Quân Hôn: Tổng Giám Đốc Thô Bạo Của Tôi

Chương 195: Cục cưng trong bụng (9)



Dịch Tân lái xe trở về biệt thự, khóe môi còn mang theo một nụ cười thỏa mãn. Đêm qua Tân Hoành mị hoặc đến nỗi nói không nên lời, vô số lần làm anh suýt nữa không khống chế được.

Nhớ tới những chi tiết ấy, trong lòng nhịn không được mà cảm thấy như có một dòng nước ấm tràn đầy.

Có lẽ, anh bị cô dọa thật rồi.

Cô muốn uống cháo, anh liền hiện tại trở về nhà mang cháo về, chờ cô tỉnh lại là có thể uống được.

Nghĩ tới đây, tâm trạng khẽ lay động, bỗng nhiên có một tia khác thường, khóe môi mang ý cười, ánh mắt cứng đờ.

Anh cấp tốc đè xuống một phím trên điện thoại.

"Nguyên Thâm, cậu bây giờ lập tức đi bệnh viện, đợi ở ngoài phòng bệnh."

Đầu kia lại nói, "Tân thiếu gia, đã tra được người lần thứ hai tung ra bưu kiện là ai."

Dịch Tân nghe xong, tâm tình nãy giờ luôn luôn trầm ổn nhưng giờ lại nhịn không được hung hăng một chút, cũng không rõ vì sao, anh đột nhiên hạ phanh lại, đem xe dừng ở ven đường. Giọng nói trở nên lạnh lẽo, "Nói."

"Điền Tĩnh."

Sắc trời vẫn còn mờ tối, chiếc Bugatti uy nghiêm thoáng chốc gọn gàng quay đầu lại, như một mũi tên nằm trên dây cung được kéo căng, mới sáng sớm trên đường phố đã lóe lên ánh đèn xe.

Tân Hoành, em tốt nhất đừng để bị tôi bắt được!

Tân Hoành đến đó, Điền Tĩnh mặc áo khoác ngoài màu đen, sáng sớm đã đứng chời trong gió, trong tay cầm một cái giỏ đồ. Tân Hoành kêu tài xế xe taxi dừng ở trước mặt Điền Tĩnh, lúc này mới xuống xe.

Điền Tĩnh cấp tốc thanh toán tiền xe cho Tân Hoành. Lúc này mới nhìn về phía cô, cầm giỏ đồ đưa cho cô, "Những gì cậu cần đều ở trong giỏ đồ này."

Tân Hoành gật đầu, giọng nói thành khẩn, "Cảm ơn."

Đồ vật bên trong, chứng minh thư, hộ chiếu, giấy tờ, cô cần, bất quá đều là giả .

Điền Tĩnh hơi do dự, nhưng cuối cùng vẫn hỏi, "Tớ biết bây giờ nói những lời này đã quá muộn, chỉ là, tớ còn là muốn hỏi cậu một câu, cậu thực sự phải làm như vậy sao?"

Gió thổi lạnh. Tân Hoành cười, gật đầu. Không có bất kì lời nào dư thừa để nói, chỉ có kiên quyết.

Điền Tĩnh thấy bộ dáng lúc này của Tân Hoành, nhịn không được hai mắt chua xót khổ sở. Điền Tĩnh hung hăng chớp mắt, mới miễn cưỡng cười, lấy từ trong túi tiền ra một cái thẻ, đặt vào tay Tân Hoành, "Đây là tớ tặng con nuôi quà gặp mặt."

Tân Hoành từ chối nhận, lắc đầu, "Yên tâm, bà ngoại cũng đã để lại cho tớ một ít tiền. Ở nước ngoài cũng sẽ không túng quẫn, có thể an tâm sinh hạ đứa nhỏ."

Điền Tĩnh đột nhiên dùng một tay còn lại nắm tay cô, không cho cô từ chối, "Tân Hoành, nếu như cậu còn xem là Điền tỷ là bằng hữu thì hãy nhận đi. Cậu là một nữ nhân, lại còn mang theo đứa nhỏ, sau này còn phải dùng tiền nhiều mà, cứ cầm lấy. Vốn dĩ cũng là bởi vì cậu, Điền tỷ hôm nay mới có thể lấy số tiền này ra mang đến."

Điền Tĩnh nói xong, viền mắt đã đỏ, hai mắt ướt sũng .

Tân Hoành thấy tình trạng đó, rốt cuộc không từ chối nữa, "Vậy thì tớ sẽ nhận, cảm ơn."

Tân Hoành chủ động ôm Điền Tĩnh, lại nói nhỏ bên tai cô, "Điền tỷ, lần này, là nhờ có cậu."

Điền Tĩnh trong lòng đau xót, cười khổ, "Tớ chỉ hi vọng, tớ làm vậy không phải là hại cậu."

Tân Hoành cứng đờ.

Điền Tĩnh buông cô ra, cố gắng cười cười, "Vào đi, tớ sẽ không tiễn cậu. Cậu nhớ bảo trọng."

Tân Hoành nhìn cô ấy, gật đầu. Sau đó, xoay người tiến vào phòng khách.

Điền Tĩnh nhìn bóng lưng Tân Hoành, khẽ thở dài.

Khuya ngày hôm trước, Tân Hoành đột nhiên gọi cho cô, nói có chuyện gấp cần cô giúp. Trong lòng Điền Tĩnh lập tức thì có dự cảm không lành, nhưng cũng không nghĩ rằng, Tân Hoành muốn cô giúp cô ấy tuyên bố có một người phụ nữ khác mang thai, thậm chí muốn ám chỉ cha của đứa bé kia là chồng Tân Hoành, Dịch Tân . Đồng thời, giúp cô trong thời gian ngắn nhất làm ra một bộ giấy chứng nhận, sau đó chờ tin tức của cô.

Điền Tĩnh trong lòng bất an, hỏi lại lần nữa cô ấy tại sao muốn làm như vậy, Tân Hoành lại khóc.

Quen biết hơn hai năm, theo như Điền Tĩnh biết, Tân Hoành chưa bao giờ lộ vẻ yếu đuối trước mặt người ngoài. Cho nên, Tân Hoành vừa khóc, đã triệt để thuyết phục được cô. Sau đó, Điền Tĩnh thậm chí không cần biết chuyện này sẽ liên lụy đến mình như thế nào liền đáp ứng Tân Hoành. Điều duy nhất Điền Tĩnh để ý đến là, Tân Hoành mang thai, lại rất thống khổ, cô ấy muốn rời đi.

Điền Tĩnh biết Tân Hoành thân phận đặc biệt, cho nên việc này, cô thậm chí không có nói với chồng của mình, chính là vì tránh làm cho Tân Hoành rơi vào tình thế nguy hiểm.

Điền Tĩnh nhìn một đường đi về phía trước thậm chí không chút do dự nào nhìn bóng lưng Tân Hoành, khẽ thở dài một cái.

Tân Hoành, tớ thực sự hi vọng lần này lựa chọn của cậu là đúng.

Tân Hoành hỏi thời gian chuyến bay xuất ngoại gần nhất, kết quả lại làm cô thất vọng.

Chính là nhanh nhất cũng phải nửa giờ sau mới có thể bắt đầu đăng ký thủ tục.

Trong lòng cô lo lắng, nhưng cũng không thể tránh được, chỉ có thể ở trong đại sảnh sân bay bất an chờ đợi. Tay cô không tự chủ được mà xoa bụng của mình.

Con yêu, mẹ sẽ nhanh chóng cùng con rời khỏi đây.

Ách. . . Con sẽ không phải là long phượng thai đi? Tân Hoành nghĩ đến liền bật cười, sau đó lại bỗng nhiên buồn.

Nếu như con thật là long phượng thai, vậy có phải là mẹ phải nỗ lực làm việc hơn nữa không? Ừ, mẹ cảm thấy khi nào máy bay đáp xuống là mẹ có thể tìm một công việc nào đó. . .

Đang nghĩ ngợi lung tung, phía sau lại đột nhiên vang lên âm thanh ôn hòa, trầm ổn, "Vị tiểu thư này, xin hỏi muốn giải quyết thủ tục lên máy bay đi châu Âu thì ở quầy nào?”

Tân Hoành giật mình, xoay người lại, nhìn thấy gương mặt của một cụ già, ánh mắt ôn hòa, mỉm cười nhìn cô.

Tân Hoành rất ít nhìn thấy cụ già nào dung mạo vẫn còn khôi ngô như vậy, trừ Dịch Lam. Thế nhưng Dịch Lam trên người nhiều hơn là một loại khí thế, mà trước mắt vị này, bản thân ngũ quan rất anh tuấn, lúc này tuy có nếp nhăn, đường nét vẫn rất tuấn tú. Bộ âu phục khoác lên người thế này, thật sự là nhiều người trẻ tuổi mặc bộ âu phục này cũng không đẹp được như thế.

Hơn nữa cụ nhìn Tân Hoành một cách hòa nhã, trong lòng Tân Hoành nhịn không được liền nảy sinh hảo cảm với cụ. Cô cười, nói, "Đi châu Âu còn phải chờ một chút." Cô nói , giơ đồng hồ lên nhìn nhìn, rồi nói với cụ, "Hai mươi phút sau mới có thể làm thủ tục đi châu Âu, lúc này vẫn còn chưa mở cửa bán vé."

Cụ nghe xong, nhìn nàng cảm kích cười, lại hỏi, "Cháu cũng đi châu Âu sao?"

Tân Hành cười gật đầu, "Đúng vậy."

"Đi đến nơi nào?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.