Quân Hôn: Tổng Giám Đốc Thô Bạo Của Tôi

Chương 208: Nơi tình thâm (8)



"Anh đưa em."

Dịch Tân không nghĩ tới, có một ngày, anh sẽ nghe ba chữ vang dội ở đại sảnh biệt thự như thế.

Thật chưa từng bao giờ nghĩ đến. Trước tối ngày hôm qua anh nghĩ là anh tình nguyện cùng cô cùng chết ở chỗ này cũng sẽ không nói với cô những lời này.

Nhưng là, anh không biết đến cuối cùng là người nào có lỗi. Tối hôm qua, cô đối với anh nói, "Thả em đi thôi." *

Anh như định thân tại tại chỗ, cả người không thể nhúc nhích, nhìn chòng chọc cô hồi lâu, cuối cùng, anh thế nhưng nghe được âm thanh của mình yếu ớt đến cơ hồ mang tới nghẹn ngào, "Được."

Vì vậy, một buổi tối, cô làm cho anh một Tuyết Điêu, anh thả cô rời đi.

Giữa bọn họ, từ nay về sau, không có dính dáng nữa.

Cô không có mang đi bất kỳ vật gì, cũng không có lưu lại bất kỳ đồ gì. Lúc tới một cái túi, lúc đi, vẫn là như vậy. Anh đưa đồ của cô, cô một cái cũng không có mang đi, đồ của cô, một cái cô cũng không để lại.

Cô hướng về phía anh cười một tiếng, lắc đầu, "Không cần."

Anh đột nhiên dùng sức ôm cô vào trong ngực, thật chặt, đem tất cả tình yêu của anh đối với cô đi qua, bây giờ, vốn là cùng một kế hoạch tương lai, toàn bộ trút xuống ở nơi này trong một cái ôm, đã dùng hết sức bình sinh chỉ là muốn đem lấy cô dung nhập vào cơ thể.

Lại, cũng không thể rồi.

Anh ôm cô, ở chỗ cô không nhìn thấy, cho tới bây giờ khí phách cứng rắn của người đàn ông biến mất nhẹ nhàng nhắm mắt lại, một giọt nước mắt rơi đến trên vai của cô.

Môi của anh rơi vào bên tai của cô, khàn khàn nói: "Nếu như có một ngày, nếu như còn có thể có có một ngày, em tha thứ cho anh, nhớ cho anh biết."

Cô tựa vào trên vai anh, ở chỗ anh không nhìn thấy, nâng lên nụ cười yếu ớt mặt đầy nước mắt.

Tối hôm qua, Dịch Tân cả đêm khiến tất cả người giúp việc rời đi, anh không giải thích được nghĩ, nếu có người muốn rời khỏi anh, anh hi vọng cô là người cuối cùng.

Cho nên, cô phải đi, anh liền nhanh hơn đem những người khác đuổi đi. Cũng chỉ là bệnh hoạn chấp nhất, cùng những người khác so sánh anh hi vọng cô ở cùng anh lâu nhất. Cho dù, thật ra thì không phải.

Trong biệt thự, hiện tại liền chỉ còn lại hai người bọn họ, sau khi cô đi, liền chỉ biết còn dư lại một người là anh.

Đem mặt cô chôn thật sâu ở trước ngực anh, không biết là vì đem nước mắt dấu đi, hay là suy nghĩ muốn muốn cưỡng cầu anh hơi thở cuối cùng để ghi tạc ở trong lòng.

Lần trước, cô rời đi, còn mang theo đứa bé của anh.

Lần này, cô rời đi, giữa cô và anh thật sự là cái gì cũng không mang đi.

Cô tham lam hít hơi thở dễ ngửi quen thộc trên người của anh, nếu như nhất định phải quên lãng, trong lòng cô vẫn hy vọng nhớ lâu hơn một chút, dù là chỉ có một chút.

Lúc cô rời đi, anh quả thật không có tiễn cô. Bởi vì cô nói, không cần.

Cô cười đối với anh phất tay, nói, "Dịch Tân, không cần tiễn em."

Một nháy mắt kia, hai mắt của anh cay xè, anh nghĩ, theo ý cô, hiện tại anh nhất định là cặp mắt đỏ bừng, khủng khiếp kinh người.

Anh lại vẫn có thể nghe được âm thanh của mình khàn khàn, "Được."

Tân Hoành một mình đi ra sau biệt thự Dịch gia, cửa chính ngay sau đó ở sau lưng cô tự động đóng lại. Nhẹ nhàng một âm thanh vang lên, cô chỉ cảm giác tâm trong nháy mắt suy yếu.

Cô đưa lưng về phía căn nhà cô từng ở hai năm, từng bước từng bước dọc theo quốc lộ rời đi. Nơi này không có xe, còn cần đi một đoạn đường.

Cô không quay đầu lại, cho nên không thấy được anh, sau cửa sổ sát đất lầu hai, bóng dáng người đàn ông đứng ở đó, cặp mắt lưu luyến vừa si mê vừa khổ sở đuổi theo cô, giống như là từ đó phong hóa.

Mà anh đứng ở nơi đó, chỉ thấy bóng lưng của cô cách anh càng ngày càng xa, không nhanh không chậm, giống như chính là trong lòng đã sớm bình tĩnh. Lại nhìn không tới, trên mặt của cô tràn đầy nước mắt, ướt đến đáng sợ. Cô vừa đi vừa khóc, lại chỉ khiến nước mắt chảy xuống, không dám giơ tay lên đi lau.

Không phải là không dám lau, chỉ là không dám thừa nhận; vậy mà, không lau, cũng không thể đại biểu nước mắt thật không có chảy xuống.

Tựa như, không bỏ được cũng không thể đại biểu còn có thể trở lại như lúc ban đầu.

Mặt trời hôm nay rất tốt, mặc dù còn chưa đủ để hòa tan tuyết đọng của hôm qua, nhưng là chiếu vào trên mặt, vẫn là có thể rơi xuống màu vàng kim sáng rỡ vầng sáng.

Anh cùng với cô, rốt cuộc càng lúc càng xa.

Từ nay là người ngoài đường.

****

Rất nhiều ngày về sau, hội nghị trung tâm quốc tế.

Buổi họp báo nhãn hiệu sản phẩm điện tử Mỗ quốc tế mới, người nước ngoài ở phía trên diễn giảng, trong đại sảnh, không còn chỗ ngồi. Quan viên, các đại biểu của công ty, ký giả, hội trường nhất thời đông đúc.

Chỉ là, không khí lại đột nhiên càng ngày càng không bình thường, rất nhiều người thậm chí trực tiếp bắt lại trên đầu ống nghe, cùng người chung quanh hai mặt nhìn nhau, lại oán trách lẫn nhau .

Phiên dịch trong phòng, Tân Hoành mang theo ống nghe, đang cúi đầu phiên dịch, cánh tay lại đột nhiên bị người lôi kéo.

Cô không hiểu quay đầu, lại thấy bên cạnh một gã phiên dịch khác hợp tác cô chính lúc này cau mày thật chặt nhìn cô, cô không hiểu.

Đối phương chân mày nhăn chặt hơn, ngay sau đó định không nói thêm gì nữa, trực tiếp đem chốt mở bên này gẩy xuống, mở ra của mình, liền ngay sau đó phiên dịch.

Tân Hoành nhìn anh, sững sờ ở tại chỗ.

Không lâu, cửa phòng phiên dịch bị người nhẹ nhàng mở ra, Tân Hoành thấy lão Tôn lúc này cả khuôn mặt cũng đen hết, hung hăng nhìn chằm chằm cô, nhỏ giọng nói, "Cô ra ngoài."

Trong nội tâm Tân Hoành hồi hộp giật mình, chẳng lẽ người nọ là. . .

Ngay sau đó cô nhìn người bên cạnh lão Tôn, trong lòng chấn động, Nghê Sanh.

Nghê Sanh lúc này hướng về phía cô giễu cợt cười một tiếng, xinh đẹp khoát tay, ý bảo cô rời đi.

Sau khi Tân Hoành rời đi, ngay sau đó Nghê Sanh đi vào, thế chân vị trí của cô.

Đầu óc Tân Hoành đang có chút chưa tỉnh hồn lại, lão Tôn đã đem cô kéo đại sảnh, nghiêm nghị nói, "Tân Hoành, cô ở đây làm cái gì!"

Tân Hoành sững sờ, "Thế nào? Tôi đang phiên dịch a."

Lão Tôn nheo mắt mãnh liệt, "Phiên dịch? Cô chính là đem đối phương nói tiếng Anh phiên dịch thành tiếng Anh hay sao?"

Trong bụng Tân Hoành đột nhiên cứng lại, ngơ ngác đứng tại chỗ nhìn lão Tôn, có chút không phản ứng kịp.

Lão Tôn thấy cô như vậy, rốt cuộc khẽ thở dài một cái, "Tân Hoành, tôi vẫn thật thưởng thức cô, cùng Tân thiếu không có quan hệ, cùng mẹ và bà ngoại coi cũng không có quan hệ. Nhưng là, chúng ta chuyến đi này, trừ thiên phú và tài hoa, còn cần trách nhiệm."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.