Quần Long Chi Thủ [Luận Anh Hùng]

Chương 87: Thiên khả liên kiến (trời thấy đáng thương)



Chợt nghe Quan Thất bi thương ngâm nga:

- Phú quý phù vân đều vô định, núi tàn nước đọng vẫn vô tình, gió thu thổi tỉnh anh hùng mộng, thành bại được mất chẳng quan tâm…

Mấy câu thơ này Quan Thất buột miệng ngâm lên, người khác nghe được còn không thấy gì, nhưng Thích Thiếu Thương lại giống như bị trúng đòn. Y chưa từng nghe mấy câu thơ này, đó chắc hẳn là Quan Thất lúc này tâm tình âu sầu, chậm rãi ngâm ra sự sầu muộn trong lòng. Y luôn cho rằng Quan Thất là tông sư võ học, hết sức ngưỡng mộ, cho đến trận chiến tối nay, y mới biết Quan Mộc Đán thật sự là một quái kiệt võ lâm, cảm thấy khâm phục. Thế nhưng y lại không biết Quan Thất còn có tài văn và tài thơ. Tài hoa của Quan Thất đã hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Thích Thiếu Thương. Mấy câu thơ này là do Quan Thất cảm khái ngâm lên, nhưng lại rất sâu rất đậm, đâm Thích Thiếu Thương bị thương, khiến Thích Thiếu Thương nhớ đến Tức đại nương, cùng với mối tình chưa dứt giữa y và Tức Hồng Lệ.

Thực ra, không chỉ có Thích Thiếu Thương nảy sinh tình cảm này, ngay cả Địch Phi Kinh cũng kinh động, chẳng những kinh động mà còn đau xót.

Chỉ có điều, cảm xúc của Thích Thiếu Thương là ở Tức Hồng Lệ, còn cảm khái Địch Phi Kinh là ở Lôi Thuần.

Tiểu thư, Thuần nhi, nỗi nhớ như trăng sáng, đêm đêm chiếu ánh soi.

Chợt nghe Quan Thất còn nhìn trăng ngâm nga:

- Họa phúc tựa mình từ không đường, lành dữ buồn vui có điểm dừng, vẽ tranh ước hẹn xuân vô giá, tình thâm không thọ mộng chợt kinh.

Sau đó y hét lớn:

- Trời thấy đáng thương, Tiểu Bạch, Ôn Tiểu Bạch, Ôn Tiểu Bạch, ta tìm nàng thật khổ, ta đau khổ vì tình! Trời vô ý, ý trời tại sao lại ức hiếp ta như vậy, đùa bỡn ta như vậy!

Nghe y kêu lên như vậy, mọi người đều động dung.

Thứ nhất, xem ra Quan Thất phát điên, có một nửa là do nữ nhân gọi là “Ôn Tiểu Bạch” này, so với những gì trước kia bọn họ điều tra được, hiển nhiên là có sai lầm, không khớp.

Thứ hai, nghe ra Quan Mộc Đán chẳng những đã khôi phục một chút thần trí, còn khôi phục một phần ký ức, ít nhất y đã nhớ lại Tiểu Bạch không phải là Lôi Thuần.

Thứ ba, Tiểu Bạch vốn họ “Ôn”, chẳng lẽ…

Mọi người nghĩ tới đây, đã không kịp suy nghĩ tiếp, bởi vì Quan Thất đã phát động.

Y phát động công kích, công kích lớn nhất cũng là lợi hại nhất.

Y một lần lại một lần thất vọng, bởi vì y không tìm được Tiểu Bạch.

Tiểu Bạch thậm chí không phải là Lôi Thuần.

Y cảm thấy giận dữ giống như mắc lừa, càng đáng sợ là hi vọng duy nhất đã tan biến, vỡ nát, điều này khiến cho sự căm phẫn của y không thể phát tiết.

Phương thức phát tiết duy nhất của y là chiến đấu

Chiến đấu vốn là phương thức sinh tồn, cũng là phương thức sinh mệnh, phương thức cuộc sống của y.

Huống hồ hiện giờ hi vọng của y đã tan biến, căn bản cũng không muốn sống, không cần sống.

Cho dù chết, y cũng muốn lựa chọn phương thức này.

Chết trận, chiến tử mới thôi.

Y chém một kiếm về phía Chu Nguyệt Minh, kiếm khí xé gió bổ về phía Tiếu Kiểm Hình Tổng.

Chu Nguyệt Minh lại đột nhiên bị tập kích.

Hắn vốn tưởng rằng những lời kia đã kiếm chế, quấy nhiễu Quan Thất, khiến đối phương không biết theo ai, một lần nữa điên cuồng.

Nếu không, ít nhất cũng có thể chuyển dời ánh mắt của Quan Thất. Hắn đã dùng phương pháp gậy ông đập lưng ông, để Quan Thất chuyển sang đối phó với “Đê Thủ Thần Long” Địch Phi Kinh.

Hắn còn rất vui mừng, vui mừng vì cái chức “hình tổng” này không làm uổng.

Hắn lợi dụng “địa vị” của mình, tìm được không ít tư liệu mà mọi người không biết. Mọi người đều bị mờ mắt bởi sự thật, còn có rất nhiều bí mật mà người ta không biết.

Hiện nay, hắn lại dùng những “cơ mật” này để “cứu” mình.

Bởi vì Quan Thất thật sự khó đối phó, người này võ công quá cao, quá hỗn tạp, quá đáng sợ, cũng quá không thể tưởng tượng.

Đó không phải là người, mà là chiến thần, đấu thần.

Đã là võ si, cũng là sát cuồng.

Chu Nguyệt Minh tự tin, chỉ cần là người thì hắn đều có thể “giải quyết” được. Nếu như hôm nay không giải quyết được, vậy từ từ cũng có thể lần lượt “giải quyết”.

Thế nhưng không thể đối với Quan Thất.

Người này đã là yêu quái, không còn là người bình thường. Một người làm thế nào vừa nhìn thấy, vừa giao thủ, lập tức có thể tiếp thu những những tuyệt học phi thường, hơn nữa còn lập tức có thể ứng dụng, tiện tay vận dụng.

Hắn cho rằng mình có thể dựa vào “tin tức” hết sức quan trọng kia để phá huỷ đấu chí của Quan Thất, ít nhất cũng lợi dụng Quan Thất để hủy diệt Địch Phi Kinh.

Hắn luôn luôn am hiểu “Bá Vương Tá Giáp” (bá vương cởi giáp), không chỉ là chiêu thức võ công, ngay cả đối nhân xử thế cũng như vậy. Hôm nay Địch Phi Kinh “ngầm” hắn một chiêu, hắn nhất định sẽ “dùng mâu của người đâm khiên của người”, “xua” về đối phương.

Nên biết, trong đạo làm quan đương thời, yếu quyết quan trọng nhất chính là “tá” (cởi).

Hễ có “oan uổng” cần giải quyết, phải hiểu được “cởi”. Cởi cho đồng liêu, thủ hạ, bằng hữu, thậm chí là dân chúng vô tội.

Có công đương nhiên phải “đội”.

Hễ có “trọng trách” cần gánh vác, càng phải biết “cởi”, tránh nặng tìm nhẹ, liệu gió chống thuyền, mượn lực sử lực, mượn đao giết người. Sự ảo diệu của nó đều nằm ở một chữ “cởi”.

Có sai lầm nhất định phải “lánh” nhanh hơn.

Hễ là chuyện mạo hiểm thì không làm, có nguy hại đến tiền đồ gấm vóc của mình thì không làm, có nguy hiểm đến vinh hoa phú quý của mình cũng không dính vào, những việc này đều cần nắm giữ bí quyết chữ “cởi” một cách hoàn hảo.

Còn như có chuyện tốt, đương nhiên phải nắm thật chặt.

Chu Nguyệt Minh dựa vào bí quyết chữ “cởi”, một đường thăng tiến, cho đến hôm nay ngồi vững vàng ở vị trí hình tổng.

Có điều hắn cho rằng đó chỉ là một cột mốc, không phải cuối cùng, hắn còn muốn theo cơn gió lên thẳng mây xanh.

Do đó ở trong nghề của hắn, mặc dù cũng hại không ít người, chôn không ít hảo hán, kết không ít ân oán, oan không ít bách tính, sinh không ít thù hận, nhưng hắn tại hình bộ vẫn luôn thanh danh không ngã, bên ngoài những lời thảo luận về hắn cũng không xấu. Ít nhất, một hình tổng luôn tươi cười đón người, luôn tốt hơn so với một hình tổng sát khí lạnh lùng.

Ít nhất cũng thân thiết hơn nhiều.

Hơn nữa hắn cũng không phải chỉ làm chó săn cho quan lớn quý nhân, chỉ thay người khác tạo ra án oan hại người, có lúc hắn cũng vì người (vì mình) sửa lại mấy vụ án oan, thậm chí một hơi xử lý rất nhiều kẻ tội ác tày trời, còn xử quyết không ít cường hào ác bá, khiến mọi người hả lòng hả dạ.

Cho nên Chu Nguyệt Minh cũng rất được lòng người, danh vọng không xấu. Hắn luôn luôn là “cỏ đầu tường”, trong tường ngoài tường, nơi nào có gió tới thì hắn nghiêng về bên đó, hơn nữa còn nghiêng rất nhanh, không chướng mắt, cũng không trở ngại người khác.

Cũng vì vậy, Thái Kinh vốn rất am hiểu đạo lý này, mới biết rõ ý đồ của hắn, phát hiện hắn không thành thật, từ đó hoài nghi hắn bất trung, mới tìm tâm phúc thay thế vị trí của hắn.

Chu Nguyệt Minh cái gì cũng giống như không quan tâm, cái gì cũng có thể cởi bỏ, cái gì cũng có thể nhường nhịn, nhưng danh vị này thì hắn lại không lui một chút, không nhường nửa bước.

Bởi vì hắn biết, đây là thứ không lui được, cũng không nhường được.

Lui một bước thì không có chỗ chết, nhường nửa phần thì mặc cho người ta ức hiếp.

Những người đã đảm đương chức vị này, đã làm loại chuyện này như hắn, người còn quyền còn, người còn thế còn, người còn uy danh còn, người còn nhân tình còn. Một khi người đi, địa vị dời, chức quyền không, vậy thì sẽ rất nguy hiểm. Những nghiệt gây đã ra, những chuyện đã làm trước kia, tất cả đều sẽ phản công lại mình. Cho dù hết lòng bồi dưỡng tâm phúc của mình làm người nối nghiệp, kết quả nếu như gặp phải áp lực lớn, ngay cả thân tín cũng sẽ vứt xe giữ tướng. Cho dù hứa hẹn quyết không phản bội, truy cứu, cũng sẽ dùng danh nghĩa “đại nghĩa diệt thân” để đưa mình đưa lên hình đài. Nếu để cho người khác chiếm cứ thậm chí lật đổ vị trí của mình, vậy thì kết cục thì càng thảm thiết vô cùng.

Do đó, loại người giống như hắn, “danh vị” chính là tính mạng tài sản, không thể mất được, cũng không thể từ bỏ được.

Hắn thường ví mình là dòng nước, vận dụng cách nói của đạo gia, thiên hạ vạn vật, không thứ gì mềm yếu như nước, nhưng nếu luận về dẻo dai, kiên cường, lại không có thứ gì hơn được nước, giống như nước chảy đá mòn. Hắn còn thường nói mình “cố sức không tranh, thiên hạ ai có thể tranh với hắn”. Thực ra hắn không phải là không tranh, hắn chỉ là hiểu được lấy lùi làm tiến, không tranh những chuyện không thể tranh. Đối với những chuyện có quan hệ lợi hại, hắn tất tranh tất giành, quyết không nhún nhường.

Vì vậy người ta nói hắn có thể “bụng to bao dung tất cả chuyện khó dung trên đời”, lại nói hắn giỏi thích ứng giống như như nước, thậm chí đồ chứa cũng thay đổi hình dạng của nó. Đây mới là đại nhân vật có thể tùy cơ ứng biến, đi theo đường phải, biết cách đối nhân xử thế, như cá gặp nước. Hắn luôn luôn cười hì hì, cười híp mắt, trả lời bằng cách im lặng, lấp lửng giống như ngầm thừa nhận.

Thực ra, nếu là chuyện mà hắn nghiêm túc suy tính, hắn sẽ giằng co với ngươi đến cùng, thà chết không nhượng bộ. Đừng nói là thủy tính, ngay cả hỏa tính hắn đều dùng đến, đốt không chết ngươi thì dùng tới nước lửa giao nhau, nướng kẻ địch thành than, rán thành xương trắng, nấu thành một nồi máu đặc.

Hắn càng tiến thêm một bước, luyện bí quyết chữ “cởi” thành võ công bí truyền của hắn.

Đây chính là “Bá Vương Tá Giáp” của hắn.

Chỗ tuyệt diệu của kỳ công “Bá Vương Tá Giáp” chính là bí quyết chữ “cởi”.

Cởi bỏ.

Không nhận lời, không gánh vác.

Không đạo đức, cũng không đạo nghĩa.

Không để cho người khác có cơ hội, cũng không để cho mình gặp nguy hiểm.

Đây chính là Tá đại pháp, “Bá Vương Tá Giáp”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.