Quân Hôn: Tổng Giám Đốc Thô Bạo Của Tôi

Chương 214: Sau biệt ly (4)



Dịch Tân chỉ là cười khẽ, mặc kệ lời của anh có bao nhiêu tàn nhẫn tuyệt tình, "Nghê Tranh, không phải mỗi người đàn bà đều có tư cách cùng tôi nói hai chữ này. Cô không phải đần, lúc đang cùng tôi cùng nhau trong lòng cũng đã sáng như tuyết —— trước cô, những người phụ nữ kia không xứng, mà cô, cũng không có bất kỳ lý do gì có thể cùng họ bất đồng."

"Vậy Tân Hoành?! Tại sao cô ta có thể, tại sao cô ta có thể gả cho anh!" Nước mắt đã sớm không nhịn được, theo gương mặt tinh sảo chảy xuống, cặp mắt Nghê Tranh đỏ hồng, khàn giọng chất vấn, "Nếu như mà em thật cùng với những người phụ nữ trước kia của anh không có khác nhau, vậy tại sao anh còn phải cưới một người Tân Hoành? À? Người sáng suốt vừa nhìn đã biết, cô cũng chỉ là thay thế em!" *

"Đủ rồi!" Chỉ là nghe người ta nhắc tới tên của cô, trong lòng anh cũng đã hung hăng đau, tâm tình không khỏi nóng nảy tức giận, trong nháy mắt, đã thu hồi ý cười giễu cợt, tư thế lười biếng, anh bỗng nhiên lạnh lùng cười một tiếng, "Cô không xứng nói tới cô ấy!"

"Không xứng?" Nghê tranh bất chợt ha ha cười ra tiếng, cô hung hăng xoa xoa nước mắt, chăm chú nhìn dịch tân, âm thanh cất cao, "Dịch Tân, có phải hay không giả vờ thật thì thật cũng giả, vừa bắt đầu bởi vì em mà cưới cô ta, hai năm về sau, nhưng ngay cả chính anh lúc đầu thật lòng cũng quên?!"

Dịch Tân nhất thời ở lúc chất vấn Nghê Tranh trầm xuống lặng yên, con ngươi đen kịt nhìn chằm chằm người phụ nữ trước mắt.

Bỗng nhiên trầm mặc khiến trong lòng Nghê Tranh không khỏi vui mừng, có một tia hi vọng thản nhiên bay lên, một khắc trước bi ai hơi chậm. Dáng vẻ lúc này anh nhìn cô, cô không tin trong lòng anh không có cô, không tin anh thật sự đối với cô tuyệt tình như anh nói vậy!

Có lẽ anh là một người đàn ông phong lưu, nhưng anh cũng là một người đàn ông trách nhiệm, cô biết. Cho nên, trước tất cả lạnh lùng, bài xích, đẩy cách anh đối với cô, cô tin tưởng, đều là bởi vì Tân Hoành, bởi vì Tân Hoành mới là vợ của anh. Có lẽ Dịch Tân có thể đối với phụ nữ vô tình, nhưng sẽ không tuyệt tình cùng người vợ đối diện, tất cả vì thế anh mới đem cô đẩy ra.

Mà lúc này, Tân Hoành rời bỏ anh, anh không có gia đình cùng trách nhiệm trói buộc.

Mà biểu lộ của anh trong giờ phút này, hoàn toàn chính là ấn chứng trong lòng cô suy nghĩ.

Nghê Tranh nhìn lại anh, nghĩ tới đây, trong mắt vốn là đối với anh là chỉ trích cùng oán giận tất cả tản đi, cô ôn nhu nhìn anh, bao dung lại đa tình.

Dịch Tân cứ như vậy nhìn cô hồi lâu, cuối cùng, cười một tiếng, "Nghê Tranh, người phụ nữ một mình cũng không có thật lòng không xứng cùng người khác nói thật lòng!"

Giống như một chậu nước lạnh dội xuống đầu, thân thể Nghê Tranh nặng nề chấn động, không thể tin nhìn mắt cặp mắt lãnh tuyệt kia, không khống chế được sợ hãi, cô kịch liệt lắc đầu, "Dịch Tân, làm sao anh lại ác như vậy! Làm sao anh có thể đối với em như vậy, em đối với anh. . ."

"Câm miệng! Lúc cô cùng tôi làm là vì cái gì, hôm nay ra vẻ thống khổ và tuyệt vọng vì cái gì? Chính cô rõ ràng! Lời nói dối của cô đối với tôi không dùng được, cô phải là chuẩn bị rất nhiều, cô có thể đi nói cùng tiểu tử ngốc Yến Thanh. Còn nữa, tôi cảnh cáo cô, không cần trở lại chọc tôi hoặc là Tân Hoành, tôi có thể vì Yến Thanh bỏ qua cho cô lần thứ nhất, hai lần, nhưng, tuyệt đối sẽ không có lần thứ ba."

****

"Bệnh viện Phong gia, phòng bệnh trước kia cô thường ở, đi nhìn cậu ta một chút thôi. Cô cũng biết, cái người kia cường thế cậy mạnh, lúc này, còn tuyệt không phối hợp, cô chỉ cần cùng cậu ta nói một câu, so với tất cả bác sĩ còn hữu dụng hơn."

Sau khi Tân Hoành xuống xe taxi, đứng ở đại sảnh bệnh viện, cũng rốt cuộc bước không bước chân nổi.

Bây giờ mặc dù mùa xuân đã tới, nhưng đây là lúc gió lớn nhất, Tân Hoành liền đứng ở trong gió, chịu đựng bị gió thổi, nhưng không có bước vào một bước nữa.

Phong Dương cho cô xem báo cáo khám thai của cô, tờ giấy thật mỏng kia, lại đem cô gần như chết lặng. Cô cho là đã sớm chảy hết nước mắt, trong nháy mắt lần nữa mãnh liệt chảy ra, còn lần này, hình như liền tâm tình cũng đã không có, cũng chỉ là rất nhiều nước mắt mặn mặn một mực chảy ra bên ngoài.

"Cô hiểu lầm cậu ta, chuyện này không phải lỗi của cậu ta, là sai lầm của tôi, mới đem các người hại tình trạng hôm nay. Dịch Tân không để cho cô uống thuốc tránh thai, là bởi vì thuốc bình thường, cô không thể tùy ý uông, cậu ta sợ thân thể cô bị thương, cho nên để cho tôi chế thuốc. Lúc ở nhà lớn Dịch gia, buổi sáng hôm đó, quản gia cho cô uống một chén canh. Chỉ là, là tôi sai lầm, đem thuốc bỏ vào quá nhẹ, cho nên cô mới có thể mang thai, hơn nữa thương tổn tới thai nhi."

"Tân Hoành, tôi thực xin lỗi cô, từ đầu tới đuôi, Dịch Tân đều là đang vì cô suy nghĩ."

"Có lẽ phương thức biểu đạt của cậu ta quá mức cứng rắn, để cho cô gần như không thấy được thật tâm của cậu ta. Nhưng, đó là bởi vì, trước cô, Dịch Tân chưa từng yêu người nào. Cô là người đầu tiên, chính cậu ta cũng không hiểu yêu cô như thế nào, chỉ có thể nếm thử, lục lọi, sau đó không thể tránh khỏi có thật nhiều tỳ vết, không hoàn mỹ. Nhưng, cho dù là cậu ta có sai lầm lớn hơn nữa, điểm xuất phát cũng chỉ vì yêu cô."

"Giống như có lẽ đến nay cô cũng không thể hiểu vì sao lúc ban đầu cậu ta lại cứng rắn ép buộc cô gả cho cậu ta. Nhưng, đây chẳng qua là bởi vì ạu ta không có dũng khí đợi. Cô tính tình lạnh, thường xuyên do dự; mà cậu ta, gặp gỡ được cô, cũng không còn là người lãnh đạo Dịch gia sát phạt quả quyết, cậu ta vừa đối với cô không có lòng tin, cũng đối với chính mình không có lòng tin, cậu ta đang sợ, sợ không bắt được cô."

"Bây giờ cô hồi tưởng lại, cô dám nói, cô và cậu ta kết hôn hơn hai năm, cô không cảm thấy cậu ta đối với cô rất cẩn thận?"

"Mà Nghê Tranh. . . đây dù sao cũng là chuyện của cậu ta, tôi có lẽ không hiểu nhiều, nhưng tôi tin tưởng Dịch Tân. Tân Hoành, xem như tôi cầu xin cô, cô cho cậu ta một cơ hội giải thích có được không?"

Sau đó, nước mắt Tân Hoành cũng còn chưa lau khô, cứ như vậy không giải thích được chạy ra cửa, không giải thích được đi tới bệnh viện. Giờ đến nơi này, đột nhiên lại không dám tiến một bước.

Tất cả kích động cùng sức lực, hình như cũng chỉ có thể chống đỡ đến khi cô đi tới cửa bệnh viện, sau đó, lại không đi nổi.

Không biết đứng bao lâu, cho đến khi trơ mắt nhìn thấy người phụ nữ quyến rũ phong tình kia từ bên trong ra ngoài.

Hiểu lầm ban đầu giữa anh và cô, Nghê Tranh.

Đột nhiên cô liền bật cười, tự giễu lắc đầu một cái.

Cứ như vậy chợt nhớ tới một câu, không nhớ rõ xem ở nơi nào, ý là: tắt máy một tháng, mở lại máy thì trong lòng nghĩ tới toàn thế giới đều tìm ngươi, nhưng sự thực là, một cái tin nhắn, một cuộc gọi nhỡ cũng không có.

Thất vọng sao?

Hình như là vậy, nhưng không nghĩ thừa nhận, bởi vì, một khi thừa nhận, thì đồng nghĩa với thẳng thắn đối với người nọ, còn có hi vọng.

Nhưng cho dù không muốn thừa nhận, trong lòng cô cũng rõ ràng, lòng của cô, quả thật có thể bởi vì anh cần cô mà có lực nhảy lên.

Vậy mà, thật ra anh không có cô thì sẽ còn người kia sao cần cô.

Không có người nào là của ai không nhanh không được.

Cô từ trong sinh mệnh của anh biến mất một thời gian, cũng không phải là quá dài, anh cũng đã có người phụ nữ khác. Ai là duy nhất? Người nào ở trong lòng anh có thể nặng bao nhiêu?

Cô cười xoay người, chỉ muốn, từ đâu tới đây, chạy về chỗ đó.

"Tân Hoành!"

Lại cứ chếch, liền tránh cũng tránh không được. Sau lưng, giọng nói nhẹ nhàng gọi cô lại.

Tân Hoành cười khổ, nhắm lại mắt, xoay người, vẻ mặt đã như thường.

Người phụ nữ xinh đẹp nhanh bước chân tiến lên, đúng là tâm tình rất tốt, lúc này cô tươi cười rạng rỡ, cười lên, phong tình càng tăng lên, "Cô cũng đến nhìn anh ấy sao?"

"Không, anh ta không cần tôi tới nhìn, tôi tới tìm Phong Dương." Tân Hoành trấn định đáp.

Nghê Tranh cười một tiếng, gật đầu, "Đúng vậy a, anh ấy bình phục rất khá, rất nhanh sẽ xuất viện. Đúng rồi, cô nhìn thấy Phong Dương rồi sao? Có muốn đi lên bây giờ hay không, tôi cũng mới vừa từ chỗ của anh ấy ra ngoài."

Mới vừa từ chỗ của anh ra ngoài?

Trong lòng Tân Hoành nghĩ cười. Rõ ràng, Phong Dương bị cô ném vào nhà của cô.

Tân Hoành từ chối cho ý kiến, chỉ là nhìn trước gương mặt sáng rỡ ngây thơ, khẽ mỉm cười.

Nghê Tranh lại đột nhiên đỏ mặt lên, giống như có chút xấu hổ, "Dịch Tân để cho hắn giúp tôi kiểm tra thai."

Dịch Tân để cho hắn giúp tôi kiểm tra thai. . . Lời này, ý tứ thật sâu.

Tân Hoành cười, "Tôi nhớ Phong Dương không phải bác sĩ khoa phụ sản a."

Nghê Tranh cười đến đôi mắt sáng hơi gấp, "Còn không phải là đứa nhỏ này kim quý, anh ấy không tin bác khác, cần bảo Phong Dương ở một bên nhìn chằm chằm."

"A," Tân Hoành gật đầu, đột nhiên nói, "Là lời nói của cô có nghĩa khác hay là tôi hiểu sai vấn đề, cái đứa bé này. . . của Phong Dương hay sao?"

Gương mặt xinh đẹp của Nghê Tranh đột nhiên âm trầm, chợt, lại khôi phục tươi cười trước sau như một, tựa như ở hướng về phía ống kính, hoàn mỹ, "Là cô hiểu lầm, là đứa bé của Dịch Tân. Trước đây không lâu, bị báo lá cải nói ra ngoài, bây giờ làm hại công việc của tôi cũng làm không được, có lúc thật cảm thấy quá phiền."

"Là phiền cũng vui vẻ chứ?"

Nghê Tranh cười một tiếng, vui vẻ không cần nói cũng biết.

Tân Hoành cũng đang cười, có chút kinh ngạc, hỏi, "Cô cũng thấy tờ báo này rồi sao?"

Nghê Tranh liền giật mình, cười như cũ, "Dĩ nhiên, tôi cùng đứa bé của tôi nhưng khi chuyện người đâu."

Tân Hoành gật đầu một cái, "Ừ. Vậy cô dưỡng thai cho tốt đi, tôi đi trước."

"Được, có thời gian gặp lại." Nụ cười, không hề sơ hở.

Tân Hoành đã xoay người sang chỗ khác, nhưng cuối cùng trong lòng lại ép không được phần tác quái kích động, rốt cuộc vẫn quay đầu lại, hướng về phía Nghê Tranh nói: "Đúng rồi, tôi quên nói cho cô biết, nhà truyền thông kia là tôi mua chuộc, vậy thì bát quái là tôi soạn bậy, hình ảnh kia là tôi nhờ bạn tôi PS. Cô có nhìn ra được sao?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.