Quân Hôn Bí Mật

Chương 42



Mộ của Lâm Kha nằm ở một khu vườn ở Kinh Sơn- ngoại thành của thành phố B, đường lái xe đi lên cũng không được tốt cho lắm. Cố Hoài Việt đơn giản đem xe dừng ở chân núi, rồi cùng nhau đi bộ lên.

Những ngôi mộ ở đây cũng không lớn, liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy bia mộ được sắp xếp như thế nào. Nghiêm Chân cùng Cố Gia Minh đi theo phía sau Cố Hoài Việt, trong tay tiểu gia hỏa kia là bó hoa bách hợp, hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn khó có được vẻ nghiêm túc.

Không có người nào có thể đứng ở đây mà thoải mái cho được, Nghiêm Chân cũng như thế. Tuy rằng cô cùng người này không có quan hệ cũng không thân thiết gì.

Phải nói đây là lần đầu tiên cô thấy bộ dạng của Lâm Kha.

Cố Hoài Việt nói cô ấy là tiểu công chúa được người ta thương yêu cừng chiều, nghĩ đến cô ấy như vậy, cô ấy nên là ánh mặt trời sáng lạn, thanh xuân dạt dào, cho dù cười đến kiêu căng cũng sẽ không làm người ta ái ngại, tựa như Thẩm Mạnh Kiều vậy. Xuất thân tốt, gia thế tốt, nhất định là được mọi người thương yêu cưng chiều.

Nhưng khi thấy được thì lại không giống như cảm nhận. Trên ảnh chụp cô ấy có chút sầu bi rất rõ ràng, cô không có cách nào nhìn tới được.

Cô có chút kỳ quái nhớ tới chính mình, khi còn bé khi cô còn ngồi ở trên đầu vai của ba mình cười giống như một đứa trẻ ngốc, thế mà trong nháy mắt liền cẩm một bức ảnh rất nghiêm chỉnh, bà nội nói với cô đó là di ảnh. Người đã qua đời, ảnh chụp kia mới có thể xem là di ảnh.

Từ đó cho tới bây giờ cũng không thiếu người làm chuyện long trời lở đất, quan trọng là mình có thể chống đỡ và gánh vác được hay không. Cô là một người gánh vác trách nhiệm trên lưng, nhưng còn người phụ nữ này thì sao? Cô ấy tìm một người thông minh nhất sớm tối ở cùng cô ấy. Điều này làm cho cô không biết là nên có tư vị gì… lại có chút hâm mộ.

Cố Hoài Việt đứng thẳng ở trước bia mộ, cũng yên lặng nhìn bức ảnh trên bia mộ.Trên ảnh chụp cặp mắt cô ấy trầm tĩnh như nước, thản nhiên tươi cười, sầu bi nồng đậm.

Kỳ thật cô ấy cười rộ lên nhìn mới đẹp, nhưng đối với anh thì cô ấy không thường xuyên cười.

Anh biết cô ấy thường xuyên nhìn qua anh để nhìn tới một người khác, bởi vì ánh mắt của cô ấy nhìn anh là ánh mắt trống rỗng, mênh mang xen lẫn sự mù mịt trong đó, như để đuổi theo một thân ảnh nào đó, đôi mắt cô ấy nhìn không ra thần thái gì.

Anh kỳ thật có chút không hiểu, lúc anh còn trẻ là người vượt qua mọi thứ bằng sự kiêu ngạo của mình, anh không hiểu vì sao cô ấy lại nhìn qua anh để đi tìm bóng hình của một người khác, lòng kiêu ngạo của anh đã bị khiêu chiến.

Thật lâu sau này anh mới hiểu được, bọn họ đều yêu thương cô ấy, nhưng người với người bất đồng, ngay cả sự yêu thương cũng thể hiện không giống nhau.

Nhưng khi anh hiểu được thì đã quá muộn, mọi thứ đều không có ý nghĩa nữa.

Anh cùng Hoài Ninh quả thật là bất đồng. Hoài Ninh đối với cô ấy là trân trọng, vì điều đó mà buông tay rời khỏi, không thương liền không cho cô ấy hi vọng.

Mà phương thức anh trân trọng cô ấy chính là cùng cô ấy kết hôn, thương cô ấy cưng chiều cô ấy làm cho cô ấy có cuộc sống hạnh phúc giống như trước kia, thẳng đến một ngày cô ấy nói cho anh biết đó không phải là yêu.

Điều này làm cho anh không biết là nên khóc hay nên cười, đồng thời cũng làm cho anh rất mê mang.

“Ba ơi.” Giọng nói thanh thúy của tiểu gia hỏa kia gọi thần trí anh trở về, Cố Hoài Việt xoay người sang chỗ khác, sờ sờ đầu con trai, tiếp nhận bó hoa bách hợp.

Anh xoay người, đặt bó hoa trên mặt đất, trước bia mộ. Anh đứng dậy, lại làm một cái quân lễ tiêu chuẩn.

Trên đường đi xuống đường lớn nơi để xe, tiểu gia hỏa Cố Gia Minh đi ở phía trước, thường xuyên quay đầu lại hướng bọn họ ngoắc ngoắc. Trẻ con thì ưu sầu luôn ngắn ngủi, rời khỏi thì một phần giữ lại còn 3 phần mang theo, trên mặt cũng lưu lại chút tình cảm đối với người mẹ đã khuất kia.

Cố Hoài Việt nhìn bóng dáng của con trai, cười cười nói, “Nghiêm Chân, anh có đôi khi nghĩ rằng hàng năm mang Gia Minh tới nơi này có phải là không tốt hay không?”

Nhiêm Chân mới từ khung cảnh ngôi mộ kia mà phục hồi lại tinh thần, đang đứng đó yên lặng ngẩn người, nghe được những lời này của anh thì sửng sốt, “vì sao?”

“Anh cảm thấy thực may mắn vì Gia Minh là một đứa trẻ hoạt bát sáng sủa, về mẹ của nó thì nó không có ấn tượng gì cho nên cũng sẽ không cảm thấy khổ sở. Mà anh lại luôn làm cho thằng bé nhớ tới mẹ nó như vậy, có phải là không tốt đối với thằng bé hay không?”

Anh quay đầu nhìn cô, trưng cầu ý kiến của vị chủ nhiệm lớp cũ này xem thế nào.

Nghiêm Chân muốn nói với anh rằng, cô làm cô giáo nhưng kỳ thật cũng chỉ là một người dân bình thường, tư cách giáo viên còn chưa có khảo nghiệm hết, dạy bảo một đứa nhỏ kỳ thật cũng chính là bán đi sự ghen tỵ của mình mà thôi. Quan trọng hơn là vấn đề này cô không thể cho anh một đáp án khách quan. Tâm tư của những đứa trẻ so với người lớn càng dễ dàng hiểu được hơn, đạo lý này cô vẫn hiểu được.

Cố Hoài Việt đương nhiên cũng hiểu được, cũng hiều được sự chần chờ của cô. Biết vấn đề của mình làm cô khó xử, anh cũng không hỏi nữa, cầm lấy bàn tay của cô đang để trong túi áo, cảm giác ấm áp làm cho anh nhịn không được mà nắm chặt lấy, “Anh đã biết, về sau sẽ không hỏi lại nữa.”

Nghiêm Chân không nghĩ tới anh nhanh như vậy đã đưa ra đáp an, túm lấy tay của anh nói, “Kỳ thật phương pháp dân chủ là trước đó nên trưng cầu ý kiến của tiểu gia hỏa kia một chút.”

Anh sửng sốt một chút rồi nói, “Lúc ấy hỏa táng Lâm Kha xong thì người trong nhà cũng hỏi anh là hỏa táng cô ấy ở nơi nào? Anh nói là anh đã chọn được nơi đặt mộ cho cô ấy tốt lắm rồi. Nhưng sau anh lại mang cô ấy tới nơi này, anh nghĩ, xuống mồ cũng yên ổn, vẫn không để cho cô ấy có cảm giác tịch mịch là được rồi. Sau này anh thường xuyên mang Gia Minh tới đây gặp cô ấy, tiểu tử kia lúc còn nhỏ cũng không nghe lời như vậy, khóc nháo không muốn tới.”

Nói xong anh đi xuống từng bậc thang, đứng ở phía trước chờ giúp cô đi qua, “Hiện tại anh hiểu được, kỳ thật thằng bé không có sai mà là anh sai.Cảm tình gì đi nữa, bao gồm cả tưởng niệm đều không nên bị cưỡng chế.”

Đây là vấn đề mà vừa rồi anh đứng trước bia mộ của Lâm Kha anh mới hiểu được.

Có thể bởi vì tình yêu là một điều bí ẩn lớn nhất, nhất là đối với một người quân nhân có thói quen tư duy một cách thẳng thắn ăn khớp như anh, cho nên anh cần phải tìm kiếm đáp án. Nhưng anh nghĩ nên thả lòng mình một chút, đối với người khác và cũng đối với chính mình.

Nghiêm Chân bởi vì những lời nói này của anh mà đứng sững sờ ở nơi đó, thẳng đến khi thấy rõ bàn tay anh đưa tới, với khuôn mặt bình thản tươi cười. Cô đột nhiên cảm thấy vui vẻ, đưa tay nắm lấy bàn tay của Cố Hoài Việt.

Mà anh sử dụng lực đem cô kéo vào trong lòng, thuận thế ôm lấy cô, nói ở bên tai cô hai chữ, “Cảm ơn.”

Cô giật mình sửng sốt một chút, sau đó làm như bình thường, dúi đầu vào trong lòng của anh.

…………….

………………………..

Đây là giai đoạn thương tâm của tiểu gia hỏa Cố Gia Minh.

Không riêng gì chuyện bởi vì sắp khai giảng mà phải rời khỏi ba trở về thành phố C mà là vì cậu phát hiện hai người lớn trong nhà này càng ngày càng coi cậu bé làm bóng đèn rồi, chỗ nào có cậu cũng đều cảm thấy chướng mắt.

Nghĩ như vậy, tiểu gia hỏa Cố Gia Minh đang chơi súng ở một bên lại trợn mắt nhìn Nghiêm Chân mà Nghiêm Chân đang ở một bên thu dọn hàng lý cũng làm như không thấy.

Kỳ thật sự tình là như thế này, Cố tham mưu trưởng có mấy lần buổi tối về trễ, tiểu gia hỏa Cố Gia Minh đương nhiên là chuyển chăn đến ngủ cùng cô giáo Nghiêm của mình.

Kết quả làm người ta giận sôi là, mỗi sáng tỉnh lại cậu bé sẽ phát hiện mình lại nằm trên chiếc giường nhỏ quen thuộc. Sáng mỗi ngày đều như vậy, không có ngoại lệ.

Trái tim của bạn nhỏ Cố Gia Minh rất chi là lạnh mà ngồi ở trên bàn xử lý trứng gà, rầu rĩ ăn cũng không vui.

Nghiêm Chân ở bên cạnh đánh giá tiểu quỷ này hồi lâu mới thử hỏi, “Gia Minh, nghe ba em nói, tối 15 trong viện sẽ bắn pháo hoa. Em có muốn đi xem hay không?”

Bạn nhỏ nào đó dẫu môi, “Cô lại không cùng em đi chơi nữa chứ gì.”

“Lần này cô cam đoan sẽ đi.” Cô giáo Nghiêm giơ tay, nói lời thề son sắt.

Đôi mắt lợi hại của tiểu gia hỏa kia nhìn cô, bộ dạng lo lắng này phản chiếu lên mặt sau là trừ bỏ gian tà theo chính nghĩa của người binh sĩ này có thể hỏi là có thể tin tưởng được hay không. Không bao lâu sau, đem miếng trứng gà cuối cùng nhét vào miệng, Cố tiểu tư lệnh đã có đáp án, “Đi.”

Hôm nay sư đoàn A quả thật rất náo nhiệt, 15 tháng giêng hàng năm các đơn vị đều tổ chức hoạt động văn nghệ trong buổi tiệc tối giống như một bữa tiệc cung đình, rồi sau đó tùy ý làm gì đó rồi trở về ký túc xá ngủ, buổi sáng ngày hôm sau tỉnh dậy lại tiếp tục huấn luyện. Năm nay lại khác, sư đoàn trưởng đã vung tay nói rằng tối 15 chúng ta đốt pháo hoa, nhưng lại không thể thiếu được sự đặc sắc trong quân đội, ngay cả việc phương hướng bắn pháo hoa cũng được thống nhất.

Nghiêm Chân nhìn mà cảm thán không thôi.

Sở Dao huých vào người cô, “Chị nghe lão Lưu nói hai người ngày mai sẽ trở về.”

Nghiêm Chân gật gật đầu, “Gia Minh sắp khai giảng rồi, em cũng phải đi làm.”

Sở Dao thở dài, “Người nhà chúng ta chỉ có điểm đó là không tốt, không tùy quân mà phải ở riêng hai nơi.” Nói xong chị ấy như nhớ tới cái gì, hỏi thẳng Nghiêm Chân, “Chị nói này, Hoài Việt đã sớm đủ điều kiện, sao các em còn chưa tùy quân vậy. Tuy rằng điều kiện bên này hơi kém, nhưng thành phố B so với thành phố C thì vẫn tốt hơn. Hơn nữa người nhà bộ đội được an bài chính sách muốn ở nơi nào, là an bài cho hai người cũng không thành vấn đề.”

( tùy quân : ở đây được hiểu là các cấp lãnh đạo đủ điều kiện, hoặc những người lính đủ điều kiện có thể được cấp trên cho phép đưa gia đình tới nơi quân doanh sống cùng.)

Nghiêm Chân vội nói, “Chúng em không có lo lắng nhiều như vậy.”

“Nên lo lắng đi thôi.” Sở Dao nói như trảm đinh chặt sắc, “Dù sao thời gian về sau cũng còn dài.”

Nghiêm Chân cười nhẹ. Đúng vậy, cũng nên lo lắng đi thôi.

Pháo hoa này cũng rất được. Nói đẹp thì đẹp thật, nhưng bay lên trời rồi sáng được mấy chục giây lại biến thành tro tàn nên cô không thích, cô thích cái gì thật dài thật lâu, nói thế thì nghe qua có chút xa xỉ.

Điện thoại để ở trong túi bỗng nhiên vang lên hai tiếng, đánh gãy suy nghĩ miên man của cô, Nghiêm Chân bắt máy.

“ở trong viện xem pháo hoa sao?”

“Vâng.” Cô khẽ lên tiếng.

Đầu kia trầm mặc vài giây rồi hỏi, “Có đẹp không?”

“Vẫn đang xem.” Cô cười đáp, lập tức nhớ tới điều gì nên hỏi, “Anh đang ở đâu?” Có chút gấp nhưng có vẻ như là cô không biết.

“A, anh vừa về nhà.” Buổi chiều hôm nay sư bộ tổ chức họp, anh cũng không đi ra sân huấn luyện, hội nghị chấm dứt thì anh liền trở về nhà…anh lại nghĩ tới căn nhà của mình ở thành phố C. Nhà ở trống rỗng cho nên anh theo bản năng gọi điện thoại cho cô, “Em chưa về sao?”

“Gia Minh còn ở nơi này chơi, em đáp ứng là sẽ ở cùng thằng bé rồi.” Cô nếu phản bội tổ chức thì Cố tiểu tư lệnh sẽ không tha tội phản bội tổ chức này cho cô đâu.

Cố Hoài Việt trầm ngâm một lát rồi nói, “Anh gọi điện cho cậu thông tín viên Tiểu Mã vậy.”

“Sao ạ?”

“Để cho Tiểu Mã sắp xếp một người ở lại cùng thằng bé là được.”

Nghiêm Chân xì cười một tiếng, nhanh chóng ngắt điện thoại. Nhìn tiểu gia hỏa kia còn đang chơi ở trong đám người, cô tìm đúng phương hướng rồi rời đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.