Quân Hôn: Tổng Giám Đốc Thô Bạo Của Tôi

Chương 198: Cục cưng trong bụng (12)



Dịch Tân chỉ nhìn cô khóe môi nâng lên nụ cười nhạt cực hạn diêm dúa lẳng lơ.

Thậm chí anh không nói gì, đáy lòng Tân Hoành đã một mảnh lạnh lẽo.

Khi Dịch Tân một tay thật chặt kéo Tân Hoành từ trên xe bước xuống, một đường tiến vào biệt thự Dịch gia thì quản gia cùng người giúp việc đều cả kinh.

Quản gia còn nhớ rõ, một cuộc điện thoại gần đây vào sáng sớm, Dịch Tân điện thoại cho nhà, để cho hắn mau sớm chuẩn bị xong thực đơn nói thiếu phu nhân muốn ăn cháo Jeimmy Hồng Đậu, anh trở lại tự mình làm cho cô. *

Vậy mà, Dịch Tân chậm chạp chưa có trở về, quản gia trong lòng còn tưởng rằng là Tân Hoành không bỏ được Dịch Tân, quấn anh, anh không phân thân ra được, lúc này mới làm trễ nãi. Nhưng không nghĩ, khi anh nghe phía bên ngoài xe hơi động cơ tắt âm thanh mở cửa, đập vào mắt cũng là một trường hợp như vậy.

Tay bị Dịch Tân kéo thật chặt, Dịch Tân không chút nào thương tiếc, hình như dùng lực rất lớn, Tân Hoành đau đến sắc mặt trắng bệch. Dịch Tân vẫn còn đi cực nhanh về phía trước, Tân Hoành gần như là bị anh kéo đi về phía trước .

Quản gia nhìn thấy Tân Hoành đau thành ra như vậy, tay không có bị Dịch Tân lôi kéo bảo hộ ở bụng, trong lòng ông cả kinh, hồi tưởng lại tình huống bây giờ của Tân Hoành, vội vàng tiến lên khuyên nhủ, "Thiếu gia, cậu như vậy sẽ làm bị thương đến thiếu phu nhân."

"Cút ngay!" Dịch Tân không chút lưu tình, con mắt nhíu lại, hung hăng nhìn quản gia một cái, cái nhìn kia, khí phách cùng hung tàn, còn hơn nhiều khi nhìn Tân Hoành.

Quản gia bị sợ đến sững sờ kinh hãi tại chỗ, Dịch Tân đã sải bước vòng qua ông. Lôi kéo Tân Hoành, trực tiếp lên lầu.

Tân Hoành một đường lảo đảo, cố gắng ổn định thân thể. Nhiều lần ở cầu thang cô thiếu chút nữa té xuống. Cô kinh hồn bạt vía, cuối cùng đã tới lầu hai.

Không nghĩ, vừa đứng lại, cô lại chỉ cảm thấy thân thể bị người đẩy, hướng xuống lầu dưới.

"A!"

Cô kinh hãi, tay phải ý thức cầm ngược tay đang kéo tay cô thật chặt.

Chỉ là, vô dụng.

Cả thân thể cô đã rơi xuống cầu thang bên ngoài, một cái tay căn bản không chống đỡ được, thân thể của cô không vững vàng, tùy ngã xuống.

Trái tim, một chớp mắt nhảy đến cổ họng.

"Đừng!"

Cô hô to, lúc thân thể của cô muốn hung hăng đụng vào nền đá cẩm thạch cứng rắn, vai trái dưới cánh tay đột nhiên căng thẳng. Thời khắc mấu chốt, một cánh tay có lực đem thân thể cô ổn định.

Tân Hoành chưa tỉnh hồn, cũng đang thấy rõ tình huống bây giờ thì càng thêm thê lương kêu lên tiếng, "Không!"

Ngay cả lầu dưới quản gia nghe được một tiếng này cũng đi theo, ông lảo đảo đi vào cửa, cũng đang thấy rõ trường hợp trên lầu thì chân mềm nhũn, đứng không vững, may mắn được sau lưng hai người làm kịp thời đỡ, ông mới không có ngã xuống.

Chỉ là, ngay cả hai người người làm đỡ ông, cũng sợ đến run lẩy bẩy.

Đầu cửa cầu thang lầu hai, Dịch Tân đứng dọc theo bậc thang, tay phải của anh đỡ vai trái Tân Hoành, tay trái kéo qua tay phải của cô, tư thái của bọn anh giống như là giờ phút này đang nhảy một bản Waltz.

Nếu như không nhìn thân thể Tân Hoành đang ngả hẳn ra ngoài bậc thang, bọn họ giữ tư thái như vậy rất đẹp. Nhất là giờ phút này, Dịch Tân nhìn Tân Hoành ánh mắt càng giống như là ở ***.

Trên mặt Tân Hoành đã sớm rơi đầy nước mắt, chính cô cũng không biết đó là bởi vì sợ hãi hay là bởi vì đau lòng. Cô gắt gao cắn môi, nước mắt trong cơn mông lung nhìn người đàn ông trước mắt, ánh mắt đã sớm yếu ớt không chịu nổi một kích, trừ cầu xin cùng xót thương, cái gì cũng không dư cô một mực hướng về phía anh lắc đầu, "Không cần, tôi cầu xin anh... anh không nên như vậy, nó sẽ chết, tôi van anh."

Thân thể của cô ở trên tay anh, anh thậm chí có ý định trêu chọc cô, thả chân của cô chạm đất. Chỉ là, cũng chỉ là mũi chân, cũng chỉ là có thể chạm đến bậc thang một chút.

Một khi tay anh đang nắm tay phải của cô buông ra, cô nhất định từ trên cầu thang té xuống, một chút đường sống cô cũng không có.

Đầu óc của cô đã sớm không thể suy tư một vùng tăm tối, theo bản năng cô hướng về phía anh cầu xin, lắc đầu, "Van cầu anh... anh bỏ qua cho nó, anh bỏ qua cho nó đi, nó cũng là con của anh."

Mà người đàn ông kia, bên môi vẫn treo nụ cười xinh đẹp cười, anh dùng tư thế đa tình nhìn cô, nhìn thân thể cô ở trên tay anh, anh vừa buông tay, cô liền rơi xuống. Nhìn cô bởi vì sợ lệ rơi đầy mặt, bởi vì sợ ở trên tay anh phát run, cầu xin.

Anh cười, "Có cảm thấy hình tượng này rất quen thuộc hay không?"

Cô đã sớm không thể suy tư, nhìn anh lắc đầu, cầu xin anh, "Anh hãy thả nó, van anh."

Hai người bọn họ lúc này giống như là ở vào một thời gian không gian khác nhau, anh cười anh, cô cầu xin cô.

"Ngày hôm qua, chính là em muốn té xuống như vậy. Quá nhanh, có thể em không nhớ rõ, cho nên, anh đây nhắc nhở em, giúp em nhớ lại." Anh nhẹ nhàng nói chuyện với cô, mang theo tiếng cười dịu dàng.

"Ừ, em thật rất thông minh, ngay cả anh cũng có thể bị lừa."

"Đầu tiên là ở trong phòng ăn cùng anh nói chút chuyện em phải ôm đứa bé đi tìm cái chết, để cho trong lòng anh khẩn trương, thấp thỏm, từ tâm lý liền làm chuẩn bị thật tốt." Dịch tân cười, dịu dàng nhìn cô, "Tân Hoành, em thật sự là gan lớn lại thận trọng, liền lòng để ý cửa hàng cũng nghĩ chu đáo như vậy."

"Trở lại phòng ngủ tiếp theo em sẽ gọi cho Điền Tĩnh. Bởi vì có em ở đây phòng ăn bày ra, luôn luôn ẩn nhẫn Tân Hoành trong lúc bất chợt điên cuồng tức giận cũng có thể trở nên tình hữu khả nguyên. Em đập đồ, em thất hồn lạc phách, em làm làm ra bộ dạng em rất quan tâm anh cùng đứa bé, em đem anh lừa đến tâm đều đau rồi." (Mạn phép để nguyên convert đoạn đầu ==!)

Dịch Tân nói tới chỗ này, trong mắt lộ ra sự tán thưởng cười, "Thật sự em rất lợi hại, em ở đây chờ khi anh đau lòng nhất mang theo đứa bé mà ngã. Tân Hoành, làm sao em lại ác như vậy? Là anh xem thường em, hay là cho tới bây giờ anh cũng không hiểu rõ em?"

Nước mắt đem cô chặn nói không ra lời cô chỉ có thể kịch liệt mà lắc đầu với anh.

"Nếu đây là của kế hoạch của em, ngày hôm qua bởi vì anh hồ đồ, bị anh ngăn trở, vậy hôm nay anh thành toàn cho em khỏe! Hơn nữa, hôm nay anh cũng không nóng nảy như vậy chúng ta có đủ thời gian từ từ diễn."

Giọng nói êm ái chưa dứt, tay của anh liền buông lỏng.

"A!"

Cực nhanh, thân thể đã rơi xuống. Lại nhanh hơn, chỉ là hai ba tấc, cánh tay kia lại chống đỡ thân thể cô, thân thể của cô lại bị lần nữa nhấc lên.

Cái cảm giác cái chết đến gần thì đang thời khắc mấu chốt không để cho ngươi có cảm giác chết nữa hành hạ Tân Hoành sắp hỏng mất, cô khóc lớn ra tiếng, khóc đến thê lương, tiếng khóc đau lòng, tuyệt vọng chưa bao giờ có.

"Anh giết tôi đi!" Cô thê thảm khóc, lại lắc đầu, "Tôi không phải cố ý té xuống, tin tức Nghê tranh mang thai là tôi bảo Điền Tĩnh tung ra ngoài , điện thơ cũng là tôi khiến Điền Tĩnh phát, lời nói trong phòng ăn cũng là tôi cố ý nói cho anh nghe. Nhưng tôi không cố ý té xuống, tôi sẽ không cố ý té xuống, thật sự chỉ là dưới chân trơn."

"Tôi sẽ không buông tha nó, nếu như ngày hôm qua tôi đem nó té mà mất, tôi sẽ đi cùng nó, tôi nhất định muốn đi cùng nó!"

Cô nói đến phần sau, giọng nói đã thành khóc thút thít, như mặt của cô nước mắt từ lâu đã không thấy rõ.

Cho nên, cô cũng không nhìn thấy khuân mặt người đàn ông trước mắt khẽ trầm ngưng.

Nhưng thoáng qua, anh lại tiếp tục nở nụ cười, "Vậy là em đang cầu xin anh."

"Em còn nhớ ngày hôm qua emthế nào hấp dẫn anh sao?"

"Anh thích cực kỳ, em làm tiếp một lần, phục vụ cho anh vui vẻ, anh liền bỏ qua cho nó."

Cô không thể tin xuyên thấu qua nước mắt trước mắt tấm này Mỹ Lệ đến mức tận cùng nhưng cũng tàn nhẫn đến mức tận cùng mặt của, đã mất hồn, ngây ngẩn cả người, giống như là không có mạng sống.

Cho đến thân thể lại một lần nữa đi xuống.

Cô sợ hãi kêu.

Chưa kêu xong, thân thể lại bị anh xốc lên.

Cô rốt cuộc thỏa hiệp.

Cô tránh thoát bị anh nắm tay phải, tay nào ra đòn, anh vẫn không dùng được lực, nhưng mà là vì anh giữ chặt cô.

Lúc này, anh biết ý của cô, cũng liền để cho cô tránh thoát.

Tay phải của cô được tự do, liền nhẹ nhàng vòng qua lưng của anh, đem lấy chính mình đưa lên, đến gần anh. Cô ngẩng đầu, nước mắt một cái chớp mắt càng thêm mãnh liệt, nhưng mà rốt cuộc, vẫn là là hôn lên đôi môi lạnh lẽo của anh.

Vừa chạm vào, suy nghĩ trong lòng đang lúc chua xót kịch liệt dâng trào, nước mắt, vừa một lớp ngập đầu.

Cô khóc, hôn anh. Cũng đang cố nén bi thống trong lòng, bởi vì cố nén, thân thể rung động gay gắt.

Thân thể cô run rẩy ở trong nước mắt, hôn anh.

Một tay nâng cô, anh cười, hôn trả lại cô.

Nếu như không nhìn âm oán trước kia, không nhìn hậu sự mênh mông lạnh bạc, giờ khắc này, bọn họ cũng được tính là ân ái.

Dịch Tân trực tiếp đem Tân Hoành ôm trở về phòng ngủ, vội vàng lại kịch liệt tiến vào thân thể của cô, dùng sức ở trong thân thể của cô luật động, không liên quan tình yêu, chỉ giống như là phát tiết.

Tân Hiành nằm ở dưới người anh, cười đến lệ rơi đầy mặt.

Sau đó, Dịch Tân không lưu luyến chút nào, rời đi cô, nhanh chóng ra cửa. Thanh âm đóng cửa quá vang dội, thân thể Tân Hoành trên giường cũng chấn động một cái.

Dịch tân xuống lầu, quanh thân một cỗ tàn lệ. Làm quyết định, có một số việc, anh muốn lần thứ nhất phải giải quyết.

Cũng đang nhìn thấy Phong Dương trong đại sảnh chờ thì trong bụng trầm xuống.

Lướt mắt liếc qua, trên khay trà, một giấy hồ sơ. Thì ra là không có, đúng là Phong Dương mang tới.

Phong Dương nhìn thấy anh đứng dậy, muốn nói lại thôi.

Dịch Tân mệt mỏi nhắm lại mắt, lạnh nhạt nói, "Nói."

Phong Dương than thở, "Đứa bé, đề nghị nên bỏ."

Có một khoảng thời gian, Dịch Tân không có phản ứng. Tựa như, cái người đàn ông anh tuấn trong một đoạn thời gian, linh hồn cũng không ở chỗ này.

Phong Dương trong lòng khổ sở. Trong lòng hắn biết đứa bé này đối với Dịch Tân cùng Tân Hoành quan trọng, chỉ là, phôi thai lúc này phân hóa không bình thường. Lúc này còn là sơ kỳ, liền sai quỹ tích, càng về phía sau, thì như thế nào?

Phong Dương không dám tưởng tượng, vào lúc hắn tới đã nghĩ kỹ, bất luận Dịch Tân có nhiều bá đạo nhiều tàn nhẫn hắn cũng nhất định phải thuyết phục Dịch Tân, không thể lưu lại đứa bé này. Coi như Tân Hoành không thấy được, nhưng sinh ra được, đối với nó, quá tàn nhẫn.

Nhưng không nghĩ, Dịch Tân trầm mặc hồi lâu, lại nhẹ gật đầu.

Phong Dương cả kinh, nhớ tới cũng chỉ là sáng sớm hôm qua, người đàn ông này còn bá đạo như vậy mà nói với hắn, đây chỉ là một kết quả. Ngụ ý là, anh định quyết tâm, mặc kệ đứa bé của Tân Hoành không đầy đủ không hoàn chỉnh, anh cũng muốn thành toàn cô, cho dù là đoạt đứa bé của người khác.

Vậy mà, lúc này, người đàn ông này lại gật đầu.

Phong Dương thở phào nhẹ nhõm đồng thời, nhưng trong lòng có cảm giác không ổn. Hắn nhìn kỹ Dịch Tân, đang muốn mở miệng, Dịch Tân cũng đã hướng hắn nhẹ nhàng phất tay, "Cậu trước đi thôi!"

Phong Dương còn muốn nói nữa, dịch tân đã không nhịn được, lạnh nhạt nói, "Đi, mang đồ cậu mang tới cùng đi!"

Phong Dương bất đắc dĩ cười khổ, chỉ có thể rời đi.

Lúc Phong Dương đi, Nguyên Thâm đang từ bên ngoài trở lại, hai người gặp thoáng qua, Nguyên Thâm nhàn nhạt gật đầu.

Dịch Tân ngồi ở trên sô pha, mệt mỏi nhắm hai mắt, ngắt mi tâm, nghe được âm thanh Nguyên Thâm, miễn cưỡng mở miệng, "Nói."

Nguyên Thâm nói: "Chuyện ở sân bay, Cố Viễn Chi chỉ nhanh chúng ta một bước, Cố Gia cũng không có tra được cái gì."

Trên ghế sa lon người đàn ông hơi ngừng lại, lại chậm rãi nói, "Hắn nhanh hơn một bước kia?"

"Cố gia đang tra thân thế thiếu phu nhân đồng thời, vẫn không có buông lỏng đối với scandal. Cái scandal thứ ba vừa mới lên báo giờ, Cố Gia kinh tay, cho nên, Cố Gia rất nhanh sẽ biết nguồn gốc scandal cùng lần thứ một, hai cũng không cùng, thậm chí Điền Tĩnh có thể ở trong thời gian ngắn như vậy bắt chước ra thiếu phu nhân phải cần chứng kiện, cũng là bởi vì thế lực Cố Viễn Chi động."

"Cố gia một mực giám thị Điền Tĩnh, khi thiếu phu nhân thông báo Điền Tĩnh thì Cố Viễn Chi liền lập tức theo đuôi Điền Tĩnh đến phi trường." Nguyên Thâm nói tới đây, khẽ dừng lại, mới tiếp tục nói, "Cho nên, chúng ta đến lúc đó nhìn thấy Cố Viễn Chi cùng thiếu phu nhân ở chung một chỗ, thật ra thì Cố Viễn Chi cũng chẳng qua so với chúng ta nhanh một bước mà thôi."

Nguyên Thâm châm chước liên tục, có thể nói ra câu an ủi, đã là cực hạn.

Hắn nghĩ, hắn sẽ vĩnh viễn nhớ, khi Dịch Tân điên cuồng chạy tới sân bay, đến lại thấy Tân Hoành cùng Cố Viễn Chi hai người vừa nói vừa cười thì trên mặt một nháy mắt liền trắng bệch.

Sắc mặt trắng bệch, dịch tân cả đời này, là lần đầu tiên, đến nay, duy nhất một lần.

Dịch tân người đàn ông như vậy, cho tới bây giờ sát phạt quả quyết, Phiên Thủ Vi Vân, Phúc Thủ Vi Vũ, khi nào gặp qua đổi sắc mặt? Hơn nữa, là sắc mặt như vậy.

Sắc mặt trắng bệch, chỉ vì, trong lòng sợ hãi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.