Quan Khí​

Chương 960: Tất cả đều lo lắng



Trần Quốc Minh bị bắt rất nhanh được truyền ra, đây chính là một chấn động quá lớn. Sau khi nghe thấy tin này, rất nhiều người đều thấy nguy hiểm rình ngay trước mặt.

Bí thư tỉnh ủy Tư Mã Sơn gọi điện cho Vương Trạch Vinh hỏi về việc này.

- Trạch Vinh, làm như thế nào vậy hả, chuyện của Trần Quốc Minh rốt cuộc là như thế nào?

Nghe thấy Tư Mã Sơn hỏi về Trần Quốc Minh, Vương Trạch Vinh nói:

- Tình hình cụ thể thì tôi không rõ. Khi chúng tôi đang họp để nghiên cứu về vụ bạo động thì đồng chí Cổ Kiến Sơn tổ công tác Trung ương dẫn theo các đồng chí Ủy ban kỷ luật Trung ương tới. Bọn họ chỉ nói với tôi là muốn mời Chu Kiến Đào đi hỏi rõ vài vấn đề.

Tư Mã Sơn không tìm được thông tin mình muốn biết từ Vương Trạch Vinh.

- Ừ, Xuân Dương bây giờ làm như thế nào mà loạn thế hả. Trạch Vinh, như vậy rất không tốt và tạo ảnh hưởng xấu đối với toàn tỉnh. Anh có biết là bây giờ truyền thông không ngừng nói về Xuân Dương, phải mau chóng giảm ảnh hưởng của việc này. Tôi đề nghị Xuân Dương dừng mọi hành động.

Vương Trạch Vinh nói:

- Chúng tôi hôm nay vừa tổ chức Hội nghị thường ủy, mục đích chính là đảm bảo ổn định. Tôi bây giờ vừa tới huyện Triêu Tây để giải quyết.

Tư Mã Sơn dập máy.

Y thấy mình như già đi rất nhiều. Nghe Trần Quốc Minh xảy ra chuyện, y rất lo lắng. Đừng nhìn Trần Quốc Minh chỉ là một Bí thư huyện ủy, nhưng quan hệ giữa y với Trần Quốc Minh còn tốt hơn Cận Trung Thuận.

Cũng may Quản Ngọc Hân đã chết.

Tuy nói Quản Ngọc Hân chết nên có một vài quan hệ bị cắt đứt nhưng Tư Mã Sơn vẫn rất lo lắng. Trần Quốc Minh không hề như kẻ khác, hắn biết rất nhiều chuyện. Đặc biệt là việc cải tổ các công ty ở Xuân Dương, nếu hắn khai ra thì thật đáng chết.

Nghĩ đến các công ty ở Xuân Dương, Tư Mã Sơn ngồi ngẩn ra dó.

Đúng, Vương Trạch Vinh nói sẽ đến huyện Triêu Tây.

Tư Mã Sơn lập tức hiểu ra tại sao Vương Trạch Vinh lại muốn đến huyện Triêu Tây. Vương Trạch Vinh này xem ra đã nhìn chằm chằm vào huyện Triêu Tây. Nếu để Vương Trạch Vinh khống chế được huyện Triêu Tây thì rất nhiều chuyện sẽ lộ.

Ngay khi Tư Mã Sơn nóng lòng thì chủ tịch tỉnh Chu Kiến Đào gọi tới.

Chu Kiến Đào nói với Chu Kiến Đào:

- Bí thư, thành phố phía Nam Hàn Quốc kết nghĩa với Xuân Dương, lần này bọn họ mời chúng ta. Ngài xem việc này nên bố trí như thế nào?

Chu Kiến Đào sao đột nhiên lại hỏi đến việc này?

Tư Mã Sơn lập tức hiểu ý của Chu Kiến Đào. Bây giờ Vương Trạch Vinh đang làm quá mạnh ở Xuân Dương, nếu tiếp tục như vậy thì chuyện gì cũng sẽ lộ ra. Ý của Chu Kiến Đào là để Vương Trạch Vinh dẫn đoàn đến Hàn Quốc, cứ như vậy mình có thời gian bù vào chỗ trống.

- Ừ, anh thấy tôi đó nhiều việc nên thiếu chút nữa quên chuyện này. Thành phố Nam Hàn Quốc kết nghĩa với Xuân Dương tỉnh ta, lần này bọn họ tổ chức hoạt động Văn hóa là việc lớn, có thể toàn bộ tuyên truyền Tỉnh Bắc Dương. Tôi cho rằng đồng chí Vương Trạch Vinh là Bí thư thị ủy Xuân Dương, do đồng chí này dẫn đội là tốt hơn cả.

Chu Kiến Đào nói:

- Bí thư nói đúng, đồng chí Vương Trạch Vinh là Bí thư thị ủy Xuân Dương, là Phó bí thư Tỉnh ủy, hai thân phận này đã đủ.

Tư Mã Sơn nói:

- Tôi thấy cứ như vậy đi. Tôi sẽ gọi đồng chí Vương Trạch Vinh tới để bố trí công việc, thời gian không đợi người, phải để đồng chí này mau chóng lên đường.

Chu Kiến Đào nói:

- Xin Bí thư yên tâm, tôi đã chuẩn bị xong, lúc nào cũng có thể xuất phát.

- Vậy là tốt.

Không ngờ Chu Kiến Đào nghĩ được biện pháp này đẩy Vương Trạch Vinh rời khỏi Xuân Dương. Tâm trạng Tư Mã Sơn tốt hơn. Y lập tức gọi cho Vương Trạch Vinh.

Vương Trạch Vinh vừa đến Huyện ủy triệu tập các thường vụ huyện ủy họp thì nhận được điện của Tư Mã Sơn.

Nghe Tư Mã Sơn nói, Vương Trạch Vinh nhíu mày. Vào lúc này mà Tư Mã Sơn giở chiêu đó là muốn đẩy mình rời khỏi Xuân Dương.

Ngay khi Tư Mã Sơn gọi điện cho Vương Trạch Vinh thì trong một nhà cao tầng cách trụ sở Huyện ủy vài trăm mét, Thiết Dũng Nghị cầm ống nhòm nhìn tới.

Thấy Vương Trạch Vinh vào Huyện ủy, Thiết Dũng Nghị rất phẫn hận. Nếu không phải Vương Trạch Vinh này tới thì tình hình Bắc Dương đâu thay đổi nhiều như vậy. Nếu không xử lý thằng này thì chuyện còn mở rộng hơn nữa.

Thiết Dũng Nghị trốn ở đây vài ngày. Đây là một cứ điểm bí ẩn của y, nơi nguy hiểm nhất luôn là an toàn nhất. Thiết Dũng Nghị tin mình trốn ở đây sẽ rất an toàn.

Vương Trạch Vinh không biết mình đang bị Thiết Dũng Nghị theo dõi. Sau khi nhận được điện thoại, hắn ngồi đó mà suy nghĩ.

Dù nói như thế nào thì chiêu này của Tư Mã Sơn rất có tác dụng. Hai thân phận của mình là đó, muốn phản đối cũng không thể được.

Mấy hôm không gọi điện cho Hạng Nam, Vương Trạch Vinh cũng muốn nghe ý kiến của ông.

Vương Trạch Vinh gọi điện cho Hạng Nam thì ông vừa vặn ở văn phòng.

- Trạch Vinh, trong thời gian này con làm rất tốt, có thể làm như vậy là thành công bước đầu.

Hạng Nam vẫn chú ý chuyện ở Xuân Dương. Tuy Xuân Dương xảy ra bạo động nhưng ông biết Tổng bí thư sẽ không hề trách Vương Trạch Vinh. Hơn nữa gần đây Uông Nhật Thần còn hẹn mấy ông lão đến Trung Nam Hải để ủng hộ Vương Trạch Vinh.

Vương Trạch Vinh liền nói rõ những chuyện lớn xảy ra ở Xuân Dương cho Hạng Nam nghe.

Ông cười nói:

- Đi Hàn Quốc cũng không sao cả. Nếu tổ chức phân công thì con cứ đi.

Vương Trạch Vinh nói:

- Con lo rằng sau khi đi bọn họ sẽ có hành động.

Hạng Nam cười nói:

- Con cho rằng tổ công tác Trung ương chỉ cho có sao?

Vương Trạch Vinh nghe thấy thế liền cười cười. Mình đúng là quên mất. Tổ công tác Trung ương nắm giữ nhiều thứ như vậy thì sao có thể bỏ qua. Hơn nữa lần này Cổ Kiến Sơn về Bắc Kinh có lẽ đã nhận được chỉ thị nào đấy.

Hạng Nam thấy Vương Trạch Vinh đã hiểu liền nói:

- Con phải bắt đầu mạnh dạn dùng người bên cạnh, không phải chuyện gì cũng tự mình ra trận. Bây giờ Bắc Dương đã coi như đến bước cuối, con ở đó hay không cũng không quán quan trọng. Hơn nữa gọi điện vẫn có thể chỉ huy mà.

Hạng Nam nói đã làm Vương Trạch Vinh yên tâm.

Vương Trạch Vinh đi vào phòng hội nghị và nhìn các thường vụ huyện ủy.

Vương Trạch Vinh mặc dù sớm biết tình hình các thường vụ huyện ủy huyện Triêu Tây, nhưng hôm nay khác trước đây. Vương Trạch Vinh sớm có dự định dù như thế nào cũng phải khống chế được huyện Triêu Tây vào trong tay, biến đây là nơi bồi dưỡng nhân tài cho mình sử dụng.

- Tin rằng mọi người đều biết chuyện công khai cạnh tranh ở Cục Công an. Hôm nay tôi và Phó bí thư Bùi đến đây chính là muốn đẩy mạnh việc này. Sau đây cũng sẽ tiến hành cải cách việc tuyển dụng cán bộ huyện Triêu Tây. Mọi người phải chuẩn bị sẵn về tư tưởng.

Vương Trạch Vinh nói như vậy khiến ai cũng hiểu đây là Bí thư thị ủy muốn thay máu huyện Triêu Tây.

Ai chẳng biết tình hình Cục Công an, chỉ cần là người đi theo Vương Trạch Vinh thì sau đó sẽ lên chức. Bây giờ Vương Trạch Vinh đã tỏ rõ mục đích, mọi người đều phải suy nghĩ.

Vương Trạch Vinh cười nói với Trưởng ban tổ chức cán bộ Huyện ủy Giang Vân Đảng:

- Đồng chí Giang Vân Đảng, anh khá quen thuộc về cán bộ trong huyện, sau đây phải nhanh chóng báo cáo với Phó bí thư Bùi và đưa ra một phương án.

Các thường vụ huyện ủy ngồi đây đều biết Vương Trạch Vinh có quyền lực rất mạnh ở Xuân Dương. Lời hắn nói coi như quyết định tất cả.

Bùi Vân Hoa nói:

- Các đồng chí, Xuân Dương xảy ra bạo động, việc này diễn ra ở huyện Triêu Tây. Điều này nói rõ không ít cán bộ trong chúng ta không làm tốt, cấp trên đặt chúng ta lên vị trí nhằm mục đích đảm bảo quần chúng nhân dân được bình yên, xúc tiến phát triển. Nhưng bây giờ xảy ra chuyện lớn như vậy thì nói rõ cách dùng cán bộ của chúng ta có vấn đề. Lần này Thị ủy hạ quyết tâm chỉnh đốn huyện Triêu Tây, hy vọng mọi người có suy nghĩ chính xác.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.