500m chướng ngại được ghi lại. Chú Tịch của cháu rất vui vẻ liền mời chiến sĩ này về nhà ăn cơm, dì cũng nhờ vậy mới biết được Hoài Việt. Khi đó nó cũng mới tham tham gia đội lính trinh sát được hai năm thôi. Về gia đình của nó, chúng ta cũng qua hai năm sau mới biết được, cháu nói xem người này làm sao có thể giấu kỷ như vậy chứ.” Chung Lê Anh thổn thức không thôi.

Nghiêm Chân cười cười, “Anh ấy đại khái là không nghĩ sẽ dựa vào người nhà.”

Người tham gia quân ngũ phần lớn đều có chút ngông nghênh.

Cố Hoài Việt bưng ly trà trước mặt lên.

Tịch Thiếu Phong thanh thản tựa lưng trên tấm đệm ở ghế sofa, dịch chiếc kính mắt trên mũi, một đôi kính mắt lợi hại vẫn đang đánh giá Cố Hoài Việt.

“Chuyện khi nào thế?”

Một câu không đầu không đuôi nhưng Cố Hoài Việt nghe thế cũng đã hiểu, “Cũng lâu rồi ạ.”

Tịch Thiếu Phong cười cười, “Nếu ngày đó ở thảo nguyên không nhìn thấy hai người thì chỉ sợ tiểu tử cậu còn gạt tôi. Hôn lễ cũng làm rồi sao?”

“Không có.” Anh trả lời một câu ngắn gọn.

Vẻ mặt của Tịch Thiếu Phong trở nên nghiêm túc vài phần, “Không làm cũng được sao?”

Người này hoàn toàn vượt qua nhị vị Cố Gia, Cố Hoài Việt thật sự có chút đau đầu, “Nhận giấy chứng nhận kết hôn còn hôn lễ thì từ từ rồi sẽ làm sau.”

Tịch Thiếu Phong là lão thủ trưởng của anh, lại là trưởng bối của anh. Đúng lý ra Cố Hoài Việt phải kêu một tiếng là chú Tịch. Vài năm trước khi anh còn ở trong đại đội đặc chủng, vẫn là Tịch Thiếu Phong trở về tự mình đưa anh đến căn cứ.

Sau đó dường như cũng ít liên hệ đi.

Bộ đội đặc chủng vốn có yêu cầu nghiêm khắc là giữ bí mật, bên trong căn cứ và tài liệu thông tin cá nhân, gọi điện thoại quân tuyến là có thể tìm được người, càng miễn bàn lão thủ trưởng cùng lão binh có tình chiến hữu.

Thẳng đến sáu năm trước, Cố Hoài Việt bị triệu hồi về sư đoàn A ở quân khu B.

Khôi phục tinh thần lại, Tịch Thiếu Phong cũng không tính tiếp tục đặt ra nghi vấn với Cố Hoài Việt, nhớ tới tiểu gia hỏa của Cố gia đang bị ép buộc ở trên lầu thì ông cũng cười cười, rồi sau đó lại nghĩ tới cái gì mà vẻ mặt lại nghiêm nghị khiến người ta rùng mình, “Tôi nghe mẹ cậu nói cậu hàng năm đều mang con tới thành phố B qua năm mới, sao không thấy cậu mang thằng nhóc tới đây vậy?”

Cố Hoài Việt nghe xong liền nở nụ cười.

Tịch Thiếu Phong ho một tiếng, không đi truy vấn nữa, dời đề tài đi, “Tháng hai năm sau có một cuộc diễn tập lớn, quân tổng tự mình phê duyệt dự án. Cái này cháu có nghe nói rồi chứ?”

Cố Hoài Việt đáp, “Có nghe Cố lão gia đề cập qua.” Anh cúi đầu, cân nhắc che mặt uống chén trà trước mặt, tránh để cho người khác biết được biểu tình lúc này của anh.

Tịch Thiếu Phong cũng không cùng anh pha trò nữa, “Chuyện sửa đổi về người của sư đoàn D cậu có nghe qua hay không?”

Cố Hoài Việt nghiêm trang nói, “Đó là đồn đãi.”

Tịch Thiếu Phong lắc lắc đầu, “Trong quân khu cũng có ý tứ này, nhưng bây giờ còn đang là nói miệng. Nếu thật sự muốn sửa lại, sợ là sư đoàn D từ thấp đến cao sẽ không chấp nhận.”

Cố Hoài Việt nhớ tới cái gì đó, ngẩng đầu lên, “Thẩm Mạnh Xuyên vì chuyện này tìm chú sao?”

“Không chỉ có vậy.” Tịch Thiếu Phong lắc lắc đầu, vẻ mặt có chút bất đắc dĩ nhìn Cố Hoài Việt , “Cậu ta yêu cầu tham gia vào đợt diễn tập năm sau.”

Nghe xong thì Cố Hoài Việt cũng trầm mặc xuống, co giật khóe môi, còn chưa kịp nói cái gì thì chợt nghe tiếng kêu truyền từ trong phòng bếp tới.

Tịch Thiếu Phong đứng lên, cười cười, vỗ bả vai Cố Hoài Việt, “Được rồi, trước đi ăn cơm đã.”

Một bàn bày đầy đồ ăn, trong đó có một nửa số món ăn là tay nghề của Nghiêm Chân.

Vừa nghe Chung Lê Anh nói, Tịch Thiếu Phong có chút ngoài ý muốn nhìn Nghiêm Chân, “Món nào là cháu làm vậy, chỉ chú xem để chú nếm thử xem nào.”

Nghiêm Chân bước lên vài bước, đem bàn ăn di chuyển một chút, vài món đồ ăn tinh xảo đã được đưa tới trước mặt Tịch tư lệnh. Tịch Thiếu Phong lấy đũa gắp một miếng rồi ăn thử, lông mày nhếch lên cao. Nghiêm Chân cũng theo đó mà khẩn trương.

Chung Lê Anh cười cười vỗ tay Tịch tư lệnh một chút rồi sẵng giọng, “Ông đừng dọa Tiểu Chân, tôi đã nếm qua rồi, mấy món này đối phó với ông quá dư dả rồi.”

Kỳ thật không riêng gì một mình Tịch Thiếu Phong là người ngoài ý muốn.

Cố Hoài Việt cũng gắp một đũa đồ ăn, đưa vào miệng chậm rãi nhai rồi nuốt xuống, xem ra không giống với những món ăn cô làm ngày thường.

Nghiêm Chân có chút lo lắng nhìn anh, thẳng đến khi anh buông đôi đũa, nhẹ nhàng cầm tay cô thì cô mới yên tâm.

Mới ăn cơm được một lúc thì điện thoại trong phòng khách bỗng nhiên vang lên.

Chung Lê Anh lập tức đứng dậy đi nghe điện thoại, là tìm Tịch tư lệnh. Bà nắm lấy ống nghe, nói với chồng mình bằng khẩu hình, “Là con khỉ của Thẩm gia.”

Tịch tư lệnh lúc này mới chau mày nhăn mặt mà nói, “Nói tôi không có ở nhà.”

Giọng rống giận này cũng không cần nghĩ tới chuyện đang lừa người ở đầu kia điện thoại, Chung Lê Anh nhịn không được mà liếc mắt xem thường.

Cố Hoài Việt cười cười, buông đũa, “Chú cứ trốn tránh như vậy cũng không phải là chuyện tốt. Con người của Thẩm Mạnh Xuyên chú còn không biết sao.”

Tịch Tư lệnh nhíu mày, “Trốn tránh cũng chỉ là biện pháp nhất thời, một chuyên gia cải biên thành một người biên chế trong quân đội là một chuyện rất lớn, không phải chỉ mình cậu ta là có thể định đoạt được, cũng không phải là một mình tôi có thể định đoạt được. Hơn nữa tôi cũng không thể bởi vì vài câu nói của cậu ta mà dao động được. Tiểu tử này không biết là ngu ngốc thật hay là giả ngốc nữa, đâu phải chỉ dựa vào mấy lời nói phô trương đó mà làm nên chuyện, tôi đâu phải là người dễ dàng mắc mưu người ta như vậy?”

Một câu khiến mọi người đang ngồi đó cũng phải buồn cười.

Chung Lê Anh liếc mắt nhìn ông rồi nói, “Ông nên im lặng mà ăn cơm đi thôi.”

Ăn xong cơm chiều thì chuẩn bị dẹp đường về nhà, đêm khuya thì gió cùng tuyết lớn lại bắt đầu nổi lên và kéo dài cho đến gần sáng. Để cho hai nhị lão đưa ra đến cửa, Nghiêm Chân nắm tay Cố Gia Minh cùng chờ Cố Hoài Việt đem xe chạy tới. Những bông tuyết rơi xuống trên đất, chỉ trong chốc lát sau liền biến mất. Vẫn là ở trong xe ấm áp hơn, Nghiêm Chân ngồi vào trong xe rồi gắt gao đóng cửa xe lại.

Tiểu gia hỏa kia vừa lên xe liền tự động cọ cọ vào chân của cô mà ngủ, kêu sao cũng không tỉnh, đành phải đem áo khoác cởi ra đắp lên người cậu bé. Nhìn tiểu tử vô tâm vô phế kia, Nghiêm Chân nhịn không được mà nói thầm một tiếng, “Tiểu trứng thối.”

Nhưng mà vừa ngẩng đầu thì tầm mắt của cô cùng với tầm mắt của Cố Hoài Việt qua kính xe bất ngờ gặp nhau.

Tầm mắt của anh dừng ở nơi người nào đó ngồi ở phía sau, khóe môi còn chưa phai ý cười. Nghiêm Chân hoảng hốt cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt anh, thật giống như trong lòng có quỷ vậy, thật là kỳ lạ.

Cố Hoài Việt nhếch khóe môi, đang muốn lái xe rời đi, chợt nghe thấy phía trước có tiếng còi xe truyền đến, còn có một vệt sáng đã chiếu tới.

Đó là của một cặp đèn xe.

Anh đè còi xe, đèn xe đối diện rút cuộc cũng tắt đi. Người trên xe đi về phía anh, nương theo ánh sáng mờ trong xe, Cố Hoài Việt cùng Nghiêm Chân đồng thời thấy rõ người tới là…con khỉ của Thẩm Gia.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.