Quân Hôn Bí Mật

Chương 45



Kỳ thật tình huống hiện tại có chút không ổn.

Bởi vì đại học C là một trường đại học lớn ở thành phố C, tin tức tuyển người này nhanh chóng được lan truyền rất nhanh, người ứng tuyển vào cũng nhiều, trong đó có nhiều người có thực lực cũng được đề cử.

So sánh với bọn họ, cô có giáo sư Lý giúp đỡ cho cô, từ khi ra trường tới nay luôn đi làm lệch chuyên ngành của mình cho nên Nghiêm Chân có chút lo lắng sẽ không đáp ứng được.

Huống chi chủ khảo phỏng vấn lại là phó viện trưởng giáo sư Tống Phức Trân có chuyên môn phụ trách hạng mục này.

Thời điểm hai người đến thì Tống Phức Trân đang chọn lý lịch sơ lược, trên bàn làm việc có rất nhiều tập hồ sơ, có thể thấy được có bao nhiêu người muốn có mặt trong cái danh sách đó.

Bà đang vuốt lại mái tóc, lúc ngẩng đầu lên, thấy giáo sư Lý cùng Nghiêm Chân đang đi vào cửa.

Nghiêm Chân tận lực duy trì mặt ngoài trấn định. Cô nghĩ rằng, Tống Phức Trân có lẽ không nhớ rõ cô.

Tống Phức Trân đầu tiên là sửng sốt một chút, lại rất nhanh phản ứng lại được, tầm mắt lướt qua Nghiêm Chân nhìn về phía giáo sư Lý. Bà cùng giáo sư Lý từng có một lần cùng nhau tham gia hội nghị nghiên cứu và thảo luận quốc tế ở đại học Tokyo – Nhật Bản. Bởi vì Trung Quốc tham gia có hai vị giáo sư cho nên khi tham dự hội nghị liền an bài hai người ở cùng nhau, lúc đó có hàn huyên vài câu nên cũng trở nên quen thuộc hơn, sau này về nước cũng vẫn duy trì liên hệ.

“Giáo sư Lý, chị đã đến rồi.” Tống Phức Trân nhiệt tình tiếp đón.

Giáo sư Lý cười cười, “Bây giờ mới làm phiền, tôi đem người trẻ tuổi này đến cho cô đây.”

Tống Phức Trân nghe nói thế mới nheo con mắt liếc nhìn Nghiêm Chân, “A, đây là…giáo sư Lý…”

“Đây là học trò của tôi, tốt nghiệp vài năm rồi. Tôi muốn đề cử đến chỗ cô thử xem có được không?”

Tống Phức Trân mỉm cười, “Đây là người giáo sư Lý tự mình đưa đến thì tôi khẳng định không phản đối rồi.”

Giáo sư Lý đầy Nghiêm Chân, “Xem đứa trẻ ngốc này, vừa vào cửa liền thất thần ra rồi. Đây là chủ quản hạng mục giáo sư Tống, em còn không chào hỏi một tiếng đi?”

Lúc này Nghiêm Chân mới phục hồi lại tinh thần, gọi một tiếng giáo sư Tống còn hướng bà hơi cúi mình chào hỏi, giới thiệu ngắn gọn về mình một chút.

Tống Phức Trân cười đến mị mắt lại, bộ dạng nhìn giống như rất vừa lòng, xoay người nói với giáo sư Lý, “Tin tức tuyển người vừa đưa ra thì người ứng tuyển liền nhiều lên cho nên học viện quyết định qua vài ngày nữa sẽ thống nhất cùng phỏng vấn một lần, chọn một số người đủ tiêu chuẩn vào danh sách sau đó ban lãnh đạo của chuyên mục sẽ thảo luận chính xác một lần nữa rồi lựa chọn người có khả năng làm tốt ở vị trí đó.”

Giáo sư Lý thấy thế cũng tỏ thái độ của mình, “Không sao, cô cứ làm theo quy trình của các cô đi, nếu cô mà đi cửa sau thì tiểu cô nương này chỉ sợ còn không muốn ấy chứ.”

Tống Phức Trân cười gật gật đầu, lại nhìn về phía Nghiêm Chân, lúc này ý cười cũng phai nhạt vài phần, “Vậy Tiểu Chân, trước hết giao phần lý lịch sơ lược lại đây, đến lúc đó nếu được lựa chọn thì phòng nhân sự có hỏi đến tôi cũng có thể nói được.”

“Vâng.” Cô lên tiếng, dựa theo yêu cầu của Tống Phức Trân mà cô điền qua một cái bảng biểu, thời điểm đưa qua cho Tống Phức Trân thì bà còn cười cười với cô, dặn cô nhớ rõ cần phải xem lại hòm thư điện tử của mình.

Nhìn bộ dáng bà ấy ôn hòa từ đầu đến cuối, Nghiêm Chân không khỏi có chút nghi hoặc, có lẽ là cô lo lắng quá nhiều rồi chăng?

Lấy việc bà ấy là bà ngoại của Gia Minh, theo bản năng sẽ có ác cảm với mẹ kế của cháu ngoại, nhưng trong công việc hẳn là phải công tư phân minh chứ?

Cô hy vọng là như thế.

Về nhà Nghiêm Chân bắt đầu chuẩn bị lý lịch sơ lược.

Lúc trước khi tốt nghiệp cô cũng có chuẩn bị rất nhiều lý lịch sơ lược, khi đó đều cùng thống nhất một kiểu nhưng hiện tại không thể dùng một hồ sơ qua loa cho xong như thế được, vì thế cô đành phải một lần nữa ngồi làm lại.

Nhưng thời điểm viết lý lịch sơ lược thì cô lại có chút chần chờ, căn bản dũng khí toàn tâm toàn ý để làm việc này cũng không có được bao nhiêu.

Biểu hiện của một người giáo viên với cô mà nói thì tốt nhưng đây chỉ có thể chứng minh cô là một sinh viên vĩ đại chưa tốt nghiệp mà thôi. Còn nếu lấy kinh nghiệm làm việc trong xã hội theo chuyên ngành thì cô lại có không ít nhưng không đúng chuyên ngành của cô, lại không có một chút thuyết phục nào cả.

Lý lịch sơ lược như vậy nếu đưa đến trước mặt Tống Phức Trân, cô duy nhất có thể nghĩ đến chỗ tới tiếp theo của bộ lý lịch sơ lược này là thùng rác, mà không phải là phòng nhân sự của bọn họ.

Quả nhiên, qua vài ngày sau Nghiêm Chân gọi điện thoại cho Tống Phức Trân, hỏi bà ấy khi nào thì cô có thể đưa lý lịch sơ lược qua, bà ấy chỉ nhẹ nhàng bâng quơ nói một câu, “Chờ sổ sách làm xong cũng không muộn.”

Ngắt điện thoại, Nghiêm Chân mơ hồ cảm thấy lần phỏng vấn này cô sẽ không thuận lợi mà thông qua rồi.

Bạn nhỏ Cố Gia Minh đang ở nhà ôm laptop chơi trò chơi, một bên lấy khẩu AK47 bắn phá kẻ thù còn một bên thì đưa mắt nhìn Nghiêm Chân cầm điện thoại mà sững người ở đó.

“Cô giáo, cô làm sao thế?” Cậu bé nói chuyện mà bộ dáng cứ như nhìn thấy kẻ địch.

Nghiêm Chân lắc đầu, ngồi xuống ở bên người cậu bé, xoa xoa đầu cậu bé cho đến khi cậu bé có cảm giác đau. Bỗng nhiên cô nhớ tới cái gì đó, vỗ vỗ bả vai Gia Minh.

“Gia Minh, để cho cô giáo check mail một chút nhé, rồi sau đó cô lại để em chơi.”

Tiểu gia hỏa kia không tình nguyện rời khỏi trò chơi, hai tay đưa lên đầu tạo thành tư thế giống con mèo ngồi bên cạnh cô.

Nghiêm Chân thuận tay mở hòm thư ra, trong đó quả nhiên có một bưu kiện chưa được xem.

Cô vừa mở ra thì thấy, nội dung bưu kiện là một số vấn đề phỏng vấn, người phỏng vấn đưa ra một đề mục để cho những người tham dự phỏng vấn dựa theo hạng mục này làm một kế hoạch gửi qua. Xem đến phần này Nghiêm Chân thoáng an tâm một chút, nhưng khi kéo xuống xem thời hạn cuối cùng thì không khỏi ngây ngẩn cả người.

Cái này… là trước bảy giờ đêm nay?

Nghiêm Chân nhanh chóng nhìn đồng hồ, đã hơn 10h sáng rồi, nói cách khác là cô chỉ còn lại không đến 9 tiếng đồng hồ để làm bản kế hoạch?

Điều này đối với người có thực lực thì vẫn là có thể với cô thì không như vậy nhưng cô vẫn phải làm, nhưng khi bắt đầu có lẽ cũng cần tiêu phí không ít thời gian. Cô có 9 tiếng để hoàn thành việc đó không vượt quá khả năng của cô.

Đúng lúc này tiểu gia hỏa Cố Gia Minh lên tiếng, “Cô giáo, cô có khó khăn gì thì nói ra, tổ chức sẽ giúp cô nghĩ biện pháp.”

Tiểu gia hỏa này là xem báo chí nhiều quá rồi.

Nghiêm Chân cười khổ liếc mắt nhìn cậu bé một cái, “Lật thuyền trong mương.”

Tra tư liệu, tìm tài liệu lịch sử, đối chiếu cùng với ví dụ thực tế, Nghiêm Chân bắt đầu gặp khó khăn cho phần biên soạn kế hoạch này.

Cơm trưa cũng được giải quyết bằng đồ ăn nhanh, tiểu gia hỏa ở một bên ăn Pizza một bên cạnh giúp vui cho cô. Cậu bé đối với việc đầu bếp ngẫu nhiên bãi công cũng không có ý kiến gì, nhưng việc nhiều như vậy thì cô giáo sẽ không cùng chơi với cậu khiến cậu không vui.

Nhưng xem bộ dạng vô cùng lo lắng của cô giáo Nghiêm, cậu… vẫn là nên ăn Pizza của mình thôi.

Khoảng 8h kém 15 phút, Nghiêm Chân đem kế hoạch của mình gửi đi, nhưng không bao lâu liền nhận được bưu kiện từ đối phương. Lý do: quá hạn.

Nhìn bưu kiện này, cô có chút dở khóc dở cười. Cô còn chưa kịp gặp Tống Phức Trân lần nữa thì đã bị loại rồi sao? Không chỉ có vậy, dù giáo sư Lý có ở đó cũng không có cách nào có được một công đạo cho cô, thì cô làm sao mà có thể nói được gì chứ.

Nghiêm Chân nghĩ một lát, lập tức đứng dậy vỗ vỗ bả vai Gia Minh, “Đứng dậy!”

Tiểu gia hỏa kia lập tức đứng dậy, còn mang theo bộ dạng nghỉ nghiêm đứng ở đó nữa.

Nghiêm Chân vừa mặc quần áo vừa nói, “Cô có chút chuyện phải đi ra ngoài, cô trước tiên đem em đưa đến nhà ông bà nội bên kia, sau đó chờ cô trở lại đón em có được không?”

Tiểu gia hỏa kia nháy mắt mấy cái, lắc lắc đầu, “Không.”

Nghiêm Chân có chút kinh ngạc.

Tiểu gia hỏa kia dẫu môi, “Trước kia mỗi lần thủ trưởng đi đều nói như vậy, em không đi.”

Nghiêm Chân bật cười sờ sờ đầu cậu bé, “Vậy em đồng ý đi gặp bà ngoại của em sao?”

“Không.” Giọng nói lần này càng vang dội hơn.

Nghiêm Chân cúi người, nhéo nhéo khuôn mặt của cậu bé, “Vậy hồng quân tiểu tư lệnh, em ở nhà một mình được không? Cô sẽ khóa trái cửa lại cho em nhé?”

Tiểu tư lệnh lúc này mới không tình nguyện mà gật gật đầu.

Xác định đã đem cửa khóa trái tốt rồi, Nghiêm Chân đạp xe đến đại học C. Một vị giảng viên ở đại học C mỉm cười giải thích với cô, vì hạng mục này do giáo sư Tống phụ trách nên cô có vấn đề gì thì trực tiếp đến hỏi giáo sư Tống. Nghiêm Chân cắn chặt răng, đi tới địa chỉ nhà của Tống Phức Trân.

Đứng ở trước cửa Lâm gia, Nghiêm Chân mới ý thức được, có lẽ Tống Phức Trân không muốn nhìn thấy cô.

Bà ấy không có ra tay làm cô khó xử, một phần chính là vấn đề về cuộc phỏng vấn, cũng không muốn cô tới cửa làm phiền thế này đâu. Nghiêm Chân tự giễu, cô quả nhiên vẫn còn non kém, tinh thần của cô lập tức giống như quân lính tan rã vậy.

Đại viện của Lâm Gia cùng Cố gia cũng không khác nhau là mấy, nói không khác nhau này là vì Nghiêm Chân thấy được bên ngoài đều có lính gác. Cô nói với người lính gác lý do phải đến đây, người lính gác kia xoay người gọi một cuộc điện thoại, không bao lâu liền thấy một người còn trẻ tuổi khá đẹp trai từ bên trong chạy ra, dẫn cô đi vào trong.

Xem ra chức quan của Lâm lão gia cũng không thấp, tiểu tử này có lẽ cũng giống như Phùng Trạm, là bảo vệ viên bên người thủ trưởng.

“Giáo sư Tống, à… tôi nói là Lâm phu nhân, bà ấy đang ở đây?”

Tiểu tử kia gật gật đầu, dẫn cô vào nhà. Cô ở cửa thay giày, liền thấy Tống Phức Trân khoác một cái áo thật dày, bưng một ly trà từ phòng khách đi ra.

“Đến đây.” Bà cười cười, dẫn cô đi vào nhà, “Cô nói em chú ý xem bưu kiện, em xem chậm rồi phải không?”

“Vâng.” Cô quả thực không chú ý khi nào thì bưu kiện được gửi tới.

“Em trực tiếp gọi điện thoại nói cho cô biết một tiếng, ngày hôm sau đưa qua là được rồi, làm sao đã trễ thế này còn đi sang đây nữa.”

“Không có việc gì đâu ạ.” Nghiêm Chân nói, cô sớm muộn gì cũng phải giao tiếp cùng với Lâm gia, như thế cũng không phải là quá chậm.

Đi theo Tống Phức Trân đi vào bên trong, cô ngẩng đầu lơ đãng nhìn qua phòng khách, chỉ liếc mắt một cái liền khiến cô kinh ngạc một chút.

Thẩm Mạnh Xuyên? Thẩm Mạnh Xuyên ở Lâm gia?

Thẩm Mạnh Xuyên tất nhiên cũng thấy cô, phản ứng so với cô còn lớn hơn, miệng trương đến độ có thể nhét được một quả trứng gà.

Ngồi ở vị trí chủ nhà Lâm lão gia khụ một tiếng, liếc mắt nhìn Nghiêm Chân rồi hỏi Thẩm Mạnh Xuyên, “Hai người quen biết nhau sao?”

Thẩm Mạnh Xuyên nhìn cô, vẻ mặt đau khổ nói, “Không, không tính là quen biết.”

“Hả?” Lâm lão gia cười, “Tiểu tử cậu không nói dối bao giờ nhỉ.”

Thẩm Mạnh Xuyên vò tóc, nhìn Nghiêm Chân. Nghiêm Chân hơi hướng anh ta gật gật đầu, lấy kế hoạch đã đóng dấu từ trong túi xách ra, đưa cho Tống Phức Trân.

“Đây là kế hoạch hạng mục mà em đã làm, có vấn đề gì cô cứ việc nói, em sau khi tốt nghiệp có một thời gian làm giáo viên, phương diện thực tiễn về xã hội này không có nhiều, lỗ hổng khẳng định là có.”

Tống Phức Trân nghe vậy thì a một tiếng rồi nói, “Em là cô giáo của Gia Minh sao?”

“Vâng.” Cô cũng nói, “Em là chủ nhiệm của em ấy một thời gian.”

“Vậy cũng khó trách.” Tống Phức Trân cười cười, đưa tay để tập kế hoạch của cô sang một bên, “Em ngồi chờ một chút đi.”

“Không được.” Nghiêm Chân có chút khó khăn mà cự tuyệt, “Gia Minh còn ở nhà, em lo lắng nên có lẽ em xin phép về trước.”

Lâm lão gia khụ một tiếng, Tống Phức Trân đảo đôi mắt mấy lần rồi nói, “Vậy em hãy đi về trước đi.”

Nghiêm Chân đứng dậy cáo từ, cảnh chạy nạn này làm cho cô cảm giác ở Lâm gia có chút hít thở không thông.

Cô cũng có thể hiểu được tiểu gia hỏa kia vì sao lại bài xích Lâm gia như vậy, Lâm lão gia cùng vợ đều có thái độ cổ quái, dù có việc cần cô cũng không muốn ở lại.

“Nghiêm Chân.”

Bỗng nhiên có người gọi cô, Nghiêm Chân không quay đầu lại cũng biết là Thẩm Mạnh Xuyên cho nên cô không có quay đầu lại mà cứ đi về phía trước.

Nhưng người nọ rất nhanh liền lấy tốc độ hành quân mà vượt qua cô, “Không phải tôi đã gọi cô rồi sao, cô đi nhanh như vậy làm gì chứ?”

“Tôi lo lắng khi để Gia Minh ở nhà một mình.”

Thẩm Mạnh Xuyên vui vẻ, “Vậy à, vậy tôi lấy xe đưa cô về không phải là nhanh hơn sao?”

Cô nhìn anh ta một cái, “Cảm ơn anh.” Nói xong cứ thế đi thẳng về phía trước.

Thẩm Mạnh Xuyên cũng nhanh chóng thay đổi sắc mặt, “Cô yên tâm, tôi sẽ không hỏi cô vấn đề gì. Tôi đã hiểu, giữ bí mật đối với cô so với tiêu chuẩn của bộ đội còn nghiêm hơn.”

Nghiêm Chân không khỏi thắc mắc mà nhìn anh ta một cái.

Thẩm Mạnh Xuyên vẫn tiếp tục nói, “Cho nên tôi có thể mong cô đừng đem tôi trở thành người xấu mà nhìn được không? Cô dùng loại ánh mắt này nhìn tôi thì tôi liền không tự chủ được mà xem mình như là một tội nhân.”

Anh thừa nhận, anh đây là đang chột dạ.

Nghiêm Chân bật cười, “Tôi nói anh không cần phải cảm thấy có lỗi với tôi. Tôi chỉ cảm thấy tò mò thôi, anh làm sao có thể rãnh rỗi như vậy, trong bộ đội vốn không có việc gì làm sao?”

Thẩm Mạnh Xuyên vừa đi theo cô vừa chỉnh lại mũ trên đầu, cố gắng làm cho mình thoạt nhìn ra dáng một người quân nhân chính nhi bát khinh, mà không phải là du côn, “Tôi đương nhiên có việc, qua gần hai tháng nữa, quân đội của tôi sẽ có cuộc kiểm nghiệm trên chiến trường.” Nói xong anh cười cười, “Đương nhiên tôi tin tưởng bọn họ, thực lực của bọn họ rất mạnh, không cần tôi quan tâm.”

(Chính nhi bát khinh : Đứng đắn, nghiêm túc.)

“Vậy anh sao lại đi tới nơi này?”

“Lâm lão là chiến hữu của ba tôi, nghe nói thân thể ông ấy không tốt nên tôi thay ba tôi đến nhà thăm ông ấy.” Thẩm Mạnh Xuyên nói.

Hơn nữa, Lâm lão gia ở tổng cục, nói thế nào cũng có phân lượng. Nhưng đó đều là chuyện của đàn ông bọn họ, anh cũng không muốn nói với cô. Thẩm Mạnh Xuyên sửa sang quân trang, nhìn cô, “Thế nào, đáp án này vừa lòng rồi chứ? Vừa lòng rồi thì có thể mời lên xe được rồi chứ?”

Nghiêm Chân dừng lại, cười cười rồi đưa tay chỉ đến chiếc xe buýt công cộng đang tới, “Tôi ngồi xe buýt này là có thể về đến nhà rồi.” Chiếc xe buýt đi từ xa đã sáng đèn tín hiệu để dừng lại chờ khách lên xe. Nghiêm Chân nghĩ nghĩ, vẫn quay đầu lại nhìn anh ta rồi nói, “Thẩm Mạnh Xuyên, kỳ thật tôi nhớ rõ anh.”

Thẩm Mạnh Xuyên mở to hai mắt nhìn cô.

“Tôi nhớ rõ anh, còn có rất nhiều chuyện phát sinh khi đó nữa.” Cô nói xong, rất chăm chú mà nhìn thẳng anh ta, “Nhưng từ giờ trở đi tôi sẽ quên, bởi vì những chuyện trước kia đối với tôi mà nói, đều là những ký ức không mấy tốt đẹp.”

Xe đã dừng lại trước mặt cô, cô cười cười rồi lên xe rời đi. Mà một mình Thẩm Mạnh Xuyên đừng ở trước trạm xe bus công cộng lại ngây ngẩn cả người.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.