Quân Hôn Bí Mật

Chương 52



Cố Hoài Việt đi rồi, Nghiêm Chân có một đoạn thời gian có chút rối rắm.

Không dám xem tivi, bởi vì nơi nơi đều là gạch ngói vụn của phòng ốc, sụp đổ trên mặt đất, trong lòng mọi người đang ôm thân nhân đã mất của mình mà khóc nức nở, còn có những đứa trẻ mở to đôi mắt vô tội khó hiểu nhìn thế giới này.

Tai nạn bi thương đang thổi quét đi sự bình yên của mọi người ở một thị trấn nhỏ, mưa phùn liên miền cùng dư chấn không ngừng còn làm tăng thêm sự bất an cùng xao động của mọi người.

Nhưng cô lại không khống chế được mà muốn xem tivi, trong một đám người mặc quân trang màu xanh ướt đẫm mà tìm thân ảnh của người kia.

Cô thật đúng là gặp qua một lần, khi đó tivi trong phòng khách đang mở, mà cô ở phòng bếp nấu cơm, tiểu gia hỏa kia đang ở trên ghế sofa đùa nghịch ống tiết kiệm của cậu bé.

Mấy ngày nay trường học đang kêu gọi thầy cô giáo cũng như học sinh quyên tiền vì nơi bị thiên tai, tiểu gia hỏa kia quyết định sẽ nhà sẽ lấy tiền trong ống tiết kiệm ra để quyên góp. Nghiêm Chân nhìn cậu bé, hơi hơi lộ ra một nụ cười.

Có lẽ chỉ là một đứa trẻ nên không thể hiểu được tính nguy hại của thiên tai lần này, nhưng chúng đều có tấm lòng yêu thương người.

Vừa làm xong đồ ăn, còn chưa kịp bưng ra bàn, chợt nghe tiểu gia hỏa Cố Gia Minh ở bên ngoài gào lớn, “Cô giáo Nghiêm! Cô giáo Nghiêm!”

Cô ngay cả tay cũng không kịp lau, vội vàng đi ra ngoài, “Sao thế Gia Minh?”

Tiểu gia hỏa kia lập tức nháy mắt mấy cái, chỉ lên tivi rồi nói, “Ba kìa. Thủ trưởng ở trên tivi đó.”

Cô lập tức quay đầu nhìn.

Cũng bởi vì mưa to gió lớn, màn hình TV không được rõ như bình thường, cô chỉ có thể nhìn thấy một đám binh tướng đang từ dưới đống gạch ngói sụp đổ của phòng ốc mà đào rồi lôi kéo một ông già ra.

Phóng viên ở trên TV cũng phải hắng giọng mà đưa tin, bởi vì bị nhốt trong đó một thời gian dài, khôn có nước cũng không có đồ ăn, hơn nữa căn nhà sụp xuống đã đè lên hơn nửa người của ông lão đó, khi nâng ra thì ông lão đó cũng đã qua đời. Còn lại đó cũng chỉ là một khối thân thể lạnh băng.

Cứ xem như ông lão đó không còn biết cũng không còn thấy được, nhưng những binh sĩ kia vẫn tận lực đem hết khả năng của mình, cẩn thật rồi thật cẩn thận đem ông lão kia đặt trên cáng, vì dù sao ông lão này cũng sẽ bị một tầng đất dày che lấp. Khi anh đi ra cũng là người sau cùng, các binh lính ở đây đều sắp xếp thành hai hàng, nghiêm trang làm quân lễ.

Xem như cử hành nghi thức cáo biệt cho những người như ông lão đó, cũng chỉ đơn giản thô sơ, lại biến họ trở thành trung tâm. Đứng ở trước TV, Nghiêm Chân cũng nhịn không được mà bưng kín khóe miệng, hốc mắt đã đỏ.

Tiểu gia hỏa kia kéo góc áo của cô, hướng cô cọ lấy cọ để.

Vì che giấu cảm xúc, Nghiêm Chân xoa lung tung trên đầu của tiểu gia hỏa kia, thẳng đến khi thấy được khuôn mặt nhăn nhó như bánh bao của ai đó thì cô mới nín khóc mà mỉm cười.

Đến cuối tuần, Nghiêm Chân đưa tiểu gia hỏa này đến Lâm gia.

Lần này Tống Phức Trân tự mình gọi điện thoại tới, sau khi ngắt điện thoại Nghiêm Chân hỏi ý kiến tiểu gia hỏa kia. Tiểu tử này cũng chỉ nhíu mày, không cự tuyệt, nhưng lại hỏi cô một câu, “Em phải đi, cô ở nhà một mình có được không?”

Tiểu gia hỏa này!

Nghiêm Chân dở khóc dở cười, trong lòng lại dâng lên một niềm lo lắng, “Đi thôi, ông bà ngoại của em nhớ em. Còn về phần cô giáo thì không cần phải lo lắng, cô có thể ở nhà một mình được.”

Nếu không nói thế thì Cố tiểu tư lệnh với tư cách là con người hiểu biết không ít về quân nhân cũng không thể ở thời khắc mấu chốt mà ngăn cản được.

Thân thể của Lâm Trọng Bác từ sớm đã có bệnh trong người chưa khỏi hoàn toàn, cho đến bây giờ thì tim cũng có bệnh, thường phải nhập viện để quan sát. Mấy hôm trước thân thể lại không thoải mái, vào tổng viện quân khu, hôm nay mới ra viện. Sau khi xuất viện, việc đầu tiên mà ông ấy làm là nói Tống Phức Trân gọi điện thoại cho Cố gia, nói rằng muốn nhìn thấy tiểu gia hỏa kia.

Nghiêm Chân nhìn thấy Tống Phức Trân không khỏi có chút xấu hổ, mà Tống Phức Trân so với cô là người từng trải, có thể nỗ lực bảo trì sự trấn định trên khuôn mặt, “Đến đây.”

“Vâng.” Cô đem tiểu gia hỏa đang đeo túi sách trên lưng kia qua cửa, thuận tiện ở cửa thay đổi giày dép khi vào nhà.

Tống Phức Trân cúi người xuống, cười cười rồi lấy tay xoa xoa khuôn mặt đã mập lên của tiểu tử kia. Mấy ngày nay trời thành phố C luôn mưa, mùa hè đi qua lặng yên không một tiếng động, lại một mùa thu đến với mưa , cũng sắp chuyển thành mùa đông luôn rồi, “Cháu có lạnh không?”

Miệng tiểu gia hỏa kia như ngậm đường nên cũng đặt biệt rất ngọt, “Không lạnh, bà ngoại.”

Tống Phức Trân cười cười hiền từ, khuôn mặt của tiểu gia hỏa này di truyền ba phần từ Lâm Kha, nhất là đôi mắt sáng ngời kia, thông minh trong suốt, cực kỳ giống với Kha Kha trước đây. Bà mỗi lần nhìn đến ánh mắt này nhịn không được mà nhớ tới con gái, muốn nhìn lại không dám nhìn nhiều, bởi vì nhìn càng nhiều thì bà sẽ nhớ càng nhiều, ban đêm lại không thể ngủ được.

Lâm Trọng Bác nói bà là thẹn với con gái nên chột dạ, một khi đối mặt với Gia Minh dù ở thời điểm nào cũng không được tự nhiên. Ngày đó ở trong bệnh viện, bà đã suy nghĩ, có lẽ Lão Lâm nói đúng. Đứa nhỏ có cái gì sai đâu, một đứa nhỏ đáng yêu như vậy, thằng bé có cái gì sai chứ. Cho nên về nhà bà ôm lấy Gia Minh mà khóc rống lên, làm cho thằng bé sợ hãi.

Bà vẫy tay, kêu dì giúp việc trong nhà tới, “Cô mang Gia Minh lên trên lầu chơi với ông ngoại của thằng bé đi.”

Tiểu gia hỏa kia quay đầu nhìn Nghiêm Chân, Nghiêm Chân cũng đành cười cười với cậu bé, phất phất tay.

Khi quay đầu lại thì mới ý thức được hiện tại chỉ còn lại có cô cùng Tống Phức Trân mặt đối mặt. Trong mắt của cô thì cô vẫn còn có chút kiêng kị đối với bà ấy.

“Đi vào phòng khách ngồi đi.”

“Vâng ạ.”

Tống Phức Trân tự mình rót một ly trà rồi đưa đến trước mặt cô, Nghiêm Chân vội vàng nói cảm ơn, bưng lên hớp một ngụm, có hương thơm nhàn nhạt.

“Thân thể Lão Lâm có khỏe không ạ?”

Tống Phức Trân ngồi xuống, “vẫn như vậy, dùng cách nói của ông ấy thì người sẽ già đi, có một số thứ trên người cũng không thể dùng được nữa, chỉ khi nào bác sĩ cấp cho chúng một chút thuốc thì mới có thể tiếp tục hoạt động.”

Nghiêm Chân nghe xong, hiểu ý liền cười.

Kỳ thật lần này tình huống của Lâm Trọng Bác có chút nguy hiểm, thời điểm đưa vào bệnh viện đã hôn mê bất tỉnh rồi, trải qua một phen cấp cứu khẩn cấp mới có thể giữ được mạng sống. Đợi đến khi ông ấy tỉnh lại, câu đầu tiên nói với bà là mơ gặp được con gái, mơ thấy mình đi một chuyến tới Quỷ Môn Quan rồi, mơ mãi về con gái của mình. Sau khi ra viện thì câu nói đầu tiên nói với bà là muốn gặp cháu ngoại.

Tống Phức Trân đem tất cả mọi thứ đè nén xuống, không hề suy nghĩ nữa mà chỉ hỏi, “Hoài Việt thế nào rồi?”

Nghiêm Chân nhìn chằm chằm vào mười ngón tay đang giao nhau của mình rồi nói, “Còn ở trong khu vực thiên tai đó, mấy ngày nay vẫn chưa có liên lạc.”

Tống Phức Trân thở dài, “Em chịu đựng đi, ai nói em lựa chọn một người chồng làm quân nhân chứ, về sau chỉ sợ chuyện tình như thế này hoặc nghiêm trọng hơn cũng không thiếu đâu.”

Nghe khẩu khí có vẻ quen thuộc này làm cho Nghiêm Chân bỗng nhiên ý thức được Tống Phức Trân cũng là một quân tẩu, những việc trải qua so với cô có lẽ còn nhiều hơn chứ không kém.

Tống Phức Trân bị cô đánh giá như vậy thì có chút không được tự nhiên, đè cổ họng, nhẹ nhàng ho khan hai tiếng.

Nghiêm Chân lập tức phục hồi tinh thần lại, ngượng ngùng cúi đầu uống trà.

“Cô nghe giáo sư Lý nói, em chuẩn bị trở về trường đào tạo chuyên sâu lên nghiên cứu sinh.”

Nghe Tống Phức Trân nói như vậy, Nghiêm Chân lập tức nhớ tới thân phận giáo sư của bà, nước trà vào đến miệng bị nghẹn một chút, cô không khỏi lấy tay che miệng ho lên.

Tống Phức Trân cũng bị động tĩnh này của cô dọa cho nhảy dựng lên, rút chiếc khăn tay đưa tới trước mặt cô.

“Bên trường đó còn tuyển không?”

“Vẫn còn tuyển ạ…”

“Em thử đến trường chúng tôi học thử xem thế nào?”

“Sao ạ?” Nghiêm Chân có chút không thể tin, ngẩng đầu.

Tống Phức Trân rõ ràng không muốn buông tha cho cô, nói thẳng, “Cô muốn nói là em hãy đến trường của cô mà học.”

“A… em…” Nghiêm Chân nhất thời có chút nghẹn lời.

“Danh tiếng của đại học Z em cũng biết, bất quá điều đó không quan trọng mà quan trọng là em muốn đến là được.”

Không phải không nghĩ nhưng là…

“Em, cô..” Nghiêm Chân do dự một lát rồi hỏi, “Cô vì sao muốn em tới đó học?” Một lần đã bị bà ấy không lưu tình chút nào mà bác bỏ, cô cho tới bây giờ còn nhớ rõ.

“Rất đơn giản, các thầy cô đều muốn có những sinh viên cần cù, siêng năng.” Tống Phức Trân nói, “Em không cần lo lắng, cô sẽ không cho em đi cửa sau đâu, tất cả vẫn dựa theo trình tự, em cứ việc chuẩn bị hồ sơ của em đi.”

Nghiêm Chân đành phải cười khổ, “Em sẽ suy nghĩ về ý kiến của cô.”

“Uh.” Tống Phức Trân lên tiếng, không yên lòng mà mang ly trà lên uống một hớp.

Bên trong lâm vào một khoảng không yên tĩnh, Nghiêm Chân nhìn ra ngoài cửa sổ, bỗng nhiên thấy được trong viện có hai dải sáng của đèn xe. Xe dừng lại ở trong sân, đèn xe cũng đã tắt, từ trên xe bước xuống là một người mặc quân trang, nương theo ngọn đèn sáng ngời trong phòng khách, Nghiêm Chân có thể thấy rõ người kia.

Tống Phức Trân tự nhiên cũng thấy người tới, mặt mày nở ra, tự mình đi ra mở cửa. Cửa mở ra, bà tủm tỉm cười đón, “Mạnh Xuyên tới rồi à…”

Người tới đúng là Thẩm Mạnh Xuyên.

Thẩm Mạnh Xuyên mặc một quân trang phẳng phiu, ăn mặc chỉnh tề, rất phù hợp với yêu cầu của sở nội vụ trong quân đội về điều lệnh quân dung tác phong và kỷ luật, không được hoàn mỹ là khi giương một bàn tay lên thì bên trong quấn lấy một vòng băng vải.

Thẩm Mạnh Xuyên thấy cô cũng rất kinh ngạc, đứng ngốc ở cửa vào phòng khách, thẳng đến khi Tống Phức Trân thúc giục anh ta ngồi xuống, anh vò tóc rồi mới đi tới ngồi xuống.

Thừa dịp Tống Phức Trân đi vào phòng bếp pha trà, anh do dự một lát rồi mới nói ra một câu, “Cô cũng tới đây à.”

Nghiêm Chân cố gắng trấn định, cười cười, “Uh.”

Thẩm Mạnh Xuyên nở nụ cười, còn muốn nói gì thì Tống Phức Trân đã bưng ấm trà đi ra.

Thẩm Mạnh Xuyên xuất viện không bao lâu, phải trở về thành phố C làm một số chuyện nên thuận tiện phục chỉ mệnh lệnh của ba mình mà đến hỏi thăm Lâm Trọng Bác. Lâm Trọng Bác cùng Thẩm lão gia là lão chiến hữu, trên chiến trường có giao tình về sinh mạn. Cho nên Lâm Trọng Bác đối với Thẩm Mạnh Xuyên cũng rất thân thiết, Thẩm Mạnh Xuyên tự nhiên cũng sẽ tới thăm, nhưng không nghĩ tới là… sẽ được gặp cô.

Lâm lão gia đêm đó rất vui vẻ, không từ bỏ mà lôi kéo Thẩm Mạnh Xuyên uống vài chén.

Thẩm Mạnh Xuyên nào dám cùng một người bị bệnh tim uống rượu chứ, huống chi bởi vì miệng vết thương mà anh đã bị bác sĩ nghiêm cấm uống rượu, vì thế hai người đành phải tiếc nuối từ bỏ.

Nghiêm Chân vốn muốn về nhưng tiểu gia hỏa kia cứ lôi kéo cô ở lại ăn cơm chiều. Lâm Trọng Bác nhìn tiểu gia hỏa này cũng đáng thương, mở miệng nói muốn cô lưu lại, cô tốt nhất cũng nên cho trưởng bối một chút mặt mũi chứ.

Ăn xong cơm chiều, Nghiêm Chân thừa dịp tiểu gia hỏa kia xem hoạt hình mà lén lút rời đi.

Ra khỏi cửa Lâm gia, Nghiêm Chân rốt cuộc thở dài nhẹ nhõm một hơi, nhưng lúc này phải dứng lại một nửa, cô lại không thể không nhắc tới …. Bởi vì Thẩm Mạnh Xuyên cũng đi ra.

“Cô này, vẫn còn muốn ngồi xe buýt sao?”

Nghiêm Chân gật gật đầu.

“Đi.” Thẩm Mạnh Xuyên gật gật đầu, “Tôi cũng không khuyên cô ngồi xe của tôi nữa, số lần bị cô cự tuyệt cũng là nhiều nhất trong đời tôi rồi.”

Nghiêm Chân bật cười, sửa sang lại quần áo, xoay người rời đi.

Khoảng cách từ Lâm gia đến bến xe buýt cũng có chút xa, cần 20 phút đi bộ, cô cố ý đi chậm lại, cứ chậm rãi đi bộ về phía bến xe buýt, nhưng chẳng bao lâu thì chợt nghe có tiếng bước chân nhẹ nhàng từ phía sau.

Nghiêm Chân hoài nghi xoay người, thấy Thẩm Mạnh Xuyên.

“Anh sao lại đi theo tôi.” Cô hỏi.

“Cái này…” Thẩm Mạnh Xuyên vò tóc, “Cô này, đã đi nữa rồi sao?”

Nghiêm Chân có chút dỡ khóc dở cười, cô nhìn hắn, bình tĩnh mà nói, “Anh có việc gì sao?”

“Uh.” Anh lên tiếng, “Tôi có chút việc muốn nói với cô, nhưng nói ra chỉ sợ cô không vui, nhưng mà giữ trong lòng cũng rất khó chịu. Tôi có một vấn đề nghĩ không ra, tôi đáng ghét đến như vậy sao? Tốt xấu gì trước đấy chúng ta cũng nhau chơi đùa, tuy rằng tôi đã làm cô bị thương nhưng cô cũng không nên dùng cách đó mà đem tôi trở thành người xa lạ chứ.” Anh nói xong thì thấy Nghiêm Cân đang ngạc nhiên thì lại bồi thêm một câu, “cô cũng đừng trách tôi, tôi chỉ muốn hỏi cô là cô nghĩ gì và muốn nói gì thôi.”

Nghiêm Chân bất đắc dĩ liếc mắt nhìn anh ta, vuốt vuốt tóc, “kỳ thật tôi không phải ghét anh, nhưng anh xuất hiện đều không đúng lúc, luôn làm cho tôi nghĩ tới những chuyện mà tôi từng thề không bao giờ nhớ tới nữa.”

Lần đầu tiên là đoạn thời gian khi ba cô qua đời. Lần thứ hai là có liên quan tới người kia. Cô không phải không nhớ rõ anh ta, nhưng chỉ cần nhớ tới anh ta thì những ký ức kia đều sẽ trở lại, cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô.

Thẩm Mạnh Xuyên có chút hi vọng, ngửa mặt lên trời thở dài, nói cả nửa ngày thì ra nha đầu kia là gán cho anh những tội chẳng liên quan gì đến anh cả. Anh sờ khuôn mặt mình rồi chỉ vào cô, “Cô… cô … cô … cô… Tôi bị oan mà.”

Nghiêm Chân không tức giận, nhìn anh ta, có đôi khi cô cũng chán ghét anh ta, anh ta từng liên quan đến những người đó, cũng nằm trong những ký ức mà cô đã chôn vùi.

Nhưng sau này cô cũng nghĩ lại, cô cùng anh ta căn bản không có quan hệ gì, vì sao còn muốn vì anh ta mà hao tổn tinh thần quá nhiều. Cô hiện tại cố gắng đi tìm hạnh phúc của chính mình, mà không phải là hận thêm một người.

“Cánh tay của anh bị sao vậy?” Nghiêm Chân hỏi.

“Bị thương, tại nạn lao động khi diễn tập.” Anh ta đáp rất đơn giản, tựa hồ không muốn nhiều lời, Nghiêm Chân cũng không hỏi nhiều.

“Còn chưa chúc mừng anh.”

“Ôi, tôi cảm ơn cô.” Anh quơ tay một chút, cúi đầu nói thầm, “Chúc mừng sao, nghe nhiều sẽ không thú vị nữa. Trừ bỏ làm cho người ta thoải mái ở vẻ ngoài thì có hiệu quả thực tế gì sao? Huống chi cũng vì tham gia diễn tập lần này, tôi bị thương ở tay và ở chân, đội cứu nạn ở hiện trường cũng chẳng nói được gì tôi nữa là.”

Một câu làm cho cô tươi cười, thản nhiên bỏ bớt đi mọi việc.

“Nghe nói sư đoàn A thẳng tiến đến tâm động đất?”

“Uh.”

Thẩm Mạnh Xuyên nghe xong thì vẫn gật đầu, “Uh, với tác phong của tiểu tử kia thì luôn có bản lĩnh làm cho tôi kém cậu ta một đoạn.”

Bất luận là phương diện cứu tế hay là phương diện về vấn đề cá nhân.

Nghiêm Chân vừa nghe, liền hiểu được ý tứ của anh ta.

“Đi thôi.” Thẩm Mạnh Xuyên hắng giọng, xoay người sang chỗ khác, “Đi tìm ôn nhu hương thuộc về tôi.”

Nhìn bóng dáng của anh ta, Nghiêm Chân khẽ nở nụ cười.

Thẩm Mạnh Xuyên cũng là một người quân nhân vĩ đại, nhưng cô bỗng nhiên phát hiện, giờ khắc này cô đặc biệt nghĩ đến người đang ở khu thiên tai kia.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.