Quán Rượu Nhỏ Yêu Nhau

Chương 2



Mùa thu đến, trên con đường đá đỏ lá rụng tung bay.

Trong một hẻm nhỏ giữa nội thành, quán rượu Bạch Hạc đang trang hoàng phía bên trong, chuẩn bị một tháng sau long trọng khai trương.

Hàn Chấn Thanh đã đem ngày khai mạc cùng vị trí quán báo cho Bạch Hạc, bạn thân Đàm Hạ Thụ thậm chí còn giúp anh làm ra bản đồ điện tử, để cho Bạch Hạc không thể viện lý do lạc đường, nhất định phải đến đúng giờ.

Sàn nhà lúc này chồng chất hàng hóa, thiết bị chiếu sáng trên trần còn chưa hoàn thành làm cho bên trong quán khá tối tăm. Phía sau quầy bar, bartender Trần Lý được mời tới từ quán bar khác, đang bận rộn điều chế các loại cocktail cho Đàm Hạ Thụ cùng Hàn Chấn Thanh thưởng thức.

Cả một buổi chiều, hai người ngồi thử cocktail, nồng độ cồn trong máu tăng lên, cả hai đều có chút say. Trên quầy bar đặt mấy ly dài, bên trong chứa đầy rượu pha đủ màu sắc, oliu xanh lục, anh đào hồng cùng mấy lát chanh nhỏ trôi nổi.

"Kế tiếp, tôi sẽ pha Around the ­world." Trần Lý tuyên bố.

Đàm Hạ Thụ vừa nhai quả ô-liu vừa nói với Hàn Chấn Thanh: "Loại này tác dụng chậm nhưng rất mạnh, tôi không được đâu, tửu lượng cậu tốt, cậu uống đi." Nói đùa, nếu Đàm Hạ Thụ thực sự uống say về nhà, lỡ như gặp lúc bà xã Hùng Bảo Bảo khó chịu, cô ấy nhất định sẽ đánh người.

Hàn Chấn Thanh dựa người vào quầy bar nhìn Trần Lý điều phối Around the­ world, hai khuỷu tay anh đặt trên mặt quầy, ánh mắt lười biếng nhìn loại rượu Bạch Hạc yêu thích nhất, tưởng tượng hương vị của nó, còn khoái trá mà tưởng tượng như bọn họ đang bên nhau.

Trong ly trống tràn vào chất lỏng màu xanh, biêng biếc giống như màu xanh ẩn sâu dưới đáy hồ nước.

"Xong rồi! Around the­ world." Trần Lý hoàn thành.

Hàn Chấn Thanh nâng ly uống, trong nháy mắt trời đất xoay chuyển, đồng thời bên tai cũng vang lên tiếng chuông thanh thúy. Cửa quán bar bị đẩy ra, một tia sáng cùng với một bóng người yểu điệu đồng thời tiến vào trong quán rượu u tối.

Hàn Chấn Thanh híp hai mắt, cảm nhận vị Around the­ world xôn xao trong dạ dày, cô gái xa lạ kia cũng từng bước một đi vào trong tầm nhìn của anh.

Bốn giờ mười lăm phút chiều, quán rượu Bạch Hạc còn chưa chính thức khai trương đã có vị khách đầu tiên tiến vào. Vị khách không mời mà đến này có dáng người nhỏ nhắn xinh xắn, bước đi thấp thỏm đến trước mặt bọn họ.

Hàn Chấn Thanh thầm đánh giá, cô gái mặc âu phục màu đen, tay phải xách túi hành lý cùng màu, dường như là từ nơi rất xa chạy đến - cái ý nghĩ này làm cho trái tim anh căng thẳng.

Cô giống như con mèo con, bước đi không tiếng động, một đôi mắt nho nhỏ mang theo do dự cảnh giác. Ở trên khuôn mặt tái nhợt đó, có một loại khí chất yếu đuối, vẻ mặt thẹn thùng xấu hổ, tựa như đang hồi hộp cái gì lại như bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị xoay người chạy trốn.

Vẻ mặt Hàn Chấn Thanh bình tĩnh, nh­ưng thần kinh lại âm thầm căng thẳng, khí chất trên người cô khiến anh cảm thấy giống như đã từng quen biết.

Cô buông hành lý, ngửa mặt nhìn về phía ba người phía sau quầy bar, tầm mắt cuối cùng dừng lại trên người Hàn Chấn Thanh.

Hàn Chấn Thanh nhướng mày, đáp lại cái nhìn chăm chú của cô. Khiến anh kinh ngạc chính là, anh trông thấy cô bất chợt đỏ mặt.

Đàm Hạ Thụ thân thiết mỉm cười hỏi cô: "Có chuyện gì sao? Chúng tôi còn chưa bắt đầu buôn bán."

Trời ạ, nhìn chằm chằm vào Hàn Chấn Thanh, hô hấp của Đinh Thư Dực trở nên hỗn loạn, anh rất đẹp trai, giống như trong ảnh chụp vậy, không, so với ảnh chụp lại càng anh tuấn hơn. Cô cảm giác tim mình như sắp nhảy ra ngoài, kích động đến phát run. Cô thở sâu, ép mình trấn tĩnh.

"Tôi là..." Thư Dực nuốt nước bọt, cúi đầu nhíu mi.

"Cô là ai? Đừng khẩn trương, từ từ nói." Đàm Hạ Thụ nở nụ cười. Trời ạ, nhìn bộ dáng cô ấy đang nắm chặt lấy hai tay, giống như sắp té xỉu đến nơi.

Hàn Chấn Thanh nghi ngờ nhướng mày, đợi cô tiếp tục.

Thư Dực nghiêng đầu nhìn ly rượu trống không trên bàn nói: "Tôi tới nhận việc, nơi này có phải thiếu bartender hay không?" Trước tiên cứ tiếp cận anh đã, rồi sẽ tìm thời cơ thích hợp để thổ lộ, đây là kế hoạch của Thư Dực, cho nên cô mới tới quán bar sớm hơn.

Hàn Chấn Thanh trả lời: "Chúng tôi vừa mới mướn một vị bartender."

Trời ạ ~~ xuất sư bất lợi (khởi đầu đã không thuận lợi)! "... Vậy có thiếu người phục vụ không?" Uhm... Cô co được dãn được (dễ dàng thích ứng hoàn cảnh), chỉ cần có thể ở lại là tốt rồi.

"Người phục vụ đã đủ rồi."

"Vậy... người... người quét dọn... có thiếu hay không?" Xong đời, bọn họ nhất định cảm thấy cô rất kỳ quái, gò má Thư Dực dần nóng lên.

"Chuyện này chúng tôi giao toàn bộ cho công ty vệ sinh bên ngoài."

"Vậy... có thiếu..."

Phì! Đàm Hạ Thụ bật cười.

"Thực xin lỗi, đã quấy rầy rồi." Thư Dực nhíu mày bối rối nói, xong lập tức xoay người rời đi.

"Này, đừng nóng vội." Đàm Hạ Thụ giữ cô lại.

Thư Dực xoay người, vừa vặn bắt gặp Hàn Chấn Thanh đang ôn nhu mỉm cười với cô, khiến trái tim cô đập nhanh một hồi.

Hàn Chấn Thanh cười nói: "Chúng tôi tổng cộng muốn mướn hai bartender."

"Nghe thấy không?" Đàm Hạ Thụ ha ha cười.

"Cô biết pha rượu?" A Lý quan sát cô gái thấp hơn mình một cái đầu.

"Biết."

"Cô có thể giúp tôi pha một ly Around the ­world không?" Hàn Chấn Thanh khảo nghiệm cô.

Thư Dực ngơ ngẩn, nhìn thẳng vào mắt anh. "Tôi sẽ pha Around the world."

Hàn Chấn Thanh nhìn cô đi vào quầy bar, nhìn lên tủ trữ rượu, nhón chân lần lượt lấy ra mấy loại rượu, khi cô bắt đầu muốn ra tay thì thiếu chút nữa lại đụng rơi chai brandy bên cạnh, Hàn Chấn Thanh kịp thời bắt lấy chai rượu, hơn nữa còn giúp cô lấy một chai gin, đưa tới trong tay cô.

Thư Dực bối rối đỏ mặt tiếp nhận chai rượu, cô lần lượt thêm vào phân lượng chính xác theo cách điều chế, miệng lẩm nhẩm-

"Đá, thêm 1/2 oz ­GIN, 1/2 oz VOD­KA, l/2 oz RUM trắng, l/2 oz TEQUI­LA, 1/2 oz WHISKY, 1/2 oz BRANDY, 1/2 oz rượu bạc hà, 1/2 oz si-rô, còn có 3 oz nước ép dứa... " Cô đo đạc phân lượng, tốc độ rất nhanh lại không chút sai sót, khiến cho Trần Lý nhìn đến há hốc mồm.

Bàn tay nhỏ bé lắc lắc, sau đó đổ rượu vào ly trống. "Around the ­world." Một ly Around the ­world xanh biếc, lại một lần nữa khiến ánh mắt Hàn Chấn Thanh lay động.

Đàm Hạ Thụ tán thưởng huýt sáo. Trần Lý cũng nhịn không được giơ ngón cái tán thưởng.

Hàn Chấn Thanh một ngụm xử lý ly Around the ­world, lần nữa nếm được tư vị ngây ngất. Anh buông cái ly không, nhìn Đinh Thư Dực tuyên bố: "Hoan nghênh gia nhập quán rượu Bạch Hạc."

Đàm Hạ Thụ cười hỏi: "Cô bé xưng hô như thế nào?"

"Đinh Thư Dực." Thành công rồi, cô nở nụ cười.

Hàn Chấn Thanh phát hiện cô có hai chiếc răng khểnh thực đáng yêu. "Cô Đinh, tôi là người quản lý, Hàn Chấn Thanh. Hi vọng chúng ta hợp tác vui vẻ."

"Tôi là Đàm Hạ Thụ, là người hợp tác của cậu ấy."

"Tôi là Trần lý, gọi tôi A Lý là được rồi. Con mẹ nó, cô thực là lợi hại, tôi lần đầu tiên nhìn thấy có người pha rượu nhanh như vậy."

Ha, những người này đều rất thân thiện, Thư Dực mỉm cười lắng nghe.

Hàn Chấn Thanh nhìn cô, như suy nghĩ điều gì. "Cô Đinh thích uống rượu gì nhất?"

Thư Dực suy nghĩ một chút rồi nói: "TOR­PE­DO, thủy lôi." Cô vô tình mà cố ý ra ám hiệu. Chuyên gia chất nổ Bạch Hạc cô đã tới rồi đây, lần này thứ cô muốn phá chính là lớp niêm phong trái tim mình.

Hàn Chấn Thanh nghe xong, nhìn thẳng vào mắt của cô, ánh mắt lười biếng hại Thư Dực hưng phấn đến mức lông mao dựng đứng. "Thủy lôi? Tôi thích cái tên này." Hàn Chấn Thanh nói.

"Bởi vì cậu yêu vị chuyên gia chất nổ kia sao!" Đàm Hạ Thụ trêu chọc Hàn Chấn Thanh.

Thư Dực cũng cười, đỏ bừng mặt.

Sau khi xã giao vài câu, Thư Dực nhã nhặn từ chối đề nghị giúp cô thuê phòng của Hàn Chấn Thanh, tình nguyện ở lại căn phòng nhỏ phía sau quán.

Cô buông hành lý xuống, nhìn quanh phòng, bên trong chỉ có một cái bàn trà, trên bàn nhỏ có một tivi mini, cô mở cửa sổ ra, phát hiện bên ngoài là sân sau. Nghĩ đến, thừa dịp trời còn chưa có tối, cô không phải nên đến siêu thị mua vật dụng hằng ngày sao?

Từ trước đến nay, cô đối với vật ngoài thân yêu cầu không cao, cho dù chỉ có một cái túi ngủ, cũng có thể ngủ rất ngon. Thư Dực tự cân nhắc, quyết định tất cả nên giản lược, mua bộ đệm giường trải trên mặt đất ngủ là được rồi.

Lúc này điện thoại chợt vang lên, Thư Dực bắt máy.

"Bạch Hạc! Nhanh, mở máy vi tính." Gọi tới là người hợp tác với cô, Jeter, một thượng tá Hoa kiều ngoài năm mươi tuổi đã về hưu.

Thư Dực kẹp lấy điện thoại, ngồi xổm xuống mở tung hành lý, lấy máy vi tính ra, để xuống đất rồi mở lên, dùng mạng không dây bên trong quán để nhận tin. Cô mở email ra, xem tài liệu.

Jeter hỏi: "Nhìn thấy không?"

Trên màn hình xuất hiện bản đồ một con đường nhỏ, Thư Dực nhập hình ảnh vào phần mềm, tập trung phóng đại chỗ đánh dấu. (ha ha, cái đoạn này ảo quá, tớ còn không hiểu mình type cái gì ^^!)

"Nơi này dân cư đông đúc, chính phủ Pháp muốn phá hủy bưu điện kiểu cũ này để xây dựng lại, nhưng không thể ảnh hướng đến những kiến trúc khác. Cô cứ tính toán lượng thuốc nổ cùng phương pháp bố trí đi, tôi muốn đưa cho bộ phận công trình bên họ tham khảo." Jeter chỉ thị.

Thư Dực đem tư liệu nhập vào chương trình tính toán, cô mô tả sơ lược về độ khó của công trình, Jeter ở bên kia liền ghi chép lại.

Thư Dực xác nhận diện tích cùng địa điểm với Jeter. "Hướng tòa nhà đổ xuống, khoảng cách gạch đá văng ra, chấn động, tạp âm, tro bụi... tất cả phải không chế hiệu quả, mới có thể thực sự tiến hành an toàn thuận lợi..."

"Bọn họ hi vọng có một phần báo cáo, có thể cung cấp cho nhân viên cục công vụ tham khảo, về bán kính ảnh hưởng chính xác, cách bố trí thuốc nổ, còn có lựa chọn phương thức gây nổ cùng loại thuốc nổ, khi nào thì có thể đưa tôi?"

"Phạm vi quá lớn, ít nhất phải tiến hành trên mười lần nghiên cứu, kiểm chứng... Không có nhanh như vậy đâu, chờ báo cáo cẩn thận mới gửi cho ông."

"Muốn tới gia nhập dự án lần này hay không?"

"Không."

"Thù lao rất cao, bọn họ đang cần gấp nhân tài phá dỡ."

"Không." Điều mà bây giờ cô muốn nhất, chính là lấy được sự ưu ái của Hàn Chấn Thanh.

Có người gõ cửa, Thư Dực vội vàng cúp điện thoại, tắt máy vi tính để vào hành lý rồi mới đứng dậy mở cửa.

Đứng bên ngoài cửa là Hàn Chấn Thanh. "Trong này không có gì cả, làm sao cô ở được?"

"À, chờ một chút tôi sẽ đi mua."

"Đem theo danh sách vật phẩm cần mua, tôi chở cô đi, chi phí tính cho quán." Anh ngó nhìn gian phòng trống không nói: "Có thể phải mua sắm rất nhiều thứ."

"Tôi không cần nhiều thứ lắm, tùy tiện mua cái túi ngủ gì đó là được."

"Túi ngủ?” Anh dùng ánh mắt thập phần hứng thú nhìn chòng chọc cô, làm cô chịu thua đỏ mặt. Anh thấy vậy càng trêu chọc: "Tôi hoài nghi cô không tính ở lại đây làm việc lâu dài." Giống như bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị rời đi.

Thư Dực ngơ ngẩn, phất tay giải thích: "Không phải, tôi không có ý này. Túi ngủ cũng rất tiện nghi, lại thuận tiện nữa, đỡ phải làm phiền anh." Đáng chết, người đàn ông này chỉ cần nhìn chòng chọc vào cô là cô đã tâm loạn như ma. Cô hỗn loạn nói: "Hoặc là mua cái ấm đun nước... ly... ly trà..., anh cũng biết đó, một ít đồ dùng hằng ngày..."

Trong lúc cô vội vàng hấp tấp giải thích, anh lại chỉ khoanh tay ôm ngực, nghiêng người dựa vào cửa, lẳng lặng đánh giá nét mặt cô.

Thư Dực cảm giác được ánh mắt sắc bén kia, tựa như có thể nhìn thấu bí mật trong nội tâm cô, khiến cô không dám nhìn thẳng vào mắt anh.

Ánh mắt như thế, tính xâm lược quá lớn, chỉ là bình tĩnh nhìn thôi, cũng khiến người ta chột dạ khẩn trương. Cô nghĩ, cái đó rất có thể là do anh làm công việc truy bắt tội phạm nhiều năm luyện ra, hoặc là... anh phát hiện chuyện gì sao? Thư Dực thực bối rối. Cô im bặt, dừng lại lời nói hỗn loạn vụng về.

Anh vẫn giữ vẻ mặt sâu xa khó hiểu nhìn cô, sau khi trầm mặc một lát, anh nói: "Tốt, tôi biết rồi. Cô chỉ cần túi ngủ, ấm nước, còn có ly trà, xem ra không cần tôi chở cô đi mua."

"Dạ, đúng vậy." Cô nhìn anh, giọng nói của anh ẩn chứa ý cười, nhưng biểu lộ lại nghiêm túc.

Anh không đi cùng cô cũng tốt, Thư Dực nhẹ nhàng thở ra, cô còn chưa có quen với việc ở cạnh anh! Nhìn hiện tại đi, chỉ cùng anh nói chuyện thôi, cô đã khẩn trương muốn chết rồi.

"Tôi đi làm việc đây." Hàn Chấn Thanh đóng cửa rời đi.

Hô! Thư Dực mềm nhũn người ngồi xuống, hai tay che kín mặt. Đáng giận, có thể đừng khẩn trương như vậy hay không? Như vậy làm sao thổ lộ với anh? Đáng chết, vừa mới rồi biểu hiện của cô nhất định giống như đồ ngốc!

Lại có người gõ cửa, cô còn không kịp mở miệng, cửa đã bị đẩy ra.

Lại là Hàn Chấn Thanh, anh cầm lấy tay nắm cửa, nhìn về phía Đinh Thư Dực đang ngồi ngây ngốc dưới đất.

"Tôi đột nhiên nghĩ đến, sàn nhà rất là ẩm ướt."

"Vâng."

"Ẩm thấp rất không tốt cho thân thể."

"A?"

"Cho nên cô không thể dùng túi ngủ." Trong mắt của anh ánh lên sự thích thú. "Mà phải có một cái giường chắc chắn, có phải hay không?"

"Ách... Dạ, phải." Thư Dực chỉ ngây ngốc trả lời.

"Còn cần một cái ghế dựa nữa." Anh đi tới, ngắm nhìn bốn phía, hạ kết luận: "Còn có một cái tủ treo quần áo đơn giản. Mười phút sau tới cửa chờ tôi, tôi muốn đi tiệm gia dụng đặt mấy cái bàn cho quán, thuận tiện dẫn cô đi mua." Nói xong anh đóng cửa, rời đi.

Thư Dực mở to miệng, vẫn đang kinh ngạc. A! Hiệu suất thực kinh người, chỉ ba phút đã quyết định xong. Còn cô thì tâm hoảng ý loạn, ba phút đều dùng để mặt đỏ tim đập.

Aaaa ~~ mình rất thích anh ấy!


Gặp mặt rồi, cô đối với anh lại càng si mê. Làm sao một người đàn ông có thể đồng thời tỉnh táo quyết đoán, lại làm cho người khác cảm thấy thân thiết ấm áp như vậy chứ?

...

Trên đường đi chọn mua đồ gia dụng, bất kể là trong xe hay trong tiệm gia dụng, Hàn Chấn Thanh phát hiện chỉ cần anh không nói lời nào, cô không tìm được chuyện gì để nói, thì sẽ bắt đầu đỏ mặt.

Hàn Chấn Thanh còn phát hiện, chỉ cần anh tận lực im lặng nhìn chòng chọc vào cô, cô sẽ bắt đầu bối rối khó chịu, lo nghĩ bất an. Kết quả là, anh càng thêm cố ý, thỉnh thoảng nhìn nhìn cô như có điều suy nghĩ.

Đang lúc mưa đêm bay bay, Đinh Thư Dực đáng thương, dưới anh mắt dường như "cái gì cũng biết" của Hàn Chấn Thanh, liên tiếp lúng túng, thiếu chút nữa té ngã, lại thiếu chút nữa đụng vào người khác... những chuyện này Hàn Chấn Thanh đều nhìn ở trong mắt.

Cô không dám nhìn thẳng vào mắt anh, giống như tội phạm chột dạ. Cô khẩn trương cái gì? Hàn Chấn Thanh tỉnh táo phân tích, rất khoái trá suy đoán ra một cái kết luận - cô cực kỳ có khả năng là Bạch Hạc.

Anh từng chịu huấn luyện quân sự, khi một người không dám nhìn thẳng vào mắt của mình, anh biết rõ cái đó đại biểu cho điều gì.

Anh căn bản không tin Đinh Thư Dực này thuần túy đến làm công, anh không có dán thông báo tuyển người, thế nhưng cô lại có vẻ nóng lòng muốn ở lại quán rượu của anh làm việc, điểm ấy thực khó mà tưởng tượng.

Hàn Chấn Thanh quan sát cô cả đêm, tìm kiếm manh mối hợp lý, muốn xác minh cô là Bạch Hạc, tuy bộ dạng cô cùng ảnh chụp Bạch Hạc đưa không giống nhau, nhưng anh vốn vẫn luôn có chút hoài nghi với bức ảnh kia -

Người phụ nữ trong ảnh gợi cảm quyến rũ, xinh đẹp quá mức, Bạch Hạc trong tưởng tượng của anh không phải cái dạng kia, mặc dù anh không cách nào nói ra chính xác bộ dáng của Bạch Hạc, nhưng ba năm rồi, loại cảm giác vi diệu quen thuộc, ở trong bức ảnh xinh đẹp kia, anh hoàn toàn tìm không thấy.

Có lẽ... Bạch Hạc dùng ảnh giả.

Nếu là như vậy, Đinh Thư Dực rất có thể là Bạch Hạc.

Hàn Chấn Thanh phỏng đoán lai lịch Đinh Thư Dực, anh thừa dịp đi dạo tiệm gia dụng hỏi chuyện cô, giọng điệu giống như nói chuyện phiếm, nhưng Thư Dực lại nghe dến kinh tâm động phách.

"Cô biết sử dụng vi tính không?"

"Tôi... biết một chút."

"Trước kia làm công việc gì?"

"Ách..." Thư Dực mặt lúc trắng lúc xanh, cô đáp không được, nói quanh co một hồi. Ai! Phương Ngải nói rất đúng, một khi bắt đầu nói dối, thì đành phải không ngừng che lấp, cô thật là ngu ngốc!

"Sao thế? Không phải quên rồi chứ?" Anh hỏi.

Thư Dực chạy nhanh chạy tới chọn lựa gối ôm. "A... Tôi muốn mua cái gối."

Ý đồ lảng sang chuyện khác của cô quá rõ ràng, có điều Hàn Chấn Thanh cũng không có tiếp tục truy vấn, chỉ là trong lòng của anh, nghi ngờ càng sâu hơn.

Anh nhìn Đinh Thư Dực đỏ mặt chọn lựa gối ôm, sắc mặt trầm tĩnh, nhưng nội tâm lại kịch liệt chấn động.

Là cô ấy sao? Cô gái anh chờ đợi đã lâu.

Anh đánh giá hình dáng của cô - dung mạo thanh tú nhưng cũng không thực xuất sắc, dáng người nhỏ nhắn xinh xắn, ăn mặc giản dị, rất dễ dàng khẩn trương.

"Cái này thì thế nào?" Thư Dực vuốt ve cái gối trắng thật to.

Đúng rồi, Hàn Chấn Thanh nhớ rõ, Bạch Hạc cũng thích màu trắng. Anh mỉm cười, tâm tình đột nhiên rất tốt.

"Vậy lấy cái này đi." Anh tiến lên tính tiền. "Chờ một chút chúng ta đi chọn giường."

Thư Dực nhẹ nhàng thở ra, may mắn, anh không hỏi nữa.

Đợi Hàn Chấn Thanh chọn bàn cho quán, cùng chủ tiệm mặc cả, chọn ngày giao hàng xong, bọn họ liền đi xem giường.

Hàn Chấn Thanh không có vừa lòng cái nào, mặc dù Đinh Thư Dực cũng không đòi hỏi gì.

"Cái này rất tốt." Thư Dực chỉ chiếc giường đơn chế bằng gỗ thông.

"Không tốt." Gỗ thông không đủ chắc chắn.

"Vậy sao?" Thư Dực chỉ một chiếc giường đang được chiết khấu. "Cái này cũng không tệ lắm, hơn nữa còn được chiết khấu!"

"Không được." Hàn Chấn Thanh hướng nhân viên cửa hàng trước mặt, một tay nhấc ván giường lên. "Xem mặt sau này, thủ công thô ráp, sờ sờ là biết."

Sắc mặt nhân viên cửa hàng trầm xuống, Thư Dực thì đỏ mặt.

Cô sờ soạng lưng giường, Hàn Chấn Thanh nói không sai, ngay cả bào cũng không sạch, rất thô ráp.

Đi dạo khắp cửa hàng, kết quả là bọn họ trước cái nhìn chằm chằm của nhân viên cửa hàng, hai tay trống trơn rời đi.

Trở lại trong xe tải, cô hỏi anh: "Mấy cái kia, tất cả anh đều không thích sao?" Kỳ quái, người ngủ trên đó là cô cơ mà.

"Chúng ta đi dạo thêm mấy cửa hàng nữa."

"Uhm."

Ý thức được cô có thể là Bạch Hạc, Hàn Chấn Thanh đối với giường ngủ của cô đòi hỏi cao vô cùng. Anh hi vọng đó là một chiếc giường thật thoải mái, thật ấm áp, để trước khi cô nguyện ý thừa nhận thân phận với anh, có thể làm cho người con gái anh yêu ngủ được an ổn.

Cuối cùng, Hàn Chấn Thanh dừng xe trước của hàng đồ gia dụng Italy, hai người đứng ở bên ngoài, ngăn cách sau lớp kính trong suốt là một chiếc giường đơn cao cấp phủ khăn trắng muốt. Anh hỏi: "Cái giường này thì thế nào? Vậy dứt khoát mua toàn bộ chăn màn gối đệm luôn..."

Đinh Thư Dực năng lực tính toán hơn người, lập tức lẩm nhẩm. "Khung giường 50.000, ga phủ giường 8.000, chăn tơ tằm 7.819, tổng giá trị 65.819. A! Có phải quá đắt hay không?"

Bingo! Tính toán tốt như vậy, người này nhất định là Bạch Hạc. Anh mỉm cười, nghiêng người nhìn cô. "Cô tính toán rất tốt."

Hàn Chấn Thanh thoáng thấy cô vẻ mặt hoảng hốt, ngây người nhìn ra ngoài cửa sổ xe. "Cô rất thích ngẩn người nhỉ?!" Anh thấp giọng nở nụ cười. "Có thích món đồ nào không?"

"A, xem kìa!" Đột nhiên cô vỗ vỗ cửa sổ xe. "Đó, cái ghế dựa, cái ghế dựa." Cô vội vàng mở to mắt chú ý.

Anh thuận theo ánh mắt của cô nhìn lại, đó là một cửa hàng đồ gia dụng second-hand cũ kỹ. Anh phán đoán: "Cái màu lam sao?"

"Đúng vậy!" Trong đống đồ gia dụng gỗ bỏ đi, chiếc ghế dựa màu lam nằm đó xem ra rất đặc biệt. Hiếm thấy có màu xanh thăm thẳm như vậy, thời tiết đã vào thu, vậy mà chiếc ghế kia giống như vẫn còn lưu lại hơi thở của mùa hè.

Hàn Chấn Thanh tìm chỗ đỗ xe, vòng một vòng, cuối cùng đem xe đỗ ở đối diện bên đường, hai người xuống xe, đi qua đường cái, bầu trời lúc này bắt đầu đổ mưa, bọn họ vọt vào trong tiệm, dừng lại trước chiếc ghế.

"Chân ghế hỏng rồi." Anh đè xuống, cái ghế liền lắc lư, đứng không vững.

"Vậy sao? Nhưng nó thật xinh đẹp." Cô rất thất vọng.

"Hai người thật tinh mắt!" Ông chủ tiệm đi ra mời chào. "Cái này do một họa sĩ nghiệp dư ở miền nam tự mình làm đó, cả thế giới chỉ có một cái thôi, là đồ thủ công nha!"

"Không chắc chắn cho lắm." Hàn Chấn Thanh nói.

Ông chủ giải thích: "Chân bên phải bị mài mòn thôi, nhưng tôi đã ngồi qua rồi, rất vững, tuyệt đối sẽ không ngã xuống, hai người yên tâm."

"Tôi ngồi một chút thử xem." Đinh Thư Dực ngồi xuống, hai tay đặt trên tay vịn của ghế, chân ghế hỏng hại thân thể cô nghiêng ngả, nhưng cô vẫn cười nói với Hàn Chấn Thanh: "Vẫn ngồi tốt, không sao đâu!"

"Cậu xem, tôi nói nó vững chắc lắm mà, sẽ không ngã đâu."

Đinh Thư Dực gật đầu. "Đúng vậy, đúng vậy, vẫn còn chắc chắn, a ~~" chân ghế đột nhiên bị gãy, Hàn Chấn Thanh kịp thời giữ chặt cô.

Ông chủ tiệm vẻ mặt lúng túng nói: "Ách... Kỳ, kỳ lại thật, tôi rõ ràng có ngồi thử, rất chắc chắn mà!"

"Mua cái khác vậy." Hàn Chấn Thanh nhìn Đinh Thư Dực, thấy cô vẻ mặt đầy tiếc nuối, sờ mó cái ghế nghiêng ngả.

"Thực đáng tiếc, nó rất đẹp."

Không đành lòng thấy cô thất vọng, Hàn Chấn Thanh nói: "Vậy mua đi, tôi giúp cô sửa lại."

Thư Dực sửng sốt, nhưng ngay sau đó liền nở nụ cười. "Được." Thật ngọt ngào!

Ông chủ tiệm vui vẻ. "Tôi lấy ba trăm đồng là được rồi, nửa mua nửa tặng, chỉ cần biết nghề mộc, giúp nó lắp cái chân giả là được rồi, còn bảo đảm..."

Chân giả? Thư Dực nở nụ cười.

Hàn Chấn Thanh trả tiền, túm lấy cái ghế, hai người đi ra khỏi tiệm, lúc này mưa nhỏ đã biến thành mưa to, từ trên cao trút xuống phủ lên đường phố một lớp bụi nước mù mịt.

"Cô ở đây chờ tôi." Hàn Chấn Thanh buông cái ghế, đội mưa băng qua đường.

Thư Dực Thư Dực nắm lấy cái ghế hỏng, nhìn anh đội mưa chạy qua phố, nhìn bóng lưng kia, dưới đáy lòng thực tán thưởng, anh không chỉ anh tuấn cao lớn, mà còn dịu dàng biết quan tâm nữa!

Khi Hàn Chấn Thanh lái xe tới, Đinh Thư Dực không hiểu vì sao cảm thấy thật kích động. Nắm lấy cái ghế hỏng, nhìn người đàn ông mình yêu thích nhưng không dám nhận thức kia, đáy long cô một hồi cảm khái -

Em rất thích anh, Hàn Chấn Thanh. Chúng ta rốt cục cũng gặp mặt!


Vành mắt cô ẩm ướt, cảm thấy tất cả giống như một giấc mơ.

...

Rạng sáng, Hàn Chấn Thanh về đến nhà.

Mở cửa đi vào, nghênh đón anh là không khí lạnh lẽo ẩm ướt, còn có nước mưa theo cửa sổ sát đất hắt vào phòng khách, thấm ướt sàn nhà.

Căn hộ này ở lầu ba của tòa nhà, tháng trước anh mới thông qua người môi giới mua được. Ba phòng ngủ, một phòng khách, một toilet, trong nhà chỉ có vài đồ dung đơn giản cùng thiết bị điện.

Anh cầm khăn lau, lau khô sàn nhà bị ướt, bật đèn ngoài ban công, những giọt mưa dưới ngọn đèn chiếu rọi, tỏa ra ánh sáng lập loè.

Anh ngồi xuống ghế sa lon, châm thuốc lá, nhìn mưa rơi trên giàn hoa ngoài ban công, trên kệ hoa cỏ bị bỏ quên ủ rũ, mấy thứ đó là do chủ nhà trước để lại, anh lại bận rộn nhiều việc... việc quán sắp khai trương nên không có tâm trí thu xếp lại.

Mua nhà, mở quán, anh làm như vậy là muốn có cảm giác của gia đình, anh đã chán ghét cuộc sống phiêu bạt. Nhưng mà giờ đây, ngồi ở trong căn nhà thuộc về mình, anh vẫn không có cảm giác về nhà. Cái gọi là cuộc sống gia đình, không phải chỉ có một người.

Đinh Thư Dực có phải là Bạch Hạc không? Anh hoài nghi, lại không muốn tùy tiện đi hỏi. Nếu như phải, cô không tiết lộ thân phận nhất định là có lý do của cô. Có lẽ cô muốn quan sát xem anh có đáng để giao phó cuộc đời hay không, hoặc có lẽ cô đối với anh còn chưa có đủ tin tưởng.

OK! Anh hiểu, phụ nữ luôn cẩn trọng hơn so với đàn ông, anh sẽ kiên nhẫn đợi cô mở miệng, không giống như trước lần trước nôn nóng muốn xem ảnh, dọa cho cô chạy mất. Lần đó, anh cho rằng đã vĩnh viễn mất đi Bạch Hạc, anh nhớ rất rõ, đêm đó trôi qua có biết bao đau khổ.

Hàn Chấn Thanh bật máy vi tính, mở bức ảnh Bạch Hạc gửi cho, đánh giá cô gái trên màn hình, một cô gái gợi cảm xinh đẹp, quần áo thời thượng, đứng trước một tòa nhà cười rạng rỡ - anh cảm thấy thật xa lạ.

Với Đinh Thư Dực thì ngược lại, cả buổi tối khi cô ngồi trong xe anh, không khí tràn ngập mùi hương trên tóc cô, khi cô thẹn thùng cúi đầu mỉm cười, hay khi cô khẩn trương nhíu mày... có rất nhiều lần anh phải cố ra vẻ trấn định, đè nén niềm xúc động muốn ôm cô vào lòng.

Cô có vẻ rất cần người bảo vệ, trên khuôn mặt luôn toát ra sự bất an, đó chính là cảm giác Bạch Hạc vẫn thường cho anh - Đinh Thư Dực rất giống với Bạch Hạc.

Hàn Chấn Thanh đăng nhập vào dẫn thất.

"Hi!" Bạch Hạc đã chờ sẵn ở đó.

Hàn Chấn Thanh mỉm cười, nếu cô là Đinh Thư Dực, vậy giờ phút này cô đang lên mạng ở quán rượu sao?! Đúng rồi, anh nhớ rõ máy vi tính của cô rất là tân tiến.

Anh cởi áo khoác, châm thuốc lá, gửi đi tin nhắn-

"Hôm nay thế nào?"

"Hôm nay... rất vui vẻ!" Bạch Hạc gõ ra biểu tượng mỉm cười.

"A? Có chuyện tốt phát sinh sao?"

"Có!"

"Sẵn lòng kể với anh không?"

Bạch Hạc chần chờ một chút, gõ một cái biểu tượng thẹn thùng. "Bí mật."

Anh ha ha cười, khói trắng theo miệng bay lên, thử hỏi: "Đêm nay, em ở đâu?"

"Anh đoán đi."

"Đài Bắc?" Được, cho cô liều thuốc mạnh một chút vậy.

Bạch Hạc im lặng không nói, ước chừng khoảng ba giây.

"Sao rồi? Anh đoán sai sao?" Thảm rồi, dọa cô sợ sẽ hỏng việc mất.

"Tại sao anh lại đoán là Đài Bắc?"

"Bởi vì anh hi vọng em đang ở Đài Bắc này." Ám hiệu thế này đủ rõ ràng rồi, hi vọng cô sẽ tự thú.

Bạch Hạc lại yên tĩnh vài giây. "Nếu như em ở tại Đài Bắc, đã sớm đi tìm anh rồi!"

Anh có hơi thất vọng, chẳng lẽ anh đoán sai đối tượng rồi? Anh nhắc nhở: "Vậy sao? Vậy ngày quán rượu khai trương em đừng quên hẹn."

"Chờ gặp mặt, anh chưa hẳn sẽ yêu thích em."

"Sẽ không, anh thích em." Hàn Chấn Thanh chắc chắc trả lời.

"Vậy sao? Bởi vì anh thích hình dáng của em sao?" Đổi lại tới lượt cô dò xét anh.

"Bởi vì ba năm nay đều là em bầu bạn với anh, anh nghĩ không ra ngoại trừ em, anh còn có thể thích ai nữa?"

Bạch Hạc lại trầm mặc.

"Em còn chưa nói với anh, đêm nay em ở đâu?"

"Hà Nội." Cô lại nói dối.

"Việt Nam sao?" Hàn Chấn Thanh hoang mang, buồn rầu. Cô thật sự ở tại Hà Nội? Hay là cô đang nói dối?

"Phải."

"Muỗi rất nhiều."

"Ngủ thì nhớ rõ phun thuốc diệt muỗi, đừng để bị muỗi cắn."

Bạch Hạc lại trầm mặc một lát.

"Bạch Hạc, em có vui vẻ không?" Anh có chút lo lắng.

Bạch Hạc gõ mấy cái dấu chấm hỏi, không rõ anh vì sao lại hỏi như vậy.

"Anh có chút sợ."

"Sợ cái gì?"

"Sợ em cảm thấy một mình so với hai người tốt hơn, em dường như không có ý định đến gần anh." Cô đối với anh không thật sự nhiệt tình, mọi việc vẫn luôn là anh chủ động.

Bạch Hạc do dự thật lâu, trở lời bằng một cái biểu tượng muốn khóc. "Em so với anh càng sợ hơn."

"Sợ cái gì?"

"Sợ chúng ta gặp nhau không bằng hoài niệm."

"A, gặp nhau không bằng hoài niệm? Đó là một bài ca buồn, yên tâm, bài ca thuộc về chúng ta hẳn là một bài ca vui vẻ."

"Thuộc về chúng ta... là bài hát gì?"

"Chờ em đến quán rượu, anh tìm cho em nghe."

Bạch Hạc trả lời: "Em thích The Cardigans."

"Vậy tới đây, anh mở The Cardigans cho em nghe."

Anh giống như đối đãi với một đứa trẻ bốc đồng, kiên nhẫn dụ cô tới gặp mặt.

Bọn họ lại hàn huyên một lát, ngoài cửa sổ tiếng mưa rơi tí tách.

Anh hỏi: "Thời tiết chỗ em có tốt không?"

"Trời đang nắng." Ít nhất trong lòng cô trời đang nắng đẹp.

"Bên này trời mưa, cả một buổi tối rồi."

"Vậy sao?"

"Anh một mình đợi ở trong nhà, thật hy vọng em có thể ở bên anh, chúng ta ngồi ở chỗ này, cùng nghe tiếng mưa rơi, uống cà phê hoặc là xem TV."

Hàn Chấn Thanh dùng một ca khúc nói ngủ ngon với cô.

Anh gửi bài hát đi, sau đó cùng Bạch Hạc ngồi trước máy tính lắng nghe -ROD­ STEW­ARD _ Ev­ery­time we ­say ­good­bye. Tiếng mưa rơi làm nền, theo hai người một đêm mất ngủ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.