Quan Sách

Chương 544: Thủ đoạn lôi đình của Âu Niệm Tinh



Hầu Lâm đùa giỡn thế nào cũng muốn Trần kinh hát một ca khúc.

Tiểu minh tinh kia tự giới thiệu, cô là Vu Liên Liên, cô lại có chút rụt rè, thịnh tình mời Trần Kinh.

Trần Kinh bất đắc dĩ, liền đồng ý và hát một bài “Vô Ngôn”.

Trần Đoàn không có ở trong phòng riêng, anh ta ra ngoài tìm người xử lý sơ vết thương, mặc dù không có gì quá đáng ngại, nhưng trong lòng của anh ta vẫn cảm thấy có chút khó chịu.

Tuy rằng anh ta rất kiêng dè Trần Kinh, nhưng anh ta hiện tại không dám chính diện giao phong với Trần Kinh, nhưng cứ như vậy không công bị Trần Kinh đập một bình rượu vào người, anh ta ngay cả muốn đánh rắm cũng không dám thả, cho dù ai cũng không vui nổi.

Anh ta suy nghĩ một chút, cuối cùng gọi điện thoại cho Đơn Kiến Hoa.

Trần Kinh nói là muốn anh ta không cần nhúng tay vào chuyện của Âu Lãng, anh ta không thể không nghe, không dám không nghe.

Nhưng Đơn Kiến Hoa hiện tại chẳng phải đang điều tra Âu Lãng sao? Cho dù tay của Trần Kinh dài, hắn có thểthò tay đến Tỉnh ủy sao?

Trong lòng Trần Đoàn đã có tính toán nhỏ, chỉ cần lúc này đây Âu Lãng không thành đơn vị tiếp đãi của Tỉnh ủy, người khác cũng rất dễ dàng liên tưởng đến Âu Lãng là bị tra ra vấn đề.

Ở Sở Thành, kẻ thù của Âu Lãng cũng không phải là Trần Đoàn, chỉ cần phòng Đốc tra Tỉnh uỷ mở đầu, chuyện phía sau để cho một số người phí suy nghĩ đi tóm lấy điểm yếu của Âu Lãng, anh ta Trần Đoàn coi như là mượn đao giết người rồi.

Trần Đoàn nghĩ là làm, anh ta bấm điện thoại cho Đơn Kiến Hoa, thân thiết nói:
- Chú Đơn, còn chưa nghỉ ngơi sao?

Đơn Kiến Hoa dừng một chút, nói:
- Ồ, là Đoàn tử à, muộn như vậy còn gọi điện thoại có chuyện gì vậy?

Trần Đoàn cười sau lại nói:
- Là như thế này, chuyện của Âu Lãng, con nghe nói đã tra ra không ít vấn đề, nhưng vì sao chưa nghe mọi người công bố kết quả liên quan?

Đơn Kiến Hoa cười ha hả nói:
- Đoàn tử à, con nghe ai nói tra ra không ít vấn đề? Không nên tin lời đồn, muốn nghe tin tức chuẩn xác, về sau hãy gọi diện thoại cho chú Đơn.

Đơn Kiến Hoa dừng một chút, nói:
- Khách sạn Âu Lãng đây là thương hiệu quốc tế. Làm sao có thể liên quan đến sự tình phục vụ? Chuyện tố cáo bọn chú đều biết, bọn chú cũng để tâm điều tra qua, nhưng thư tố cáo không thật.

Sắc mặt Trần Đoàn biến đổi mấy lần, kinh ngạc nói không ra lời.

Anh ta để người tố cáo Âu Lãng đúng là hao tổn tâm huyết. Có thể nói là chứng cớ vô cùng xác thực, không sợ Âu Lãng thần thông quảng đại, lúc này đây có muốn biến đổi cũng không thể biến đổi, tại sao có thể là tố cáo không thật?

Trần Đoàn có chút vội vàng xao động, một luồng hơi nóng trong lòng bay lên, nói:
- Chú Đơn, lời này của chú con nghe không hiểu lắm. Chẳng lẽ mấy tên giám sát của phòng đốc tra tỉnh uỷ còn nói láo hay sao? Bọn họ có thật sự tra ra chứng cớ hả.

Đơn Kiến Hoa ở đầu bên kia điện thoại thở dài một hơi, nói:
- Ai nói với con trên tay có chứng cớ hay sao? Con nói hắn tập hợp chứng cứ, nếu quả thật có chứng cớ, vậy bọn chú nhất định sẽ theo lẽ công bằng xử lý, tuyệt đối sẽ không nhân nhượng việc này.

Trần Đoàn cúp điện thoại, sắc mặt xanh mét, vội vàng gọi cho mấy gã giám sát mà anh ta quen biết.

Lúc này đây, anh ta hoàn toàn trợn tròn mắt. Lúc trước mấy gã giám sát kết hợp rất ăn ý với anh ta, hiện tại cũng một mực khẳng định vẫn chưa có đầy đủ chứng cứ, bọn họ không có chứng cớ gì trên tay.

Trần Đoàn tức giận đến nhất phật xuất thế, nhị phật thăng thiên, nói thẳng:
- Vậy vậy còn tư liệu video và hình ảnh tư liệu? Ở nơi nào rồi?

Người khác hồi đáp:
- Tư liệu video và hình ảnh tư liệu gì? Tư liệu video là tuyên truyền phim nhựa, hình ảnh tư liệu là tập tranh, bên trong không có thứ gì liên quan cả.

Trần Đoàn bị tức đến hộc máu, anh ta cúp điện thoại, giơ tay muốn ném điện thoại xuống.

- Đinh, đinh.

Vài tiếng vang nhỏ, có tin nhắn của di động.

Anh ta vừa thấy là tin nhắn của Đơn Kiến Hoa, anh ta mở ra vừa thấy, tin nhắn rất ngắn gọn:
- Đi uống trà nhiều hơn với Trần Kinh đi.

Trần Đoàn gắt gao nhìn chằm chằm mấy chữ này. Chỉ cảm thấy sau lưng lạnh cả người.

Trần Kinh? Lại là Trần Kinh?

Trần Kinh thật sự là ba đầu sáu tay, chuyện gì hắn cũng đều có thể chọc vào? Trần Đoàn sống ở Sở Giang nhiều năm như vậy, chuyện muốn làm cũng làm không thành.

Nhưng hôm nay anh ta đụng phải Trần Kinh, không ngờ bị quản chế khắp nơi, chuyện khách sạn Âu Lãng, Trần Kinh đã sớm làm xong mọi chuyện. Hôm nay Trần Đoàn có nể mặt anh em Hầu thị hay không, thì việc này cũng đã định rồi.

Trần Kinh hôm nay đến hay không đến, đập hay không đập một bình rượu vàoTrần Đoàn, kết quả cuối cũng không có ảnh hưởng gì đối với chuyện này.

Trần Đoàn vừa nghĩ như thế, trong lòng của anh ta cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

Trần Kinh đập bình rượu này, xem ra thật đúng là không phải bởi vì chuyện của Âu Lãng, mà là bởi vì một số khúc mắc giữa mình và Triệu Đại Lâm.

Trần Đoàn vẫn không có ý thức đến điểm này, anh ta vẫn rất cao điều, Trần Kinh quả thật tức giận sự ngu xuẩn của chính mình?

Trần Đoàn thở ra một hơi.

Trong lòng giống như đánh đổ ngũ vị mà không có mùi vị, anh ta và Triệu Đại Lâm gặp mặt, là vì hai người trước kia từng hợp tác qua mấy lần, trên các khoản tiền của mấy công trình, Triệu Đại Lâm còn nể mặt Trần Đoàn.

Mà giữa hai người cũng có ước định, chuyện này thành, ông ta Triệu Đại Lâm được lấy một phần tiền.

Còn hai người hôm đó tán gẫu ba tiếng, chính là đang cò kè mặc cả, buổi chiều cùng ngày, Trần Đoàn liền đưa một triệu cho Triệu Đại Lâm.

Anh ta nào biết được Triệu Đại Lâm người này cầm được tiền liền lập tức chạy trốn?

Hiện tại Triệu Đại Lâm chạy không được, bị bắt trở về, nếu không kiểm soát được miệng của người này, mọi chuyện cần thiết đều vỡ lỡ ra, anh taTrần Đoàn khó thoát khỏi liên quan?

Mặt khác, Trần Kinh vừa rồi đã nói, các ban nghành liên quan đã chú ý tới chuyện Trần Đoàn gặp mặt Triệu Đại Lâm trước khi ông ta bỏ trốn.

Mà ngày đó Trần Kinh đi đến Hongkong giải quyết vấn đề của Trần Đoàn, Trần Đoàn lại đích xác là tới sân bay.

Nếu việc này thật sự là xử lý nghiêm khắc, chỉ cần để cho Trần Đoàn và Triệu Đại Lâm hai người tách biệt khai báo vấn đề, chuyện này dễ dàng chọc ra rồi, chuyện như vậy mà được chọc ra, cho dù sau lưng Trần Đoàn có lão nhân che chở, anh ta cũng khó thoát khỏi.

Một lần nữa trở lại phòng riêng, Trần Đoàn lại thấy ngựa của mình thân thiết hát đối tình với Trần Kinh, con mụ lẳng lơ trong nhóm, đôi mắt hoa đào nhìn chằm chằm Trần Kinh, dường như muốn nhỏ ra nước.

Trong lòng của anh ta có chút khó chịu, nhưng không có cách nào khác, đành phải đi đến cổ vũ khen hay, ai bảo mình để Trần kinh nắm được nhược điểm trên tay?

...

Khách sạn Âu Lãng, phòng họp rộng rãi xa hoa được sắp xếp bố trí gọn gàng sạch sẽ.

Âu Niệm Tinh Chủ tịch của tập đoàn hôm nay búi tóc cao, mặc một bộ trang phục công sở màu xanh, phần trên âu phục, phần dưới là váy ngắn, lộ ra đôi chân thon dài được bao bọc bởi đôi vớ đen, phía dưới là một đôi giày da cao gót sắc xảo, với trang phục này, ngoài thể hiện tính chuyên nghiệp còn để lộ ra sự gợi cảm hấp dẫn người, quả nhiên là hào hoa phong nhã.

Âu Niệm Tinh xinh đẹp, nhưng mặt rất lạnh.

Hôm nay hội nghị cao cấp của khách sạn, phòng họp được bố trí thành hình tròn đã có đầy người, Âu Niệm Tinh là người tới cuối cùng, tất cả mọi người đồng thời nhìn về phía bà, tất cả những nam sĩ ở đây đều để lộ ra một thần tình khác thường.

Thư ký Diêm Phương của Âu Niệm Tinh cũng ngồi phía sau cô ta, trên tay còn cầm chiếc Laptop đảm nhiệm việc ghi biên bản cho hội nghị.

Tổng giám đốc của khách sạn Âu Lãng Sở Thành nhẹ nhàng cúi đầu hướng về Âu Niệm Tinh, nụ cười trên mặt của ông có chút miễn cưỡng.

- Đều chuẩn bị xong?

Ngũ Dũng gật đầu nói:
- Mọi thứ đều chuẩn bị thỏa đáng, chờ cô đến.

Âu Niệm Tinh gật đầu nói:
- Bắt đầu hội nghị đi.

Ngũ Dũng tuyên bố hội nghị bắt đầu, vấn đề đầu tiên của hội nghị mà Ngũ Dũng nhắc tới chính là chuyện khách sạn Âu Lãng rút đơn kiện khách sạn Sở Thành, ông ta chĩa mũi nhọn nhắm thẳng vào vào tổng bộ của tập đoàn không hiểu thực tế Sở Thành, không tìm hiểu sự nổi giận của tập đoàn khách sạn Sở Thành, mà không có lực nén kháng trụ đến từ chính quyền và các phương.

Ngũ Dũng nói:
- Các vị đồng nghiệp, không thể không nói, chúng ta mất đi cơ hội tiêu diệt đối thủ cạnh tranh. Để cho ta suy nghĩ trăm lần vẫn không lời giải đáp chính là, tố tụng như vậy, cho dù là giải hòabên ngoài, vậy cũng cần đối phương trả một số phí tố tụng.

Nhưng chúng ta đây, cái gì cũng không đạt đến, cứ như vậy không hề có chút dấu hiệu rút đơn kiện rồi, tôi muốn hỏi, tập đoàn Âu Lãng nếu vẫn luôn làm như vậy, tập đoàn của chúng ta sau này ở Sở Giang còn có cái gì tôn nghiêm và thể diện? Công việc của chúng ta sau này cũng sẽ gặp không ít khó khăn không giải quyết được?

Ngũ Dũng ngay từ đầu hội nghị, liền trực tiếp ném ra một quả bom tấn, không thể nghi ngờ, ông ta là đang châm ngòi súng vào Âu Niệm Tinh.

Khoé miệng của Âu Niệm Tinh lộ ra một nụ cười lạnh lùng.

Đối với Ngũ Dũng, cô đã sớm không thể nhịn được, người này, ỷ mình là người bản xứ của Sở Thành, căn bản không xem chuyện quản lý bộ phận là chuyện quan trọng, chỉ thích làm theo ý mình, ngạo mạn khủng khiếp.

Âu Niệm Tinh đã đợi cơ hội của hôm nay lâu rồi, cô bước đầu tiên là đem tư liệu mà Trần Kinh làm về chuyện khách sạn Âu Lãng muốn thu mua tập đoàn khách sạn Sở Thành cao cấp kia phân phát cho mọi người trong phòng họp, để cho tất cả mọi người đều xem được tập tài liệu này.

Ngũ Dũng vừa nhìn thấy tập tài liệu này, trong lòng cũng có chút luống cuống, nhảy ra biện giải nói tài liệu này chỉ nói hươu nói vượn, căn bản chính là nói lung tung.

Âu NiệmTinh bất động thanh sắc, lập tức đem tất cả tài liệu về trung tâm tắm hơi phát cho cán bộ cao cấp của khách sạn, lúc này rốt cục có người nhịn không được, bắt đầu nhảy ra chỉ trích Ngũ Dũng quá đáng, không ngờ đã làm nhơ nhuốc trong nội bộ của khách sạn, phá huỷ thanh danh của khách sạn.

Trước đó, Âu Niệm Tinh đã đả thông tư tưởng cho thành viên chủ yếu của hội đồng quản trị của khách sạn, có một người nhảy ra, nhân vật chủ yếu của hội đồng quản trị đứng ra bắt đầu nghi ngờ cách làm và kinh doanhcủa Ngũ Dũng không tuân theo quy cũ, khiến khách sạn lâm vào thế bị động mà trước nay chưa từng có.

Ngũ Dũng lúc nãy còn vênh váo tự đắc, dường như chỉ trong mấy phút đồng hồ đã rơi vào tình thế bị cô lập từ bốn phía.

Ông ta nhìn đám người xung quanh thân tín của mình, trông cậy vào những người này có thể đứng ra nói giúp ông ta.

Nhưng tất cả mọi người không phải là người ngu, mọi người nhìn thấy tập tài liệu này đều biết tính nghiêm trọng của sự tình, vào lúc này mà không phân rõ giới tuyến với Ngũ Dũng, hậu quả tuyệt đối không thể lường được.

Ngũ Dũng đợi hồi lâu, thấy không ai hưởng ứng ông ta, trong lòng của ông ta đã bắt đầu luống cuống.

Mà đúng lúc này, Âu Niệm Tinh lấy ra quyếtđịnh của hội đồng quản trị, hội đồng quản trị quyết định cách chức tất cả mọi chức vụ của Ngũ Dũng, chuyện này đã cấu thành hành vi phạm tội đem chuyển giao bộ Tư pháp xử lý, Âu Niệm Tinh lại dao sắc chặt đay rối, bổ nhiệm Cát Bân người thân tín mà cô ta bồi dưỡng sẽ lên đảm nhiệm chức Tổng Giám đốc kiêm Chủ tịch Hội đồng quản trị của khách sạn Âu Lãng ở Sở Giang.

Ban đầu sẽ nghĩ rằng nó sẽ là một trận đấu đáng ngạc nhiên, Âu Niệm Tinh cứ thuần thục như vậy giải quyết sự tình.

Ngũ Dũng đã bị khu trừ ra khỏi hội trường, Âu Niệm Tinh với giọng điệu lạnh lùng nghiêm nghị tuyên bố:
- Tập đoàn Âu Lãng là tập đoàn khách sạn có thương hiệu quốc tế, lợi ích và hình tượng của tập đoàn cao hơn hết thảy, bất kỳhành vi ý đồ gì muốn phá hỏng chế độ quy tắc của tập đoàn, phá hỏng hình ảnh thương hiệu của tập đoàn đều không nhân nhượng.

Tất cả tầng lớp cao cấp đều thấy được bản lĩnh tàn nhẫn của chủ tịch tập đoàn này, càng thêm kinh nể hơn đối với Âu Niệm Tinh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.