Quân Hôn Kéo Dài: Cố Thiếu, Sủng Thê Vô Độ

Chương 650: Vợ à, chúng ta cần phải đi



“Quân nhân yêu nước, vì nước hy sinh là vinh hạnh, đây cũng là tâm nguyện suốt đời của anh ta, chết có nặng như Thái Sơn, nhẹ tựa lông hồng, anh ta chết có ý nghĩa, cô cần gì phải tự trách.” Tô Bồi Ân trấn an.

“Nếu hy sinh là bởi vì việc tư? Không thể tiến vào nghĩa trang liệt sĩ, ngay cả tin tức tử vong cũng bị dấu diếm, rõ ràng cái chết vĩ đại, lại biến mất nhỏ bé như vậy, đầu sỏ gây tội còn tồn tại, tôi không phải tự trách, vốn dĩ chính là tôi sai.” Hoắc Vi Vũ bi thương nói.

Tô Bồi Ân gật đầu, “tuy rằng cô lớn lên xấu, nhưng mà tâm địa cũng không tệ lắm, phạm nhân biết tự xét lại sai lầm về sau mới có thể trưởng thành, đây là ông trời ban ân cho cô.”

“Cho nên, tôi vì anh cả, Anh hai có thể hy sinh tình yêu, Cố Cảo Đình vì huynh đệ từ bỏ tôi, cũng là bình thường.” Hoắc Vi Vũ ngẩng đầu nhìn sao trời, làm nước mắt sắp chảy ra trở ngược lại.

“Là ông trời không muốn chúng tôi ở bên nhau.” Hoắc Vi Vũ đã nhận mệnh.

“Tôi thật đáng thương, có thể đi về không? Nơi này thật sự muỗi rất nhiều.” Tô Bồi Ân đập một tiếng, đánh vào trên mặt Hoắc Vi Vũ.

Hoắc Vi Vũ thối lui về sau, tức giận, “anh làm gì đánh tôi?”

Tô Bồi Ân mở lòng bàn tay ra cho cô xem, “Thật sự có muỗi, còn có máu.”

“Hút thì đã hút, anh đánh tôi làm gì.” Hoắc Vi Vũ vô ngữ.

Tô Bồi Ân tươi cười, ung dung nói: “Báo thù cho cô.”

Hoắc Vi Vũ: “……”

Cô đi phía trước, đi nhà bí thư thôn.

Một người phụ nữ mập mạp đi tới, mỉm cười nói: “Các người nhất định đã đói bụng, tôi đã chuẩn bị, phòng cũng chuẩn bị tốt cho các người.”

“Cám ơn dì.” Hoắc Vi Vũ nho nhã lễ độ nói.

“Là chúng tôi muốn cám ơn cô, nơi này thâm sơn cùng cốc, muốn xuất đầu, trẻ con nhất định phải đọc sách, đứa trẻ nhà tôi chính là không có đọc sách, trẻ con chăn dê bị sói ăn.” Vợ bí thư thôn chi bộ lau nước mắt, đem bọn họ đưa tới trước bàn ăn.

bây giờ Hoắc Vi Vũ đã biết rõ, vì sao bí thư thôn chi bộ nhất định phải có giáo viên dạy học ở chỗ này.

Chỉ có nổi đau của người hiểu biết.

Vợ bí thư thôn chi bộ dọn cho bọn họ mấy món làm rất đơn giản.

Một chén lớn mì nước, thả mấy cọng rau xanh, một cái trứng tráng bao.

Hoắc Vi Vũ ăn thấy ngon.

Tô Bồi Ân liếc cô, tươi cười, “cô nuôi khá dễ.”

Hoắc Vi Vũ không phản ứng lại anh, tiếp tục ăn mì của mình.

Tô Bồi Ân cũng không tức giận.

Ăn xong mì, Hoắc Vi Vũ mệt lên giường nằm, cô ngủ rồi.

Ngủ đến 10 giờ, bỗng nhiên tỉnh lại.

Không được, cô muốn đi đưa tiễn Tần Duyệt lần cuối cùng.

Hoắc Vi Vũ lao ra khỏi phòng, đụng vào trên người Tô Bồi Ân, đau.

“anh làm gì đứng ở cửa phòng tôi.” Hoắc Vi Vũ che lại cái mũi đâm bị đau.

“cô có bệnh đi, đường này cô mở hả? Chính mình đi đường không có mắt, từ đâu ra dũng khí mắng chửi người, thật không có đầu óc.” Tô Bồi Ân không khách khí nói.

Hoắc Vi Vũ: “……”

Tô Bồi Ân xem cô không lên tiếng, bộ dáng chịu lép, rất đáng yêu, tươi cười, thay đổi khẩu khí, “Bọn họ đưa Tần Duyệt đi rồi, cô lại không đi, chỉ có thể đến nhìn phần mộ. Tôi có lòng kêu cô rời giường.”

“uh.” Hoắc Vi Vũ cũng không nói lời cảm tạ, lên tiếng, súc miệng lung tung, chạy tới nhà Tần Duyệt.

tiếng khóc từng đợt từ trong phòng truyền ra.

trong lòng Hoắc Vi Vũ khó chịu, vào cửa.

ánh mắt Cố Cảo Đình u lãnh nhìn về phía cô.

vành mắt Hoắc Vi Vũ ửng đỏ, không dám ngẩng đầu nhìn anh, đi đến trước linh đườngTần Duyệt, đốt hương, quỳ xuống, dập đầu lạy ba cái.

Thiên ngôn vạn ngữ đều ở cái dập đầu.

Thực xin lỗi, Tần Duyệt.

Tô Bồi Ân đi đến, đứng ở phía sau Hoắc Vi Vũ, “vợ à, chúng ta phải đi rồi.”

Hoắc Vi Vũ: “……”

Cố Cảo Đình: “……”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.