Quân Sủng: Cô Vợ Nhàn Rỗi

Chương 3-1: Cô “đen ăn đen” (1)



Mới vừa khôi phục một chút thể lực, dù sao vẫn còn đang sốt, linh hồn cùng thân thể vừa mới vừa kết hợp lại. Đuổi theo chân tên cướp mặc dù không chậm, nhưng toàn là dựa vào kỹ xảo đuổi bắt kiếp trước của cô.

"Đứng lại."

Mất mặt a! Xui xẻo a! Đây là một ngày từ khi cô xuất đạo tới nay, cuộc sống u ám nhất. Đường đường là vua đặc công, không chỉ có bị tên cướp nhãi nhép cướp bóc thành công, còn đuổi theo ba con ngõ hẻm ngay cả cọng tóc cũng không đụng được.

Nếu là bị những tên kiếp trước kia biết, khẳng định phải bị chọc tức chết! Lòng bàn chân vô lực, một bước nặng, một bước nhẹ, mỗi bước đều giống như giẫm ở trên nền hoa.

"Đứng lại, túi của ta." Trưởng Tôn Ngưng đè huyệt Thái Dương đang căng đau, thở hồng hộc, trán đổ mồ hôi lạnh.

Thật ra thì, tiền mặt trong túi xách, cô đã để ở trên người, chỉ có một tấm thẻ căn cước, cùng một quyển《 Bản thảo cương mục 》mới mua, đó là lễ vật 'Trưởng Tôn Ngưng' trước kia để lại cho em trai Trưởng Tôn Mặc, có ý nghĩa rất quan trọng, cho nên cô mới liều mạng đuổi theo giành lại.

"A!"

Đột nhiên, tên cướp chạy ở trước mặt kêu thảm thiết, ngã xuống đất, chân bị trật, không thể chạy tiếp.

Trưởng Tôn Ngưng ở dưới tình thế cấp bách cởi giày làm 'lựu đạn' khiến cho bắp đùi tên cướp bị đập trúng tê dại, một chân đột nhiên mất lực, lúc ngã quỵ đạp đến cục đá làm chân bị thương.

"Bảo ngươi chạy, ngươi chạy nữa đi a!" Trưởng Tôn Ngưng chân không chạm đất, nhảy tiến lên, mang giày xong, đoạt lại túi của mình một phát, hung hăng đá tên cướp mấy đá. Hên là độ chuẩn xác ở kiếp trước vẫn còn, chẳng qua là lực lượng thân thể không đủ, nếu không không phải trực tiếp phế bỏ một chân là không thể, thật ghê tởm!

"Mi chạy a, có bản lãnh chạy nữa a, bà cô đây hôm nay đã xui xẻo đủ, mi còn tới gây chuyện, muốn thêm vào nữa!" Vừa nói, vừa ngoan độc đạp mấy đạp cho hả giận, cô đang nổi giận trong bụng vì không có nơi sức, coi là tên này là bao cát trút giận.

Trưởng Tôn Ngưng đang làm động tác thô lỗ, lại ưu nhã sáng ngời như vậy, con ngươi lóng lánh sâu thẳm giống như đá quý đen, trong suốt lại tiết độc không ngừng.

"Đau . . . Tha mạng, đừng đá, tha mạng, a... ." Tên cướp ôm đầu lăn lộn đầy đất, gào khóc quái dị.

Trưởng Tôn Ngưng không có lực, nhưng mỗi một chân cũng đá vào trên huyệt vị, hiểu biết huyệt cực kì tinh chuẩn, nhưng lại hơn cả thầy thuốc Trung y, cho nên tên cướp mới đau thảm đến như vậy. Nơi này vắng vẻ, căn bản không lo có người nghe được tiếng động.

"Tha cho mi? Có can đảm động tới đồ của bà cô này, phải có năng lực gánh hậu quả." Trưởng Tôn Ngưng ánh mắt lạnh nhạt, an tĩnh giống như Thiên Sứ, lại làm ra hành vi tàn bạo như ma quỷ. Mặc dù vậy, huyệt vị bị đá phải, đều không lưu lại bất cứ dấu vết gì, cô làm việc luôn có thói quen cẩn thận.

"Bà cô của tôi, tha cho tôi đi, van cầu cô tha cho tôi đi, tôi cũng vì có nổi khổ tâm." Tên cướp cầu khẩn, cũng tự động sửa lại cách gọi, run lẩy bẩy nhìn Trưởng Tôn Ngưng.

"Có nổi khổ tâm nói với Thượng Đế đi, bà cô đây đưa mi đi gặp Thượng Đế, miễn phí." Chưa từng có người nào có thể ức hiếp đến trên đầu cô mà không phải trả giá thật lớn, trước kia không có, hiện tại không thể có, tương lai cũng sẽ không có.

Cô quyết tâm làm một nhân vật nhỏ, nhưng điều kiện tiên quyết là người khác không thể ức hiếp đến trên đầu cô, nếu là có người không có mắt, cô bị một sẽ hoàn trả gấp mười gấp trăm lần trở lại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.