Quân Hôn Bí Mật

Chương 58



Đợi đến thời điểm mọi việc rút cuộc cũng giải quyết ổn thỏa, Nghiêm Chân đưa bà nội đi ăn cơm. Hai người đi đến đây cực kỳ vội vàng, tiểu gia hỏa kia mang theo đồ ăn vặt ăn trên đường nên bây giờ còn chưa đói nhưng bà nội đến giờ vẫn chưa ăn gì.

Trước khi rời đi Nghiêm Chân an bài tiểu gia hỏa kia đi tản bộ cùng với Cố Hoài Việt. Cố tham mưu trưởng từ sau khi cắt chỉ thì cũng không muốn ở trong phòng buồn bực, chiều nào cũng đều thừa dịp thời tiết ấm áp mà ra ngoài đi dạo một chút. Hơn nữa còn rèn luyện thân thể, mà còn có vợ đi cùng nên rất tốt.

Cố tiểu tư lệnh vừa nghe xong an bài này thì không vừa ý tý nào, thấy Nghiêm Chân đi thì cũng muốn đi theo.

Nghiêm Chân cười cười, xoay người , xoa xoa khuôn mặt mập mạp của tiểu quỷ kia, “Em xem thủ trưởng chân bị thương còn chưa lành lại, em ở chỗ này thay cô trông chừng, đừng để cho người nào đó nhân cơ hội mà chạy mất. Đây là tổ chức giao nhiệm vụ cho em, em có hoàn thành được không, bạn học Cố Gia Minh?”

“Em…” Tiểu gia hỏa kia nháy mắt mấy cái, có chút khó xử lại có chút do dự.

Nghiêm Chân thấy thế hỏi lại một câu nữa, “Có thể hay là không thể?”

“Có thể.” Tiểu gia hỏa kia ủ rũ đáp một câu.

Nghiêm Chân vui sướng, hướng Cố tham mưu trưởng đang đọc sách ở một bên mà trừng mắt nhìn. Cố Hoài Việt nhìn một lớn một nhỏ này, có chút đau đầu.

Sống cùng phụ nữ và “tiểu nhân” là rất gian nan, anh sẽ cố gắng bảo toàn mạng sống!

Ngồi ở trong quán ăn ở bên ngoài bệnh viện, Nghiêm Chân gọi cho bà nội một chén canh ấm rồi thêm cho bà một chén vằn thắn. Đem vằn thắn cùng nước canh ấm đổ chung, ăn vào cực kỳ thoải mái. Khoảng thời gian Cố Hoài Việt nằm trong bệnh viện, Nghiêm Chân thường đến bên này ăn, cùng bà chủ ở đây cũng quen thuộc. Cơm nước xong, Nghiêm Chân cùng bà nội trở về.

Lúc về đi rất thong thả, bà nội nhìn Nghiêm Chân đang đỡ mình mà cảm thán., “Nhìn hai đứa ở chung tốt như vậy, bà cũng an tâm.”

Nghiêm Chân có chút ngượng ngùng, “Bà nội.”

Bà nội liếc mắt nhìn cô một cái, “Đã kết hôn rồi, da mặt còn mỏng như vậy.” Cười cười rồi bà nội cũng nói. “Trước đó bà cố ý để bác cả cháu đưa bà đến Cố Viên, thấy được một mặt khác của mẹ chồng cháu.”

“A, bà nội … bà có việc gì sao?”

“Kỳ thật là bà đang có tâm tư. Lẽ ra hai đứa đã lấy giấy chứng nhận kết hôn, cháu là cháu gái của bà, bà nghĩ phải náo nhiệt vui mừng mà đem cháu gả ra ngoài. Cho nên bà hướng mẹ chồng cháu đề xuất, chờ sau khi Hoài Việt khỏe lên, tìm thời gian thích hợp mà tổ chức hôn lễ. Không cần khách sạn cao cấp hay gì, bà chỉ là muốn nhìn thấy được bộ dạng của cháu khi mặc áo cưới.” Nói xong bà nội đứng lại, thời gian trôi qua khiến cho nếp nhăn nơi đôi mắt bà càng nhiều, bà đang nhìn cô, có chút chờ mong lại có chút thương cảm, “Cháu như thế này cũng là xinh đẹp lắm rồi, ba cháu lúc trước đã nói rằng chờ cháu lớn lên lập gia đình sẽ rất xinh đẹp. Đáng tiếc, nó đi sớm quá, nhìn không được. Cho nên cháu hãy để cho bà nội nhìn thấy ngày này, có đi thì cũng có thể nói cho ba cháu biết được.”

Nghiêm Chân không khỏi có chút xúc động, mũi cảm thấy hơi chua xót, “bà nội, bà vẫn còn khỏe thế này sao lại nói ghở thế chứ, bà nhất định sẽ sống đến trăm tuổi.”

Bà nội ha ha nở nụ cười, “Người càng già càng cam chịu số phận, càng già càng nhìn thông suốt được mọi thứ. Bà nói điều này không phải là làm cháu khổ sở, bà muốn tự tay giao cháu cho một người tốt để bà yên tâm là được rồi.”

Nghiêm Chân bình phục cảm xúc, “Bà nội, bà yên tâm. Mẹ so với bà còn sốt ruột hơn, bà không biết trước đó vài ngày mẹ còn đem con đi xem áo cưới. Đều đã quyết định rồi, nếu không phải…”

Nếu không phải anh đi đến khu thiên tai, có lẽ ngày cưới cũng đã sớm định rồi. Nếu không phải anh bị thương, có lẽ hôn lễ của bọn họ sớm đã xong xuôi rồi.

Bà nội tự nhiên hiểu được, nhìn cô vui mừng mà cười cười, “Bà biết Tiểu Cố bị thương còn phải chờ mấy ngày nữa mới có thể tốt lên được, các cháu không nói sợ bà lo lắng thì bà sẽ không hỏi. Chủ yếu là Tiểu Cố bị thương không làm cho bà thất vọng, mẹ chồng cháu nói có cháu ở bên cạnh Tiểu Cố thì bọn họ cảm thấy an tâm hơn nhiều. Cháu không biết bà nghe xong điều này thi vui như thế nào đâu…” Nói xong lời cuối cùng bà nội lại có chút nghẹn ngào, Nghiêm Chân không khỏi nắm chặt lấy tay bà.

“Bà nội.”

Nghiêm Chân biết, bà nội yêu thương Cố Hoài Việt hơn phân nửa là vì ba của cô đã lưu lại cho bà sự tiếc nuối.

Thời điểm ba cô tham gia quân ngũ kỳ thật vẫn bề bộn nhiều việc, cũng không có nhiều thời gian ở bên người cô. Ba cô đối với cô vẫn cảm thấy thua thiệt, thời gian rảnh rỗi luôn ở cùng cô, mua kẹo đường cho cô ăn. Khi đó Nghiêm Chân thích ăn kẹo đường y như con thỏ nhỏ vậy, hương sữa nồng đậm hòa tan trong miệng, hương vị ngọt ngào nói không nên lời.

Cô vẫn cảm thấy bọn họ sống nương tựa lẫn nhau như vậy rất tốt, thẳng cho đến một lần ba cô bị bệnh nặng.

Cả người ba cô rất khó chịu khi nằm trên giường bệnh, không thể nhúc nhích. Cô nhìn bà nội cầm khăn mặt đứng ở một bên mà đau lòng, cô phải nhắc bà nội mới lấy khăn tới lau mồ hôi cho ba cô, ba cô thần trí không rõ ràng nhưng lại đem bà nội kêu thành tên của một người khác, lôi kéo tay của bà nội với giọng khàn khàn mà kêu một cái tên.

Đó là lần đầu tiên Nghiêm Chân nghe được cái tên kia, cô cho tới bây giờ chừng từng thấy ba của cô đau đớn đến như vậy mà kêu tên một người, miệng còn không ngừng nói đi nói lại, thực xin lỗi… thực xin lỗi. Thẳng đến khi bà nội vừa trả lời vừa khóc, cầm khăn lau mặt lau mồ hôi trên trán thì ba cô mới an ổn lại, uống xong thuốc thì ngủ vùi.

Sau đó cô hỏi bà nội đó là ai, bà nội nhất định không chịu nói. Nhưng kỳ thật cô khi đó cũng ít nhiều đoán được, thời điểm ở cùng bà nội và ba nghĩ cô không biết được đó là ai, cô ở trong sách của ba cô nhìn thấy ảnh chụp của một người phụ nữ xa lạ, bộ dạng của người phụ nữ này rất mỹ lệ, mặt mày thản nhiên có chút u buồn. Nhưng Nghiêm Chân không biết tên của người phụ nữ này, sau ảnh chụp cũng không có lưu lại lời nào, nếu không phải ba của cô trong lúc hôn mê nói ra tên của người phụ nữ đó thì cô có lẽ vĩnh viễn cũng sẽ không biết.

Bỗng nhiên bà nội cầm lấy tay cô, Nghiêm Chân lấy lại tinh thần mà nghe bà nội nói, “Lúc trước cháu cùng Tiểu Cố kết hôn có phải là do bị bà già này bức hay không?”

Nghiêm Chân có chút xấu hổ thừa nhận, cũng không nói gì.

Bà nội thở dài, “Kỳ thật trong lòng bà cũng biết rõ, cũng không muốn cháu nhanh như vậy đã mang đối tượng muốn kết hôn về nhà. Ngày đó cháu nói cho bà biết mà trong lòng bà cũng cảm thấy bất an. Thẳng đến khi thấy được Tiểu Cô, không biết như thế nào lại buông xuống tâm trạng lo lắng bất an đó, nói đến đây cũng thật là kỳ quái.”

Nghiêm Chân cảm thấy buồn cười, “Đó là bà chịu ảnh hưởng từ ba cháu, cảm thấy người mặc quân trang chính là người tốt.”

Bà nội vỗ nhẹ tay cô một chút, “Dù đúng như lời cháu nói thì bà cũng không thể đem cháu tùy tiện gả cho một người quân nhân được, duyên phận đến thì muốn ngăn cũng không ngăn được. Cháu có thấy hai đứa hiện tại không phải rất tốt sao,vừa nãy còn….”

Bà nội nói còn chưa dứt lời, Nghiêm Chân liền đưa tay bịt miệng của bà nội, sẵng giọng, “Bà nội, bà sao lại cùng Gia Minh giống nhau thế.”

Bà nội thấy thế cũng không trách, “Cùng Gia Minh giống nhau là làm sao đây hả? chẳng phải nói là cháu cũng thích sao.” Nói xong bỏ tay cô ra mà đi về phía trước.

Nghiêm Chân đứng ở đằng sau lo lắng, dậm chân một cái rồi cũng đi theo vào…

……………….

Trong phòng bệnh luôn luôn là nơi im lặng nhưng hôm nay trong phòng bệnh của Cố tham mưu trưởng có thể nói là rất náo nhiệt. Cố Hoài Việt ngồi ở đầu giường đọc báo một bên để ý đến một lớn một nhỏ ở cuối giường đấu võ mồm.

“Cô xấu lắm. Cô sao có thể đi lại.” Tiểu gia hỏa kia tức giận đỏ mặt nhìn Đồ quân y Đồ Hiểu.

Đồ quân y đắc ý dào dạt, “Tiểu quỷ, chiến thuật của cháu không tinh thì không thể trách được kẻ thù vây quanh cháu như sủi cảo thế đâu nhé. Được cái này mất cái khác nhưng với người quân nhân thì là tối kỵ nha, hãy cố gắng học tập ba của cháu, ba của cháu vẫn còn là một tham mưu trưởng mà, ánh mắt của cháu lại chuyển đến người nào vậy.”

“Cô chơi ăn gian” Đối mặt với những câu nói của bác sĩ Đồ, tiểu gia hỏa kia là lần đầu tiên trong cuộc đời gặp phải. Khuôn mặt đáng thương nhìn về phía Cố Hoài Việt với ánh mắt, “Thỉnh cầu hỏa lực trợ giúp.”

Nếu là ngày thường Cố Hoài Việt khẳng định là không để ý tới, nhưng lúc này thì không được rồi. Đồ quân y vừa rõ ràng đem hai cha con bọn họ thành “Một người vinh danh thì cả họ cũng được vinh danh” thì rất tổn hại đến anh mà.

Anh buông tờ báo xuống, liếc mắt nhìn Đồ Hiểu một cái, “Gia Minh vừa học chơi cờ vua, cô không thể nhường thằng bé được sao?”

Đồ Hiểu giơ một ngón tay tỏ vẻ cự tuyệt, “tôi đây đối với thằng bé không thể không chỉ bảo được, không thất bại thì không thể nào thành công, trong hy sinh có thắng lợi mà.”

Xem ra là rất có đạo lý, Cố Hoài Việt yên lặng gấp tờ báo, chắp tay sau lưng đi đến chiến trường chém giết của hai người nào đó. Anh dùng chân đá đá cái mông nhỏ của tiểu gia hỏa kia.

Tiểu gia hỏa kia ngay lập tức ôm lấy chân của anh, “Thủ trưởng, đánh bại cô ấy đi.”

“Cha con cùng ra trận chinh chiến sao?” Đồ Hiểu một bên bày cờ một bên suy nghĩ nói, “Nếu không sắp xếp lại một chút nhé?”

Cố Hoài Việt dùng ánh mắt ý bảo cô tiếp tục nói.

Đồ Hiều hai mắt tỏa sáng nhìn Cố Gia Minh, “Đem tiểu quỷ nhà anh cho tôi mượn về nhà chơi hai ngày, mang về cho bố mẹ tôi xem, bọn họ mỗi ngày đều nhắc tới cháu ngoại.”

Tiểu gia hỏa kia đề cao cảnh giác trừng mắt nhìn một cái, sau đó lại lập tức nước mắt lưng tròng nắm chặt quần áo Cố Hoài Việt.

Tham mưu trưởng trầm ngâm một lát rồi gật gật đầu, “Cũng được…”

Nghe vậy Đồ Hiểu lập tức kích động không thôi, tiểu gia hỏa kia thì bị dọa cho mở to hai mắt. Cô Hoài Việt liếc mắt nhìn hai người, cười nhạt, “Chỉ cần cô không sợ bác trai và bác gái thúc giục càng nhanh hơn thì được, tôi không sao cả.”

Đồ quân y lập tức ủ rũ, cũng không có tinh thần chơi cờ. Cô vốn chơi cờ rất tốt, cùng tiểu gia hỏa này là người tám lạng kẻ nửa cân rồi, gặp phải một người lính am hiểu bày trận này thì đúng là không đất dụng võ rồi.

Đồ Hiều phiền chán đầy bàn cờ, “Không được.”

Cố Hoài Việt nhìn Đồ quân y, “Làm sao vậy?”

Đồ Hiểu vừa mới tiễn mái tóc dài… giờ là một cái đầu với mái tóc ngắn, “Phiền.”

Cố Hoài Việt nghe vậy không khỏi nở nụ cười, xem ra cô nàng này cùng con khỉ của Thẩm gia kia thật sự là một đôi, ngay cả động tác nhỏ như vậy cũng giống nhau như đúc, “Người làm cho cô phiền lại không ở chỗ này, cảm xúc này của cô cũng không đúng rồi.”

Đồ Hiểu trừng mắt nhìn anh một cái, thật đúng là không thể phản bác lại được. Cô đang phiền chính là phiền vì điều này, nhìn thấy con khỉ của Thẩm gia thì cô cảm thấy phiền, nhìn không thấy thì cô cảm thầy phiền hơn nữa.

“Anh còn nói anh ấy không trốn tôi sao?”

“Cái đó tôi cũng không biết.” Cố Hoài Việt nói, “Nhưng nghe nói gần đây sư đoàn D đang phải chuẩn bị cho đại hội trù bị nên cậu ta hẳn là tương đối bận.”

Đồ Hiểu im lặng một lúc sau đó nói, “Tổn thương của anh ấy có thể lành được không?”

Cố Hoài Việt gật đầu, trầm mặc một lúc lâu rồi mới nói, “Cho cậu ta một chút thời gian. Một người quân nhân luôn mang trên mình một tổn thương nhất định, bất luận là một người quân nhân như thế nào mà nói thì đều đau như cắt.”

“Vậy anh ấy như thế nào mà không chết?” Đồ Hiểu tức giận nói, “Đàn ông các anh cũng thực sự là… tham gia quân ngũ thì giỏi lắm sao, người nào cũng có khoảng thời gian yếu đuối của mình. Anh cho bản thân mình khối thuốc nổ vây quanh xem anh còn đứng bất động được không.”

Cố Hoài Việt nghe ví dụ như vậy thì nở nụ cười, nghĩ lại thì phát hiện cách pha trò của cô cũng giống như Thẩm Mạnh Xuyên, bởi vì bọn họ là hai người giống nhau.

“Từ Nghiêm Chân tôi đã học được một chiêu.”

“Cái gì?” Anh hiếu kỳ hỏi lại.

“Tôi tìm anh ấy khóc lóc không cho anh ấy đi.”

Nhưng mà hiện tại cô phiền đến mức muốn nhức cả đầu lên rồi, “Không chơi nữa, đi làm việc đây.” Nói xong liền xoa mặt tiểu quỷ kia một cái, bị cậu bé trừng một chút thì mới cúi đầu rời đi.

Cố Hoài Việt nhìn chằm chằm cánh cửa bị Đồ Hiểu đóng lại thì thất thần trong chốc lát, thản nhiên cười cười, xoay người lại nhìn tiểu quỷ kia, “Thế nào? Hết giận chưa?”

Nhìn bộ dạng Đồ quân y mặt xám mày tro khiến cho tiểu gia hỏa kia cười khanh khách.

Cố Hoài Việt khõ lên trán con trai, cúi đầu nhìn cậu bé, “Cái này gọi là đánh rắn phải đánh giập đầu, là vấn đề chiến thuật. Chờ con trưởng thành mới có thể hiểu được.”

Tiểu gia hỏa kia chu miệng, còn chưa kịp phản bác thì chợt nghe có tiếng đập cửa truyền tới. Cố Hoài Việt hếch cằm lên, ý bảo tiểu quỷ kia đi ra mở cửa.

Người đến làm cho Cố Hoài Việt cảm thấy ngoài ý muốn, anh không khỏi đứng lên, đi về phía cửa.

Mà Tưởng Di thiếu chút nữa thì đã đẩy cửa vào thì đang đứng ở nơi đó cùng tiểu gia hỏa Cố Gia Minh mắt to trừng đôi mắt nhỏ.

Tưởng Di cúi đầu nhìn vào cặp mắt to tròn xoay chuyển kia của tiểu gia hỏa Cố Gia Minh trong chốc lát, sau đó khó khăn lắm mới khôi phục lại tinh thần, ngẩng đầu nhìn Cố Hoài Việt đang đứng ở phía sau cậu bé. Để ý sơ qua mái tóc của anh, lộ ra một nét tươi cười khéo léo, “Không quấy rầy đến giờ nghỉ ngơi của cháu chứ?”

Cố Hoài Việt giật mình một chút, mới mời Tưởng Di vào trong phòng, “Không có đâu ạ, mời dì vào.”

Tưởng Di mỉm cười gật gật đầu, đi vào trong phòng bệnh. Cố Hoài Việt xoay người xoa xoa đầu tiểu quỷ kia, “Con đi tìm dì Đồ Hiểu chơi đi.”

Tiểu gia hỏa kia không muốn đi nhưng nhìn Tưởng Di không hiểu sao có chút mâu thuẫn. Đành phải ngậm miệng, đi tìm Đồ quân y thôi.

Cố Hoài Việt rót cho Tưởng Di một ly trà.

Tưởng Di nửa đứng nửa ngồi nhận lấy ly trà, “Đừng phiền toái như vậy, dì tới muốn nhìn cháu xem bệnh tình của cháu như thế nào thôi.

Cố Hoài Việt chậm rãi ngồi xuống bên cạnh, “Không có gì lớn đâu ạ, cháu đã tốt lên rất nhiều rồi.”

“Nói thì nói như vậy, bị thương vào tận gân cốt thì phải tĩnh dưỡng cho thật tốt vào. Các cậu tham gia quân ngũ thì một năm chỉ có được vài ngày nghỉ ngơi, hiện tại cháu có thể phóng đại cho nó lớn thêm một chút mà nghỉ ngơi một thời gian đi.”

Cố Hoài Việt cười nhẹ, “Dì thật là, nhưng để cho dì lo lắng cho cháu thế này thì cháu cũng có chút băn khoăn.”

Tưởng Di cười cười, “Vô phương thôi, ba Kiều Kiều với ba cháu nói thế nào cũng là bạn chiến hữu nhiều năm, ngẫu nhiên nghe Mạnh Xuyên nhắc tới thương thế của cháu nên để dì tới thăm cháu một chút. “ Nói xong cầm ly trà lên uống, có chút suy nghĩ khi uống ngụm trà.

Kỳ thật Tưởng Di cũng đang nói dối thôi, tuy rằng Thẩm Nhất Minh có ý tứ này nhưng thúc đẩy bà tới đây vẫn là con gái của mình. Thẩm Mạnh Kiều nghe nói Cố Hoài Việt bị thương thì rất lo lắng, nhưng lại ngại việc tình cảm không tiến được mà còn đến đây, đành phải để cho người làm mẹ như bà đến đây.

Tưởng Di buông ly trà xuống nhìn xung quanh một vòng, “Trong nhà chỉ có mình tiểu quỷ kia ở trong này cùng cháu thôi sao?”

Cố Hoài Việt lắc đầu, “Nghiêm Chân ở chỗ này với cháu, tiểu tử kia hôm nay mới cùng bà nội của Nghiêm Chân tới đây, hai ngày nữa thì phải trở về.”

Tưởng Di gật đầu, Nghiêm Chân là người vợ thứ hai của Cố Hoài Việt. Không biết như thế nào, nhắc tới tên người này thì Tưởng Di lập tức đã nghĩ tới khuôn mặt của cô ấy, thanh tú nhu hòa, hẳn là một người có tính tình dịu dàng.

Bởi vì không thường gặp mặt, nói xong những lời khách sáo thì nhất thời sẽ miễn cưỡng có chút tẻ ngắt. Đúng lúc này thì ở hành lang ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến một giọng nói thanh thúy, Cố Hoài Việt nghe xong mà cười cười.

“Là tiểu tử kia, hẳn là thấy Nghiêm Chân cùng bà nội.”

Tưởng Di cũng đứng lên, mỉm cười, “Bọn họ đã trở lại rồi sao? Dì thật ra cũng muốn gặp họ.”

Nói xong đi theo Cố Hoài Việt đi ra ngoài, nhưng vừa bước ra cửa phòng bệnh thì thấy hai người đang đi trước cười nói, Tưởng Di không khỏi đứng chôn chân tại chỗ.

Nghiêm Chân hiển nhiên cũng nhìn thấy bọn họ, căn bản là cô đang cùng tiểu gia hỏa kia cười nói, đợi đến khi đến gần mới thấy rõ ràng người đứng bên cạnh Cố Hoài Việt là ai, nét tươi cười trên môi liền cứng ngắc. Mắt trợn trừng, cơ hồ là có chút ngạc nhiên nhìn Tưởng Di. Quả táo cầm trong tay cũng rớt xuống đất, một quả táo màu hồng giống như một hạt châu rớt xuống trên hành lang.

Nghiêm Chân bất chấp mà quay đầu lại nhìn bà nội. Mà bà nội cũng đứng chôn chân tại chỗ, giống như không có chút phản ứng gì vậy.

Cố Hoài Việt sâu sắc phát hiện ra điều gì đó, nói tiểu gia hỏa kia đi nhặt quả táo vừa bị rớt xuống, còn mình đi qua ôm lấy vai Nghiêm Chân, “Làm sao vậy?”

“Em … Em..” Cô nhìn vào ánh mắt của anh, Nghiêm Chân cố gắng trấn định mình, “Em không sao…. Nhưng… nhưng bà nội…”

Nghiêm Chân chưa nói xong như cảm giác được thân thể bà nội ở sau mình có chút nghiêng ngả, đứng không vững nữa.

Cố Hoài Việt nhìn sắc mặt trắng bệch của bà nội cùng với hô hấp không ổn định của bà, thì mày nhăn lại, “Anh đem bà nội đỡ vào trong , em đi kêu bác sĩ đi.”

Thấy cô vẫn đứng trố mắt như vậy, Cố Hoài Việt không khỏi đem giọng nói nhấn mạnh lên, “Nghiêm Chân.”

Nghiêm Chân đột nhiên hoàn hồn, nói được sau đó xoay người chạy nhanh như bay đi tìm Đồ Hiểu.

Mà Tưởng Di vẫn đứng tại chỗ giống như đã ngừng hô hấp rồi, làm cho người ta không phát hiện ra sự tồn tại của bà ấy. Sau khi Cố Hoài Việt đỡ bà nội vào phòng thì bà mới mới sực tỉnh lại, hít một hơi thật sâu, hai huyệt thái dương đột nhiên cảm thấy đau.

Lại gặp mặt.

Cách biệt hơn hai mươi năm, lại gặp mặt lần nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.