Quân Hôn: Tổng Giám Đốc Thô Bạo Của Tôi

Chương 213: Sau biệt ly (3)



"Ngày đó ở phi trường, ta nghe điện thoại xong cháu đã không thấy tăm hơi, không có chuyện gì chứ?"

Sau khi vào nhà, Cố Viễn Chi thuận miệng mà hỏi.

Trong giây lát, trí nhớ đã có chút ảm đạm thoáng chốc lại lần nữa rõ ràng rõ nét, tâm lại một lần nữa đau đớn không chịu nổi. Tân Hoành cầm quả đấm, nhẹ nhàng cười nói, "Không có việc gì, mời ngồi." *

Cố Viễn Chi ngồi xuống trên ghế sofa, Tân Hoành khẽ cười hỏi, "Uống chút gì không?"

Cố Viễn Chi vội vươn tay ra , ngăn cản nói, "Không cần làm phiền, vốn chính là tới thăm bạn cũ một chút, không ngờ sẽ gặp lại được cháu."

Tân Hoành cười một tiếng, "Không có việc gì, một mình cháu, nơi này cũng chỉ có nước suối, chính là cháu nghĩ phiền toái cũng lực bất tòng tâm."

Nói xong, mở ra tủ lạnh, cầm hai chai nước ra ngoài.

Cố Viễn Chi nhận lấy, lại ngưng sắc mặt, thở dài nói, "Không ngờ lâu như vậy chưa có trở về, bà ấy đã không có ở đây. Vốn là cũng chỉ là tùy ý đi một chút, không ngờ, còn có thể có người mở cửa, cũng coi là an ủi rồi."

Trong nội tâm Tân Hoành khẽ động, hỏi, "Ngài là bạn của bà ngoại Du Thận Khanh cháu sao?"

Cố Viễn Chi khẽ mỉm cười gật đầu, "Đúng, cháu là gì của Thận Khanh . . ."

Tân Hoành cười một tiếng, "Cháu là cháu gái ngoại của bà, cháu tên là Tân Hoành."

Cố Viễn Chi nghe, nhẹ cười, "Ta là bạn lâu năm của Thận Khanh, Cố Viễn Chi."

Tân Hoành nghe, cặp mắt trong nháy mắt sững sờ. Kinh ngạc, rõ ràng, "Cố Viễn Chi?"

Thấy đối phương khẽ mỉm cười đối với cô gật đầu, sắc mặt ôn ái, Tân Hoành lúc này mới phản ứng được , lại hoảng hốt vội nói, "Xin lỗi, ý của cháu là. . . Ngài là cái đó có tên đặc biệt giống Cố gia ở nước Mĩ . . ."

Đột nhiên nghe được ba chữ này, Tân Hoành chỉ cảm thấy kinh ngạc đến không thể tin, trong lúc nhất thời, nói tới nói lui lại có chút bừa bãi.

Cố Viễn Chi lại rõ ràng cũng không để ở trong lòng, bật cười, một đôi mắt thâm thúy lúc này tràn đầy từ ái, nhìn Tân Hoành, "Đúng, ta chính là Cố gia đặc biệt có tên Cố Viễn Chi, mười mấy năm qua ta đều ở nước Mĩ, cháu cũng nên biết ta đi, trước đây không lâu, cháu còn mượn tên của ta, ở Phương gia."

Tân Hoành nghe nói như thế, nhất thời trên mặt nóng lên, có chút ngượng ngùng nói: "Xin lỗi, Cố lão, khi đó tình huống nguy cấp, cháu cùng bằng hữu của cháu. . ."

"Cháu không cần khẩn trương, "Cố Viễn Chi khẽ giơ tay lên ngăn cản cô giải thích, hòa ái nói: "Ta hiểu. Lòng người Mạc gia ngoan độc, một mình cháu một cô gái nhu nhu nhược nhược lại có thể ở trong lúc nguy cấp từ trong một đống chó dữ chạy khỏi, trong lòng lão già ta bội phục cháu. Đứa bé Thận Khanh nuôi thật tốt a, trí khôn và sự can đảm cũng vô cùng hơn người thường."

Mới hành nghe lời này của ông, ngược lại co quắp. Cố Viễn Chi mặc dù nói ông không thèm để ý, nhưng Tân Hoành cũng đã nghe nói qua sự tích của vị lão nhân này, nghe nói là đối với danh dự cực kỳ coi trọng, cô lúc ấy nói hưu nói vượn, ông có thể nào sẽ không tức giận?

Lúc này còn có thể cùng nàng cười nói, không có dạy dỗ cô dừng lại, Tân Hoành nghĩ, chắc ông phải là bạn rất thân của bà ngoại. . .

Nghĩ tới đây, Tân Hoành vội thành khẩn nói, "Ông cụ, thật thật xin lỗi, lúc ấy cháu liền chỉ muốn tự cứu, nói tất cả đều là vì lừa gạt Mạc Tương Đằng cùng Phương Vũ, cũng không muốn cố ý truyền nhầm cái gì, nếu như đối với ngài cùng người nhà đã tạo thành hiểu lầm, cháu thật sự vô cùng xin lỗi."

"Cháu không cần nói như vậy, có thể đến giúp cháu, trong lòng ta có phần rất vui mừng." Cố Viễn Chi nhìn cô, ánh mắt vừa động, lại nói, "Lại nói, cháu cũng không có nói sai.."

"À?" Tân Hoành kinh hãi, con ngươi không tự chủ phóng đại, thật chặt nhìn ông lão trước mắt.

Cố Viễn Chi nhìn chăm chú vào cô, có trong nháy mắt ngưng trệ, tâm cuối cùng mềm nhũn, thầm thở dài một hơi, mới nói, "Ta thực sự có một cháu gái ngoại, người ngoài cũng không biết."

Tâm Tân Hoành lúc này mới hơi để xuống.

Mới vừa rồi câu kia của ông "Cháu cũng không có nói sai" thật là làm cô giật mình, trong nháy mắt đó, trước mắt cô đột nhiên liền hiện ra bà ngoại của mình cùng chỉ điểm giang sơn Cố Viễn Chi trong truyền thuyết hình ảnh đứng chung một chỗ. . . Hình ảnh kia, làm cô sợ đến thiếu chút nữa hồn bay phách tán.

Lúc này, nghe xong, cô mới hơi yên lòng một chút, lại nhịn không được cười ra một tiếng, mình thật đúng là dễ dàng nghĩ quá nhiều.

Cô và mẹ của cô, bà ngoại, tất cả bọn họ đều là người bình thường, làm sao có thể cùng nhân vật giống như thần có quan hệ?

Nói đến nhân vật giống như thần. . . Người nọ cũng thế. Chỉ là giữa cô và anh, chẳng qua là số mệnh nhất thời thác loạn, cho cô một cuộc hôn nhân chính cô cũng chia không rõ là bi nhiều hơn chút còn là mộng ảo nhiều hơn một chút. Nhưng là, lỗi chính là lỗi, luôn có một ngày lặp lại trật tự. Cho nên, giữa anh và cô, cuối cùng quy về người lạ.

"Cháu đang nhớ cái gì?" Cố Viễn Chi ý kiến Tân Hoành đột nhiên bật cười, nhưng mà trên mặt lại cố tình tất cả đều là bi thương cùng đau đớn, tinh thần hình như bay xa. Ông không nhịn được trong lòng căng thẳng, đã mở miệng hỏi ra.

Lúc này Tân Hoành mới phục hồi tinh thần lại, nhìn về phía bộ mặt quan tâm của lão nhân trước mắt, miễn cưỡng cười một tiếng, thuận miệng tìm lý do, nói: "Chính cháu đang nghĩ, ngày đó ngài ở phi trường nói đi Paris nhìn cháu gái ngoại, chính là cô ấy chứ?"

Lão nhân canh chừng ánh mắt cô hơi ngừng lại, rồi sau đó, cười gật đầu, "Đúng, ngày ấy, ta chính là vì đi xem nó."

"Nó. . . Cũng bằng tổi cháu, cũng rất giống cháu, dung mạo rất giống như bà ngoại nó. Lúc ta nhìn nó, liền giống như thấy được bà ngoại nó lúc còn trẻ."

Trong lòng Tân Hoành khẽ nhúc nhích, hỏi, "Vậy tại sao ngài không ở Paris lâu ngày thêm một chút ngày, để bồi cô ấy đây?"

Cố Viễn Chi nhìn về phía cô, trong mắt, trong nháy mắt đầy nặng nề, cười khổ, "Cháu cảm thấy nó sẽ nguyện ý để cho ta theo nó sao?"

Tim Tân Hoành hơi chậm lại, vì trên thân lão nhân bỗng nhiên tràn ngập sầu bi. Trong chớp nhoáng này, cô chợt nghĩ, có lẽ, Cố Viễn Chi cũng không toàn bộ như người ngoài truyền lại cái dạng người kia, lòng dạ độc ác, một tay che trời.

Có lẽ, thật sự là mỗi người đều có một mặt người ngoài không thấy được. Tựa như theo lời Điền Tĩnh không thấy được, chỉ là bởi vì người kia, mình không muốn khiến người khác thấy.

Nghĩ tới đây, Tân Hoành cũng không tiện nói cái gì nữa.

Ngược lại Cố Viễn Chi vừa tiếp tục nói, "Cuộc đời nó qua hơn hai mươi năm, cũng không biết ta. Nghe nói, nó là một người quả thật rất khổ cực, gặp qua rất nhiều khó khăn. Mà ta, vừa có lỗi với bà ngoại nó, cũng chuea từng có trách nhiệm của người ông ngoại, thậm chí chưa từng bảo vệ nó. Cháu cảm thấy, như vậy, nó còn có thể nguyện ý tiếp nhận ta sao?"

Tân Hoành nhất thời sững sờ, cứ như vậy nhìn Cố Viễn Chi, quên phản ứng.

Cố Viễn Chi tự giễu cười một tiếng, "Cháu không cần để ý, ta chỉ là xem cháu cùng cháu gái ngoại của ta rất giống , tuổi cũng không khác lắm, ta cho là, những người tuổi trẻ các cháu ý định có lẽ sẽ tương đối giống nhau."

Tân Hoành khẽ cau mày, cái ông cụ này, thật đúng là ném một vấn đề khó khăn cho cô. Cho dù chỉ là giả thiết, cô cũng không biết nên trả lời như thế nào, nếu như thực là gặp được, cô nhất định rối rắm chết.

Trong lòng cô nghĩ như vậy, lại thấy lão gia tử kia nhìn chăm chú vào cô như cũ, hình như cực kỳ mong đợi đáp án của "Người trẻ tuổi" này, trong lòng cô cười khổ, chỉ có thể nhắm mắt giả thiết ra một cái đáp án, "Cháu cảm thấy, không có lý do không chấp nhận chứ."

"Cháu thật sự cho là như vậy?!"

Đột nhiên Cố Viễn Chi cất cao giọng một tiếng, trong âm thanh mang theo cấp bách, trái tim Tân Hoành hung hăng nhảy một cái, lại thấy lúc này mặt ông lộ vẻ vui mừng, mong đợi cùng ước mơ rõ ràng như vậy, Tân Hoành chỉ cảm thấy vừa bực mình vừa buồn cười, "Ông vừa không có làm cái chuyện gì thật có lỗi với cô ấy, xấu nhất cũng chính là không có tình cảm mà thôi, còn tới mức không thể tiếp nhận này."

"Chỉ là" Tân Hoành do dự một chút, lại nói, "Đây dù sao cũng là chuyện nhà của ông, cháu không biết tình huống, cũng không thể đại biểu ý kiến của cháu gái ngoại của ngài. Nếu như quả thật có cái gì hiểu lầm hoặc là nỗi khổ tâm, nhất là sự việc của ngài và bà ngoại cô ấy, hay ngài cùng cô ấy nói rõ, để cho cô hiểu rõ."

"Cháu nói có ý tứ là, ở giữa hai cá nhân cùng trao đổi tình cảm, không phải là chắc hẳn phải vậy, cũng không phải toàn bộ đem lời nghe từ người khác cho thành toàn bộ, giữa người với người trực tiếp trao đổi mới là quan trọng nhất."

Cố Viễn Chi sâu xa nhìn cô, đợi cô nói xong, ông cũng không có nói, cũng chỉ là nhìn cô, trong lòng Tân Hoành hơi kinh ngạc, thế nhưng ông lại đột nhiên cười nói, "Tân Hoành, cám ơn cháu. Cháu và Thận Khanh, thật sự rất giống."

Tân Hoành cười một tiếng, "Cháu gần như là bà nuôi lớn đấy. Đúng rồi, ngài và bà ngoại cháu quen biết lúc nào?"

"Ta. . ."

Cố Viễn Chi không mở nổi miệng, trong phòng, lại lần nữa vang lên tiếng chuông cửa.

Trong lòng Tân Hoành càng thêm kinh ngạc, tự giễu cười nói, "Phòng này, hơn hai năm qua chưa từng có khách tới bao giờ, hôm nay vừa tới là có thể tới hai! Là cái ngày tốt gì a!"

Lòng Cố Viễn Chi trầm xuống, trên mặt lại cười, đã đứng dậy, nói: "Đi xem một chút đi, ta cũng vừa đúng còn có việc, trước hết cáo từ. Hôm nào còn có thể tới nữa cùng cháu trò chuyện sao? Lão già như ta bây giờ là cả ngày nhàn rỗi, Lão Bằng Hữu cũng không có rồi, ngược lại cùng cháu trò chuyện tận hứng, sẽ không chê lão già ta phiền chứ?"

Tân Hoành cười một tiếng, "Làm sao biết chứ? Vừa lúc, hiện tại cháu cũng chỉ là cả ngày nhàn rỗi, Lão Bằng Hữu vẫn còn, chính là không thể tìm, hai ta vừa lúc có thể làm bạn, lần sau ngài và cháu nói chuyện của bà ngoại cháu một chút?"

"Vậy thì tốt, một lời đã định!"

Tân Hoành cười đưa Cố Viễn Chi đi ra ngoài, cửa mở ra một nháy mắt, trong cửa ngoài cửa ba người vừa đối mặt cùng giật mình.

Cố Viễn Chi thoáng cười một tiếng, hướng người đàn ông tuấn lãng ngoài cửa nói, "Phong Dương, rất lâu không có có gặp lại cậu rồi."

Ngoài cửa người vừa tới chính là Phong Dương, lúc này nghe được giọng nói của Cố Viễn Chi mới vừa đem miệng há to bất nhã dùng sức khép lại, cố gắng ổn định giọng nói, "Cố lão, ngài cũng ở đây?"

Cố Viễn Chi nhìn Tân Hoành một chút, cười một tiếng, "Ta tới thăm bạn cũ, lại gặp cháu ngoại của bạn cũ."

Phong Dương không thể tin nhìn về phía Tân Hoành, trong ánh mắt có ý tứ là "Bà ngoại của cô cùng Cố Viễn Chi là bạn cũ! ! !"

Tân Hoành cười khổ, chính cô cũng là vừa mới biết, quả thật thật là có loại cảm giác quý nhân từ trên trời giáng xuống, thiếu chút nữa mất nhận. . .

"Tốt lắm, các cháu từ từ tán gẫu, mới hành, ngày khác gặp lại!" Cố Viễn Chi cùng Tân Hoành tạm biệt liền rời đi.

Tân Hoành cười tiễn ông rời đi.

Xoay người lại, nhìn Phong Dương, vẫn không khỏi khẽ trầm mặt. Đối với Phong Dương, vốn không có cái gì, chỉ là thấy Phong Dương đến, cho dù người nọ không ở nơi này, cảm giác kia cũng đã trở lại. Cảm giác kia, làm cho cô khó chịu, thậm chí là khó thừa nhận.

Phong Dương biết tâm tình cô lúc này, trong lòng than nhỏ, chỉ nói, "Không mời tôi đi vào ngồi một chút sao?"

Tân Hoành hít sâu một hơi, gật đầu một cái, ý bảo hắn đi vào.

Phong Dương sau khi ngồi xuống, không nói gì, chỉ đem túi hồ sơ da trâu mình mang tới đưa cho Tân Hoành.

****

Lúc Nghê Tranh đến phòng bệnh, Dịch Tân còn ngủ, cô vừa vào cửa, anh liền mở mắt ra. Một một chớp mắt cực nhanh, Nghê Tranh chỉ là không biết tốc độ là bởi vì phòng bị hay là bởi vì mong đợi.

Nếu như là mong đợi, vậy cũng không phải mong đợi cô thôi.

Cô cười khổ, nhìn người đàn ông trên giường, "Nghe nói anh nhập viện rồi, để em xem anh một chút."

Người đàn ông khẽ híp con mắt, "Nguyên Thâm cho cô đi vào hay sao?"

Trong lòng Nghê Tranh khổ sở, "Em bảo Yến Thanh mang em tới ."

Người đàn ông cười khẽ, rõ ràng giễu cợt. Con mắt sắc thâm trầm, hình như đã sớm nhìn thấu.

Nếu như người đến là Yến Thanh, Nguyên Thâm còn biết nể mặt của hắn.

Nghê Tranh đến gần, ngồi ở trên ghế cạnh mép giường, hơi dừng lại, rốt cuộc nói, "Dịch Tân, có lẽ anh vẫn thiếu em cơ hội nói chuyện."

"Tôi cho là, hai năm trước, giữa tôi và cô cũng đã đem nói cho hết lời. Cho dù còn nữa, cũng ở sau lần trên đường cô đem tôi lừa gạt đi Áo, không nói ra cũng không cần thiết nữa."

"Nhưng một lần kia, anh đúng là vẫn tới." Nghê Tranh cười khổ, trong ánh mắt quá nhiều tình cảm.

Dịch Tân đột nhiên cười một tiếng, vốn là nhàn nhạt rơi vào trên mặt Nghê Tranh ánh mắt cũng bỗng nhiên sâu lại, "Nghê Tranh, cô thật nên cảm thấy may mắn tính mạng của cô có Yến Thanh bảo vệ. Nếu không, cô không có cơ hội thể hiện hoàn hảo ở trước mặt tôi cùng tôi nói chuyện đi Áo. Không, phải nói, nếu như không có Yến Thanh, người phụ nữ tên Nghê Tranh từ rất sớm trước kia cũng đã không có chuyện xưa."

Dứt lời, tàn nhẫn, tuyệt tình, thân thể Nghê Tranh hung hăng chấn động, sợ hãi lại bi thống, mà này bi thương cùng đau đớn càng nhiều hơn. Cô run rẩy thân thể, nói ra đã sớm thê lương, vẫn còn có mơ hồ điên cuồng, "Vậy quá khứ của chúng ta? Em và anh, quá khứ của Nghê Tranh và Dịch Tân? Rốt cuộc tính là gì!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.