Quấn Lấy Em Đến Thê Thảm

Chương 9




Ai...Mới trốn chưa đến mười hai tiếng đã bị bắt trở về, trên thế giới này còn có người xui xẻo hơn cô không?

Nhờ vào ánh sáng yếu ớt phát ra từ ngọn đèn dầu, Đỗ Ánh Nguyệt hai tay bị trói sau lưng trừng mắt nhìn lều trại vô cùng quen thuộc, thở dài lần thứ n.

“Đỗ tiểu thư, tôi thật rất xin lỗi...” Một người khác bị bắt làm con tin lúng túng mở miệng.

“Đâu phải là lỗi của anh, tại sao phải nói xin lỗi chứ?” Kỳ quái nhìn vẻ mặt Nayar đầy áy náy cô liền cảm thấy khó hiểu.

“Là tôi xin lỗi anh mới đúng! Người bọn chúng muốn bắt là tôi, không ngờ anh cũng bị bắt tới đây.” Nói tóm lại, cô phải xin lỗi cậu mới phải.

“Hả?” Lần này đổi thành Nayar kinh ngạc. Rõ ràng mục tiêu của đám người Yarar Mai là mình, tại sao vị Đỗ tiểu thư này lại nhận hết trách nhiệm chứ?

Phát hiện cậu không hiểu, Đỗ Ánh Nguyệt tốt bụng giải thích.

“Tôi chính là bị bọn họ bắt cóc từ Mỹ đến đây! Có một ông chú trung niên mập mạp biến thái hình như là đại ca của bọn họ còn có ý đồ quấy rối tôi, quá ghê tởm! Trung Đông có phần tử xấu xa làm ra hành vi biến thái như vậy thật sự là phá hỏng danh tiếng của quý quốc mà!” Càng nói càng căm phẫn.

Ách...Người mà cô miêu tả sẽ không phải là chú Yarar Mai đó chứ? Không ngờ chú Yarar Mai thế nhưng lại bắt cóc một cô gái nước khác đến để thỏa mãn ham muốn cá nhân!

Kinh ngạc thầm nghĩ, vẻ mặt Nayar có chút xấu hổ, không dám thành thật khai nhận ‘ông chú biến thái’ đó chính là chú mình, chỉ sợ cô nghĩ ‘chú sai cháu chịu’ liền tìm mình tính sổ.

“Này! Sắc mặt anh có vẻ không tốt lắm? Không thoải mái sao?” Híp mắt nhìn vẻ mặt nhợt nhạt của cậu dưới ánh sáng mờ mờ, Đỗ Ánh Nguyệt quan tâm hỏi.

“Không có, không có a! Tôi rất khỏe.” Chột dạ lắc đầu, không ngừng phủ nhận.

“Vậy thì tốt! Nếu anh bị bệnh, tôi cũng không quá hy vọng đám người xấu kia sẽ mở lòng từ bi đưa anh đi bệnh viện đâu.” Yên lòng gật đầu, cô không nhịn được thở dài.

“Ai...Trải qua chuyện ban sáng, tôi nghĩ bọn họ nhất định sẽ tăng cao cảnh giác, chúng ta muốn chạy trốn chỉ sợ không phải là chuyện dễ. Làm sao bây giờ? Tôi không muốn bị nhốt ở đây suốt đời rồi trở thành một người trong hậu cung của ông chú biến thái đâu...Tôi, tôi muốn về nhà gặp người thân...” Nói đến cuối cùng mơ hồ có tiếng khóc.

“Cô, cô đừng lo lắng! Chúng ta nhất định trốn được!” Thấy vành mắt cô ngấn nước, Nayar sốt ruột, luống cuống an ủi.

“Cho dù không trốn được thì anh cả tôi chắc chắn sẽ đến cứu chúng ta.”

“Anh cả anh?” Đôi mắt nhòa lệ mơ hồ nhìn cậu, Đỗ Ánh Nguyệt có chút hoài nghi.

“Anh cả anh rất lợi hại phải không?”

“Đúng vậy đó!” Đầu gật đến suýt rụng xuống, vẻ mặt cực kỳ sùng bái.

“Anh cả trước kia được giới vệ sĩ phong là No 1, hiện tại đang mở một công ty huấn luyện vệ sĩ. Anh ấy là người mà tôi khâm phục nhất...” Bắt đầu lảm nhảm, ca ngợi công lao của anh trai kính yêu nhất.

Vệ sĩ à...Nhắc tới vệ sĩ, Đỗ Ánh Nguyệt liền nhớ đến Mặc Khuê, nhớ đến nụ hôn trong bệnh viện, nhớ đến những việc linh tinh khi hai người ở chung một chỗ cùng tình cảm mập mờ, nhớ đến...Híc...Thật sự có quá nhiều thứ để nhớ! Cho tới bây giờ, cô mới biết mình nhớ đệ tử Thiếu Lâm bao nhiêu!

Híc...Sau khi cô mất tích, đệ tử Thiếu Lâm chắc hẳn rất sốt ruột đi? Anh có thể hỏi thăm tin tức của cô khắp nơi rồi chạy đến cứu cô không? Híc...Đệ tử Thiếu Lâm, anh nhanh đến đây! Nhớ đến em từng cứu anh một mạng, hiện tại là lúc anh nên báo đáp rồi...

“Tôi cũng biết một vệ sĩ rất lợi hại!” Ngừng khóc, cô đột nhiên xen vào cắt đứt lời lải nhải của cậu, cánh môi hồng khẽ nở nụ cười nhẹ.

“Anh ấy hiện tại chắc rất nôn nóng đi tìm tôi khắp nơi!” Không hiểu vì sao, cô tin rằng đệ tử Thiếu Lâm cho dù phải lật toàn bộ thế giới cũng nhất định tìm được mình.

“Có thật không?” Nayar hơi ngạc nhiên, sau đó nở nụ cười, đặc biệt động viên.

“Vị vệ sĩ lợi hại kia của cô hiện tại có lẽ đang chạy đến cứu cô đó!”

“Ừ.” Tươi cười, Đỗ Ánh Nguyệt tiếp thêm niềm tin.

Cho dù đệ tử Thiếu Lâm có thật sự đến cứu cô thì chính cô cũng phải tự mình cố gắng mới đúng, không thể cứ ngồi chịu chết được. Có thể trốn được lần đầu tiên thì chắc chắn sẽ có lần thứ hai.

“Nayar, nghĩ thử xem có biện pháp nào giúp chúng ta trốn được hay không?” Hai tay, hai chân bị trói cô cố lê mông đến bên cạnh Nayar.

“Tôi vẫn đang suy nghĩ đây!” Nayar cười gượng.

“Ờ!” Thè lưỡi một cái, cô nhanh chóng nhìn quanh bốn phía sau đó không nhịn được liền bật cười.

“Thật mừng vì cô có thể tìm vui trong đau khổ.” Trợn mắt nhìn cô, Nayar cảm thấy cô gái này thật kỳ quái! Mới rồi còn thút tha thút thít giờ lại bày ra vẻ mặt thích thú.

“Không có gì!” Bật cười khúc khích, Đỗ Ánh Nguyệt đắc ý giải thích.

“Anh xem, ban đầu trong góc kia có một ấm đồng sau khi bị tôi cầm đi đánh thủ vệ bất tỉnh thì hiện tại không thấy bóng dáng. Tôi nghĩ chắc tên thủ vệ đó đã giấu đi để tránh cho lại bị gõ sưng đầu nữa rồi.”

Nhìn theo tầm mắt của cô, tâm tư Nayar liền không còn để ý đến lời nói của cô, hai mắt vui sướng nhìn chằm chằm ngọn đèn dầu trên cái bàn thấp trong xó...Phải rồi! Cậu sao có thể không nghĩ đến còn có ‘cái đó’ để thoát khỏi đây chứ!

Vẻ mặt hớn hở, gian nan đứng dậy, không để ý tới ánh mắt kinh ngạc của cô, nhảy a nhảy đến trước ngọn đèn dầu, xoay người hơi cúi người, từ từ đưa sợi dây trói cổ tay đến gần ngọn lửa.

“Ách...Nayar, anh làm sao nghĩ không ra lại muốn đem mình nướng thành BBQ chứ?” Đỗ Ánh Nguyệt nghi ngờ hỏi, bây giờ anh ta định làm gì vậy?

“BBQ cái gì...Á! Chết tiệt!” Bị ngọn lửa đốt trúng, Nayar thảm thiết hô, khẽ nguyền rủa.

“Nếu anh không phải là BBQ sống thì là cái gì?” Woa—thật khủng bố! Hình như còn ngửi được mùi thịt nướng. (bó tay với pà này luôn! )

“Tôi đang thử dùng lửa đốt đứt dây!” Tức giận liếc một cái, cậu tiếp tục chiến đấu hăng say.

“Thì ra là thế!” Bừng tỉnh hiểu ra, Đỗ Ánh Nguyệt cũng gắng gượng đứng lên, nhảy a nhảy đến bên cạnh cậu, thò đầu về phía sau làm chỉ đạo kỹ thuật.

“Bên trái, bên trái...Sai rồi! Qua phải một chút...Hướng lên, hướng lên...Không đúng, không đúng...”

Vị tiểu thư này thật quá ầm ĩ mà! Không sợ kinh động người trông coi bên ngoài sao?

“Đỗ tiểu thư, nếu như cô không im lặng thì sợ rằng sẽ có người tiến vào ngay lập tức đó!” Đè thấp giọng cảnh cáo, Nayar cố nhịn xuống kích động trợn tròn hai mắt.

“A! Đúng vậy, thật xin lỗi nhé...” Vội vàng ngậm miệng, mặt đầy áy náy.

Vô cùng bất đắc dĩ, Nayar chuyên tâm tiếp tục ‘nghịch lửa’, dưới sự chỉ huy trong im lặng của cô cùng vài vết bỏng về sau, cuối cùng cũng đốt đứt dây trói.

Hai tay vừa được tự do, cậu cố chịu đựng đau rát trên cổ tay nhanh chóng tháo bỏ dây trói ở chân rồi vội vàng cởi trói giúp cô.

“Như thế này thoải mái hơn.” Dây trói trên người vừa rơi xuống cô lập tức vung vẩy tay, ánh mắt quan tâm dừng lại trên cổ tay cậu.

“Nayar, anh có vải sạch không?”

“Làm gì?” Nhỏ giọng hỏi lại đồng thời không một tiếng động đi đến cửa, lén đẩy ra một góc nhỏ quan sát tình hình bên ngoài.

Không bình thường! Bên ngoài dường như có vẻ quá hỗn loạn, ồn ào, một đống người đi qua đi lại trong màn đêm có chút kỳ quái.

“Vết bỏng trên cổ tay anh cần dùng vải sạch băng lại trước đã!” Nhỏ giọng giải thích, nhìn theo tầm mắt cậu ngó ra bên ngoài Đỗ Ánh Nguyệt cũng cảm thấy có chút khác thường.

“Bọn họ chạy tới chạy lui rốt cuộc là muốn làm gì thế?” Sa mạc cũng tổ chức đại hội thể thao sao?

“Vết thương nhỏ, không sao đâu! Về phần rốt cuộc đang làm gì thì tôi cũng không....”

Nói chưa dứt lời thì một tiếng nổ lớn từ nơi khác bất ngờ truyền đến, cậu kinh sợ vội vàng kéo cô quỳ rạp xuống đất theo phản xạ. Cho đến khi chấn động trên đất dần nhỏ lại, bên ngoài liên tục truyền đến thanh âm luống cuống cùng la hét, cậu mới nhanh chóng kéo cô lên đồng thời cũng để ý đến thủ vệ canh giữ bên ngoài vì biến động bất ngờ mà lập tức la to chạy về phía ánh lửa.

Cơ hội tốt! Bọn họ có thể thừa lúc rối loạn chạy trốn. Nayar vui sướng kéo cô ẩn núp chạy ra bên ngoài.

“Sao, xảy ra chuyện gì vậy?” Lảo đảo trốn chạy trong đêm đen, cô hốt hoảng theo Nayar trốn đông trốn tây, bên tai nghe thấy tiếng súng vang lên tứ phía, rất nhiều ngựa cùng lạc đà bị kinh hãi chạy toán loạn.

“Mau lên đi!” Không có thời gian để trả lời vấn đề của cô, Nayar đã khống chế được một con tuấn mã chạy loạn, sau khi xoay người lên ngựa liền vội vàng muốn kéo cô lên.

“Tôi, tôi sẽ không cưỡi ngựa đâu!” Đỗ Ánh Nguyệt sợ hãi kêu.

“Tôi cưỡi!” Ghìm cương, ép cô trên lưng ngựa, chân thúc vào bụng ngựa một cái, dưới sự che chở của màn đêm cùng tiếng súng nổ, thần không biết quỷ không hay lập tức chạy trốn.

Ngay tại lúc hai người biến mất trong bóng đêm, lúc ngựa phi cách xa doanh trại, hai người đều không chú ý tới lều vải mình bị nhốt lúc trước đột nhiên bốc cháy, lửa cao ngút trời.

“Theo tin báo, tên nhóc Mặc Khuê dẫn theo vài vệ sĩ đang từ Riyadh tiến vào nơi này.” Trong lều, Tashan trung thành báo cáo với ông chủ.

“Chỉ sợ nó không đến!” Yarar Mai cười lạnh, lập tức hạ lệnh.

“Lệnh xuống dưới, bảo mọi người cẩn thận đề phòng, tăng cường cảnh giác.”

Tashan vâng lệnh ra khỏi lều, không lâu sau, bên ngoài liền truyền đến từng hồi tiếng động tuần tra tới lui, tăng cường cảnh giác.

Hừ! Mặc Khuê, cứ đến đây, tao chờ!

Đáy mắt Yarar Mai lướt qua tia sắc lạnh, khóe miệng nhếch lên ý cười tàn khốc. Trong lòng đang đắc ý thì một tiếng nổ lớn chợt vang lên làm rung động màng nhĩ hắn, sau đó bên ngoài truyền đến tiếng kinh hô—

“Kho đạn nổ rồi...”

“Mau cứu hỏa...”

“Không xong! Có người lẻn vào đánh lén...”

Rùng mình, thân hình mập mạp đang định ra ngoài xem xét tình hình thì một cú đấm không chút lưu tình bất ngờ đánh tới làm hắn ngã ngược vào bên trong, hồi lâu vẫn không bò dậy nổi.

“Đã lâu không gặp, Yarar Mai.” Chân to hữu lực dẫm lên khuôn mặt be bét máu, thanh âm trầm thấp, hung dữ chào hỏi.

“Là mày, Mặc Khuê!” Yarar Mai mặt đầy khiếp sợ.

“Mày không phải mới rời khỏi Riyadh sao?” Vì sao nhanh như vậy đã xuất hiện ở đây? Rốt cuộc là sai chỗ nào?

“Tình báo không tệ!” Súng lục trong tay vững vàng nhắm trúng hắn, Mặc Khuê cười lạnh.

“Chỉ có điều tin đó là tôi cố tình tung ra.” Thực tế, anh và đám vệ sĩ được huấn luyện nghiêm chỉnh sớm đã lặng lẽ tiến vào đây, mới cho nổ tung một kho đạn.

“Mày...” Biết bị đùa giỡn, mặt Yarar Mai tức đến đổi màu, giận tới mức không nói nên lời.

“Tôi làm sao?” Mày rậm khẽ nhíu, ánh mắt càng thêm thâm trầm.

“Nếu như ông biết điều một chút thì nên yên tĩnh trốn trong sa mạc. Nhưng không, ông lại tự tìm đường chết!” Ngàn vạn lần không nên, không nên động vào Ánh Nguyệt! Trong chuyện tranh đoạt gia sản của Vi thị, cô ấy là vô tội.

“Tao tự tìm đường chết? Là mày phá hủy hết tất cả của tao!” Sâu trong đáy mắt tràn đầy không cam lòng.

“Tất cả mọi thứ đều không phải của ông, cho dù là dầu mỏ, công ty hay là tộc trưởng Vi thị.” Vì sự hám danh của hắn mà lắc đầu cười châm chọc.

“Nếu không phải mày ngăn cản, mọi thứ sớm là của tao rồi!” Yarar Mai tức giận gầm lên.

Lười cùng người u mê nói lời vô nghĩa, Mặc Khuê vận sức dưới chân, đem mặt hắn giẫm đến sắp biến hình.

“Tôi hỏi ông, Nayar và cô gái phương đông ông sai người đến bắt đâu?”

Căm hận nhìn chằm chằm anh, Yarar Mai kiên quyết không nói, hy vọng phe mình có thể kiềm chế quân địch, khi đó tình thế lập tức được đảo ngược, đổi thành hắn có thể giẫm một phát lên mặt người đàn ông này.

Giống như nhìn thấu tính toán của hắn, Mặc Khuê cười nhạo.

“Tôi khuyên ông đừng làm mộng xuân thu! Mới vừa rồi kho đạn kia nổ tung người của ông đã chết không ít, hiện tại bên ngoài....”

Giả vờ lắng nghe rồi tiếp tục nói: “Tiếng súng dần ngừng, đại khái đều bị người của tôi bắt rồi!”

Nghe xong, Yarar Mai cực kỳ hoảng sợ phát hiện đúng như anh nói, bên ngoài chỉ còn lác đác vài tiếng súng. Nếu như phe mình toàn thắng thì đã có người chạy vào báo hắn biết.

“Ông không nói cũng không sao, đợi lát nữa người của tôi đóng quân ở đây sẽ từ từ tìm họ, cho dùng ông giấu họ ở đâu tôi cũng tìm ra được.” Mặc Khuê tiếp tục cười lạnh.

“Ha ha...” Thấy đã hết hy vọng, Yarar Mai bất ngờ cười to, đáy mắt lướt qua tia điên cuồng, tay lén sờ xuống thắt lưng.

“Muốn tìm bọn chúng? Tới đại ngục mà tìm!” Hắn tuyệt đối không khuất phục! Có chết cũng phải kéo theo đệm lưng.

“Ông muốn làm gì...” Thấy hắn định ngọc đá cùng tan, Mặc Khuê liền hốt hoảng đồng thời phát hiện được hành động của hắn lập tức hạ súng bóp cò, viên đạn mạnh mẽ bắn trúng tay mập mạp.

Nhưng không còn kịp nữa, cùng lúc đó Yarar Mai đã nhấn xuống nút điều khiển từ xa ở thắt lưng, lập tức vang lên một tiếng nổ rung trời.

“Ha ha...Mày tìm đi! Có lẽ còn có thể tìm được hài cốt bọn chúng....” Điên cuồng cười to, mặc kệ tất cả.

“Ông đáng chết!” Vừa giận vừa sợ, họng súng hướng tim hắn bắn ra một phát trí mạng.

Trong nháy mắt, tiếng cười càn rỡ im bặt, Yarar Mai hai mắt trợn trắng giống như oán hận, tử trạng vô cùng dọa người.

Đá văng hắn ra, Mặc Khuê chạy ra bên ngoài, đập vào mắt là một lều trại khác ở phía xa bởi vì nổ tung mà lửa cháy dữ dội.

Ha ha...Muốn tìm bọn chúng? Tới địa ngục tìm đi!

Nhìn thế lửa ngút trời, bên tai lại vang vọng tiếng cười của Yarar Mai trước khi chết tim Mặc Khuê gần như tê liệt, một luồng khí lạnh từ gót chân không ngừng tiến lên song thân thể cao lớn lại liều mạng chạy về phía đám cháy, kinh hãi rống to—

“Không—”

Sa mạc sáng sớm, ánh mặt trời rực rỡ từ phương đông dần lan tỏa khắp những cồn cát mênh mông, bên trong nơi đóng quân, một người đàn ông cao lớn đứng thẫn thờ nhìn đống tro tàn trước mắt.

Sau khi vài người thật sự xác định không tìm thấy bất cứ cái gì giống như xương cốt con người trong đống phế tích mới rối rít lắc đầu với người đàn ông cao lớn. Họ đã tìm suốt một đêm rồi, cho dù bị nổ tan tành thì cuối cùng vẫn sẽ sót lại ít dấu tích!

Thấy thế, đáy lòng Mặc Khuê chợt lóe lên tia hy vọng.... Nếu như tại hiện trường không có bất kỳ dấu hiệu nào chứng tỏ đêm qua có người bị nổ chết thì liệu có thể lớn mật suy đoán họ rất có khả năng đã sớm thừa cơ chạy thoát nhưng Yarar Mai chẳng hề biết nên trước khi chết mới nghĩ rằng mình kéo được hai đệm lưng hay không?

Nếu như Nayar và Ánh Nguyệt trốn đi thì nhất định sẽ chạy về phía Riyadh!

Nghĩ đến điều này, ngực từ từ nóng lên, anh cố đè xuống tâm tư kích động không quan tâm đến những người khác tay to liền vung lên—

“Đi thôi! Chạy về phía Riyadh tìm người.”

Khó chịu quá...

Nóng quá...

Khát quá...

Còn nữa, vì sao mặt trời lại to như thế? Cho dù là sa mạc, có thể đem nhiệt độ người sống sờ sờ bốc hơi lên cũng quá khoa trương đi!

“Nayar, chúng ta lạc đường à?” Mở đôi môi nứt nẻ, Đỗ Ánh Nguyệt nhìn dải cát vàng vô tận hoài nghi lần thứ ba mười lăm.

“Đâu có.” Khẳng định lần thứ ba mươi lăm.

“Sao anh biết không lạc đường?” Tình cảnh quá mức khó chịu khiến cô muốn ép người. Đều do cậu nói không có lạc đường, tìm không ra đường thì bọn họ liền xong, chưa tới hai ngày trong sa mạc sẽ thêm hai cái xác khô.

Cúi đầu liếc cô một cái, Nayar tiếp tục thúc ngựa đề nghị.

“Đỗ tiểu thư, nếu không muốn mình càng khát hơn thì tôi khuyên cô tốt nhất đừng nói nữa.” Đã thiếu nước rồi còn lãng phí nước bọt, thật không biết cô đang nghĩ gì?

Nghe xong, Đỗ Ánh Nguyệt nghẹn họng, hiểu được cậu nói không sai đành phải ủ rũ ngậm miệng. Song mới yên tĩnh chưa được bao lâu, cô liền không chịu nổi.

“Ốc đảo đâu? Sa mạc đều không có ốc đảo à?” Có ốc đảo sẽ có nước trong veo, mát lành nha! Ôi...Cô rất nhớ mùi vị nước ngọt đó.

Vị tiểu thư này cho rằng tùy ý kêu một tiếng thì ốc đảo sẽ xuất hiện trước mặt sao? Lén cúi đầu trừng mắt nhìn cô, Nayar bất đắc dĩ nghĩ thầm, chẳng hề muốn lãng phí thêm chút nước bọt nào để trả lời câu hỏi của cô.

“Này! Anh làm gì mà không....” Bỗng nhiên ngừng lại, nhìn chằm chằm bóng đen mù mịt đang không ngừng tiến đến từ phía xa, kinh ngạc há mồm.

“Nayar, kia, kia là gì vậy?” Đừng là cái sức mạnh thiên nhiên mà cô nghĩ, ngàn vạn lần đừng!

“Cái gì...Là bão cát!” Ngẩng đầu nhìn về phía cô chỉ, Nayar kinh hãi rống to, sắc mặt tái nhợt vội ôm cô nhảy xuống ngựa lăn xuống dưới một gò cát cách đó không xa.

“Á—Rốt cuộc chúng ta bị ai hạ lời nguyền mà xui xẻo vậy chứ?” Oang oang kêu to, sợ đến mức biến sắc.

“Im miệng!” Nếu không thì lúc nữa miệng nhất định sẽ đầy cát.

Khó chịu rống lên, cậu nhanh chóng đem cô gái ồn ào này che ở phía dưới, áo choàng Trung Đông rộng dài chặt chẽ bao phủ lấy cô. Chưa tới mười giây, bão cát cuồn cuộn đầy trời hướng thẳng về phía hai người, gió không chút lưu tình mà quất qua da thịt đau đớn giống như cầm dao tự cứa vậy.

Một lúc sau, bão cát đi qua tất cả lại yên bình như trước, dõi mắt nhìn lại chỉ thấy một mảng cát vàng chói lóa đâu còn bóng dáng hai người?

Trong tĩnh lặng, đột nhiên, một đống cát nhỏ khẽ rung động....

Bão cát qua rồi!

Cảm thấy da thịt không còn đau nữa, tiếng gió bên tai cũng dần trôi xa, Nayar bị cát vàng bao phủ lúc này mới nhanh chóng đứng dậy, phủi hết cát bụi trên người, dáng vẻ vô cùng thảm hại.

Sức nặng trên người vừa rời đi, Đỗ Ánh Nguyệt liền lập tức bò dậy, vì được Nayar che chở nên so với cậu còn tốt hơn nhiều.

“Tốt rồi! Tốt rồi!”

Khẽ vỗ vỗ ngực cô vui vẻ nói: “Tốt quá rồi! Chúng ta đều không sao, trời vẫn thương người tốt.” Đúng là trời ban ân huệ mà!

“Không! Xảy ra chuyện rất nghiêm trọng.” Nhìn xung quanh, khuôn mặt trẻ tuổi bỗng nhiên xụ xuống.

“Hả?”

“Không thấy ngựa của chúng ta!”

Xe lao nhanh qua dải cát vàng vô tận, bên ngoài mặt trời nóng gay gắt, nhiệt độ cao đủ để nướng chín người nhưng bên trong xe, không khí lạnh lẽo lại có thể đóng băng người.

Lái xe vẻ mặt cực kỳ ngưng trọng nhưng nếu so với Mặc Khuê ngồi bên cạnh thì chỉ có thể coi như là gặp phải sư phụ. Xuyên qua cửa xe, trừng mắt tìm kiếm dấu chân ngựa trên sa mạc, Mặc Khuê môi mỏng mím chặt, bất an trong lòng càng thêm nghiêm trọng...

Chết tiệt! Đã tìm hơn nửa ngày mà sao vẫn không thấy tung tích của hai người? Lúc họ chạy đi, chắc không mang theo chút lương thực, thức uống nào? Trong sa mạc, chỉ cần thiếu nước một ngày cũng đủ mất mạng rồi!

Nayar lớn lên ở Trung Đông từ nhỏ có lẽ chống đỡ được một khoảng thời gian nhưng Ánh Nguyệt chưa từng thích ứng với khí hậu trên sa mạc chỉ sợ một ngày cũng không chịu nổi...

Nghĩ đến đây, tim không khỏi thắt lại, ngay tại lúc bất an càng ngày càng sâu thì đôi mắt sắc bén chợt lướt qua một chấm đen nhỏ đang di chuyển...

“Nhanh! Phía trước có động tĩnh.” Nhìn bóng đen di động ở phía xa, Mặc Khuê vui sướng hô to. Sẽ là họ sao? Thật sao? Ông trời phù hộ, mong là bọn họ.

Lái xe cũng chú ý đến, giẫm chân ga tăng tốc về phía bóng đen, trong chốc lát, bọn họ đã thấy rõ thân phận thực sự của bóng đen—một con tuấn mã đang hoảng loạn trong sa mạc.

Tại sao chỗ này lại xuất hiện một con tuấn mã vô chủ? Là ngựa họ đã cưỡi trong khi chạy trốn sao? Nếu vậy, sao chỉ còn ngựa mà không thấy bóng dáng hai người? Không lẽ đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn?

Trong lòng kinh sợ suy nghĩ, khi xe chạy tới cạnh con ngựa Mặc Khuê vội nhảy xuống xe, tóm lấy dây cương khống chế tuấn mã đang kích động đồng thời cũng cẩn thận kiểm tra tình trạng của nó. Phát hiện yên ngựa có kiểu dáng và chất liệu giống hệt như những cái khác bên trong doanh trại Yarar Mai, hơn nữa còn phát hiện toàn thân ngựa dính đầy cát vàng giống như là...

“Chết tiệt! Họ nhất định gặp phải bão cát rồi!” Cho nên mới có thể mất đi ngựa cưỡi.

Biến sắc, anh lao nhanh lên xe, trầm giọng ra lệnh: “Mau! Tôi nghĩ họ đang ở cách đây không xa.”

“Tôi...Tôi không xong...” Vô lực ngã xuống cát vàng nóng rát, Đỗ Ánh Nguyệt muốn khóc nhưng lại phát hiện đến cả nước mắt cũng cạn khô rồi.

Híc...Cô sắp bị phơi khô, sắp chết rồi...Tiểu Tinh, Y Phàm, đệ tử Thiếu Lâm, hẹn gặp lại...

“Đứng lên!” Nayar đi đằng trước không thấy cô đuổi theo lập tức quay lại cố sống cố chết kéo dậy.

“Nhanh! Chút nữa sẽ có ốc đảo, đến đó cô muốn nghỉ ngơi, uống nước bao lâu cũng được.”

“Câu này anh đã nói không dưới sáu lần rồi, anh nghĩ tôi còn tin được à?” Mặc cho cậu lôi kéo, cô chậm rãi nhắm mắt, biết mình thật sự tới cực hạn không còn sức để đi nữa.

“Nayar, mình anh đi thôi...Tôi sẽ không trách anh...”

Nhìn đôi môi nứt nẻ, cơ thể rơi vào trạng thái mất nước, tinh thần cực kỳ suy yếu, Nayar hiểu rõ tình trạng của cô thật sự rất tệ. Thế nhưng...Muốn bỏ lại cô, cậu thật không làm được!

“Tôi không thể bỏ cô lại.”

“Có câu này của anh là đủ rồi! Anh đi đi, tôi sẽ không trách anh...” Yếu ớt cười một tiếng, cô ôm thân thể khẽ lẩm bẩm.

“Tôi cõng cô!”

“Không cần! Như vậy tôi sẽ liên lụy đến anh...” Phải chết thì chỉ cần một người là đủ, không cần tới góp số mà!

Không cho từ chối, Nayar ngồi xổm xuống định kéo cô dậy cõng lên lưng đột nhiên đuôi mắt liếc thấy cồn cát ở phía xa hình như có tiếng động, híp mắt nhìn kỹ. Cậu chợt hưng phấn nhảy lên, dùng tiếng ả rập rống to, liên tục vẫy tay như muốn thu hút sự chú ý.

“Ở đây! Ở đây có người....” Ông trời! Có xe đến rồi! Lúc này, cho dù là đám người của chú Yarar Mai đuổi kịp thì cậu vẫn sẽ rất vui sướng để họ bắt trở về. Hơn nữa, cái xe đang tiến đến thật sự rất quen...Ha ha, là xe của Vi thị!

“Chúng tôi ở đây! Nhanh một chút...” Cảm tạ thánh Allah! Vệ sĩ của cậu đến rồi, cậu và Đỗ tiểu thư sẽ không sao nữa!

Nayar đang gào cái quỷ gì vậy? Không phải là hùng ưng đang lượn quanh bầu trời cậu thì muốn xua đuổi những kẻ chuyên dọn dẹp sa mạc giúp cô đó chứ? Ai...Ưng lão đại, đừng nóng vội thế! Chờ tao chết đi mày đến cũng đâu có muộn!

Ánh nắng chói chang khiến cô hoàn toàn không muốn mở mắt, Đỗ Ánh Nguyệt vì giờ phút này còn có tâm tình trêu chọc bản thân mà cười khổ thế nhưng trong lòng lại rất muốn khóc.

Híc...Thi thể sẽ bị hùng ưng mổ cho máu thịt lẫn lộn, tử trạng vô cùng thê thảm....

“Là bọn họ!” Từ xa đã thấy Nayar vung vẩy hai tay, Mặc Khuê mừng như điên lập tức rống to, hấp tấp muốn người bên cạnh lái nhanh hơn.

Trong nháy mắt, khi xe dần đến gần liếc thấy Nayar kích động chạy tới nhưng tầm mắt Mặc Khuê lại rơi xuống bóng người nằm trên cát cách đó không xa.

Ông trời, là Ánh Nguyệt! Cô không sao chứ? Vì sao lại ngã trên cát?

Tim thắt lại, không đợi xe dừng hẳn, Mặc Khuê lập tức nhảy xuống xe, vội vàng chạy về phía hai người.

“Anh cả, em biết anh sẽ đến cứu chúng em...” Nayar vừa chạy vừa hô, giang hai tay chuẩn bị nhận một cái ôm thân tình ai ngờ lại ôm trúng khoảng không, làm cậu chỉ có thể kinh ngạc mà xoay người nhìn chằm chằm bóng lưng cao lớn không ngừng chạy về phía trước.

Lướt như gió đến bên cạnh Đỗ Ánh Nguyệt, Mặc Khuê khuỵu gối, tay khẽ run nâng người đang ủ rũ trên mặt đất dậy để cô dựa vào ngực mình.

“Ánh Nguyệt, là tôi! Tôi đến...” Phát hiện người trong lòng vẫn còn thở nhẹ, trong lòng anh đặc biệt kích động, giọng nói lộ vẻ bất an.

Cảm giác mình bị người đỡ dậy thậm chí còn nghe được giọng nói của đệ tử Thiếu Lâm, Đỗ Ánh Nguyệt không nhịn được rên rỉ.

“Oa...Tôi thật sắp chết rồi nên mới xuất hiện ảo giác...” Nghe nói con người trước khi chết đều sẽ có ảo giác.

“Nói nhảm!” Vừa giận vừa mừng cười trách, nghe giọng nói khô khốc, môi nứt nẻ Mặc Khuê vội lấy bình nước bên người đưa đến bên miệng cô, vừa cẩn thận lại dịu dàng giúp cô uống nước.

A...Có nước! Ngọt ngào, mát lạnh! Oa...Cô chắc chắn mình thật sắp chết nên mới sinh ra ảo giác nghiêm trọng đến thế! Tuy nhiên, cho dù là ảo giác cô cũng muốn từ từ cảm thụ dòng nước mát lạnh này....

Nhắm mắt, mở miệng to cố gắng uống cạn, cô giống như cá rời khỏi nước không ngừng bổ sung dưỡng khí cho đến khi ho khan sặc sụa.

“Cẩn thận!” Nhẹ nhàng vỗ lưng, Mặc Khuê cực kỳ đau lòng.

“Chậm thôi, còn rất nhiều nước mà.”

Oa... Giọng nói của đệ tử Thiếu Lâm thật dịu dàng, cô thật sự rất nhớ anh! Cho dù là ảo giác cũng tốt, cô muốn gặp anh một lần...Bỗng nhiên, khóe mắt nhắm chặt liền rơi lệ.

“Sao vậy? Nơi nào không thoải mái?” Hoảng sợ nhìn giọt nước mắt trong suốt, anh gấp gáp hỏi, chỉ lo cô gặp chuyện không may!

Không nhịn được từ từ mở mắt, nhìn khuôn mặt kiên nghị quen thuộc Đỗ Ánh Nguyệt bi thương thở dài, vẫn lẩm bẩm.

“Đây xem như là ảo giác sao? Ảo ảnh gần thế à? Hay là mình bị ảo giác nghiêm trọng rồi?”

“Tôi không phải ảo ảnh, em cũng không bị ảo giác, tất cả đều là thật! Tôi đang sống sờ sờ trước mặt em đây.”

Vừa bực mình vừa buồn cười, Mặc Khuê cúi đầu che phủ đôi môi hồng xinh, dịu dàng hôn một cái, tựa trán cô cười hỏi: “Loại cảm xúc ấm áp đó cũng là ảo giác à?”

Hai mắt trợn to, kinh ngạc nhìn một lúc lâu, tay nhỏ bé khẽ chạm vào môi mình tiếp đó lại xoa mặt anh....Không biến mất? Là thật! Đệ tử Thiếu Lâm thật sự xuất hiện trước mắt cô, không phải là ảo giác của mình!

“Híc—” Lúc ý thức được anh hoàn toàn là ‘thật’ Đỗ Ánh Nguyệt đột nhiên ôm chầm lấy anh khóc rống lên.

“Đệ tử Thiếu Lâm, đúng là anh rồi...Em biết anh sẽ đến tìm em...Híc...Em cứ tưởng mình sẽ chết ở đây...Vĩnh viễn không thấy anh...”

“Không đâu! Nhìn đi, tôi đến...tìm em...” Thấp giọng an ủi, nghĩ đến cô suýt chút nữa bỏ mạng trong sa mạc trong lòng Mặc Khuê liền kinh sợ, toàn thân run rẩy ôm chặt người trong lòng hận không thể khắc cô vào trong cơ thể mình.

“...Híc...Đệ tử Thiếu Lâm, nữ nhân vật chính trong tiểu thuyết bị bắt tới Trung Đông...Có thể...Có thể gặp được tộc trưởng cao to, đẹp trai...Hậu cung có bồn tắm lớn giống như hồ bơi, có thể tắm rửa mỗi ngày, giường ngủ là giường lớn có bốn chân trụ xa hoa, vì sao...Vì sao em lại rơi vào trong tay ông chú trung niên nghèo khổ...Còn suýt chút nữa trở thành tế phẩm của bọn chim ưng chứ? Tuy em không phải là mỹ nữ tuyệt thế như trong tiểu thuyết nhưng thật quá kém may mắn mà...” Tội nghiệp dùng ngôn ngữ so sánh mắc cười kể lại cuộc gặp gỡ đáng thương của mình.

Nghe xong, Mặc Khuê suýt bật cười, thật vui mừng khi cô có thể nghĩ ra ý tưởng thú vị như vậy để đối mặt với chuyện bắt cóc này.

“Nếu em bằng lòng thì chỉ cần quay về Riyadh tôi sẽ thỏa mãn hết tất cả yêu cầu của em...” Ôm chặt người trong lòng, anh mỉm cười hưởng ứng.

“Anh đâu phải tộc trưởng....” Đỗ Ánh Nguyệt vừa khóc vừa cười phản bác lại, giống như gấu koala bám trên người anh nói sao cũng không buông tay.

Chỉ thấy trên dải cát vàng lóng lánh, một đôi nam nữ thản nhiên ôm nhau rất lâu không thể tách rời. Nayar đứng bên cạnh nhìn đến ngây người, đầu óc mê mang—

Kỳ lạ! Hai người này sao biết nhau vậy? Hơn nữa...Còn vô cùng ‘quen thuộc’ nữa chứ!