Quân Sủng: Ông Xã Mưu Sâu Kế Hiểm

Chương 23: Lại đứng tiếp!




Xe lắc lư, chạy cực chậm, Cố Nhất Nặc đần độn, tâm loạn như ma, chẳng sợ Lục Dĩ Thừa hiện tại liền ở bên người cô, gắt gao ôm cô, cô vẫn là cảm thấy hết thảy mấy thứ này không giống như thật.

Trạm tiếp theo rốt cuộc cũng tới, xe dừng lại, có mấy người xuống xe, Cố Nhất Nặc nhìn cửa xe, muốn từ trong lồng ngực Lục Dĩ Thừa lao ra, chạy như điên đào tẩu!

Lục Dĩ Thừa, bất động.

"Không phải nói, vừa tới trạm liền xuống xe sao?" Cố Nhất Nặc chỉ chỉ cửa xe, cuối cùng một người muốn xuống xe cũng đã đi xuống rồi, cửa xe nháy mắt liền đóng lại!

"Lại đứng tiếp."

"Lại, lại đứng tiếp?" Cố Nhất Nặc ngẩng đầu, nghênh coi ánh mắt hắn, cô cảm giác ánh mắt hắn nóng rực như vậy, không giống hắn một chút nào.

Cô lập tức cúi đầu, tim không tự chủ được đập nhanh hơn.

Tuy rằng, đây là ở trên xe bus, hắn ôm cô như thế cũng làm cô có cảm giác rất khẩn trương, lại khống chế không được hồi tưởng đến sự việc phát sinh trong một đêm mưa kia......

Lục Dĩ Thừa hít một hơi thật sâu, cho rằng lại đứng thêm trạm nữa, hắn sẽ không lại có phản ứng mãnh liệt như vậy, kết quả......

Hắn không phải chưa tiếp xúc qua phụ nữ, nhưng chưa từng giống như bây giờ.

Hắn đã sớm biết, bản thân có một vị hôn thê, cho nên, đối với phương diện này tương đối khắc chế, năm tháng trải qua giai đoạn thanh xuân, ngược lại không có cái gì xúc động, hắn thậm chí có một đoạn thời gian, đều hoài nghi bản thân có phải là có vấn đề gì rồi hay không?

Sự thật chứng minh, hắn rất tốt.

Hai người mang theo hai tâm tư, kế tiếp, ai cũng không có lên tiếng.

Mặt trời chiều ngã về tây, sắc trời dần dần tối sầm xuống, cầu vồng chiếu sáng lên thành phố G vừa mới vào đêm, bên ngoài xe, ánh đèn đan xen, xe lại đến trạm, vừa mới ngừng lại, Cố Nhất Nặc dùng sức lực toàn thân đem Lục Dĩ Thừa đẩy ra, vội vàng nhảy xuống xe, lung tung hướng tới một phương hướng mà chạy như bay!

Lục Dĩ Thừa đuổi theo xuống xe, phát hiện bóng dáng kia đã hoà nhập vào trong đám người, tìm không thấy!

Tiểu Lưu vẫn luôn đi theo chiếc xe bus kia, cách mấy chiếc xe, vừa thấy Lục Đại thiếu xuống xe, lập tức thò ra ngoài cửa sổ xe vẫy tay, "Đại thiếu, đại thiếu!"

Lục Dĩ Thừa nghe được Tiểu Lưu gọi, chạy bộ qua, kéo cửa ra lên xe!

"Đại thiếu, Nhất Nặc tiểu thư đâu? Cô ấy không phải cùng cậu ở trên xe bus sao?"

Không đề cập tới cái này còn đỡ, nhắc tới cái này, Lục Dĩ Thừa sắc mặt liền đen thui giống đáy nồi, "Lái xe!"

"Trở về sao?"

"Không quay về? Cậu còn muốn đến quảng trường đi dạo?"

"Không, không, giao lộ phía trước tôi liền quay đầu." Tiểu Lưu cũng không dám lên tiếng nữa, bên trong xe không khí rất thấp, cậu ta không kiềm chế được cả người run lên.

......

Cố Nhất Nặc xuống xe, mãi cho đến khi bản thân chạy hết nổi mới tựa vào một cái cây ven đường, dừng lại há to miệng thở hổn hển.

Cuối cùng cũng chạy thoát được! Cô vừa mới gặp được người kia, nhất định không phải Lục Dĩ Thừa, trong trí nhớ của cô, Lục Dĩ Thừa không phải như thế.

Hắn chán ghét cô tới cực điểm, làm sao có khả năng sẽ ôm cô, sẽ đối với cô xúc động như vậy.

Cô che lại vùng ngực đau đớn, quay đầu nhìn lại hướng cô vừa chạy tới, trong đám người qua lại, cũng không có bóng dáng Lục Dĩ Thừa, âm thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi, lại cảm thấy trong lòng trống trơn.

Đem cặp sách mang trên lưng gỡ xuống, cầm trên tay, lang thang không có mục tiêu, hướng phía trước đi đến.

......

Cố gia

Trên bàn cơm xếp tràn đầy thức ăn đẹp mắt, vì chúc mừng thành tích của Cố Minh Tuyết.

Cố Minh Tuyết làm xong bài tập xuống lầu, phát hiện Cố Nhất Nặc còn chưa có trở về.

Là không có mặt mũi trở về sao? Hôm nay ba chúc chúc mừng thành tích của cô ta, Cố Nhất Nặc muộn như thế còn chưa trở về, nhất định là cố ý!

"Ba." Cố Minh Tuyết thân thiết gọi một tiếng.

"Tiểu Tuyết, bài tập làm xong rồi?" Cố Tùng Bác đứng dậy, đi qua chỗ con gái.

"Đúng vậy, làm xong rồi, chị còn chưa có trở về sao?" Cố Minh Tuyết cố ý hỏi.

"Có lẽ là đến Lục gia, chúng ta không cần chờ, hôm nay là ngày đáng để ăn mừng, chúng ta ăn cơm trước đi."

"Ba......" Cố Minh Tuyết gọi một tiếng, bộ dáng muốn nói lại thôi.

"Xảy ra chuyện gì? Có cái gì muốn nói, nói thẳng, có phải muốn được thưởng cái gì hay không?"

"Không, không phải. Chỉ là lúc con tan học, nhìn thấy chị, chị ấy...... Chị ấy....."

"Chị con xảy ra chuyện gì?"

"Chị ấy đi chung với Hứa Thụy......"

Cố Tùng Bác vừa nghe Cố Nhất Nặc đi chung với Hứa Thụy, tức giận đến sắc mặt xanh mét, "Nó còn dám cùng cái tên Hứa Thụy kia qua lại!"

"Ba, hôm nay Lục lão gia đến trường, còn giúp Hứa Thụy làm phỏng vấn gì đó, nói là Hứa Thụy cứu chị, đặc biệt tỏ vẻ cảm tạ."

"Tiểu Tuyết, con còn nhỏ, không hiểu mấy chuyện này. Lục lão gia làm như thế, hoàn toàn chính là vì thể diện Lục gia! Lục gia ném không dậy nổi người này!" Cố Tùng Bác tức giận đến hô hấp đều nóng nảy, cầm lấy di động mới nhớ tới, sau khi Tiểu Nặc rơi xuống nước, di động cũng vứt rồi, còn chưa có mua lại cái khác.

"Tùng Bác, anh đừng tức giận, Tiểu Nặc còn nhỏ, trở về sau này em khuyên bảo con bé thêm là được." Trình Thi Lệ tiến lên khuyên giải.

"Cái con nhỏ Tiểu Nặc này, bình thường cũng rất thuận theo, làm sao tôi cảm thấy gần đây nó giống như thay đổi thành một người khác? Nó như vậy, nếu là làm Cố gia chúng ta cùng Lục gia trở mặt thì làm sao bây giờ? Nếu là lúc trước, cùng Lục gia định ra hôn sự chính là Tiểu Tuyết thì tốt rồi!"

Cố Minh Tuyết trong lòng âm thầm vui sướng, Trình Thi Lệ nhìn cô ta một cái, cô ta lập tức đem một mạt vui mừng này che giấu.

Trình Thi Lệ đem Cố Tùng Bác kéo đến nhà ăn, "Tùng Bác, anh cũng bận rộn một ngày rồi, tới ăn cơm trước đi."

Cố Nhất Nặc đi đến cửa, hai chân đều nhức mỏi rã rời, đẩy cửa bước vào, liền thấy Cố Tùng Bác ngồi trên sofa, Trình Thi Lệ cầm hoa quả ân cần hầu hạ.

"Mày đi đâu? Muộn như thế mới trở về!"

"Không đi đâu hết." Cố Nhất Nặc lạnh nhạt đáp lại, đang chuẩn bị lên lầu liền nghe Cố Tùng Bác lại quát: "Mày lại đây cho ta, quỳ xuống!"

Cố Nhất Nặc xoay người đi tới, nhìn Cố Tùng Bác, "Ba, vì cái gì muốn con quỳ xuống, con làm sai cái gì?"

"Mày với cái tên Hứa Thụy kia làm ra nhiều chuyện xấu xa như thế, mày còn dám hỏi ta mày làm cái gì?" Cố Tùng Bác nói xong, giơ tay cho Cố Nhất Nặc một cái tát.

Cố Nhất Nặc suýt nữa ngã xuống đất, che lại gương mặt nóng rát của mình. Cô cho rằng, cô sẽ khóc lóc, sẽ cảm thấy đau lòng, ủy khuất, nhưng mà cái gì cũng không có, tâm cô thật bình tĩnh.

Cố Minh Tuyết chạy tới, ôm cánh tay Cố Tùng Bác: "Ba, xin ba bớt giận, ba nghe chị giải thích đi, nhất định là cái tên Hứa Thụy kia, hắn dây dưa với chị!"

"Nhìn em mày xem! Lúc này mà nó còn nói đỡ cho mày, còn mày lại vì một người ngoài mà vu cáo nó! Tiểu Nặc, con làm ba quá thất vọng rồi!"

"Thất vọng?" Cố Nhất Nặc hỏi ngược lại. Nghe hai chữ này, cô chỉ cảm thấy buồn cười.

"Mày đây là cái thái độ gì, mày còn dám cười? Ta nuôi không mày nhiều năm như thế!" Cố Tùng Bác nói xong, giơ tay lại muốn đánh tiếp!

Cố Nhất Nặc không hề né tránh, liền đứng thẳng tắp như thế, chỉ là, đau đớn như trong dự đoán không có rơi xuống, cô chậm rãi mở hai mắt, bóng dáng một người cao lớn thẳng tắp che ở trước mặt cô!

Cố Tùng Bác ngơ ngác nhìn người đang nắm cổ tay mình, Lục Dĩ Thừa! Làm sao lại là Lục Dĩ Thừa?!

Cố Nhất Nặc trong lòng, càng thêm giật mình! Hắn làm sao lại xuất hiện ở chỗ này?