Quán Rượu Nhỏ Yêu Nhau

Chương 4



"Em thật cao hứng, cảm thấy rất hạnh phúc!"

Buổi tối, Đinh Thư Dực hướng Chu Phương Ngải tại nước Mĩ xa xôi kể lại tình hình gần đây. Cô nói chuyện Hàn Chấn Thanh mua giường, chuyện sửa cái ghế, rồi chuyện cùng nhau đi mua CD của The Cardigans... Cô ngọt ngào kể lể, dào dạt trong cảm giác hạnh phúc.

Phương Ngải nghe xong nổi giận nói: "Em có bệnh rồi! Trước thì lấy ảnh của chị lừa người ta, hiện tại còn quá đáng hơn!"

"Em quá đáng?"

"Còn không quá đáng? Không nói cho anh ta biết thân phận của em, núp trong bóng tối quan sát anh ta, lén lén lút lút, em thấy không quá đáng sao?"

"Cái gì mà lén lút chứ? Em chỉ muốn hiểu rõ anh ấy hơn, làm gì mà nói nghe nghiêm trọng như vậy?"

"Biết rõ anh ta điên cuồng vì em, cũng không tỏ rõ thân phận với anh ta, chỉ ở sau lưng đắc ý, làm cho anh ta giống như kẻ ngốc chờ em, trong khi kỳ thật em lại đang ở bên cạnh. Chuyện này tính làm sao? Muốn anh ta thôi, như thế còn không quá đáng?!"

Thư Dực vô lực nói: "Em... thật sự em chỉ muốn thân cận anh ấy thôi, làm gì mà nói như em rất hèn hạ vậy?" Một câu nói của bạn thân, lập tức đập chết cô.

"Được -" Phương Ngải hỏi: "Bây giờ em đủ thân cận anh ta rồi, cũng hiểu rõ anh ta rồi, thậm chí chứng minh được anh ta đối với em có bao nhiêu thật tình, anh ta cũng thật sự có thể khiến em cảm thấy vui vẻ hạnh phúc. Vậy ngày khai trương quán, em sẽ thừa nhận với anh ta em chính là Bạch Hạc sao, sẽ thẳng thắn chuyện ảnh chụp sao, em sẽ nói ra miệng sao?"

Thẳng thắn? Nói thật? Ảnh chụp giả? Xong đời! Thư Dực chợt thấy nản lòng.

Cô càng trốn tránh, Phương Ngải càng ép cô phải đối mặt.

"Vẫn không dám, đúng hay không?" Phương Ngải hiểu rõ Đinh Thư Dực rất nhát gan. Làm thuốc nổ thì cô ấy lành nghề, nói chuyện tình cảm thì đúng là bí não, một lần tỏ tình thất bại, liền ngốc nghếch không dám thử nữa. Thực ngu ngốc!

"Băn khoăn của em căn bản là dư thừa, anh ta sẽ không để ý chuyện em lừa gạt, càng sẽ không để ý bộ dạng em như thế nào, người đàn ông này thật sự thích em, em không cảm nhận được sao?"

"Kỳ thật... hiện tại làm trợ thủ của anh ấy, thường xuyên gặp mặt, em đã rất thỏa mãn rồi." Thư Dực mới chỉ sơ sơ nếm trải cảm giác ở chung với anh, cô yêu thích bầu không khí giữa hai người bọn họ, thật sự không muốn thừa nhận tất cả tội lỗi rồi nhìn nhận kết cục nhanh như vậy. Lỡ như thất bại, lỡ như cô từ trên mặt anh trông thấy một chút biểu lộ khinh thường...

Phương Ngải mắng: "Cho nên em không quá đáng sao? Chị đang thay Hàn Chấn Thanh kêu oan đây, cô gái anh ta yêu mến, lại chỉ muốn tình yêu ngàn dặm. Mặc kệ anh ta cố gắng thế nào, cũng không thể làm cho em có dũng khí, tiến lên ôm lấy anh ta, anh ta yêu phải em thực là con mẹ nó xui tám đời." Phương Ngải càng nói càng giận.

Thư Dực nhịn không được cao giọng cãi lại: "Chị không phải em, đương nhiên nói được nhẹ nhàng như vậy! Nếu như em đẹp như chị vậy, nếu như em cũng có người theo đuổi suốt ngày, thì em cần gì băn khoăn nhiều như vậy, em cũng sẽ không sợ tỏ tình, em lập tức có thể cùng một trăm người tỏ tình cũng được!" Cô tức giận đến choáng váng đầu óc.

"OK, vậy bây giờ em đi soi gương, rồi nói cho chị biết, toàn thân cao thấp điểm nào làm cho em không tự tin?"

Thư Dực gào to: "Con mắt em không có lớn như chị!"

"Lâm Ức Liên mắt nhỏ, cũng thành danh khắp Hồng Kông đó thôi."

"Ngũ quan rất bình thường."

"Có người so với em càng bình thường hơn."

"Quá trẻ con." Đây là vết thương trí mạng của cô.

"Đó là một loại đặc sắc, nói cho em biết, trong tất cả đàn ông chị biết, có ba phần là bị kiểu trẻ con thu hút."

Thư Dực càng nói tiếng càng nhỏ. "Dáng người không đẹp, quá gầy, em thậm chí không dám mặc váy ngắn, trước kia tất cả mọi người đều cười em là khỉ con đầu thai!"

"Không phải khỉ con, là mỹ nhân có khí chất."

"..." Hốc mắt Thư Dực nóng lên, Phương Ngải nói rất đúng, cô đối với chính mình quá nghiêm khắc. Nhưng người bị cười nhạo nhiều năm là cô, Phương Ngải làm sao có thể cảm nhận được?!

"Trả lời đi! Nói không nên lời sao? Em nói nữa đi, để chị nghe xem em tự ti cái chết tiệt gì! Có nhiều người thiếu tay thiếu chân cũng đâu có sao, em còn ở đây ngại này ngại nọ, nghe mà muốn phát hỏa!" Phương Ngải khí thế bức người.

"Phải, chị nói có đạo lý, em là không biết đủ, ở trong phúc mà không biết hưởng, chẳng bù cho những nạn dân ở Châu Phi, họ chỉ cần thân thể khỏe mạnh là đủ rồi." Thư Dực nghẹn ngào nói: "Nhưng khi em nhìn thấy Hàn Chấn Thanh, anh ấy xuất sắc như vậy, nhiều lần em muốn thẳng thắn, nhưng mà vừa nhìn thấy anh ấy, tất cả lời muốn nói đều nghẹn ở trong họng... Lần đầu tiên có người tốt như vậy yêu thích em!"

"Đúng đúng đúng, đây là cơ hội tốt ngàn năm một thuở, kết quả em lại dây dưa kéo dài, còn không nhanh một chút dính lấy anh ta đi!"

"Chị không hiểu đâu, mỗi khi nhìn anh ấy, em liền cảm thấy chính mình dường như càng tệ hơn. Giấu diếm chân tướng, ít nhất em còn có thể ở trên mạng cùng anh ấy tâm sự, còn có thể ở bên cạnh anh ấy làm việc, một khi bày tỏ rồi, chị biết sẽ có cái hậu quả gì sao?"

Phương Ngải kêu lên: "OK, tệ nhất thì là anh ta không thích em, rồi sao, sẽ chết người sao? Em vẫn là em thôi! Nhưng nếu em không biểu lộ, quan hệ của hai người vĩnh viễn không cách nào tiến thêm một bước, em hiểu không?"

"Chị thực phóng khoáng, nói chuyện thực có đạo lý, bởi vì chị không có yêu... Chị không biết sợ, người đang yêu là em, em sợ hãi vô cùng, em thà rằng không cần thử, em thà rằng hạnh phúc nhỏ nhặt như vậy. Cuộc đời của em, cảm thấy hạnh phúc nhất là thời điểm này."

Phương Ngải tức giận đến ước chừng nửa phút không nói lời nào, trầm mặc tới mức chỉ nghe được tiếng thở hổn hển.

Giây lát sau, Phương Ngải cười lạnh nói: "Em nói rất đúng, chị nói nghe quá dễ dàng, coi như chị đang thả rắm là được rồi! Em ở lại quán rượu đó ngắm anh ta ngắm đến thoải mái, nhìn xem cuối cùng được cái gì!"

Thư Dực kinh ngạc. "Em muốn chia xẻ niềm vui của em với chị, chị không cao hứng cùng em thì thôi, vì cái gì một mực tạt nước lạnh em? Chị coi em là bạn tốt sao?"

"Làm sao? Bạn tốt thì không thể nói thật?" Phương Ngải khẩu khí đột nhiên lạnh lùng.

"Chị hôm nay uống lộn thuốc sao?" Làm gì liên tục hung dữ với cô chứ?

"Là em vô phương cứu chữa!" Cạch, Phương Ngải cúp điện thoại.

Thư Dực tức giận, ném điện thoại, ngã xuống giường lấy gối che kín mặt, buồn bực kêu gào không ra tiếng.

Vì cái gì Phương Ngải không hiểu chứ? Cô thật sự rất sợ!

......

Công việc chuẩn bị cuối cùng cho quán rượu, Đàm Hạ Thụ ủy thác bạn bè trong ngành quảng cáo tiến hành tuyên truyền. Mỗi ngày, Hàn Chấn Thanh đều bận đến khuya mới về nhà. Mỗi đêm, trước khi ngủ, anh lại đăng nhập vào Bạch Hạc dẫn thất, mỗi lần cũng đều thất vọng rời mạng, Bạch Hạc biến mất, mà thân phận của Đinh Thư Dực lại vẫn là bí mật, có lẽ đến ngày khai trương quán, đáp án sẽ được công bố.

Anh hi vọng Đinh Thư Dực chính là Bạch Hạc, anh thích dáng vẻ của cô, thích nụ cười thoáng qua của cô. Nhưng anh không thể không đè nén nhiệt tình đối với cô, tất cả đều bởi vì anh không thể khẳng định thân phận của cô.

Ngày khai trương quán rượu, sách lược tuyên truyền quả thực có hiệu quả, sau giờ tan tầm, lần lượt từng nhóm người cầm tờ rơi quảng cáo đẹp đẽ đi vào quán, đại bộ phận là các đôi tình nhân, bọn họ dường như rất thưởng thức quán rượu nhỏ mang không khí ấm áp lãng mạn trong mẫu quảng cáo.

Bước vào ngõ nhỏ, ngay cổng vào có đặt một ngọn đèn đường, khách tới liền nhìn thấy trên vách tường đá khắc hai chữ Bạch Hạc. Đẩy ra dây leo xanh biếc rủ xuống phía trên cổng, đi vào sân nhỏ kiểu Nhật Bản phủ kín đá cuội, xuyên qua mấy gốc dương xỉ, lúc này sẽ nghe thấy tiếng nước chảy róc rách trong ao cá, sau đó trông thấy thềm đá giả cổ, ngọn đèn sáng nơi cửa sổ tỏa ra ánh sáng vàng mờ nhạt, trong đêm tối làm cho khách tới có cảm giác ấm áp.

Trước cửa đặt một đồ vật hình dáng xinh đẹp, khiến ai cũng kinh ngạc dừng bước. Đó là một con Bạch Hạc đôi mắt đen nháy, mỏ dài hồng nhạt, thân thể trắng muốt, móng vuốt nhỏ màu vàng quất. Nó điềm tĩnh ưu nhã, một chân đứng thẳng, thoáng nhìn xém chút sẽ tưởng lầm là một con Bạch Hạc thật sự, kỹ xảo chạm khắc cao siêu, làm cho người khác nhất thời khó phân biệt thật giả.

Nhưng quan sát kỹ, sẽ lập tức nhận rõ trong bụng Bạch Hạc ẩn chứa một ngọn đèn nhỏ, cái mỏ hồng phấn đang ngậm lấy đuôi kim ngư, vẩy cá chất liệu đặc thù, hấp thu ánh sáng từ bụng Bạch Hạc, biến hóa thành nhiều màu, trên vẩy cá hình ảnh biến ảo. Đúng là một tác phẩm nghệ thuật thực sự, trở thành tiêu điểm của mọi ánh mắt trong đêm.

Bạch Hạc vốn am hiểu đồ cổ, xem xét món đồ do Hàn Chấn Thanh nhờ cậy sư phụ Nhật Bản chế tạo, cá bảy sắc là do chính anh tự sưu tầm, có một năm anh đi Ấn Độ làm nhiệm vụ, đã mua được từ một tiểu thương châu Á thần bí.

Ngày tượng Bạch Hạc chuyển đến, Đinh Thư Dực cũng có mặt. Hàn Chấn Thanh nhớ rõ cô hưng phấn sờ mó bụng Bạch Hạc, còn chọc chọc kim ngư, kinh ngạc cùng vui mừng hỏi: "Làm sao có thể có món đồ xinh đẹp như vậy?"

"Em thích sao?" Thấy cô vẻ mặt vui sướng, tâm tình của anh cũng trở nên rất tốt.

Cô dùng sức gật đầu. "Đương nhiên! Vô cùng, vô cùng thích." Đâu chỉ có thế, cô còn thích quán rượu này, càng thích người đàn ông bên cạnh này.

Trong quán ngay cả giấy lau đều in hình Bạch Hạc một chân nhỏ xinh, không gian bên trong vỏn vẹn năm mươi bình, đèn treo vàng nhạt, sàn nhà đen bóng, bàn ghế đều bằng gỗ, đơn giản mà ấm áp.

Có một bức tường ngăn, trên đó gắn màn hình tinh thể lỏng phát ra âm nhạc, trên màn hình là ngọn lửa đỏ rực nhảy nhót, theo sóng âm rung động, làm cho bầu không khí nơi này dường như thêm mơ hồ huyền ảo, khiến khách đến quên mất thế giới hỗn loạn bên ngoài, đi tới thế giới trong mộng này, lờ mờ say đổ.

Quán rượu nhỏ rất nhanh đầy khách, Đàm Hạ Thụ mời công ty quảng cáo chuyên nghiệp, thành công khuếch trương tên tuổi. Làm ăn thành công, nhưng Hàn Chấn Thanh lại buồn bực không vui, thời gian từng giây trôi qua, nỗi ưu phiến giữa hai hàng lông mày anh càng sâu hơn.

Đinh Thư Dực bận rộn giúp khách hàng pha rượu, thỉnh thoảng phân tâm liếc trộm anh, anh hậm hực khiến nội tâm cô thực giằng xé.

Rạng sáng 2h, khách hàng tản đi, Đàm Hạ Thụ cũng nói lời từ biệt, công ty vệ sinh đã phái người đến hỗ trợ đóng cửa, lần lượt từng cái cái ghế được xếp ngược lên mặt bàn, không gian mới rồi náo nhiệt thoáng cái trở nên vắng vẻ tịch liêu.

Thư Dực lau chùi ly rượu, nhìn Hàn Chấn Thanh đi về hướng quầy bar. Anh kéo ghế ngồi xuống hút thuốc, vòng khói tịch mịch bay lên, tàn thuốc hồng hồng tựa như đang thở dài. Anh hạ ánh mắt, vẻ mặt cô đơn.

Thật trùng hợp, máy nghe nhạc chợt phát lên bài hát đêm mưa hôm đó bọn họ cùng nghe - Ev­ery­time We­ Say­ Good­bye.

Thư Dực nhìn anh khổ sở thì rất áy náy, liền pha ly rượu cho anh.

"Ly này là cái gì?" Anh hỏi.

Cô ra vẻ thoải mái cười nói: "An­gel’s kiss." Mong muốn nụ hôn của thiên sứ, thay thế cô hôn lên môi anh.

Anh cười khổ, lay động rượu trong ly, nhìn chăm chú, rồi đột nhiên nặng nề buông ly xuống, đẩy trở lại trước mặt cô.

"Cho anh Vodka."

Cô sửng sốt một giây, xoay người giúp anh rót rượu.

"Cho anh cả bình." Anh nói xong với lấy bình rượu, tự mình rót một ly rồi lại một ly, trong giây lát đã xử lý quá nửa bình.

Khi anh lại muốn rót rượu, Thư Dực liền đưa tay giữ lấy. "Đừng uống."

Anh nâng mắt, trông thấy biểu hiện lo lắng của cô. "Yên tâm, anh không dễ say như vậy đâu."

Nhân viên tan tầm, lục tục tạm biệt ra về, quán rượu chỉ còn lại anh cùng Thư Dực.

Anh nhìn cô, ánh mắt có chút giận dỗi, vừa như phẫn nộ với cô, lại như nghi ngờ cô chuyện gì.

"Em có thể tan việc." Hàn Chấn Thanh lại đốt thuốc lá, khói thuốc xông lên làm cay mắt Thư Dực.

Cô ngây ngốc ở lại trong quầy bar, không dám mở miệng hỏi anh vì sao khổ sở, cô biết tại sao. Cô muốn nói lại thôi, trong lòng rối rắm.

Nói cho anh ấy biết, thành thật nói ra đi... Cô dùng sức hít sâu vài hơi, kết quả chỉ là hốc mắt ươn ướt.

Cô giật mình nhìn anh, vẻ mặt anh lạnh lùng, tâm tình sa sút. Cô còn chưa mở miệng, trong óc đã hiện lên hình ảnh bị cự tuyệt. Nói ra, có thể chọc giận anh hay không? Anh sẽ nói cái gì? Sẽ đáp lại thế nào? Cô dường như bị tưởng tượng của chính mình bóp nghẹt. Cô sợ hãi đến suy nghĩ hỗn loạn, tưởng tượng anh biết rõ chân tướng rồi sẽ nói cái gì -

Anh có thể sẽ nói: "Em là Bạch Hạc sao? Không giống như anh đã nghĩ." Hoặc có lẽ anh sẽ dùng giọng điệu thất vọng nói: "Em là Bạch Hạc sao? Nhưng người trong ảnh chụp kia rất đẹp, mà em..." Hay là, anh cái gì cũng không nói, chỉ là lộ ra ánh mắt khinh thường. Giống như người lúc trước cô ái mộ, ném xuống một cái vẻ mặt khinh thường, xoay người sang chỗ khác cùng với bạn học cười nhạo tình cảm của cô.

Nghĩ tới nghĩ lui, nhìn người đàn ông mà cô không dám nhận thức, Thư Dực họng khô, hai mắt mờ mịt.

Giữa tiếng nhạc buồn thương mà đẹp đẽ, Đinh Thư Dực chỉ dám ngây ngốc nhìn anh, anh thì lẳng lặng hút thuốc uống rượu. Tiếp qua nửa giờ, anh đỡ trán, giương mắt nhìn cô, vẻ mặt vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười.

"Còn ở lại đây làm gì?" Nhìn sắc mặt cô tái nhợt, môi anh khẽ nhếch, ánh mắt càng thâm trầm, uể oải nói: "Có chuyện nói với anh sao?"

Cô nuốt nước miếng, muốn nói lại thôi, khi gặp ánh mắt dịu dàng của anh, lại không biết làm sao.

Anh dẫn dắt từng bước: "Đừng ngây ngốc nữa, có việc thì nói đi, anh nghe đây."

Em là Bạch Hạc, là người anh đang chờ, em dùng ảnh chụp giả lừa anh, em...


Cô cảm thấy khó khăn, nghẹn ngào nói không nên lời, nước mắt lại bất ngờ rơi xuống.

"Ai, tại sao lại khóc? Anh không có chửi mắng em a." Anh thở dài, nhìn cô vội vàng lau nước mắt. Anh lại hỏi: "Có phải là công việc quá vất vả không? Bận không chịu nổi sao?"

Cô lắc đầu, nước mắt lại rơi xuống, cô lại mau chóng xóa đi.

"Có tâm sự sao?" Tiếng nói của anh nhẹ nhàng đến dị thường.

Đừng dịu dàng như thế, hại anh khổ sở chính là em!

Đinh Thư Dực cực kỳ khó chịu, cảm giác mình rất ích kỷ.

Hàn Chấn Thanh tắt thuốc lá, hai tay đặt trên mặt bàn. "Có phải là làm sai việc gì, không dám nói cho anh biết không?"

Cô cúi đầu, nước mắt tí tách từng giọt thấm ướt mặt bàn.

"Ai, đừng khóc." Hàn Chấn Thanh rót đầy ly rỗng, đưa cho cô. "Uống chút rượu đi, tỉnh táo lại một chút."

Cô uống cạn ly rượu, dạ dày ấm lên, cảm xúc cũng hơi thả lỏng, lau nước mắt xong, cô mở miệng: "Thực xin lỗi."

"Xin lỗi cái gì?"

"Tâm tình em không tốt." Cô dụi dụi mắt.

"Anh cũng vậy. Nhưng chuyện này thì có gì mà phải xin lỗi?" Anh nở nụ cười.

"Em... Em đã làm một chuyện rất xấu, rất xấu, hại người khác rất thất vọng, rất khó chịu." Cô cầm khăn giấy dùng sức lau nước mũi.

Bộ dáng cô buồn bã khóc lóc, khiến anh mềm lòng đến rối tinh rối mù. "Có lẽ, sự tình so với em nghĩ không có nghiêm trọng đến như vậy." Chỉ cần cô nguyện ý thừa nhận, anh sẽ không tức giận.

"Không..." Cô một bên lau nước mũi, một bên lại rơi nước mắt. "Anh không biết đâu, em thật sự rất xấu, rất quá đáng, ngay cả bạn thân của em cũng phỉ nhổ em!" Ô ô, lúc này cô càng khóc đến không thể cứu vãn.

"Như vậy, em đã làm chuyện gì mà đau lòng như vậy?" Anh nhẹ nhàng thì thầm cổ vũ, hi vọng cô có thể thẳng thắn.

Cô nhìn Hàn Chấn Thanh, á khẩu không trả lời được. Ánh mắt của anh trong sáng vô tư, còn cô lại như tên tội phạm, sợ hãi người đàn ông sắc mặt cương nghị này. Như con thú nhỏ bị kinh hoảng, tr­ước mị lực khôn cùng của anh cùng với sự hối tiếc, cô cùng đường, muốn mở miệng nói ra, thật sự muốn... Nhưng anh quá hoàn mỹ, cô lại dừng lời, không chịu nói ra sự tồi tệ của mình, không muốn vạch trần lời nói dối của mình, không muốn biểu hiện ra một chút thiếu hụt, kết quả cô chỉ trầm mặc rơi nước mắt.

Anh dần dần mất đi tính nhẫn nại, sắc mặt trầm xuống. "Anh hiện đang đợi một người, chính là người đã từng đề cập qua với em, là cô gái anh thích, Bạch Hạc quán cũng là vì cô ấy mà mở, nhưng cô ấy lại không có xuất hiện..." Vẻ mặt trở nên lạnh lẽo, anh mạnh mẽ nói: "Có lẽ anh nên buông tha cho phần tình cảm này." Anh muốn ép bức cô, quả nhiên trông thấy cô luống cuống.

"Có thể cô ấy có việc nhỡ, cho nên mới -"

Đột nhiên có người đẩy cửa ra, tiếng nói trong trẻo hô lên - "Em tới rồi!"

Thư Dực trông thấy cô gái xinh đẹp thời thượng từ bên ngoài đi tới, lập tức kinh hãi đến mức khuỷu tay đụng rơi ly rượu bên cạnh, cái ly rơi xuống đất, vang lên tiếng vỡ nát chói tai.

Chu Phương Ngải tươi cười rạng rỡ, mặc một bộ đồ hiệu màu hồng phấn, giày cao gót gõ trên sàn gỗ vang vọng, từng bước một đi về hướng bọn họ, cuối cùng đứng ở trước mặt hai người, ưu nhã tháo xuống bao tay, ngồi xuống bên cạnh Hàn Chấn Thanh.

Chị tới làm gì? Thư Dực hướng Chu Phương Ngải nháy mắt, nhưng Phương Ngải làm như không nhìn thấy.

Chu Phương Ngải nghiêng đầu, cười nhìn Hàn Chấn Thanh. "Thật có lỗi, em đến muộn."

Anh hỏi: "Bạch Hạc?"

"Phải." Chu Phương Ngải mỉm cười đáp, Thư Dực nghe xong cảm thấy trái tim dường như trong nháy mắt bị đông cứng.

Chu Phương Ngải nhìn bốn phía, sau đó nói với Hàn Chấn Thanh: "Em thích nơi này." Cô vươn tay, chụp lên tay của anh, Thư Dực nhìn mà kích động đến mức tim nhảy loạn.

Chu Phương Ngải giống như không biết Đinh Thư Dực, đối Hàn Chấn Thanh cười quyến rũ.

"Em tới để uống ly rượu anh đặc biệt giữ lại cho em." Ngẩng đầu, Phương Ngải nhìn Đinh Thư Dực hỏi. "Cô là... bartender? Làm ơn, Around the ­world."

Nghe thấy câu này, Đinh Thư Dực chóng mặt, giống như bị sét hung hãn đánh trúng, thật lâu không nói nên lời, chỉ là vẻ mặt hoảng sợ trừng mắt nhìn Chu Phương Ngải.

Phương Ngải tới làm cái gì? Vạch trần thân phận của cô? Không, nếu như là như vậy, Phương Ngải làm gì phải nói mình là Bạch Hạc?

......

TV mất tín hiệu, màn hình lập loè.

Trong phòng, Đinh Thư Dực thực bàng hoàng, thực lo lắng, cô vừa tắm rửa xong, phủ khăn tắm ngồi ở trên giường, tóc còn ẩm ướt, nước nhỏ giọt thấm ướt bả vai, rơi xuống sàn nhà. Cô vô thức cắn móng tay, thỉnh thoảng lại vò đầu bứt tóc, nôn nóng đến sắp phát cuồng.

Ngẩng đầu, đồng hồ treo tường chỉ ba giờ. Bọn họ rời khỏi quán đã một giờ, hai người đó bây giờ đang làm cái gì?

Có lẽ đang thảo luận chuyện của cô, có lẽ... chính là tình đầu ý hợp, Phương Ngải đẹp như vậy, đêm nay lại càng xinh đẹp động lòng người, là cố ý trang điểm...

Thư Dực rùng mình một cái, ra là đã quên đóng cửa sổ. Gió lạnh thổi qua da, khiến cô đau đầu dữ dội. Thư Dực gọi điện thoại cho Phương Ngải, chờ thật lâu, Phương Ngải mới tiếp.

"Alo?" Giọng điệu uể oải.

"Chị đang ở đâu?"

"A?! Là em ~~"

"Tại sao chị..."

"Thực xin lỗi -" Phương Ngải ngắt lời cô. "Chị hiện tại đang cùng Hàn Chấn Thanh ăn khuya, em muốn cùng chị thảo luận việc gì sao?"

Bọn họ còn đang ở cùng một chỗ?! Thư Dực nắm chặt điện thoại, đầu ngón tay trở nên trắng bệch.

Phương Ngải lại nói: "Chị ở Khải Duyệt, phòng 120, đại khái khoảng hai giờ nữa mới trở về, có việc thì gọi cho chị, BYE!"

Sáng sớm năm giờ, Chu Phương Ngải vừa tắm rửa xong, mặc áo ngủ bằng lụa, ngồi ở giường bôi mỹ phẩm bảo dưỡng.

Có người gõ cửa, Phương Ngải liền xuống giường đi mở cửa.

"Em tới rồi?!" Phương Ngải nghiêng người, để cho Đinh Thư Dực tiến vào.

Phương Ngải dò xét Đinh Thư Dực, đầu tóc cô hỗn loạn, sắc mặt tái nhợt. Sáng sớm rét lạnh, lại chỉ mặc áo T-shirt quần vải chạy tới, có thể thấy được cô có bao nhiêu sợ hãi.

Vừa vào phòng, Thư Dực trực tiếp hỏi: "Chị nói cho anh ấy biết em là ai rồi?"

"Không có." Phương Ngải đóng cửa, thấy Đinh Thư Dực lạnh đến phát run, liền bắt áo khoác trên giá ném cho cô. "Mặc vào."

Áo khoác rơi xuống mặt đất, Đinh Thư Dực không có đưa tay tiếp, cô nhanh chóng lên tiếng hỏi: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Em không hiểu, tại sao chị lại tới? Vì sao lại nói chị là Bạch Hạc?"

Phương Ngải khoanh tay trước ngực, nhìn Thư Dực.

"Là em nói, chỉ cần làm cộng sự của anh ta, mỗi ngày nhìn thấy anh ta là thỏa mãn rồi, nếu đã như vậy..." Phương Ngải cúi đầu xuống, suy nghĩ một chút, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt cô. "Thư Dực, có chuyện chị muốn thẳng thắn với em."

Còn chưa nói là chuyện gì, Thư Dực đã cảm thấy một hồi lạnh lẽo. Cô nhìn vào mắt Phương Ngải, nơi đó có một thứ khiến cô sợ hãi, cô lập tức nghĩ tới tình huống xấu nhất, chuyện này khiến cô nổi gai ốc. Không, trong lòng cô thầm cầu xin, Thượng Đế, ngàn vạn đừng như cô nghĩ.

Phương Ngải nói: "Khi chị nhìn thấy ảnh chụp Hàn Chấn Thanh, nghe chuyện về anh ta, chị... đã yêu anh ta."

Lời nói thẳng thắn của Phương Ngải làm Thư Dực chấn động thật sâu, mặc dù lỗ tai nghe rõ ràng Phương Ngải nói, nhưng đầu óc của cô lại tiếp nhận không nổi. Cô chỉ trầm mặc, biểu lộ đờ đẫn.

Phương Ngải thấy cô không có phản ứng, tiếp tục hỏi: "Em có nghe thấy không?" Vì sao lại bình tĩnh như vậy?

Thư Dực hoảng sợ trợn mắt, lại ngây người vài giây, sau khi phục hồi tinh thần, lắc đầu bật cười. "Chị lại nữa rồi."

"Như thế nào? Em nghe không hiểu sao?" Phương Ngải nhíu mày.

Thư Dực sắc mặt cứng ngắc, giọng điệu cũng rất nhẹ nhàng, như đang trần thuật một chuyện không quan hệ đến cô. "Chị có nhớ? Năm trước sinh nhật của em, chị tìm bạn gọi điện thoại gạt em chị bị bắt cóc, muốn em giao tiền chuộc, em sợ tới mức chết khiếp, mang tiền đi đến điểm hẹn, chị lại nhảy ra cùng một đám người chúc em sinh nhật vui vẻ, giúp em làm một buổi party sinh nhật." Sắc mặt cô tái nhợt, nghe thấy tiếng nói khô khốc của chính mình. "Chị chính là thích đùa dai, biết rõ em nhát gan, còn thích làm em sợ... Lần này, chị lại nói đùa với em."

"Trời ạ! Em nghĩ rằng chúng ta đang đùa sao?" Phương Ngải trố mắt ồn ào.

Thư Dực sửng sốt, giống như bị kinh hãi, sau đó liền xoay người đi về hướng cửa. "Em trở về đây, em mệt mỏi quá rồi, em muốn ngủ."

"Này!" Phương Ngải níu lấy Thư Dực, cô bị ép xoay người, ánh mắt mơ mơ màng màng. Phương Ngải khẩu khí nghiêm túc nói: "Thực xin lỗi, lúc này đây, không phải trò đùa dai. Em nghe cho rõ ràng, chị yêu Hàn Chấn Thanh."

"Chị không thể..."

"Vì sao?" Phương Ngải lạnh nhạt chống đỡ.

Thư Dực ngơ ngẩn, vội la lên: "Em... em yêu anh ấy trước..."

"Thì sao?"

"Chị không thể giả mạo em, em mới là Bạch Hạc!"

"Em không có được chị đồng ý đã dùng ảnh chụp của chị, hiện tại, chị không thể giả mạo em sao?"

Một hồi choáng váng, Thư Dực ngồi phịch ở trước cửa, cô giật mình nhìn qua bạn tốt, không tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Phương Ngải luôn luôn thích nói đùa, luôn có vẻ không hề e ngại du hí nhân gian, nhưng lần này, ở trên mặt Phương Ngải cô nhìn thấy một loại cố chấp, đó là biểu tình nhất định phải có được.

"Vì sao? Chúng ta là bạn tốt... Tại sao có thể như vậy?" Thư Dực khổ sở vô cùng.

"Vẫn là bạn tốt thôi!" Phương Ngải đi qua, hai tay đặt ở trên vai Thư Dực. "Tỉnh táo nghĩ lại xem, thế này không phải rất tốt sao? Em vẫn có thể mỗi ngày ở cùng anh ta, mà chị, lại có thể cùng người đàn ông mình thích kết giao, lời nói dối của em vĩnh viễn sẽ không bị vạch trần, vẹn cả đôi đường, em cũng không tổn thất gì, em nói chỉ cần nhìn anh ta cũng rất hạnh phúc rồi. Em không nghĩ tới tương lai của anh ta sao, sớm muộn gì anh ta cũng sẽ cùng người khác kết giao, chỉ là hiện tại người này đúng lúc là bạn tốt của em, em hà tất phải để ý?"

Nói nghe thật hay ho! Thư Dực giãy khỏi hai tay Phương Ngải. "Chuyện này không giống như chị nói, vì sao đột nhiên chị giống như người xa lạ?" Chu Phương Ngải thương yêu cô, đối xử với cô như chị em ruột đâu rồi? Đi nơi nào rồi?

"Người xa lạ?" Phương Ngải thở dài. "Có loại cảm giác này chẳng qua là bởi vì chúng ta yêu cùng một người, cho nên em căm ghét chị, chị thì không sao cả."

Phương Ngải nhún nhún vai, tiếp tục nói: "Em cũng biết, chị luôn luôn muốn gì làm đó, em không vui thì chị cũng vẫn như vậy, huống chi chị cảm thấy chị cũng không có lỗi với em, là em đã buông tha trước."

Thư Dực nắm chặc hai tay. "Chị có thể... trở về hay không?" Nghe chính mình nói, Thư Dực cũng kinh ngạc vì mình lại đưa ra thỉnh cầu ích kỷ như vậy.

Phương Ngải không chút suy nghĩ liền cự tuyệt. "Không, chị không đi. Em có biết Hàn Chấn Thanh đêm nay rất cao hứng hay không?! Nếu em trông thấy bộ dạng vui sướng của anh ta đêm nay, thì em sẽ không nhẫn tâm đuổi chị đi."

Anh thật cao hứng sao?

Đinh Thư Dực nhớ tới bộ dạng cô đơn buổi tối của Hàn Chấn Thanh, khi đó anh rất u buồn, hiện tại... anh cao hứng sao? Bởi vì Phương Ngải?

"Thứ em không thể cho anh ta, chị đều có thể cho, em thật muốn chị vứt bỏ anh ta sao?" Phương Ngải từng câu đả kích Thư Dực.

Thư Dực không phản bác được, Hàn Chấn Thanh vui vẻ là vì Bạch Hạc đến, một Bạch Hạc xinh đẹp mỹ lệ, hiện thân ở trước mặt anh, một Bạch Hạc cái gì cũng đều có thể cho anh.

Thư Dực trở tay, nắm chặt tay cầm cửa, trong lòng thực đau nhức, tưởng như bị xé nứt.

Cô khó khăn cắn răng nói: "Được, chị cứ làm Bạch Hạc, từ hôm nay trở đi, chúng ta coi như không quen biết, tuyệt giao." Cô xoay người, kéo cửa bước ra ngoài, Phương Ngải đuổi theo ngăn lại.

"Làm sao lại tuyệt giao -"

"Chẳng lẽ chị nghĩ rằng chúng ta còn có thể làm bạn bè sao?" Thư Dực mất kiềm chế rống giận: "Chị muốn tôi nhìn các hai người kết giao mà không có cảm giác sao? Trừ phi mắt tôi bị mù!" Cô chịu không được.

Cô tức giận Phương Ngải nhưng lại càng giận chính mình, muốn chửi rủa Phương Ngải nhưng lại không có lý do phản bác lời của cô ấy. Thảm nhất chính là, cô hiện tại hối hận, muốn chạy đi tìm Hàn Chấn Thanh nói rõ, nhưng nhìn xem cục diện này, nghe Phương Ngải nói - anh thực vui sướng?! Vậy cứ để cho anh vui sướng!

Thư Dực vừa phẫn nộ vừa thương tâm, nhưng hết lần này tới lần khác hiểu rõ bọn họ rất xứng đôi, cô lại dựa vào cái gì ngăn cản?

Thư Dực đau khổ gào hét khiến Phương Ngải kinh hãi, cô nhượng bộ nói: "Được, ai cũng không cần phải giả mạo ai, chị hiện tại lập tức gọi điện thoại cho Hàn Chấn Thanh, nói cho anh ta biết em mới là Bạch Hạc, để xem anh ấy muốn ở bên ai, chúng ta cạnh tranh công bằng-"

"Cạnh tranh công bằng, chị đi chết đi!" Thư Dực bước nhanh rời đi.

Cạnh tranh công bằng? Hai người trình độ quá là khác biệt, như thế nào công bằng?

Thư Dực đi vừa vội vừa nhanh, thiếu chút nữa té ngã, dùng sức ấn nút thang máy, cửa thang máy vừa đóng, cô xoay người dán lấy mặt kính lạnh như băng, lên tiếng khóc rống.

Thanh âm nức nở nghẹn ngào, mặt kính mờ mịt bên trong phản chiếu một gương mặt tiều tụy. Cô cảm thấy uể oải, cả người xụi lơ tại trước gương khóc, đau lòng tới đứng không vững.

Hàn Chấn Thanh, em không muốn, không muốn anh cùng chị ấy kết giao!


Thang máy cấp tốc đi xuống, tâm tình Thư Dực càng không khống chế được.

Ai là người đùa giỡn trước, trong nháy mắt tất cả đều trở nên hỗn loạn?! Khi cô do dự thì cơ hội đã không đợi được, Phương Ngải đã giành lấy rồi.

Nhiều năm phiêu bạt, nhưng chưa có lúc nào giống như sáng sớm nay, khiến Đinh Thư Dực cảm nhận được, ở trên đời này, cô là cô đơn một mình. Sự cô độc hung mãnh như thế, giống như con dã thú điên cuồng mà lặng lẽ cắn xé cô tới đau đớn.

Bước nhanh trong buổi sáng sớm tràn ngập sương mù, bầu trời ảm đạm, đèn đường còn chưa tắt, ngọn đèn nhỏ phủ lên thân thể mảnh mai của Thư Dực. Từng cơn gió lạnh đánh lên da đau đớn, hai tay cô ôm chặt chính mình, sải bước đi nhanh. Cô ôm bản thân thật chặt, giống như cứ vậy là có thể ngăn cản sự trông rỗng không ngừng lan tràn trong lòng.

Rất nhanh cô phát hiện, ôm lấy bản thân như thế này là không đủ. Cô không cách nào không nghĩ tới một đôi tay khác, hai cánh tay cường tráng, tràn đầy sức mạnh... Nhưng người mà đôi tay kia ôm chặt lấy, không phải cô, mà là Chu Phương Ngải, Chu Phương Ngải xinh đẹp mỹ lệ, Chu Phương Ngải khôi hài động lòng người!

Lúc này, trong lòng nổi lên không chỉ là hư không, mà còn có cảm giác nặng nề, hít thở không thông, cổ họng như bị bóp nghẹt, thân hình cũng trở nên cứng ngắc.

Trời ạ, cô không thể tin được, cô thật muốn lớn tiếng thét lên, cô cảm thấy sắp phát điên lên, hận không thể lập tức cho nổ tung quán rượu Bạch Hạc!

Mấy chiếc xe hơi băng qua đường cái, đèn xe lướt qua trên mặt, Thư Dực ngẩng đầu, nhìn xe hơi biến mất, đồng thời đèn đường phụt tắt, trời sáng rồi, sương mù đã tan đi, mà sự đau khổ của cô lại càng ngày càng mãnh liệt.

Từ nay về sau, Hàn Chấn Thanh sẽ cùng Chu Phương Ngải ở cùng một chỗ. Hộp thư sẽ không còn tin nhắn quan tâm anh gửi tới, càng khỏi phải nghĩ tới tương lại của cô cùng anh. Sẽ không có, không có một người đàn ông nào có thể cự tuyệt được Phương Ngải.

Phía dưới ban công, người bán hàng rong đang chuẩn bị bữa sáng, con đường đá đỏ đầy mẩu thuốc lá bị ném bỏ, một buổi sáng bình thường này, ở trong mắt cô cũng trở nên biến dạng, ngay cả con chó lang thang đang ngủ say ở phố bên, lon đồ uống bị vứt xó, đều có thể làm cho cô đỏ mắt.

Sáng sớm lạnh như thế, rất nhiều người còn đang ngủ, bọn họ có lẽ đang vuốt ve thân thể người yêu, cùng nhau làm ổ trong chăn, thực hạnh phúc!

Tuy cô chưa bao giờ thể nghiệm qua loại tư vị này, nhưng cảm giác ngọt ngào đã sớm ở trong đầu cô trình diễn vô số lần, diễn viên đều là cô cùng Hàn Chấn Thanh!

Nhưng bây giờ, cô rất khó tiếp tục giấc mộng đẹp này. Cô không cách nào không nghĩ đến Phương Ngải!

Trước kia mỗi lần cùng Hàn Chấn Thanh tán gẫu hết ngày, sau khi rời mạng, cô thường vuốt ve gối đầu, tưởng tượng như đang nằm trên khuỷu tay anh, anh sẽ ôm chặt lấy cô, che chở cô. Nếu như may mắn... sau khi ngủ, cô sẽ mơ thấy anh.

Cho nên những năm này, dù cho không có thật sự kết giao, cô vẫn có thể cảm thấy hạnh phúc, ở trong tưởng tượng, cô hoàn mỹ biết bao, anh yêu cô biết bao.

Nếu bọn họ đang qua lại, vậy tránh không khỏi phải trần trụi trước mắt nhau, vừa nghĩ đến muốn ở trước mặt đàn ông lõa thể, cô không có nhiều dũng khí như vậy, cô sợ anh không thích.

Mỗi lần muốn cùng anh nhận thức, băn khoăn này sẽ như lưỡi đao vô hình, cắt mất hai chân, ép cô đứng yên; lại giống như cái khóa, khóa cô tại chỗ.

Cô không muốn giẫm lên vết xe đổ, cô không dám bày tỏ, người đàn ông mình yêu mến vô cùng, vẫn nên đứng xa xa nhìn là tốt rồi.

Nhưng Phương Ngải tới, hạnh phúc của cô trong nháy mắt tan biến.

Mình, mình nhất định phải ngăn cản bọn họ! Thư Dực oán hận mà nghĩ, nhưng trước hết phải tỉnh táo lại đã.

Trong đầu Đinh Thư Dực hiện lên đủ loại thủ đoạn hèn hạ, nhưng mà đợi đến khi tỉnh táo lại, lại nghĩ đến Hàn Chấn Thanh, nghĩ đến sự cô đơn của anh, nghĩ đến lời Phương Ngải nói đêm nay anh rất cao hứng, anh vui vẻ là vì có Phương Ngải an ủi.

Còn cô? Chính mình nhát gan nhu nhược, đã cho anh được cái gì? Ngay cả lúc trên mạng, hầu hết cũng là anh chủ động quan tâm cô trước, chủ động lấy lòng, tỏ vẻ muốn kết giao trước!

Còn cô, thích làm cái nhân vật bị động, như vậy sẽ không sợ bị tổn thương. Kết quả? Thư Dực cười khổ, đây là ông trời trừng phạt cô sao? Cuối cùng, cô cũng một lần bị tổn thương hoàn toàn.

Thư Dực khổ sở nghĩ - đổi lại là mình, cô có thể giống Phương Ngải, làm cho anh vui vẻ như vậy sao?

Cô không có tự tin, thực nản lòng.

Cô thật lòng hi vọng Hàn Chấn Thanh hạnh phúc, ba năm rồi, anh thông qua thế giới ảo cho cô sự quan tâm, cùng cô vượt qua bao nhiêu đêm tịch liêu, tình cảm đối với anh đã từng ly từng tý chôn vào đáy lòng.

Phương Ngải yêu anh, Phương Ngải có thể làm anh hạnh phúc.

Còn cô, thời điểm cô ở trước mặt anh, anh buồn bã biết bao.

Thư Dực lại nghĩ tới lời Phương Ngải nói -

"Nếu em trông thấy bộ dạng vui sướng của anh ta đêm nay, thì sẽ không nhẫn tâm bảo chị đi."

Giờ khắc này, Đinh Thư Dực phát hiện, trình độ mê luyến của cô đối với Hàn Chấn Thanh, đã sớm vượt qua tưởng tượng của chính mình, cô dường như đã yêu người đàn ông này đến hết thuốc chữa rồi.

Bởi vì cho dù ở thời điểm thương tâm như vậy, cô lại vẫn quan tâm đến hạnh phúc của anh.

Chỉ cần anh vui vẻ, chỉ cần Phương Ngải có thể làm anh vui vẻ... Đúng, cô có thể làm được, cô có thể kiên cường, làm bộ không sao cả, điều này không phải cảnh giới cao nhất của tình yêu hay sao?

Tốt! Thư Dực lau nước mắt, tự giễu nghĩ -

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.