Quân Hôn: Tổng Giám Đốc Thô Bạo Của Tôi

Chương 216: Tình cảm gắn bó (2)



"Tôi liền nói cho cậu biết một tiếng, cậu đã không nhịn được như vậy, vậy tôi không quấy rầy." Dịch Phong Nghiêu nói xong, trong giọng nói rõ ràng là muốn cúp điện thoại.

"Cậu dám!" Hai chữ, cơ hồ từ kẽ răng rít ra.

****

Sau khi Tân Hoành về nhà tiện tay đem túi ném một cái, cả người ngồi phịch ở trên ghế sa lon, mở trừng hai mắt, vô hồn mà nhìn trần nhà. *

Lúc mắng người rất lẽ thẳng khí hùng, thật là có khí thế như vậy hay không, cũng chỉ có mình mới biết.

Không có.

Tân Hoành tự giễu cười, nhớ lại hành động lúc trước chính mình cũng cảm thấy mất thể diện. Đã đến cửa cũng không dám tiến thêm một bước!

Cũng không có mất thể diện bao lâu, lại có người đang gõ cửa.

Hôm nay, người thứ ba. . .

Hôm nay thật là một ngày tốt lành, trong nháy mắt, Tân Hoành nghĩ, có phải phòng này phong thủy có vấn đề hay không? Nếu không, vậy là cái gì khiến mọi người có thể tập trung một ngày cùng tới nơi này?

Chỉ là giờ phút này, cô đối với khách không có hứng thú, vẫn như cũ ngồi phịch ở trên ghế sa lon, không động đậy.

Tiếng chuông cửa cũng không dừng lại mà vẫn vang lên , rõ ràng đang kháng nghị cô lười biếng. Trong lòng cô thấy phiền, đã sinh giận, đột nhiên đứng dậy, đi tới, một tay giữ lấy cửa kéo ra.

"Lăn tăn cái gì. . ."

Còn chưa nói hết chữ đành bị ngăn ở trong cổ họng, Tân Hoành cứng đờ, sững sờ nhìn người đàn ông ngoài cửa, lại đột nhiên cả người không thể nhúc nhích.

Anh. . . Dịch tân.

Rồi sau đó, đột nhiên phản ứng kịp, tay dùng sức đóng cửa lại.

Buồn bực

Lại bị sức mạnh lớn hơn cản trở, Dịch Tân đem tay chặn cửa, ngăn cô đem anh vứt bỏ ở ngoài cửa.

Anh thẳng tắp nhìn cô, giờ phút này ánh mắt, tham lam lại mê luyến. Anh nghĩ, chắc cùng 1 con sói không có khác nhau.

Cô không nhúc nhích được, cắn môi, hơi giận, "Anh đã nói không đến quấy rầy tôi đấy!"

Anh giống như không có nghe được, chỉ là khàn giọng hỏi, "Nghe nói em tới nhìn anh?"

Tân Hoành cứng lại, cắn răng, "Tôi đi thăm bệnh nhân, anh như vậy, giống như bệnh nhân sao?"

Dứt lời, trên tay đột nhiên căng thẳng, đã bị anh dùng lực bắt được, lại bị anh mang tới trước ngực của anh, thoáng chốc, dưới bàn tay là trái tim có lực đập theo tiết tấu của anh. Khoảng cách như vậy, quá gần, tựa như cô và anh đến nay còn là hai người yêu nhau không rời, cô cả kinh, giống như là bị cái gì nóng bỏng chạm đến, rút tay ra ngoài.

Nhưng chỉ lại bị anh nắm chặt hơn, âm thanh của anh trầm thấp lại cấp thiết, "Nơi này, bệnh rất nặng."

Trên tay, dùng lại không ra nửa phần sức lực. Cô bỏ qua, nhìn anh, hốc mắt đột nhiên cảm thấy chua xót.

Mà anh, vẫn nóng bỏng nhìn cô, không có một tia buông lỏng, "Vốn là em ở nơi này đã mọc rễ, hiện tại anh lại không thể không để cho em rời đi. Mà anh, cũng chỉ có thể lưu lại trái tim của mình không hoàn chỉnh. Trái tim không hoàn chỉnh, có phải là không có cách cứu?"

Giọng nói của anh trầm thấp, từng chữ từng câu rơi vào trong tai cô, đột nhiên cô cảm thấy thân thể giống như là bị cái gì kéo lại, sau đó không động đậy được, thậm chí là ý thức, cũng bị kéo lại, chỉ ở một nháy mắt lâm vào hỗn độn, đi tới không được, lui về phía sau cũng không được.

"Tân Hoành, để cho anh cùng em ở bên nhau, có được hay không? Nếu như không thể như cũ, như vậy ít nhất, không cần bài xích anh tới gặp em. . ."

"Em muốn cái gì anh đều có thể cho em, chỉ cần em nói, anh nhất định cho em thậm chí là tự do. Chỉ cần em có thể để cho anh ngày ngày nhìn em, nhìn thấy em ở trong tầm mắt anh. . ."

Theo mỗi lời qnh nói, lòng của cô liền chua xót nhiều thêm một phần. Thật cho là, cũng sớm đã đối với anh chết tâm; nhưng ai tới nói cho cô biết, chết lòng tại sao còn có thể bởi vì lời nói anh gần như cầu xin thương xót lời này mà khổ sở, không chịu nổi ánh mắt của anh mà đau nhức?

Đau nhức làm sao dừng lại nữa là tim? Không biết từ lúc nào, cặp mắt đau nhức đến khống chế không được, rồi sau đó, tầm mắt hư ảo mơ hồ.

Thần trí hồ đồ, cũng không biết là bởi vì dạng tâm tình gì, cả thân thể của cô quả thật đã sớm không thể phản ứng, chỉ có thể bị anh ôm thật chặt vào ngực.

Anh cúi đầu, êm ái mà thương tiếc hôn vào tóc cô, mặt mày, liên tục không ngừng, miên miên mật mật.

"Không cần nữa giận anh rồi. . ."

"Để cho anh cùng em cùng nhau, để cho anh yêu em. . ."

"Tân Hoành, tha thứ cho anh. . ."

Lời thì thầm từ miệng bật ngoài, một đường, từ gương mặt của cô đến môi của cô. Anh khẽ nhắm mắt lại, môi sờ nhẹ đến môi mềm mại của cô, mang theo cẩn thận cùng thử dò xét. Cô không có tránh ra, trong lòng anh vui mừng trong nháy mắt đột nhiên kịch liệt, sau đó, hôn, liền không thể đơn thuần nữa, tình yêu say đắm biểu đạt bằng phương thức kịch liệt nhất.

Đem lấy thân thể nhỏ nhắn của cô gần như hoàn toàn cài vào ngực của mình, anh vội vàng mút cắn cánh môi của cô, như còn chưa đủ, đầu lưỡi dùng sức, liền len vào trong miệng của cô. Tham lam ở nơi ấm áp ướt mềm cuồng tứ quét qua, cũng không biết thoả mãnhút lấy nước miếng của cô. Còn chưa đủ, cuốn qua cái lưỡi thơm, trêu chọc, hướng dẫn, mang theo cô cùng anh triền miên.

Anh vừa gấp gáp vừa vội vã, rốt cuộc cô không nhịn được nhẹ nhàng thở dốc ra tiếng.

Tiếng rên rỉ thật thấp này kích thích hơn anh, anh mở mắt ra, ôm cô vào cửa, trên đùi đá một cái, liền đem cửa đóng lại. Anh xoay người, đè cô ở trên tường, vừa vội cấp thiết thiếthôn.

Tân Hoành chỉ cảm thấy thân thể hỗn độn, chua xót, đau khổ, quấn lại uốn lượn, gần như đem thân thể cô bức đến nổ tung. Cả người vô lực, liền xương cũng mềm, chỉ có thể bị anh nâng, mặc anh dư đoạt.

Cảm giác ấm áp, giống như là xuyên thấu thời gian khắc sâu vàotrí nhớ, trong thân thể có loại bản năng, trí nhớ một khi bị hướng dẫn, đáp lại, lại qua đại não.

Cho đến trước ngực bị vết chaibàn tay vừa nặng vừa nhẹ nắn bóp, thần trí trong nháy mắt thanh tỉnh cô nghe được âm thanh yếu ớt của mình, "Không...không được như vậy."

Âm thanh kia quá bạc nhược, ngay sau đó liền bị giọng nói khàn đục của người đàn ông áp chế, "Ngoan, em cũng nhớ."

Cô mơ mơ màng màng, đang suy nghĩ tình huống bây giờ, nhưng trong đại não một điểm ánh sáng cuối cùng cũng càng ngày càng yếu, cô chỉ có thể dùng sức đi tìm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.