Quân Sủng Cô Vợ Nhỏ

Chương 74



Mấy người Ôn Uyển đang ở chỗ trung tâm cứu trợ tạm thời, cũng coi như là chỗ an toàn, mà người kêu tiền tuyến, chính là chỗ gần nước lũ nhất, nơi đó vô cùng nguy hiểm, nếu nói trực tiếp kéo người đi, ai cũng e ngại.

Người nọ vừa kêu, Ôn Uyển nghe lập tức vén rèm lên, cũng bất chấp tất cả lao ra lều, kêu với người kia: “Vị đồng chí kia, tôi đồng ý đi!”

Tiền tuyến rất khổ, người bên kia càng cần cô, cũng hy vọng có thể thấy Giản Dung, muốn biết tình hình người đàn ông kia bây giờ có tốt không.

Ôn Uyển nhìn người đàn ông thét to, mặc quân trang, bên ngoài khoác áo blue trắng, lúc người đàn ông quay đầu nhìn Ôn Uyển, cũng lấy làm kinh hãi, ngạc nhiên hỏi: “Ôn Uyển, sao em cũng tới?”

“Tiếu Nhiên, sao lại là anh?” Ôn Uyển cũng vui vẻ, không ngờ ở đây có thể gặp được người quen ở bệnh viện trước kia, mỗi lần làm nhiệm vụ, Tiếu Nhiên cũng sẽ lãnh một phần.

Tiếu Nhiên nhìn Ôn Uyển, cười cười: “Cô nhóc chết tiệt kia, anh ở đây mới bình thường, còn em mới là ngoài ý muốn, không phải theo quân ở đơn vị sao?”

Trong một khoa, hai người khó tránh khỏi có chút quen biết, ở trong mắt Tiếu Nhiên, cô nhóc này chính là bướng bỉnh cố chấp, không ngờ theo quân, còn theo chân đi làm nhiệm vụ, rốt cuộc vẫn không có tính nhẫn nại.

Ôn Uyển gật đầu, tiếp tục nói với Tiếu Nhiên: “Em đi cùng đơn vị tới, có phải anh muốn đi tiền tuyến phát thuốc không, em cũng muốn đi.”

Đây mới là việc chính, dù sao vào lúc này không thích hợp để nhận biết người quen…, thời gian cấp bách như vậy, mỗi một giây phút đều cần tranh đoạt.

“Được rồi, em đi chuẩn bị một chút, mười phút sau chúng ta xuất phát ở đầu đường, em qua đó là được.” Tiếu Nhiên gật đầu, cô nhóc này chính là như vậy, mỗi lần đều muốn đến tiền tuyến, Tiếu Nhiên thấy rất bình thường với quyết định của Ôn Uyển.

Ôn Uyển “Ừ” một tiếng, tiến vào trong lều rửa mặt, Tiếu Nhiên tiếp tục hỏi những nhân viên cứu hộ khác, sau khi dọn dẹp, Ôn Uyển cầm hòm thuốc ra đầu đường tập hợp, lúc này mưa đã tạnh.

Thời tiết rất tốt, hy vọng duy nhất chính là tai nạn qua nhanh chút, trả lại cho quần chúng nơi này bầu trời tươi đẹp, khi Ôn Uyển đi đến đầu đường, một chiếc xe đã dừng ở đó, là xe tải.

Bên kia đã có mấy nhân viên y tá đang đợi, nói là đi đưa thuốc, thật ra là để nhóm cô gái này đi phát thuốc, cũng không còn cách nào, bên tiền tuyến thiếu nhân viên cứu hộ, hy vọng có thể có dũng sĩ xung phong nhận việc đi trước trợ giúp thôi.

Cơ hội đưa thuốc mang theo họ cùng đi, tự nguyện ghi danh, cũng phải kẻ ngốc, trong lòng đều rõ ràng như gương, chỉ có điều dưới tình huống này phần lớn tốt đẹp chính là tâm tình, chiếm cứ toàn bộ, họ đã làm tốt bất kỳ công tác chuẩn bị gì rồi.

Dưới điều kiện gian khổ này, các cô gái cũng là vĩ đại nhất, giống như những người lính đáng yêu kia, đáng giá để mọi người tôn trọng.

Nhân viên công tác kiểm tra quân số, nhìn nhóm cô gái này nói: “Các quý cô, mời lên xe.”

Mọi người cười ầm ĩ lên xe, gọi các cô như vậy cũng là một cách khen ngợi, những nữ anh hùng này không hề kém những nam anh hùng kia bao nhiêu, Ôn Uyển cũng lên xe, đến tiền tuyến mới biết tình huống nơi này khó khăn biết bao.

Chung quanh đều là nước, có bùn, dưới ống quần, giày gần như đã không còn dáng vẻ, tất cả đều là bùn, Ôn Uyển cho rằng đi tiền tuyến có thể nhìn thấy Giản Dung, có thể nhìn thấy người giống như bọn họ, đều mặc đồng phục quân nhân.

Tất cả mọi người đều tiều tụy không còn dáng vẻ gì, đã nỗ lực chống đỡ, lưng cõng bao cát, chèn nước cứu người, cảnh tượng đó, nếu bạn không tận mắt nhìn thấy, bạn vốn khó có thể có cảm xúc đầy đủ.

Ôn Uyển còn chưa kịp phản ứng, đã bị một nhân viên cứu hộ kéo đi, xung quanh bắt đầu bận rộn, không có ai biết đó là cảm giác gì, thời gian cứ trôi đi như vậy, bạn vốn không có tâm tư đi bận tâm những thứ khác.

Khắp mọi chỗ đều cần cô trợ giúp, trị thương cho chiến sỹ, xem bệnh cho bọn họ, mỗi một dạng đều cần bạn, Ôn Uyển vội đến sứt đầu bể trán, mỗi nhân viên cứu hộ đều như vậy, không có phút nào ngừng nghỉ.

Cả tai họa hành hạ toàn bộ mọi người không còn hình dáng, Ôn Uyển bận rộn, Giản Dung ở tiền tuyến cũng thế, lấy quần áo của bản thân cho quần chúng, cả người ngâm trong nước không ngừng cứu người, thời gian ăn cơm uống nước cũng không có.

Trận lũ này kéo dài bốn ngày mới bắt đầu lui xuống, tức là tai họa cũng sắp kết thúc, tất cả binh lính cũng trở về đơn vị, cuối cùng công việc cứu hộ đã xong, sau khi hoàn thành cũng đến lúc bọn họ nên rút lui.

Giản Dung kéo thân thể mệt mỏi nặng nề đến cửa doanh trại, mấy ngày nay vẫn lo lắng cho Ôn Uyển, hoàn cảnh nơi này và cuộc sống tập quán nơi này tất cả đều khổ cực, cô nhóc này có thể gánh vác sao?

Đến lều trong doanh trại, chiến sỹ cấp nước và thức ăn, Giản Dung cũng không nhận, câu thứ nhất trong miệng chính là: “Ôn Uyển đâu, cô ấy có tin tức gì không?”

Anh vừa tới đây, suốt dọc đường cũng không để ý nói chuyện với cô nhóc, càng không có một câu lo lắng quan tâm, lúc ấy vẫn còn tức giận Ôn Uyển, không biết cô nhóc không tim không phổi nghĩ như thế nào, có thể giận anh không?

Lúc đang cứu người, bị nước lũ đánh vào, trong đầu anh chỉ có một suy nghĩ, đó chính là muốn gặp Ôn Uyển, cầu tai họa này sớm kết thúc.

Giản Dung còn chưa kịp ngồi xuống, chỉ nghe thấy doanh trưởng doanh một nói: “Báo cáo phó đoàn Giản, chị dâu, chị dâu đi theo đội chữa bệnh và chăm sóc, đi tiền tuyến, ngày hôm trước tôi còn gặp.”

Lúc thấy Ôn Uyển cậu còn lấy làm kinh hãi, Ôn Uyển rất bận, chỉ đơn giản hỏi thăm tình huống Giản Dung, rồi còn đi bận rộn công việc, hai người cũng không có thời gian nói thêm một câu, tình hình bây giờ như thế nào cậu cũng không biết.

Giản Dung vừa nghe xong, đôi mắt đỏ hoe trợn thật lớn, nhìn doanh trưởng doanh một, quát lên: “Cậu vừa nói gì?”

“Ngày hôm trước, tôi nhìn thấy chị dâu ở bên đường Tây.” Doanh trưởng doanh một mở miệng lần nữa, lúc tiếng nói rơi xuống, Giản Dung đã chạy ra ngoài, cả khuôn mặt cũng thay đổi màu sắc, vết sẹo nơi khóe mắt càng thêm sâu.

Cô nhóc này không muốn sống nữa sao? Nước lũ lần này rất nghiêm trọng, cô lại có thể xung phong nhận việc tới tiền tuyến, không quan tâm anh nữa? Không để ý đến cha mẹ mình nữa? Nhưng nghĩ như vậy, cũng biết đây là trách nhiệm của Ôn Uyển, đây là tính cách của cô nhóc kia, nếu đi theo, chuyện gì cũng có thể làm được.

Nước lũ rút lui, tất cả mọi người tiếp tục làm công việc cuối cùng, không bận rộn như trước nữa, nhưng toàn bộ đã đến cực hạn, thân thể cũng phải dùng ý chí cuối cùng chống đỡ, ăn ít, ngủ càng ít.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.