Quan Thuật

Chương 2982: Đùa giỡn



Vì vậy, bất lộ thanh sắc, cởi quần áo ra.

- Tắm giặt một cái rồi ngủ, nghe nói ở trên mạng có thông tin, ngủ nude rất thoải mái, tối nay tôi cũng thử xem.
Diệp Phàm tự nói một câu, sau đó cởi nốt chiếc quần đùi ra, hơn nữa, còn đứng lên ngồi xuống mấy chục cái trước giường.

Diệp Phàm còn tự mình sờ soạng cái kia của mình cười nói, ‘ Cái này dường như lại khỏe hơn rồi, phụ nữ phải chết nhỉ’

Sau đó đi vào phòng tắm.

“Đồ dâm đãng, nhìn thấy cái kia thật xấu hổ chết được. Đợi chút nữa sẽ thiến nó”.
Vẻ mặt Mộc Nguyệt Nhi đỏ ửng, nằm im dưới gầm giường không dám cử động.

Khò khè khò khè, không lâu sau Diệp Phàm đã ngon giấc.

Ba giờ sáng, Mộc Nguyệt Nhi ném một vật gì đó, tin rằng hắn đã ngủ, cô từ từ bò từ dưới gầm giường lên.

Tay đột nhiên mở ra, ném một vật giống hình dáng tấm lưới cá lên trên giường Diệp Phàm.

- Trúng rồi, con cá này thật lớn.
Đột nhiên Diệp Phàm lại xoay người nói nhảm. Mộc Nguyệt Nhi nghe thấy, vội vàng giật lưới trở lại, nằm sát xuống đất yên lặng chờ ba phút, mới biết được người này đang nói mê.

- Nhiều cá quá, ông tung lưới đây.
Diệp Phàm lại nói thầm, tuy nhiên, lần này Mộc Nguyệt Nhi không dừng tay lại, chiếc lưới liền trùm lấy toàn bộ thân thể Diệp Phàm.

Mộc Nguyệt Nhi mỉm cười, thậm chí còn nghĩ đến sẽ treo Diệp Phàm trên cây để đánh.

Sau đó sẽ để hắn trần truồng rồi đưa đến tòa nhà của tập đoàn Hoành Không để mọi người chiêm ngưỡng. Làm như vậy mới hả giận a.

Ầm…

Cảm giác một lực mạnh truyền đến, lưới bị rơi xuống, Mộc Nguyệt Nhi không đứng vững nữa, thậm chí cả người đang cầm chiếc lưới cũng bị kéo tới trên giường.

Cảm giác một đôi bàn tay có sức mạnh rât lớn đang bóp chặt mình.

Con cá này thật lớn, miệng Diệp Phàm kêu lên, rất hưng phấn, chỉ cần một chút đã đưa được Mộc Nguyệt Nhi lên đây, chỉ cần một chút đã chiếm chọn được hai gò bồng đảo Mộc Nguyệt Nhi.

Con cá này không tệ, Diệp Phàm còn ra vẻ như chưa tỉnh, miệng chậc chậc than thở. Một bàn tay giữ lấy khiến Mộc Nguyệt Nhi không động đậy được. Khi hắn duỗi ngón tay, toàn thân Mộc Nguyệt Nhi tê rần, tự nhiên trở thành thịt cừu non.

Diệp Phàm lại bắt đầu động tác, hai bàn tay ma quỷ thật sự không khách khí đang vùng vẫy trên người Mộc Nguyệt Nhi.

Sờ mó một chút bộ ngực sau đó tới rốn. Tiếp tục khẽ luồn tay phía trước mông, hoạt động một chút sau đó di chuyển giống như một con rắn thăm dò vùng Đào Nguyên bí ẩn kia.

Mộc Nguyệt Nhi sợ tới mức kêu gào lên, tuy nhiên. Vừa mới hé miệng. Cảm thấy có một đầu lưỡi nóng như lửa thừa cơ tiến vào.

Gan dạ Mộc Nguyệt Nhi như muốn nứt ra, cô biết, nụ hôn đầu tiên trong 30 năm của mình đã bị hắn cướp đi, một tên háo sắc, tên du côn hạ lưu vô liêm sỉ đã cướp đi.

Tuy nhiên, tên lưu manh kia dường như không có ý định dừng lại. Ngọn lửa di chuyển. Không ngờ ở phía dưới cũng không trung thực một chút, cũng sắp đến chỗ cỏ thơm, đã đụng phải mấy cái cây tinh nghịch đang lộ ra những cọng cỏ nhỏ.

- Con cá này thật đúng là lớn, chẳng lẽ là người cá.
Rõ ràng Diệp Phàm còn đang nói thầm trong mơ. Mộc Nguyệt Nhi cắn răng lại.

- A…
Diệp Phàm hét một tiếng rất thảm, cuối cùng cũng tỉnh mộng.

Trên môi người này máu chảy đầm đìa, giống như vừa mới uống máu người.

- Rút tay lại, anh dám động vào phía dưới của tôi, Mộc Nguyệt Nhi tôi sẽ lập tức chết ngay trên giường của anh. Tin chắc rằng ngày mai sẽ trở thành một tin tức cực nóng.
Hai mắt Mộc Nguyệt Nhi đầy nước mắt. Trên má cũng có nước mắt. Cắn răng nói.

- Ha hả, việc này có thể làm khó cao thủ như tôi.
Hai mắt Diệp Phàm nhìn chằm chằm Mộc Nguyệt Nhi. Thản nhiên cười.

- Rốt cuộc anh muốn gì?
Mộc Nguyệt Nhi tức giận hổn hển.

- Không phải tôi muốn thế nào, mà là đêm hôm khuya khoắt cô mò tới giường của tôi làm gì.

Diệp Phàm tôi cũng không phải là thánh nhân, cũng không phải là Liễu Hạ Huệ đầu thai. Nhìn thấy hấp dẫn có thể chịu đựng được…, Diệp Phàm tôi chẳng phải thành thánh nhân sao.

Tuy nhiên, Diệp Phàm tôi không thể là thánh nhân, hơn nữa, bản thân cũng không muốn làm thánh nhân.
Diệp Phàm nói.

- Anh dám nói thêm một câu nữa tôi sẽ chết.
Mộc Nguyệt Nhi lại cắn răng.

- Cô có chết hay không có quan hệ gì tới tôi đâu? Tuy nhiên, trước khi chết, cô làm cho tôi sảng khoái một chút có phải hay không?
Diệp Phàm cười khan, như ma quỷ.

- Anh… Anh thực sự muốn làm như thế phải không?
Mộc Nguyệt Nhi hừ nói. Tuy nhiên, hơi thở của cô cũng dồn dập, nhũ đào trước mặt phập phồng dữ dội, đang thử thách thần kinh yếu ớt của Diệp Phàm, thật đúng là hương diễm.

- Làm chắc rồi.
Vẻ mặt Diệp Phàm đứng đắn.

- Được, tôi chết, anh chỉ có thể có được một cái xác chết thôi.
Mộc Nguyệt Nhi cắn nát môi, quyết định chắc chắn, bắt đầu nhắm mắt lại hành động.

- Cô chết không gặp được người thân của cô rồi.
Diệp Phàm đột nhiên nói, lập tức Mộc Nguyệt Nhi mở mắt ra, nhìn chằm chằm Diệp Phàm, đôi mắt nhìn lạnh ngắt, hỏi,
- Anh nói cái gì?

- Vân Hùng, không phải là ông nội của cô sao?
Cả người Diệp Phàm ngồi trên ghế sa lon, nhìn Mộc Nguyệt Nhi ngồi ở trên giường.

- Tên khốn khiếp không cần phải nói nữa, anh là tội phạm giết người!
Không ngờ được đột nhiên Mộc Nguyệt Nhi lại hét lên giống như bị cái gì kích thích.

May mà phòng của Diệp Phàm có cách âm, bằng không, thế nào cũng khiến cho tướng quân phòng bên cạnh sợ tới mức đang nằm trên giường phải nhảy dựng lên.

- Cô rất hận ông ta có phải không?
Diệp Phàm hỏi.

- Tôi có hận ông ta hay không có liên quan gì đến anh chứ?
Hai mắt Mộc Nguyệt Nhi có chút ngẩn ngơ, cả người nằm liệt trên giường.

- Mẹ của cô là Tống Mai, cha của cô là Mộc Cao Kiệt. Cô vốn là họ Vân đấy, bởi vì ông nội của cô là Vân Hùng, là chủ nhân của Chu Tước sơn trang.

Bà nội của cô là Mộc Hà Hương, khi Vân Hùng mang theo tiền quyến rũ Nhị Di Thái đi Hoa Kỳ, bà nội của cố là vợ chính cũng không có đi cùng.

Sau này, cha của cô lấy họ Mộc. Rốt cuộc là vì nguyên nhân gì mà các người hận Vân Hùng như thế?

Vì sao bà nội của cô không đi Hoa Kỳ?
Diệp Phàm ngồi vắt chéo chân châm một điếu thuốc.

- Anh điều tra thật rõ ràng, xem ra, anh đã sơm để ý tôi rồi có phải không? Có phải anh là do Vân Hùng mời đến để biện hộ giúp phải không?
Mộc Nguyệt Nhi lạnh lùng hừ nói.

- Tôi không có quan hệ với ông ta, tuy nhiên, hiện nay sức khỏe của ông nội cô không được tốt, tuổi tác lại cao, phỏng chừng cũng không sống được bao lâu nữa rồi.
Diệp Phàm hơi lắc đầu.

- Ông ta chết là xứng đáng, đáng lẽ phải chết từ lâu rồi.
Mộc Nguyệt Nhi mắng.

- Cô có bao giờ nghĩ tới, trong chuyện này có thể có cái gì đó hiểu lầm hay không?
Diệp Phàm hỏi.

- Không cần phải nói, tôi chán ghét phải nghe đến họ tên của ông ta. Ông ta là người vô tình, một tên Sói đùa giỡn tình cảm của người phụ nữ.
Mộc Nguyệt Nhi hừ nói.

- Không phải tôi đã từng nói ư, có lẽ trong chuyện này có hiểu lầm. Một khi sự hiểu lầm được cởi bỏ, mọi người có thể nhận lại nhau.
Diệp Phàm nói.

- Tôi có chết cũng không bao giờ nhận lại con sói này.
Mộc Nguyệt Nhi hừ nói.

- Cô nói thật không?
Diệp Phàm hỏi, từ từ đi gần tới giường. Hai mắt chằm chằm nhìn lên người Mộc Nguyệt Nhi.

- Hừ!
Mộc Nguyệt Nhi không để ý tới Diệp Phàm.

- Được rồi, cô đi đi. Sau này đừng tới quấy rầy tôi nữa, tôi là người tính tình không tốt. Lần sau cô sẽ không gặp may mắn như thế đâu.
Diệp Phàm đưa tay ra, Mộc Nguyệt Nhi được một phen từ trên giường bắn lên, tay cầm một con dao sắc, đâm điên cuồng vào Diệp Phàm.

Một tiếng rơi mạnh… Leng keng…

- Tôi nói rồi, đừng chơi nữa. Sự kiên nhẫn của tôi là có hạn.
Diệp Phàm làm hỏng con dao găm, cảnh cáo nói.

- Họ Diệp kia, anh phỉ báng thân thể của tôi, cướp đi của tôi. Tôi sẽ mãi mãi không bỏ qua cho anh. Trừ phi một ngày nào đó anh giết chết tôi. Còn không, anh đừng mơ tưởng có một ngày yên bình. Còn bây giờ tôi sẽ đi, không thèm ở lại nơi này thêm một phút.
Mộc Nguyệt Nhi nói một hòi, sau đó đi ra từ phía cửa sổ.

Diệp Phàm mở cửa, đem cây kim có máu này ra đưa cho Trương Hùng nói:
- Lập tức cho người đưa đến Hoa Kỳ để làm xét nghiệm DNA.

Trương Hùng gật đầu đi làm.

Sáng ngày thứ hai, Diệp Phàm vừa mới rời khỏi giường, nhận được điện thoại, nói là Kiều Viên Viên có động tĩnh rồi. Diệp Phàm lập tức sắp xếp đi thẳng đến thủ đô.

Khi trở lại Hồng Diệp Bảo đã là hơn bốn giờ chiều, phát hiện Xa Thiên cũng đã trở về.

- Bên kia có chuyện gì Lý Cường, nghe nói bên này có động tĩnh, tôi đã trở về. Dù sao hành động của Phí lão thái gia bất tiện, tôi sợ gặp nguy hiểm. Ngưu Bá không hiểu chuyện gì.
Xa Thiên đi sang một bên nói.

- Anh Diệp, anh đã về rồi.
Tuyết Hồng giống như một con bướm, liền nhảy vào trong lòng ngực Diệp Phàm.

- Ha hả, em gái, nhớ anh à?
Diệp Phàm duỗi nhẹ tay khẽ vuốt tóc cô bé.

- Nhớ.
Tuyết Hồng có chút do dự, cười nói.

- Cô khỏe không?
Xa Thiên đứng cách Tuyết Nha không xa kiếc mắt nhìn một cái, nhẹ nhàng hỏi.

- Tôi với anh không có quan hệ, không cần lấy lòng.
Tuyết Nha lạnh lùng hừ nói, căn bản cũng không biết mặt mũi Xa Thiên. Người này tương đối xấu hổ, vẻ mặt cười khổ.

- Ôi… Tuyết Nha, không nên như vậy chứ.
Diệp Phàm khuyên nhủ.

- Hừ!
Tuyết Nha lên tiếng, không để ý tới Diệp Phàm.

Diệp Phàm vội vàng vào phòng Kiều Viên Viên, kiểm tra một chút, có chút buồn bực nhìn Phí Đống.

- Đêm qua cô di chuyển quá nhiều, chúng tôi nghĩ cô ấy đã đến lúc đẻ, quân y tổng viện đã phái chuyên gia về đỡ đẻ đến đây chờ bất cứ lúc nào. Lần này có thể sẽ phải mổ để lấy em bé ra.
Phí Đống nói.

- Lão Phí có cmar thấy lo lắng không?
Diệp Phàm hỏi.

- Cảm giác là có, tuy nhiên, nhất định là không lấy được người, Có thể là cảm giác của tôi là xảy ra chuyện không may.
Phí Đống có chút buồn bực, nói.

- Ôi…
Diệp Phàm thở dài, Phí Đống lui ra ngoài. Diệp Phàm ngồi xổm bên cạnh giường Kiều Viên Viên lầm bầm lầu bầu một hồi.

- Viên Viên, em mau tỉnh lại đi, con của chúng ta sẽ ra đời, em tỉnh lại nhìn nó đi, chắc chắn sẽ rất vui mừng… Đến lúc đó, anh muốn cho em trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất trên thế giới. Để em mặc một bô áo cưới đẹp nhất…

Lúc ăn cơm chiều.

Diệp Phàm giật mình nói:
- Hôm nay tôi rất vui, mọi người ngồi xuống cùng ăn bữa cơm đi.

Tuyết Hồng không có ý kiến, bắt Tuyết Nha ra người ở cạnh mình. Còn Xa Thiên ngồi cạnh bên Diệp Phàm.

Mở mấy bình rượu đỏ, Diệp Phàm uống cùng Xa Thiên. Mà Tuyết Hồng bắt gặp ánh mắt của anh Diệp, tự nhiên không đếm xỉa đến, cùng Tuyết Nha uống. Hơn nữa Phí Điệp Vũ cũng vào góp vui, không khí lâp tức liền sôi nổi.

Trong lòng Tuyết Nha cũng khó chịu, mặc cho Tuyết Hồng trêu ghẹo mãi, không ngờ mãi mới vui vẻ uống.

Thấy Xa Thiên và Tuyết Nha đều có tám phần là say rượu, Diệp Phàm nhẹ nhàng búng tay. Đem độc diễm tình chi vào trong chén rượu của hai người.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.