Quân Hôn Bí Mật

Chương 73: Phiên ngoại 6 : Cố gia có con gái trưởng thành (2)



Ngày quốc tế thiếu nhi của bạn nhỏ Cố Manh Manh

Đối với những đứa trẻ mà nói không có gì bình thường hơn ngoại trừ ngày nghỉ, mà đặc biệt là ngày nghỉ lễ hoàn toàn dành cho bọn chúng. Vào ngày hôm đó, trường học sẽ mời người nhà của học sinh đến trường tổ chức hoạt động cộng đồng để chúc mừng, để làm cho bọn trẻ một ngày lễ thật vui vẻ.

Bạn nhỏ Cố Manh Manh chừng 2 tuổi rưỡi đã đi nhà trẻ, mà nhà trẻ này cũng nằm trong đại viện. Nhà trẻ này đúng là của bộ đội nhưng vẫn có một ít học sinh là con của những người dân vào đây học, nhưng tuyệt đại đa số đều là các bạn nhỏ ở trong đại viện, các cô giáo đều rất chiếu cố các bạn nhỏ cũng bởi vì những bậc làm cha làm mẹ ở đây đều là những người làm trong quân đội, 6 ngày trong tuần thì các cô giáo cũng như các bà đỡ giúp đỡ các bạn nhỏ học hành dần dàn, không làm các hoạt động của con trẻ gì nữa thôi.

Bạn nhỏ Cố Manh Manh ở trò chơi đầu tiên thì rất là ngây thơ mà về tới đích, trò chơi thứ hai thì do mẹ ôm đi xem cùng với anh trai đang làm khán giả trong trường học. Hợp với hai người kia thì ba Cố Hoài Việt chưa từng lộ diện, đến lúc này thì bạn nhỏ Cố Manh Manh cũng mặc kệ luôn.

Đêm 31/5 , Nghiêm Chân kết thúc lớp học trường thời gian. Cô học nghiên cứu sinh trong hai năm rưỡi thì tốt nghiệp, trong quá trình học tập và nghiên cứu cũng biểu hiện rất tốt, cho nên lúc tốt nghiệp rất may mắn được giữ lại làm giảng viên của trường, làm đồng nghiệp của giáo sư Diệp Dĩ Trinh. Cô cũng không làm thêm gì, chỉ sống chủ yếu bằng tiền lương cơ bản của giảng viên, mà tiền lương của Nghiêm Chân thực tại không tính là cao. Nhưng cô rất coi trong công việc làm giảng viên đại học này, một phần vì nó thanh nhàn hơn nữa cô vẫn là một cô giáo. Quay về với chính nghĩa, giống như mẹ Cố đã nói:lo cho gia đình, dưỡng dục con cái thì trách nhiệm không chỉ ở trên người phụ nữ.

Trở lại thời gian trong đại viện, tiếng còi xe bus đón học sinh ở trong viện đã vang lên. Nghiêm Chân bỏ qua chiếc xe mà đi nhanh vài bước, theo bạn nhỏ Cố Manh Manh mang theo mũ, trên lưng ma túi sách nhỏ, đang cùng đứng ở trước bậc cửa nhà trẻ với cô giáo. Tiểu quỷ kia thấy mẹ thì liền buông tay của cô giáo ra, chạy những bước nhỏ mà nhào vào trong lòng mẹ.

Một ngày đêm không gặp, thật là nhớ. Nghiêm Chân hôn nhẹ lên mặt con gái, chào tạm biệt với cô giáo, nắm lấy tay của bạn nhỏ Cố Manh Manh mà đi về nhà.

Về đến nhà, anh trai Cố Gia Minh còn chưa có về nhà, nhất thời bạn nhỏ nào đó mếu máo đòi ba. Nghiêm Chân nhìn con gái mà buồn cười, dụ cô bé đi xem phim hoạt hình, còn chính mình đi chuẩn bị cơm tối. Nhưng vừa mới vào phòng bếp được một lúc, bạn nhỏ Cố Manh Manh đã gọi cô liên tục.

“Mẹ, mẹ…” Tiểu quỷ nào đó đang kéo ống quần của cô.

Nghiêm Chân nhìn tiểu tử kia, năm nay thành phố B đặc biệt nóng sớm, nên sỡ dĩ sáng sớm Nghiêm Chân đã thay cho bạn nhỏ nào đó một thân trang phục mùa hè, áo trong có màu trắng với ống tay ngắn, áo khoác cùng màu lam với quần có dây đang mặc. Sáng sớm khi mặc vào thì bạn nhỏ nào đó rất hào hứng vui vẻ, nhưng lúc này đã thu lại dây đeo, bạn nhỏ nào đó cứ kêu liên tục như bà già vậy.

“Không mặc cái này.” Tiểu quỷ kia cứ quấn quýt ở cái dây đeo, hơi ủy khuất mà nói.

Nghiêm Chân mở to mắt, mắt to trừng mắt nhỏ với con gái, sau đó vỗ trán một cái. Cô hiểu rõ nhất, tiểu gia hỏa này lần đầu tiên mặc quần áo có dây đeo , mặc như vậy thì khi đi WC sẽ rất bất tiện. Mặc dù có lão sư hộ trỡ, nhưng chung quy vẫn rất phiền phức.

Cô dường như cũng đã quên điều này, chỉ cảm thấy đẹp, đã quên tình tự chiếu cố cho tiểu tử này.Nghiêm Chân véo lên cái mũi của con gái, rồi ôn nhu nói, “Mẹ giúp con thay bộ đồ khác.”

Thay quần áo xong thì bạn nhỏ Cố Gia Minh cũng đi học về. Bạn nhỏ Cố Gia Minh nay cũng đã có vóc dáng co hơn xưa một chút, bất quá tính tình cũng không thay đổi là mấy, danh hiệu kỳ thực vẫn là tiểu tai họa. Đối với đứa em gái Cố Manh Manh này thì ngược lại rất yêu thương cô bé.

Sau khi về nhà thì cùng Nghiêm Chân nói vài câu, sau đó tiểu tai họa sẽ ôm cô em gái nhỏ này chơi ở phòng khách. Đầu tiên là xem phim hoạt hình, sau khi xem xong là kể chuyện xưa. Bánh bao nhỏ này ngồi ở bên người tiểu tai họa, lắng tai nghe anh trai kể chuyện, nhịn không được mà vỗ vỗ tay, lôi kéo tay của anh trai, hai người cứ thế có đoạn đối thoại dưới đây.

Bánh bao nhỏ mong chờ hỏi: Ba ngày mai sẽ trở về sao anh?

Tiểu tai họa nghiêm túc trả lời ít mà ý nhiều là sẽ quay về: Nghe nói Cố Hoài Việt đang là huấn luyện dã ngoại, phỏng chừng cũng chưa về.

Bánh bao nhỏ nghe hiểu được nửa câu sau, vì vậy hai đứa trẻ đồng thời thở dài.

Bánh bao nhở nhìn bức tranh trong quyển sách mà nó: Cô giáo nói ngày mai là ngày quốc tế thiếu nhi.

Tiểu tai họa: nói em nghe, ngày quốc tế thiếu nhi của anh vĩnh viễn là đau thương thôi, Cố Hoài Việt không có về quá một lần…

Vì vậy hai bạn nhỏ nào đó đồng thời thở dài, ngồi song song ở trên ghế sofa, hai tay chống cằm. Vì thế khi Nghiêm Chân bưng thức ăn có hương thơm ngào ngạt mới mẻ ra thì thấy hai tiểu tử kia đều có biểu tình phiền muộn mà không thể nào hiểu được. Nghiêm nhiên là giống như hai đóa hoa đang ai oán vậy.

“Hai đứa các con đang làm gì vậy?”

Bánh bao nhỏ và tiểu tai họa trăm miệng một lời, “Nhớ ba.”

Sau vài tiếng chuông đồng hồ thì Nghiêm Chân cũng hết chỗ nói rồi, không biết là nên bày ra biểu tình nên cười hay nên khóc với hai đứa trẻ này nữa…

Sau khi ăn cơm xong, Nghiêm Chân để hai đứa trẻ chơi trong phòng khách, còn chính mình trở về phòng soạn giáo án, chuẩn bị đề thì cho kỳ kiểm tra sắp tới, cô lần đầu tiên làm giảng viên, khó trách khỏi không có kinh nghiệm so với các giảng viên khác nên phải thận trọng một chút.

Qua hơn nửa tiếng đồng hồ thì cô giáo Trương trong học viện có gọi điện thoại tới. Nghiêm Chân cùng cô ấy có chung vấn đề cần giải quyết, hẹn nhau buổi tối có gì thương lượng rồi là đề tài báo cáo, nhưng nghĩ được một lúc thì cô giáo Trương trong điện thoại có đề cập một vấn đề, Nghiêm Chân cảm thấy rất ngoài ý muốn.

“Tôi hỏi cô Nghiêm này, ngày mai có lớp học cảm tình Đảng phải không?”

Cô giáo Trương cũng oán giận, “Không thể nào lại như vậy, chúng ta chuẩn bị đánh giá một nhó thì đều tham gia, bằng không kéo dài thời hạn chuyển chính thức sẽ là một năm.”

“Như vậy không phải là thêm phiền sao?”

Nghiêm Chân vỗ trán, cắt đứt điện thoại, quay mặt nhìn màn hình máy vi tính mà đờ ra.

Nếu ngày mai có việc, vấn đề trôm nom hai đứa trẻ lại phải nhờ đến những nhà hàng xóm sao. Vấn đề mấu chốt là Nghiêm Chân đặc biệt có quan hệ tốt cũng chỉ có mấy người, không có đi ra ngoài làm việc, chỉ ở nhà chăm sóc con cái, người ta sớm đã có ý tứ nói cô phiền phức rồi, giờ lại đi tìm người ta thật là không có ý tứ gì nữa rồi.

Mang theo hai đứa nhỏ đi đến trường sao? Vấn đề là hai đứa trẻ kia sẽ để cho người khác đến gần sao? Nghiêm Chân đứng ở cửa phòng khách, nhìn hai đứa trẻ cười ngả nghiêng trên ghế, thầm nghĩ chuyện này có chút khó khăn rồi.

Ngay khi Nghiêm Chân đang đau đầu không ngớt về vấn đề này thì điện thoại quân tuyến trong phòng khách vang lên, Nghiêm Chân còn không có kịp phản ứng thì bạn nhỏ Cố Manh Manh đã chỉ vào điện thoại mà reo lên, “Ba gọi. Ba gọi kìa.”

Nghiêm Chân cũng hoàn hồn lại, cầm lấy điện thoại, để bên tai bạn nhỏ Cố Manh Manh.

Đầu kia tham mưu trưởng Cố Hoài Việt nghe được giọng gọi ba điềm đạm đáng yêu của con gái thì khóe môi cũng nhếch lên, Nghiêm Chân cũng tùy ý để hai người chơi một hồi rồi mới nhận điện thoại.

“Anh lúc nào thì có thời gian vậy?”

Ngữ khí của cô có chút oán trách, anh nghe xong chỉ là cười cười, “Uh, hai ngày nay đi nông trường của sư bộ, duyệt một hạng mục quan trọng, ở bên đó hai ngày, đợi lát nữa hoàn thành là anh có thể về nhà rồi.”

Quản anh có trở về hay không làm gì. Nghiêm Chân ngồi chổm hổm nhìn thẳng khuôn mặt đang ngồi học của bạn nhỏ Cố Manh Manh, ở trong lòng yên lặng oán thầm.

“Vậy ngày mai anh chưa về thì em biết làm sao, em phải giải quyết vấn đề của hai đứa nhỏ làm sao giờ? Em ngày mai bỗng nhiên có thêm lớp cảm tình Đảng, có chút trở tay không kịp.”

Cố Hoài Việt nằm ở trên giường, tay đặt ở sau ót, tay kia nắm ống nghe, nghe cô nói như thế thì nhịn không được mà cười ra tiếng, “Anh sẽ suy nghĩ một chút, không khéo ngày ai em phải mang theo hai quả bom hẹn giờ cũng nên.”

Nghiêm Chân bật cười, “Anh có đáp ứng hay không?”

“Được rồi.” Cố Hoài Việt nói, “Để cho hai đứa sáng sớm lên xe bus đi, anh gọi điện thoại cho Tiểu Tề, dặn hắn chiếu cố hai đứa một chút.”

“Vâng.”

Biết được sẽ được đi tới doanh trại, hai đứa trẻ cả đêm đều kích động không thôi. Nghiêm Chân thật vất vả mới dỗ cho hai đứa trẻ này ngủ được. Sáng sớm ngày thứ hai vì phải đón xe bus, Nghiêm Chân sáng sớm đã phải thức hai đứa trẻ dậy rồi dắt chúng ra đón xe bus. Kết quả là hai đứa trẻ đều rất thống nhất mà ngáp dài ngáp ngắn.

Nghiêm Chân rửa mặt mũi cho hai đứa, thay một bộ quần áo cho cả hai đồng thời tự mình đưa hai đứa trẻ lên xe bus.

Xe bus đi tới doanh trại phải mất hơn nửa giờ, khách chủ yếu đều là cán bộ quân đội, khó có được hai đứa trẻ đi xa như thế này, đều cảm thấy rất lạ nên nhịn không được mà chơi cùng hai đứa trẻ. Nghiêm Chân cùng bọn họ bắt chuyện, tiểu tử Cố Manh Manh kia được Cố Hoài Việt phó thác cho nhân viên hậu cần Tiểu Tề, cô vừa cẩn thận căn dặn tiểu tai họa Cố Gia Minh rồi mới xuống xe.

Nơi đóng quân của sư đoàn A là ở ngoài thành phố cách nơi này cũng khá gần, ngồi xe mà nói thì khoảng chừng cần nửa giờ. Cũng có ít xe bus công cộng, nhưng cán bộ đều đi sớm về tối nên mới an bài tuyến xe bus giữa hai nơi như thế này. Tiểu tai họa Cố Gia Minh thì đã đi con đường này rất nhiều lần rồi, cùng tài xế cũng rất quen thuộc. Nhưng bạn nhỏ Cố Manh Manh là lần đầu tiên đi xa như vậy, hai bàn tay nhỏ bé quơ quơ nơi cửa sổ, ánh mắt đen bóng đảo liên hồi. Hỏi cô bé nhìn như vậy là gì, cô bé sẽ nói, nhìn ba cháu, khiến cho người khác cũng phải bật cười.

Bởi vì có hai đứa trẻ pha trò nên nửa giờ đường xe của ngày hôm nay cũng trôi qua rất nhanh. Xe tiến vào doanh trại, xa xa đã thấy Cố Hoài Việt một thân huấn phục sạch sẽ với động tác lưu loát, thắt lưng còn mang theo vũ khí, đứng ở trước trạm dừng của xe mà chờ xe đến.

Xe dừng lại hẳn, anh còn chưa kịp tiến lên vài bước thì đã thấy bạn nhỏ Cố Manh Manh với đôi chân ngắn bước từ trên xe xuống, chạy về phía mình. Thấy thế, anh lập tức bước lên vài bước, ôm lấy cô bé.

“Ba. Ba!”

Bạn nhỏ Manh Manh vui vẻ ôm lấy cổ của ba mình, hôn bẹp lên má một cái, hai con mắt to tròn ẩn dưới chiếc mũ rộng vành được Nghiêm Chân mang cho trên đầu, chớp chớp hai con ngươi. Nghiêm Chân còn buộc hai bím tóc cho cô bé, trên người đem theo một cái túi sách nhỏ.

Cố Hoài Việt véo mũi con gái, cười nói, “Con gái của ba thông minh quá.”

Các cán bộ trên xe xuống đi ngang qua cũng gật đầu chào Cố Hoài Việt, còn trêu chọc, “Ngày khác phải tìm hai đứa trẻ này trêu chọc nhiều hơn mới được, nhất là Gia Minh, trên đường đi còn làm một người pha trò rất thú vị.”

Cố Hoài Việt cười cười, xoa xoa đầu con trai, xoa lên khuôn mặt mập mạp của cậu bé, rồi mang theo hai đứa con vào phòng làm việc.

Mỗi lần bạn nhỏ Cố Gia Minh đến doanh trại bộ đội này thăm người thân, thời gian đều là Cố Hoài Việt phải tìm người trông cậu bé, có đôi khi không chỉ một người. Sỡ dĩ là rất nhiều lần, mà thống khổ nhất có lẽ là nhân viên thông tin của Cố Hoài Việt. Nhưng mà hiện tại, tiểu tai họa Cố Gia Minh này không biết sao mà không biểu hiện gì ra bên ngoài cả.

“Con cũng đã lớn rồi mà.” Tiểu tai họa dùng đôi tay mập mạp xoa lên khuôn mặt mình, đưa ánh mắt oán giận và bất mãn về phía Cố Hoài Việt.

Cố Hoài Việt khõ lên trán cậu bé một cái, “Nghiêm túc chút đi, con cùng với chú Tiểu Trương luyện tập đi, sau đó đi căn tin cùng chú Tiểu Trương chuẩn bị điểm tâm.”

Tiểu gia hỏa này quyệt miệng, “Con là người ngoài, đều không phải là quân lính huấn luyện dã ngoại của ba.”

Tuy là nói hoàn thế nhưng cũng cắp mông đi theo sau Tiểu Trương. Việc học các việc nhà của Gia Minh mặc dù có chút ít lại, nhưng từ nhỏ đã được mọi người trong gia đình hun đúc, đối với việc huấn luyện quân sự cũng không xa lạ, cũng không cảm thấy phản cảm gì. Cố Hoài Việt dặn Tiểu Trương dẫn cậu bé chạy hai vòng, để lại hai người còn ở đây.

Nhìn Tiểu tai họa Cố Gia Minh nhanh chân chạy quanh thao trường, Cố Hoài Việt xoay người nhìn về phía Manh Manh. Tiểu tử kia lúc này chính là vỗ vỗ vào mồm đánh ngáp một cái thật lớn, nhìn Cố Hoài Việt với ánh mắt lưng tròng. Tối hôm qua cô bé ngủ muộn, sáng ngày hôm nay lại phải dậy sớm, lúc nãy hưng phấn quá mức, giờ thì có chút mệt nhọc. Cố Hoài Việt ôm cô bé vào trong ngực, nhìn con gái ngáp ngắn ngáp dài, cười hỏi, “Con gái của ba mệt rồi sao?”

Bạn nhỏ Cố Manh Manh ảo não cọ cọ trên lên quân hàm trên vai Cố Hoài Việt, khi anh quay sang… thật đúng là đang ngủ. Cố Hoài Việt lúc đầu còn không có nghĩ nhiều, đến khi nghe tiếng hít thở đều đều của tiểu tử kia thì mới phục hồi tinh thần. Ôm con gái của mình xuống dưới rồi đặt cô bé lên giường, đắp chăn lên cho cô bé.

Ánh mắt của anh dừng ở khuôn mặt đang ngủ đến ngây thơ của con gái, Cố Hoài Việt cười cười. Ngủ đi con gái của ba, ngày hôm nay còn rất dài.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.