Quân Sủng: Cô Vợ Nhàn Rỗi

Chương 6-2: Hai bên giằng co (2)



"Vậy anh có thể lập tức dùng một phát súng bắn chết tôi, nhưng mà từ nay về sau, anh phải thay tôi chăm sóc người nhà đó." Dưới nách Hoa Tử Ngang còn có một khẩu súng lục quân dụng, theo như lời cô, cũng là ngầm thừa nhận phương thức xử lý thường dùng, cô không trách anh.

Trưởng Tôn Ngưng càng thản nhiên, hiểu sâu sắc nghĩa lớn như thế, Hoa Tử Ngang càng chậm chạp không dám chốt lại phán đoán, nhưng giống như ý muốn của anh lúc đầu, cán cân đã nghiêng về cô, hi vọng lời cô nói đều là lời nói thật, mình như vậy rất kỳ quái.

"Cô đến gần tôi có mục đích gì?" Một thiếu nữ mười chín tuổi lại bám lấy người đàn ông lớn hơn mình 10 tuổi gọi ông xã, anh làm sao cũng không thể tin cô không hề có bất kỳ mưu đồ gì, vừa thấy đã yêu mình.

"Tất cả chỉ vì tôi muốn làm bà xã của anh, chỉ đơn giản như vậy." Trưởng Tôn Ngưng từ trước đến nay vốn bụng dạ thẳng thắn, thích chính là thích, sẽ không căng thẳng giống như các cô gái khác.

Kiếp trước, áp lực tùy thời có thể mất mạng, làm cô hiểu hơn sự ngắn ngủi của sinh mạng, vui vẻ muốn mượn dịp hiện tại, cho nên càng quý trọng gấp đôi cơ hội sống lại, mặc dù biết nghèo rớt mồng tơi, cũng chưa từng hối hận, cô tin tưởng mình có thể sống một cuộc sống đặc sắc không giống như vậy.

"Cô cũng nói, muốn làm người người rãnh rỗi." Vị trí nhị thiếu phu nhân nhà họ Hoa bao nhiêu người nhìn chằm chằm, tuyệt đối không phải là vị trí tốt để ngồi rãnh rỗi. Bất quá, nghĩ thầm, lấy bản lĩnh của cô, ngồi cái chỗ đó cũng không có gì khó khăn.

"Khụ... ." Sức lực trên tay Hoa Tử Ngang giảm một chút, nhưng tay còn không có ý muốn lấy ra, tay phải Trưởng Tôn Ngưng nắm tay của anh, để cho mình hô hấp dễ dàng hơn một chút, "Cái này hoàn toàn không xung đột, bộ đội các anh cũng ở địa phương vắng vẻ không phải sao, tôi cũng đủ tư cách theo quân, tôi sẽ đi gần đó khai khẩn vài mẫu đất, trồng một ít lương thực rau dưa, đủ sống qua ngày, không chỉ có nhất cử lưỡng tiện, còn dễ dàng cho anh thời khắc giám thị có phải tôi có ý đồ gây rối hay không. Như thế nào, đề nghị này không tệ chứ, ông xã, anh đáp ứng tôi đi!"

Hoa Tử Ngang cũng không biết nên nói gì thì tốt, nhìn cặp con ngươi trong suốt lóng lánh kia của cô, biện pháp bình thường đối với những chiến sĩ kia anh lại không đành lòng dùng trên người cô. Trừ mẹ ra, anh cũng chưa hề đơn độc chung đụng với bất kỳ người phụ nữ nào trong thời gian dài như vậy, Trưởng Tôn Ngưng dây dưa như vậy lại khiến cho trái tim phẳng lặng như mặt nước của anh rối loạn.

"Cô, người phụ nữ này... Thật đúng là đặc biệt." Xem náo nhiệt lại kiếm ra bà xã giống như anh, vậy chắc cũng là trên đời có một không hai.

"Ông xã, người ta còn chưa phải phụ nữ đâu." Trưởng Tôn Ngưng vô tội chớp lông mi, sửa lại nói.

"... ." Hoa Tử Ngang không nói gì mà chống đỡ, cảm giác trên người có một cỗ dòng điện mạnh mẽ chạy qua, phụ nữ hiện nay đều to gan thổ lộ như vậy? Hoa Tử Ngang còn không biết, to gan hơn còn đang chờ anh ở phía sau đây.

"Ông xã, tay của anh có thể buông lỏng ra không? Còn nữa thân thể anh có thể đứng lên một chút xíu không? Thật nặng nề." Trưởng Tôn Ngưng mềm giọng nói, một tiếng một tiếng ông xã vô cùng thân mật.

Cô không nói, anh còn không có phát hiện, cả thân thể mình dường như đều đè ở trên người người ta, bàn tay khóa cổ người ta lại, in lại dấu năm ngón tay hồng hồng, mặt cũng cách người ta không tới hai mươi cm, hơn nữa tư thế mập mờ không dứt. Lập tức lập tức lui người rời đi, cũng may màu da anh là màu lúa mạch còn không nhìn ra hồng, nếu không lại càng xấu hổ.

"Xin lỗi."

Ha ha, không nghĩ tới một công tử cao quý như anh, nhưng lại vẫn ngây thơ như vậy. Nha! Hỏng bét, kiếp trước anh vẫn độc thân, chẳng lẽ anh có vấn đề, hoặc là thích đàn ông?

Vậy không phải là mình nhảy vào hố lửa sao, tuyệt đối không thể nha!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.