Quan Sách

Chương 629: Thời buổi loạn lạc!



Chấn động về thị giác và cảm giác cực độ, kích thích sự giải phóng andrenalin, trong lòng hắn cảm thấy vô cùng hồi hộp, sắc mặt đỏ bừng bừng, trong đầu ong ong, chuyện công tuyển lần này hắn đã sớm quên đi đến chín tầng mây rồi.

Đi săn kỳ thật rất đơn giản, đầu tiên là chọn một khu vực, phân chia người mai phục ở các vị trí.

Sau đó thả chó, khứu giác tinh nhạy của chó sẽ nhanh chóng tìm được con mồi, sủa ầm ĩ dọa con mồi sợ hãi bỏ trốn.

Con mồi vừa chạy trốn sẽ để lộ tung tích, có tung tích rồi thì súng có thể phát huy tác dụng rồi.

Dù sao cũng là khu vực săn bắn, con mồi cũng không ít.

Chỉ vài giờ sau, mấy chú chó săn đã rượt ra rất nhiều con mồi, chủ yếu là hoẵng và lợn rừng, còn có sơn dương, ngay tại chỗ của Trần Kinh và Phương Liên Kiệt có hai con hoẵng và một con lợn rừng.

Mà bốn phía tiếng súng cũng lác đác vang lên, hẳn là những người khác cũng có thu hoạch.

Lần đầu tiên Trần Kinh nổ súng, khiến một con hoẵng màu vàng chạy nhanh từ bụi cây xuyên ra, cách chỗ Trần Kinh nhiều nhất cũng chỉ 20m.

Phương Liên Kiệt hô to một tiếng:
-Bắn!

Trần Kinh liền bóp cò súng, một tiếng vang thật lớn, sau đó cả người nồng mùi thuốc súng, giảm thanh bật ngược giật vào vai Trần Kinh nóng bỏng, đau nhức.

Mà con hoẵng 30 cân kia trúng đạn liền ngã lăn xuống, giãy dụa trên mặt đất, mùi máu tươi nồng lên.

Một sinh mạng cứ như vậy mà chấm dứt.

Trong lòng Trần Kinh cảm thấy chút tội lỗi nhưng hơn hết thảy là cảm giác kích thích đầy hưng phấn.

Mà kích thích nhất chính là hắn được thấy người khác săn một con lợn rừng.

Hắn và Phương Liên Kiệt thay đổi chỗ nấp, vừa tới chỗ nấp mới chợt nghe thấy trong rừng có tiếng “xột xoạt!” tiếng nổ “Bùm!”

Trong rừng cây rậm rạp “roạt” một tiếng mở ra một khe hở, sau đó có thể thấy là một cái đầu lợn rừng cực lớn, chạy như điên.

Lợn rừng đã bị thương, cả người đẫm máu, ánh mắt hằn học, răng nanh thật dài lộ ra bên ngoài. Bốn vó chạy trốn vô cùng nhanh lẹ như đang bay trên không.

Nhìn thấy bộ dạng này, một đầu quái vật lớn giống như một cái máy ủi đất, khiến cho người ta hoảng sợ.

Trong ánh mắt Phương Liên Kiệt tỏa ra sự hưng phấn cực độ, Trần Kinh lên đạn súng săn, anh ta lấy ta đè chặt xuống nói:
-Đừng động đậy!

Lợn rừng chạy như điên, mục tiêu không ngờ là một cây từng to cỡ chừng miệng chén.

-Uỳnh!
Một tiếng động lớn vang lên! Sau đó là tiếng cây bị húc gãy răng rắc.

Tốc độ của lợn rừng không giảm, tiếp tục xông về phía trước, Trần Kinh thốt lên “AAAA...” một tiếng.

Bởi vì hắn phát hiện ra trên ngọn cây tùng có một người đang mai phục.

Một bóng người màu xanh đen ngã xuống đất, sau đó người này quay cuồng đứng dậy, lúc này miệng lợn rừng cách anh ta khoảng hơn mười thước.

-Bắn đi!
Trần Kinh hô một tiếng.

Khẩu súng trường trên tay Phương Liên Kiệt vẫn không nhúc nhích, lúc này Trần Kinh mới nhìn rõ người kia không ngờ chính là cậu thanh niên tên Thẩm Bắc Vọng kia.

Anh ta cầm trên tay một cây nỏ to, đen xì.

Ánh mắt hung dữ nhìn chằm chằm vào con lợn rừng hung tợn, vẫn không nhúc nhích, anh ta khiến cho người ta có cảm giác vô cùng dũng mãnh, dường như không chút sợ hãi!

“Răng rắc!” một tiếng.

Một mũi tên đen xì đột nhiên bắn ra “vút”

Một phát máu bắn tung tóe, mũi tên đen ngòm xuyên vào chân trước lợn rừng, chân trước to như cây cột của con lợn rừng bị mũi tên xuyên thủng.

Lợn rừng phát ra một tiếng gào rú kinh thiên động địa, ánh mắt hung tợn, tàn ác càng lúc càng dữ, tuy rằng toàn bộ người nó đã mất cân bằng, ngã quỵ về phía trước nhưng chân sau của nó đột nhiên đạp một cái, tựa như mãnh hổ vồ mồi, lao về phía Thẩm Bắc Vọng.

Cả tốc độ và sức lực của cứ lao này đều rất nhanh và mạnh, miệng lợn rừng đã mở ra. Ánh mắt hung dữ khiếp hồn người.

Trần Kinh bị dọa mặt trắng bệch, hai chân như nhũn ra.

Mà lúc này, Thẩm Bắc Vọng nhanh tay rút từ đùi ra một con mã tấu thon dài.

Anh ta thét một tiếng!

Mã tấu vẽ ra một đường cong màu bạc, người hắn bay qua hướng bên cạnh.

Trần Kinh không thấy rõ cục diện rốt cuộc đã diễn ra như thế nào, chỉ thấy con heo đột nhiên lao tới, sau đó Thẩm Bắc Vọng lăn trên mặt đất, sau đó là bụi đất bay tán loạn, cuối cùng là không thấy động tĩnh gì cả!

Phương Liên Kiệt và Trần Kinh, còn có vài người nấp ở những bụi cây xung quanh chui ra, chạy về phía xảy ra chuyện.

Phương Liên Kiệt rút từ hông ra một khẩu súng lục, tay còn lại cầm Khai Sơn Đao, tiến lại gần!

Trần Kinh lọt lại ở phía sau, chân hắn nhũn ra, đi không nổi!

Đợi đến khi Trần Kinh đến gần đó, hắn mới phát hiện ra trên cổ lợn rừng là một nhát chém trí mạng, giống như một nhát đao của võ sĩ Nhật Bản găm thật sâu vào cổ, đầu lợn rừng không ngờ bị một đao chặt đứt.

Thẩm Vọng Bắc cả người đầy máu heo, trên mặt, trên tóc, trên quần áo đều nhuộm đỏ màu máu.

Anh ta dùng sức xốc con lợn rừng cực lớn lên, đem toàn bộ sức lực đứng thẳng dậy, nhìn xung quanh, thần sắc lạnh lùng lại có chút tùy tiện, mơ hồ có thể cảm nhận được anh ta đang vui sướng!

-Vua lợn rừng Lĩnh Bắc đã bị tôi giết!
Thẩm Bắc Vọng quay đầu nói với Phương Liên Kiệt, Trần Kinh ngẩn người, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy ớn lạnh.

Hắn mới gặp Thẩm Bắc Vọng, cảm thấy tiểu tử này giống như một công tử bột, những vừa nhìn thấy trận đấu vừa nãy, hắn mới phát hiện mình sai lầm rồi.

Người này chính là một sát thủ,chính là kiểu người tàn độc xuất ra những con dao nhỏ....

Bởi vì giết được một con lợn rừng lớn, mọi người tham gia cuộc đi săn đều chạy tới bên này, chỉ chốc lát, mọi người hôm nay đã đến đông đủ.

Nhìn máu chảy đầm đìa trên mặt đất, sau đó lại nhìn Thẩm Bắc Vọng người dính đầy máu khiến mọi người vô cùng hiếu kỳ.

Nhất là Thạch Dũng, anh ta kéo Thẩm Bắc Vọng hỏi chuyện nhưng Thẩm Bắc Vọng chỉ hừ lạnh một tiếng, nói:
-Chỉ là may mắn mà thôi!
Sau đó liền xoay người rời đi, để lại một bóng lưng lạnh lùng.

Phương Liên Kiệt lạnh lùng nhìn chằm chằm bóng lưng Thẩm Bắc Vọng, khóe miệng cong lên, cười hắc hắc nói:
-Thẩm gia quả nhiên kiêu ngạo!

Trần Kinh cau mày, nói:
-Thẩm gia? Thẩm gia nào vậy?

Phương Liên Kiệt thản nhiên nói:
-Thẩm Hải ở Hongkong, anh biết không?
Anh chỉ vào bóng lưng của Thẩm Vọng Bắc
-Tiểu tử này chính là cháu ruột của Thẩm Hải!

Đồng tử của Trần Kinh thu lại, trong đầu lập tức hiện ra một gương mặt già nua, chính xác, ấn tượng về Thẩm Hải vẫn luôn ẩn sâu trong trí nhớ của hắn, chưa từng biến mất.

...

Trong đầu còn đắm chìm ở cuộc đi đi săn vui vẻ hào hứng kia, nhưng Trần Kinh không thể không trở lại Việt Châu tham gia vòng thi viết đầu tiên của kỳ công tuyển.

Hắn vội vã từ Bắc Uyển đến Việt Châu, bởi vì Việt Châu này đã rối ren hết cả lên rồi.

Trần Kinh phát hiện thật không may hắn đã trở thành đối tượng bị truyền thông Việt Châu công kích, bản thân cũng không hiểu nổi tại sao lại bị giới truyền thông đưa ra nơi đầu sóng ngọn gió thế này.

Nguyên nhân là vì lúc Trần Kinh trả lời phỏng vấn, có biểu thị quan điểm hy vọng giới truyền thông đừng quá lăng xê công tuyển cán bộ lần này lên, cái quan điểm này bị một nhà báo có tiếng nào đó phê bình là không có sự giác ngộ chính trị, quan niệm tổ chức non kém.

Mặt khác, nhà báo này có lẽ còn nói thái độ Trần Kinh trả lời phóng viên tồi tệ, trả lời phỏng vấn có cái tôi lớn, đùa giỡn lãnh đạo và tổ chức...

Điều khiến Trần Kinh càng thấy tức giận chính là giới truyền thông này nói bảng xếp hạng các tỉnh có cán bộ quan liêu trong cả nước, tỉnh Sở Giang xếp vị trí thứ nhất.

Trần Kinh đi săn trở về, Việt Châu liền biến thành thế này khiến hắn căn bản không kịp phản ứng đã phải vội vã bước vào phòng thi rồi.

Sau khi thi viết, ngoài phòng thi đã vây đầy phóng viên, Trần Kinh rõ ràng là đối tượng chú ý của mọi người.

Hơn mười micro đưa tới trước mặt, không cho Trần Kinh đi.

Trần Kinh có kinh nghiệm đối mặt với giới truyền thông, hắn biết lúc này mình không thể nói, nói gì cũng đều sai cả mà thôi!

Hôm nay người chịu trách nhiệm trường thi, Phương chủ nhiệm cũng đến, thấy Trần Kinh bị vây, lập tức cho người đến giải vây, Trần Kinh thừa cơ hội chạy vào bãi đỗ xe ngầm, tìm được xe của mình sau đó nhanh như chớp lái xe rời đi!

Trần Kinh không phải sợ đấu với giới truyền thông, lúc Trần Kinh đang thi liền nghĩ kỹ đối sách, hắn về khách sạn liền viết lại thành một bài, sau đó trực tiếp gửi mail cho Hồ Duyệt, nhờ Hồ Duyệt tìm xem có quen tòa sợn báo lớn nào, có thể đăng bài cho hắn hay không.

Hồ Duyệt vừa hỏi có phải Trần Kinh đang ở Lĩnh Nam hay không, anh ta liền tức giận kêu lên.

Hồ Duyệt, người này đúng là xem thường văn hóa Lĩnh Nam, người này có một sự kỳ thị vô cùng lớn đối với giới văn học, theo an ta, Lĩnh Nam là nơi chó má gì chứ? Chẳng qua chỉ là một đám nhà giàu mới nổi, nơi này ngoài hơi tiền ra thì có cái gì cơ chứ?

Giới truyền thông kia là cái gì mà dám ức hiếp tới Sở Giang, chuyện này sao có thể chịu nổi chứ?

Anh ta lập tức tìm kiếm những bài báo của Lĩnh Nam mấy ngày nay, sau đó bằng tốc độ kinh người nghĩ kỹ đối sách, một tiếng đồng hồ sau gọi điện thoại cho Trần Kinh, nói với Trần Kinh Phượng Hoàng Vệ đã an bài ổn thỏa, ngày mai sẽ đưa tin kia, bảo Trần Kinh buổi tối đừng ra ngoài!

Nếu là lúc trước, Trần Kinh có thể sẽ không nghĩ chuyện này có gì to tát, nhưng mấy ngày nay, trong đầu Trần Kinh vẫn là chuyện ở khu săn bắn ngày đó.

Người đàn ông cưỡi ngựa săn bắn, dùng phương pháp nguyên thủy nhất, phương pháp máu lạnh nhất giết chết kẻ thù dũng mãnh, những chuyện thế này chỉ có ở trên TV, Trần Kinh ngày hôm đó lại được cảm nhận một cách chân thực.

Sống mấy chục năm nay, lần đầu tiên có cảm giác như vậy, cảm xúc chính là hào khí ngất trời!

Trần Kinh từ Sở Giang đến, bất kể lần này công tuyển thành công hay không, nhưng dù thế nào cũng không thể hạ được uy danh của cán bộ Sở Giang.

“Chỉ cần có tài”. Những lời này đã khiến cán bộ Sở Giang tự hào, hiện giờ, rõ ràng có người muốn bêu xấu Trần Kinh, hơn nữa thông qua đó hạ thấp Sở Giang, Trần Kinh sao có thể thờ ơ?

Đương nhiên, Trần Kinh cũng không rõ bản thân mình tại sao lại rơi vào hoàn cảnh này.

Trần Kinh nghĩ, chắc hẳn đã có người mượn chuyện này, muốn mình không thể trổ hết tài năng trong lần công tuyển này của Lĩnh Nam, phía sau khả năng còn có nhiều chiêu cờ phức tạp.

Trần Kinh trời sinh đã có tính ngang bướng, đã có người muốn nhắm vào mình, mình sao có thể làm rùa đen rụt đầu, không phải muốn dựa vào truyền thông để bôi xấu sao? Đây là nghề cũ của Trần Kinh rồi, viết lách đối với Trần Kinh còn không am hiểu sao?

Trong đầu Trần Kinh hiểu rõ, bản thân đã phải trả một cái giá đắt như vậy để đến Lĩnh Nam tham gia công tuyển, không trúng tuyển là một chyện khác, nhưng nhất định không được để bản thân không những không trúng tuyển còn bị hại đến thê thảm, hơn nữa còn liên lụy đến thể diện của Sở Giang, nếu vậy, hắn còn mặt mũi nào để quay về gặp mọi người chứ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.