Quân Sủng: Cô Vợ Nhàn Rỗi

Chương 1-3: Đặc công trọng sinh (3)



Trưởng Tôn Như Ca, Trưởng Tôn Y Y, Thuộc Ninh, Quách Huy nhìn nhau, đang muốn xúm lại tiến lên, đột nhiên một bóng người bỗng nhảy ra trước, cánh tay cản đường Trưởng Tôn Y Y một cái, suýt nữa hất ngã cô ta. Trưởng Tôn Y Y trở tay liền muốn kéo tóc người đó lại nhưng bị Trưởng Tôn Như Ca nhanh tay ngăn lại.

"Bác sĩ, bạn của tôi hiện tại như thế nào?" Giọng nói Liễu Diệp vội vàng, hai tay nắm lấy cánh tay bác sĩ.

Cô là bạn bè thật tâm đợi Trưởng Tôn Ngưng, kiêm bạn cùng phòng, cha cô là trưởng phòng, phòng nông nghiệp tỉnh L, ông nội là giáo sư ở đại học nông nghiệp Đế Hoa, là một chuyên gia nông nghiệp.

Từ nhỏ đã đi theo ông nội và cha Liễu Đại Sơn chạy tới đồng ruộng, bị không khí chất phác tu dưỡng ăn sâu, tuy là con gái nhà giàu, nhưng trên người không có chút tính khí kiêu căng bất hảo của loại thiếu gia tiểu thư nhà giàu nào, tính tình sảng khoái, chính trực, nghĩa khí, thường hay bất bình thay kẻ khác.

Lúc mới quen Trưởng Tôn Ngưng ở Đế Hoa, cô đã tuyên bố rằng sau này Trưởng Tôn Ngưng sẽ do cô bảo bọc, người nào làm khó dễ Trưởng Tôn Ngưng, chính là làm khó dễ Liễu đại tiểu thư cô. Hôm nay cô tụ hội với bạn học trung học cấp hai cũ, nghe nói Trưởng Tôn Ngưng xảy ra tai nạn xe cộ, lập tức để đũa xuống chạy tới. Đầu tóc có chút xốc xếch, quanh thân lãnh khí bao bọc.

Bác sĩ quan sát người vừa lao ra Liễu Diệp, mặc kệ rối rắm trong lúc gặp người nhà bệnh nhân, bỏ lại một câu: "Chúng tôi đã cố gắng hết sức." Dẫn hộ sĩ vội vã rời đi.

Cái gì? Không thể nào! Tiểu Ngưng... , Liễu Diệp còn muốn nhờ cậy bác sĩ cố gắng nghĩ biện pháp, nhưng người ta đã đi xa.

"Tiểu Ngưng mà chết, hết thảy các người cũng đừng mong sống tốt." Liễu Diệp xoay người lại hung hăng để lại một câu rồi vọt vào phòng cấp cứu, mặc dù cô không biết vì sao Trưởng Tôn Ngưng đột nhiên xảy ra tai nạn xe cộ, nhưng trực giác cảm thấy thoát không khỏi liên quan tới mấy kẻ hỗn tạp này.

Thuộc Ninh bình tĩnh tự nhiên, Quách Huy cười hề hề thờ ơ, Trưởng Tôn Như Ca sắc mặc hốt hoảng thấp thỏm, Trưởng Tôn Y Y mặt mày đắc ý, bốn người cũng đi theo tiến vào phòng cấp cứu.

Trong phòng cấp cứu Trưởng Tôn Ngưng vừa tỉnh lại tiếp nhận thân phận mới, cũng nghe đi đối thoại của mấy người bên ngoài, đã xác định đây cũng không phải tai nạn xe cộ đơn thuần, có liên quan tới mấy người bên ngoài, nhưng cô không muốn so đo quá nhiều, dù sao cũng là tai nạn xe cộ để cho cô trọng sinh. Bất quá, cơ hội chỉ có lần này, sau này còn chọc tới cô nữa, cũng đừng trách cô không khách khí.

Cửa bị đẩy ra, năm người trước sau đi vào, đối diện với ánh mắt Trưởng Tôn Ngưng đang nhìn sang.

Kia là ánh mắt như thế nào? Trong suốt, sâu thẳm, nhưng cũng không phải là ngu ngốc cái gì cũng không hiểu, mà là nhìn hết phù hoa hồng trần, mà lắng đọng ra, ánh mắt không vui không giận không bi không ai. Giống như một cái giếng cổ, không sóng không gió, trong lòng tự có Càn Khôn. Lại phảng phất như bảo kính có thể nhìn thấu linh hồn, tra hỏi linh hồn, gợn sóng không sợ hãi, làm người ta sợ.

Không phải bác sĩ chẩn đoán chính xác cô đã chết rồi sao, vì sao còn ngồi ở chỗ đó, nhìn qua cũng khôngquá tệ, là đoán nhầm, hay là xác chết vùng dậy?

"Ngươi không phải chết sao!" Trưởng Tôn Y Y là người cuối cùng vào cửa, lại lên tiếng đầu tiên, âm lượng có thể từ Tứ Xuyên bồn địa bay đến đến cao nguyên Thanh Tàng.

"Tôi đã nói rồi, chỉ bất quá đụng một cái mà thôi, sao có thể dễ dàng chết như vậy." Quách Huy ngẩn ra, cười đùa phụ họa, mạng người ở trong mắt của anh ta còn không bằng con kiến hôi trên đất.

Trưởng Tôn Như Ca cùng Thuộc Ninh cũng ngậm miệng không nói, bình tĩnh nhìn tựa hồ không quá giống với Trưởng Tôn Ngưng trước giờ, tâm không khỏi run lên một cái, không, xác thực mà nói, là linh hồn hung hăng run rẩy một cái.

"Tiểu Ngưng cậu không có sao, thật tốt quá, làm mình sợ muốn chết, cái đồ chết tiệt này." Liễu Diệp vô cùng kích động, ánh mắt ngập nước, nhào tới trước ôm lấy Trưởng Tôn Ngưng, nhìn trên nhìn dưới, cẩn thận quan sát, xác định chỉ là gãy xương cánh tay trái mới thở ra một hơi:

"Hô ~ làm mình sợ muốn chết. Mới vừa rồi tên bác sĩ lang băm đó, chờ lão nương tìm viện trưởng tố cáo ông ta."

Trong lòng dâng lên một dòng nước ấm, hoặc giả đây cũng là cảm giác được quan tâm, cô rất xa lạ, nhưng tình nghĩa này trong tâm ghi tạc.

"Mình không sao." Giọng nói nhàn nhạt không có tâm tình, lại làm người tin phục.

Cô không có thói quen tiếp xúc cùng người khác, không dấu vết lùi thân thể ra.

Xuống giường, nhặt lên ba lô vải cũ đáng bỏ đi bị vứt trên mặt đất, đi tới trước mặt bốn người Trưởng Tôn Như Ca, hơi dương đầu, đạm tảo một cái, khẽ mở môi mỏng,

"Là người nào đạo diễn, tự đem cục diện rối rắm xử lý cho xong." Giọng nói vẫn nhàn nhạt như cũ, rất giống đói bụng đến phải không có hơi sức, cũng không cho tiếp tục cự tuyệt.

Một câu nói, hung hăng đánh vào trái tim bốn người, phảng phất như cô hiểu rõ Càn Khôn, tất cả mọi chuyện đều rõ ràng. Trưởng Tôn Như Ca muốn nói lại thôi, Trưởng Tôn Y Y cắn môi dưới, sắc mặt trắng bệch, không cam lòng cực độ, Thuộc Ninh nghi ngờ nhíu mày, ánh mắt đánh giá quan sát Trưởng Tôn Ngưng, không nói gì như cũ, ngay cả Quách Huy cà lơ phất phơ cũng nghiêm nghị không có lên tiếng.

Trưởng Tôn Ngưng không có ý định ở lâu, đi tới cửa xoay người lại bổ sung một câu,

"Mình về nhà, tựu trường gặp, đừng nhớ!" Lời này rõ ràng là nói với Liễu Diệp, nói xong lập tức rời đi.

Đây là Trưởng Tôn Ngưng nhát gan ít nói sao? không phải là cô thích Thuộc Ninh sao, Thuộc Ninh không đi, cô lại đi trước, mới vừa rồi dường như ngay cả cái khóe mắt cũng còn không để lại cho anh, quái!

"Ai, các cậu nói, sẽ không phải đầu óc xảy ra vấn đề đi?" Quách Huy hài hước nói, nhìn về phía Thuộc Ninh.

"Đầu óc cậu mới có vấn đề, cả nhà các cậu đầu óc cũng có vấn đề." Liễu Diệp phản thần đánh nhau, mắng cho Quách Huy phẫn nộ câm miệng, Liễu đại tiểu thư anh ta trêu chọc không nổi. Liễu gia mặc dù đều làm nông nghiệp, nhưng Hoa Hạ là nước nông nghiệp, địa vị hết sức quan trọng, hơn nữa Liễu gia bao che nổi tiếng xa gần, đắc tội một người Liễu gia, thì đồng nghĩa với đắc tội cả nhà Liễu gia.

"Các người tốt nhất đàng hoàng một chút, nếu không đừng trách lão nương không khách khí." Liễu Diệp tự nhiên không kềm chế được, tính tình có vài phần nhanh nhẹn dũng mãnh cay cú, cảnh cáo xong lập tức đuổi theo rời bệnh viện.

Cảm giác Trưởng Tôn Ngưng không giống trước, trở nên tự tin, bình tĩnh, thâm thúy, biến hóa như thế cô rất thích. Chờ cô đuổi kịp ra cửa bệnh viện, đã sớm không thấy bóng dáng Trưởng Tôn Ngưng, đứng giữa trời nhìn chung quanh, không thể làm gì khác hơn là về nhà.

Liễu Diệp và Trưởng Tôn Ngưng không có chú ý đến, chỗ tối có hai con ngươi sâu thẳm, thu hết thảy những chuyện vừa xảy ra vào đáy mắt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.