Quân Hôn: Tổng Giám Đốc Thô Bạo Của Tôi

Chương 189: Cục cưng trong bụng (3)



Tân Hoành nghe thấy Dịch Tân nói như vậy, tâm tình đang vui vẻ chớp mắt đã biến mất, cô phòng bị nhìn anh, hỏi lại, "Anh có ý gì?"

Dịch Tân thấy tình trạng đó, trong lòng buồn bực, bất đắc dĩ thuận miệng nói, "Chính em cũng biết nó hiện tại chỉ là noãn thai còn chưa có phân hóa. . ."

Anh nói cũng như không nói, Tân Hoành liền lạnh giọng cắt ngang anh, "Nó đang chuẩn bị phân hóa, một thời gian nữa nó liền sẽ trở thành hình hài, chỉ cần nó còn đang bụng của em, nó liền dần trưởng thành. Dịch Tân, anh có ý gì?"

Dịch Tân tâm trạng trầm xuống, anh không nghĩ đến Tân Hoành lại nhạy cảm như vậy. Anh chỉ thuận miệng nói, cô với anh liền sinh phòng bị như vậy.

Anh thở dài, "Anh không có ý gì, anh chỉ là có chút kinh ngạc, anh cho rằng, em không thích đứa nhỏ."

Tân Hoành đột nhiên cười, "Hai năm trước, là em không hiểu chuyện, cho rằng ba ba đứa nhỏ không thích nó, em thì không thể muốn nó. Hiện tại thì sao, nó ở bụng của em, nó là của em, em không quản người khác làm cái gì?"

Cô nói được quyết tuyệt như thế, Dịch Tân trong lòng lúc này có chút bất an trong nháy mắt tăng thêm thành khủng hoảng, thậm chí cũng không dám nghĩ tới, nếu như...

Cuối cùng anh chỉ là nhẹ giọng "Ừ" một tiếng, liền không hề nói tiếp, lái xe về nhà.

Hai người ở trên xe không nói mộtcâu nào nữa. Mỗi người đều có suy nghĩ của riêng mình.

Dịch Tân thì khẩn cầu, đứa nhỏ sẽ không xảy ra chuyện gì.

Mà Tân Hoành, thì lại nếu như Dịch Tân thực sự không yêu nó, như vậy cô nên làm cái gì bây giờ?

Hai năm trước, cô nhân nhượng anh một lần, bởi vì anh không thích, cô sẽ không có muốn đứa nhỏ kia. Hiện tại, có lẽ là thực sự trưởng thành một ít, lại một lần nữa gặp phải tình cảnh này, thế nhưng cô đã có thể cho mình một đáp án hoàn hảo. —— lần này, cô nhất định sẽ không lại nhân nhượng anh, mặc kệ anh thích hay không thích, muốn hay không muốn, cô nhất định sẽ không buông tha đứa bé này.

Này trong nháy mắt, nàng đột nhiên nghĩ tới tâm tình của Du Tiểu Nghi lúc đó.

Du Tiểu Nghi trong thời gian mang thai, Tân Hạo cũng rất bài xích, chỉ là Du Tiểu Nghi vẫn như cũ mạnh mẽ sinh ra Tân Hoành.

Tân Hoành vốn vẫn nghĩ không ra, không thể đạt được sự chúc phúc ba ba thì lưu lại nó làm cái gì? Hiện tại, cô nghĩ, đứa nhỏ của cô muốn một cái đồ hỗn trướng chúc phúc làm cái gì?

Nghĩ tới đây, cô đột nhiên cười, mây mù trong mắt bị đẩy ra, rốt cuộc ánh mắt vui vẻ trở lại.

Hai người trở lại biệt thự, Tân Hoành lập tức hướng quản gia mang theo người hầu đi sửa sang một cái phòng.

Quản gia hỏi dùng làm cái gì, Tân Hoành cười nói cho ông biết, "Phòng trẻ con."

Quản gia kinh ngạc, lập tức lại cười nói, "Chúc mừng, chúc mừng thiếu phu nhân, chúc mừng thiếu gia."

Tân Hoành và Dịch Tân đang nghe đến một tiếng chúc mừng này, hai người phản ứng hoàn toàn bất đồng, Tân Hoành cười đến vui vẻ, trên mặt đều là ôn nhu, mà Dịch Tân, thần sắc đạm mạc, chân mày nhíu lại.

Quản gia dẫn theo người hầu cấp tốc thu thập sạch sẽ một gian phòng, Tân Hoành liền chính mình đem các loại mới mua về. . . Đồ dùng cao cấp, phóng tới phòng trẻ con, lại chính mình đem tất cả mở ra và bắt đầu bố trí phòng.

Dịch Tân đứng ở cửa phòng nhìn cô bận rộn, trong lòng, nửa tràn đầy, nửa khô kiệt.

Anh đột nhiên muốn cười, khi nào, anh Dịch Tân cũng sẽ bị người bức đến hoàn cảnh chật vật như thế?

Nếu như Phong Dương nói cho anh biết, đứa bé này không là của bọn họ, nó sẽ rời đi, anh sẽ có bao nhiêu mừng rỡ như điên? Anh sẽ chủ động ôm cô, đem mọi thứ cô và hắn thích, cùng nhau mua cho nó; cũng sẽ ở trước mặt cô tươi cười khát khao đứa nhỏ cùng nàng chờ mong nó; nói tốt an ủi cô, cho nàng niềm vui. . .

Thế nhưng lúc này, mắt thấy của cô tình thương của người mẹ càng ngày càng sâu, càng lúc càng rõ ràng, anh lại cảm thấy vô lực. Anh muốn ngăn cản cô nhưng lại không nói ra được.

Anh phải ngăn cản cô yêu đứa nhỏ của bọn họ như thế nào? Anh làm sao có thể nhẫn tâm ngăn cản cô yêu đứa nhỏ của anh?

Thế nhưng, nếu như lúc này cô càng hãm sâu hơn, đến lúc nếu đứa nhỏ thật có vấn đề, cô làm sao có thể chịu đựng được?

Giờ khắc này, anh thậm chí thà rằng cô bởi vì hận anh, cũng không yêu đứa bé này!

Anh thường xuyên nói, chỉ cần Tân Hoành nhượng anh yêu, anh sẽ cho cô tất cả những gì cô thích, cô đáng giá có. Tất cả.

Thế nhưng lúc này, cô tốt đẹp, yên tĩnh như vậy, ngay trước mắt anh, im lặng chờ đợi nghênh đón sinh mệnh thuộc về anh cùng cô, anh lại không cấp được điều cô muốn.

Anh có chút vô lực đóng chặt mắt, mở ra lại thấy Tân Hoành đang ở trong phòng, cầm trong tay một bộ trang phục nho nhỏ, chính mình bình tĩnh nhìn anh.

Ánh mắt cùng cô nhìn nhau trong nháy mắt, anh đột nhiên mất hết dũng khí.

Tân Hoành con ngươi híp lại, hỏi hắn, "Anh là muốn vào giúp em?"

Trong lòng anh cười khổ, Tân Hoành quá nhạy cảm, cô đây là đang thăm dò anh.

Tùy ý cười, anh nhìn cô, "Anh nhìn em là được rồi."

Tân Hoành, thực sự, có hay không đứa nhỏ đều không có vấn đề gì, nhượng anh nhìn cô là được.

Tân Hoành nắm trong tay thật chặt y phục dành cho đứa nhỏ, trong lòng có thứ gì đang dần dần xói mòn, cô nghe thấy thanh âm của mình khô khốc, khẽ run, "Nếu như anh chung quy tính toán không buông em ra, như vậy, anh có thể tận lực yêu nó nhiều hơn một chút?"

Cô chăm chú nhìn anh, cô không biết, anh có thể hay không nhìn ra được, ánh mắt của cô đang run rẩy.

Dịch Tân, em đã như vậy, chỉ cần anh đối với nó hảo, em liền một đời như vậy. Anh không nên ép em, không nên ép em liều mạng ly khai anh. Em không có vấn đề gì, thế nhưng em muốn con của em khỏe mạnh lớn lên.

Dịch Tân cũng không biết ý nghĩ trong lòng Tân Hoành lúc này là được ăn cả ngã về không, chỉ là thấy ánh mắt cô run rẩy, nghĩ tâm tư cô lúc này là trút xuống trên người đứa nhỏ. Mà anh, không muốn cô như vậy, nếu như đứa nhỏ chung quy không phải là của cô, vậy anh thà rằng cô không có nửa phần yêu. Chỉ vì yêu, cuối cùng sẽ làm cô bị thương.

Mà anh, không muốn cô bị thương.

Anh nhìn cô, nói, "Đứa nhỏ xa xa không có quan trọng bằng em."

Anh nói xong, liền xoay người rời đi.

Tân Hoành nhìn bóng lưng của anh, trên tay buông lỏng, y phục nho nhỏ rơi xuống dưới chân của cô. Trong lòng, có một cảm giác không tốt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.