Quân Hôn: Cô Vợ Nhỏ Cố Bám

Chương 53-3: Chỉ có đồ ngốc mới tin lời anh! (3)



Kỳ Tuấn dắt tay Ngải Tiểu Tiểu, sải bước đi về phía cửa.

"Này, người kia là cán bộ cấp cao sao?" Thấy Kỳ Tuấn chạy xe ra khỏi thành phố A hướng về phía Bắc Kinh, Ngải Tiểu Tiểu không nhịn được liền hỏi.

"Ừ." Kỳ Tuấn cười nhạt, ở Bắc Kinh không ít người có tên tuổi lớn, cán bộ cấp cao cũng không tính là thấp.

"Một người bình thường như em sao có thể đắc tội với một nhân vật lớn như vậy?" Ngải Tiểu Tiểu chu miệng lên, nghĩ thế nào cũng không thấy thích hợp.

"Em sợ sao?" Kỳ Tuấn liếc nhìn cô một cái rồi hỏi.

"Không có, chỉ là em có chút nghi ngờ." Ngải Tiểu Tiểu ngồi thẳng người dậy, vì cô nhi viện dù có phải đánh đổi bằng tính mạng cô cũng chấp nhận.

Nhìn bộ dạng kiêu ngạo của cô đáy mắt Kỳ Tuấn trở nên âm u nhưng chỉ lóe lên rồi nhanh chóng biến mất: "Em chỉ cần nhớ tất cả đã có anh." Anh nhẹ giọng trả lời, bàn tay đặt lên eo Ngải Tiểu Tiểu.

"Anh. . . . . . Lo lái xe đi." Ngải Tiểu Tiểu đẩy tay Kỳ Tuấn ra. Bờ môi anh mỉm cười như mời gọi như trêu đùa khiến tim cô loạn nhịp hơi thở cũng trở nên gấp gáp.

"Không cho phép quên lời anh nói......nghe chưa?" Một tay Kỳ Tuấn khẽ nhéo cằm Ngải Tiểu Tiểu, ngón tay anh mập mờ mơn trớn gương mặt mềm mại cô, mang lại cảm giác tê dại.

Ngải Tiểu Tiểu cảm thấy luống cuống, trái tim loạn nhịp như muốn nhảy ra ngoài, không muốn anh nhìn thấy dáng vẻ của mình lúc này, cô vội vàng quay mặt về phía cửa sổ: "Em biết rồi." Ngoài cửa xe, từng chiếc xe hơi đi qua, Ngải Tiểu Tiểu không nén được khẽ mỉm cười, anh vừa mới nói —— Em chỉ cần nhớ tất cả đã có anh!

Chiều, bầu trời nhuộm màu đỏ rực.

Bắc Kinh, trong tứ hợp viện mang phong cách cổ xưa mà trang nhã, xuất hiện bóng dáng cao lớn của một vị lão nhân gia, ông đang một mình bên bộ pha trà, phong cách ung dung kiên cường.

"Thủ trưởng, ngài có khách." Ông cụ nghe vậy, đặt ly trà xuống, tháo cặp kính lão ra, nhìn theo bóng dáng mạnh mẽ rắn rỏi ở cửa, đôi mắt lập tức lộ ra tia mừng rỡ. Nhưng khi nhìn thấy cô gái đi bên cạnh anh thì sắc mặt vui mừng hoàn toàn biến mất: "Cho bọn họ đi vào." Ông cụ để cặp kính xuống, sắc mặt ủ rũ. Phất tay ý bảo lính cần vụ có thể rời đi.

Ngải Tiểu Tiểu cùng Kỳ Tuấn vừa đi vào nhà chính thì thấy ánh mắt sắc bén của ông cụ khoảng sáu bảy chục tuổi quét tới, khiến cô đột nhiên có cảm giác thần thái kia có chút quen mắt. Nhíu mày suy nghĩ, cô không khỏi âm thầm thấp giọng, thật sự cô đã từng thấy qua người này….là ở trên ti vi. Ông ấy…ông ấy chính là phó tổng mới nhận chức Lý Lâu Thanh! Bất ngờ như vậy, cô đã đắc tội với nhân vật lớn ấy từ bao giờ thế?

Nhưng ông ấy biết cô là ai sao? Tại sao mới lần đầu gặp nhau mà ánh mắt lại hung dữ đầy khinh bỉ như vậy, thể hiện rõ là không thích. Không thích thì không thích, dù sao cô tới cũng không phải muốn cùng ông ta làm thân. Ngải Tiểu Tiểu ở trong lòng khinh thường bĩu môi nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra bình tĩnh.

"Anh có ý gì đây?" Về căn bản thì Lý Lâu Thanh không hề nhìn tới Ngải Tiểu Tiểu, ánh mắt sắc bén liếc về phía Ký Tuấn rồi hỏi. Giọng nói không nén được tức giận.

"Đây là người gây sức ép ở phía trên, ông không muốn gặp cô ấy sao?" Kỳ tuấn vừa không động thanh sắc, giọng nói bất ôn bất hỏa.

"Lão tiên sinh, tôi nghĩ chúng ta có chút chuyện cần nói với nhau." Ngải Tiểu Tiểu lễ phép nói.

Tuy nhiên ông cụ lại tỏ ra khinh thường không thèm để ý. Sự lễ phép được dạy bảo từ bé đã bay xa cả ngàn dặm. Người này cũng thật là đáng ghét! Khóe miệng Ngải Tiểu Tiểu co giật, tức giận dâng trào. Quyền lực lớn thì sao có thể coi thường người khác như thế sao?

Vì xem ông ta là người bề trên nên Ngải Tiểu Tiểu vẫn cố nén cơn tức giận không để bộc phát. Kính già yêu trẻ - thuần phong mĩ tục tốt đẹp của Trung Hoa. Ai bảo Ngải Tiểu Tiểu cô từ nhỏ đã là đứa trẻ ngoan! Nhịn! Hiện giờ tốt nhất là không nên cứng đối cứng, ai bảo người ta là tảng đá mà cô lại chỉ là trứng gà !

"Lý tiên sinh. . . . . ."

Lý Lâu Thanh không hề cho cô cơ hội nói tiếp đã lên tiếng: "Anh giải thích rõ cho tôi, tại sao lại mang một người phụ nữ không rõ lai lịch về nhà? Rốt cuộc anh có từng để tôi ở trong mắt hay không?" Ông cụ tức giận hỏi Kỳ Tuấn, gập mạnh quyển sách trong tay lại rồi đặt mạnh xuống bàn.

Cái gì gọi là không rõ lai lịch?Cô là từ trong kẽ đá chui ra chắc? Ngải Tiểu Tiểu thật sự nhịn không được nữa rồi: "Này, ông nói gì.....cái gì mà không rõ lai lịch...." Nhưng khi đem toàn bộ lời Lý Lâu Thanh tiêu hóa xong, cô bỗng dừng lại, chớp mắt thêm mấy cái nữa, nếu như tai cô không có vấn đề gì, thì hình như cô vừa nghe được hai chữ: về nhà. Như vậy nơi này là. . . . . . Cô nghi ngờ đưa mắt nhìn sang Kỳ Tuấn, nhìn chằm chằm anh, muốn để cho anh cho giải thích.

"Bà xã, ông ấy là cha anh. Cho nên em có thể lựa chọn tự mình đối phó với ông ấy hoặc là có thể giao cho anh?" Kỳ Tuấn bày ra tư thế thân mật vòng tay ôm sau lưng cô, nhỏ giọng ở bên tai cô nói.

Với tính cách nóng nẩy của cô anh cho rằng cô đã nổi giận từ lâu, có thể nhịn đến bây giờ coi như là có tiến bộ.

"Anh lừa em!" Ngải Tiểu Tiểu cắn răng, tới gặp người đứng phía sau mọi chuyện chỉ là cái cớ. Căn bản là anh muốn dẫn cô về gặp trưởng bối trong nhà. Vốn dĩ cô cũng từng nghĩ rằng: xuất thân của anh không đơn giản nhưng không ngờ lại lớn đến thế này. Giấy kết hôn cũng đã lấy rồi, những thứ này cũng đều gạt cô! Nghĩ tới đây, Ngải Tiểu Tiểu tức giận vô cùng, ra sức giãy giụa ở trong lòng anh .

"Thật xin lỗi, bà xã, em là nhân vật đặc biệt nên anh chỉ có thể dùng thủ đoạn đặc biệt để đối phó thôi. Nhưng chuyện ông ấy muốn phá bỏ cô nhi viện là thật mà."

"Tôi có ngu ngốc mới đi tin lời anh!" Người đàn ông này thật đáng ghét mà, hiện tại Ngải Tiểu Tiểu hận không thể đánh cho anh một trận. Dám mang chuyện quan trọng như vậy ra để nói đùa với cô. Nếu như cô nhi viện thật sự bị phá dỡ thì việc đầu tiên cô làm là tìm anh để tính sổ.

"Thật…Ông ấy không muốn anh và em ở chung một chỗ, cho nên liền....."

"Cho nên liền chèn ép em, lấy cô nhi viện ra để đe dọa." Ngải Tiểu Tiểu tức giận rít lên. Đây đúng là đôi cha con không có nhân tính, chỉ biết bắt nạt kẻ yếu. Thì ra đây cũng được gọi là một loại phẩm chất.

“Khụ khụ. . . . . .” Lý Lâu Thanh nặng nề ho hai cái. Thật là tức chết ông, người phụ này còn dám trước mặt ông anh anh em em cùng Kỳ Tuấn. Đúng là không biết tự kiềm chế!

"Tiểu tử thối, không được gây rối nữa, nhanh chóng thu xếp mọi chuyện, đừng quên ngươi còn phải cùng Yên Nhiên đính hôn." Dù sao tham chính nhiều năm, mặc dù trong lòng bừng bừng lửa giận nhưng Lý Lâu Thanh vẫn cố đè nén duy trì bộ mặt bình tĩnh.

"Cha, cha hãy chết tâm đi, đời này người con muốn cưới chỉ có một, chính là cô ấy!" Kỳ Tuấn vừa nói vừa cố chấp nắm lấy bàn tay Ngải Tiểu Tiểu, khóe miệng khẽ nở nụ cười dịu dàng, ánh mắt đầy thâm tình nhìn cô.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.