Quan Thuật

Chương 30: Điểm tâm thơm cay



-Được…được được! Ông mày từ trước đến nay còn chưa gặp một thanh niên trẻ tuổi nào như cậu cả, to gan! Cầm đi! Có khí phách lắm!

Nhìn khuôn mặt non nớt của Diệp Phàm, Thái Đại Giang cũng cũng có chút tức giận, thầm nghĩ thằng ranh này cũng rất thẳng thắn. Loại người này nếu dùng được sẽ là một cao thủ siêu cấp, hơn nữa còn là một trợ thủ cực tốt, tâm kế cũng không nhiều.

Thái Đại Giang đột nhiên có cảm giác muốn bồi dưỡng trọng điểm Diệp Phàm, loại cảm giác vô cùng quái dị, vì thế cầm lấy bút sửa đổi mấy chữ rồi ném cho Diệp Phàm:

- Đi nhanh đi! Đừng không có việc gì cũng chạy về thị trấn, đem tâm trí đặt ở thôn đập Thiên Thủy đi, hừ!

- Cám ơn! Chủ tịch Thái, tôi đi đây, nhất định sẽ làm tốt công tác.

Diệp Phàm nhìn lướt qua phát hiện đổi thành sáu ngàn, suy nghĩ thấy cũng được rồi. Nếu thật sự chọc giận Thái Đại Giang, đoán chừng sau này hắn sẽ gây khó dễ cho mình, cho dù làm ra thành tích đoán chừng một câu nói của hắn cũng sẽ tiêu tan hết, dáng vẻ này nhất định là lợi bất cập hại, sau khi nhẹ nhàng đóng cửa lại nhớ ra gì đó lại đẩy cửa ra thò đầu nói:

- Tiểu Diệp xin chúc mừng chủ tịch thị trấn Thái, tôi đi đây!

- Được!

Câu nói này Thái Đại Giang thích nghe, hừ một tiếng, lẩm bẩm nói:

- Tên thanh niên này, cũng có chút thú vị. Dùng được thật sự là một nhân tài…

Khi Diệp Phàm đi qua hành lang nhìn thấy nhiều phòng ban đều có người thò đầu ra, trong mắt lộ ra thần sắc vô cùng phức tạp. Một số người lộ ra vẻ vui mừng trên nỗi đau của người khác, khóe miệng hiện ra nụ cười mỉa mai, giống như đang nói:

- Thằng ranh, đắc tội với Thái Đại Giang, ngươi chết chắc rồi.

Diệp Phàm bất chấp xông đi lĩnh tiền.

Sáu ngàn tệ tới tay, Diệp Phàm mới thở phào nhẹ nhõm.

- Mẹ kiếp! Cơ sở kinh tế quyết định kiến trúc thượng tầng, nói không sai chút nào. Không có tiền chẳng làm được cái cóc gì.

Diệp Phàm thầm mắng một câu, quay về phòng làm việc.

- Diệp tổ trưởng, uy phong lắm!

Lưu Trì cười chế giễu.

- Có ý gì vậy?

Diệp Phàm vờ hỏi, trong lòng cũng hiểu rõ chắc là chuyện tranh chấp với Thái Đại Giang.

- Người anh em, chủ tịch Thái không sung quân cậu sao?

Lưu Trì ra vẻ ngạc nhiên.

- Không có! Rất tốt.

Diệp Phàm mỉm cười nói:

- Một ngàn tệ của anh đến tay rồi chứ?-

- Mới vừa giao cho Lý muội muội.

Lưu Trì đùa giỡn.

- Ừ! Một ngàn tệ của tôi cũng cầm được trên tay rồi. Tổ trưởng Diệp, nghe nói cậu ở trên huyện lấy được mười hai ngàn tệ, như vậy là giỏi lắm rồi, không biết…cầm được trong tay bao nhiêu?

Lý Xuân Thủy nhỏ giọng hỏi, vách bên cạnh đang phát ra tiếng lạch cạch vì đang sửa chữa lại văn phòng làm việc của chủ tịch Ngô.

- Sáu ngàn!

Diệp Phàm có chút uể oải, cảm thấy bản thân mình không có bản lĩnh, trên huyện phát cho mười hai ngàn tệ, đến cuối cùng thiếu chút nữa đập bàn với Thái Đại Giang mới kiếm về được sáu ngàn, vừa tròn một nửa.

"A!", Lưu Trì và Lý Xuân Thủy đều thất thanh kêu lên, bốn con mắt mở to như chuông đồng.

- Ha ha! Là thiếu một chút!

Diệp Phàm cười khổ nói.

- Còn thiếu, cậu trâu bò thật, Lưu Trì tôi rất ít khi bội phục người khác, hôm nay tôi thật sự bội phục cậu rồi, sau này tôi sẽ kêu cậu là anh Diệp.

Vẻ mặt Lưu Trì nghiêm túc, lần này cũng không giống như đang nói đùa.

- Đúng vậy, tôi cũng gọi cậu là anh Diệp!

Lý Xuân Thủy giống như tìm được thần tượng, hai mắt bắt đầu hiện lên vẻ gì đó mà Diệp Phàm thấy không hiểu, cảm thấy có chút thần bí khó lường.

- Các người…Ý tứ chính là mười hai ngàn tệ có thể lấy về được sáu ngàn đã là rất tốt sao?

Diệp Phàm nghi ngờ.

- Không sai, anh Diệp, thị trấn Lâm Tuyền chúng ta nghèo khó, có một quy củ bất thành văn, đó chính là cấp trên cấp tiền phải nhìn lãnh đạo, lãnh đạo vui thì cho ba phần, lãnh đạo không vui thì cho hai phần, từ trước đến giờ chưa bao giờ có chia ra năm năm.

Lưu Trì ngẫu hứng đọc lên một bài vè.

- Thì ra là vậy! Nhưng! Được rồi. Nguồn: http://truyenfull.vn

Diệp Phàm tự nói một câu, nghĩ đến trong sáu ngàn tệ đó còn phải trích ra một ngàn tệ để mua chuột sói lông xanh cho anh Triệu ở cục tài chính huyện, cũng không biết con chuột đó có mua được hay không, tâm tình lại có chút buồn bực. Nhưng nghĩ đến may mà lần này kiếm tiền tổng cộng cũng kiếm được tám ngàn tệ, trừ đi một ngàn tệ chí ít cũng còn lại bảy ngàn tệ, đã xem như là hoàn thành nhiệm vụ vượt mức rồi.

Tiếp đó ba người lại nghiên cứu một hồi xem làm thế nào tiến hành bước công tác kế tiếp ở thôn đập Thiên Thủy.

- Lão Tần, anh không thắng, tôi cũng không thắng.

Tống Ninh Giang ngồi ở trong phòng làm vịêc của Tần Chí Minh cười ha hả.

- Ai! Tôi cũng không ngờ lão Thái lại quá đáng như vậy, mới bắt đầu ngay cả bốn ngàn tệ cũng dám nói ra, phải biết rằng ở đó là đập nước Thiên Thủy. May mà thằng ranh Diệp đó còn có chút gan dạ sáng suốt, giành lại được hai ngàn tệ.

Tần Chí Minh vẻ mặt có vẻ tán thưởng.

- Lần này Thái Đại Giang nghe nói chỉ gõ bàn một cái, đoán chừng thằng ranh Diệp đó đã treo số trong lòng hắn rồi. Lão Tần, chuyện này đối với chúng ta mà nói cũng không phải là chuyện xấu.

Tống Ninh Giang nói.

- Ừ! Thái Đại Giang gõ bàn, vung tay vậy thì chúng ta cũng nên làm chút chuyện gì đó chứ.

Tần Chí Minh cười thần bí.

- Nếu không ta gọi thằng ranh Diệp đó đến khích lệ nó một phen, Thái Đại Giang đem cây gậy thì chúng ta chìa củ cà rốt.

Tống Ninh Giang nói vẻ quỷ dị.

- Công tác của thằng ranh Diệp đó đích xác là làm rất tốt, nhưng chúng ta không thể biểu dương kịp rồi. Chiều nay tổ công tác quay về đập nước Thiên Thủy phải không, Lão Tống, buổi chiều ông cũng đi nghiên cứu thôn Thạch Bình, đem con Mitsubishi của chính phủ đi được rồi, thuận tiện đưa bọn họ đi một đoạn, ha ha.

- Lão Tần, ông là nói…

Tống Ninh Giang nhất thời không có kịp phản ứng, thầm nghĩ tôi nói muốn đi đến thôn Thạch Bình nghiên cứu lúc nào, suy nghĩ một chút cũng hiểu ra, gật đầu nói với Tần Chí Minh:

- Cao kiến!

Vào buổi trưa, Diệp Phàm, Lưu Trì, Lý Xuân Thủy chuẩn bị tới quán cơm Xuân Hương, một khi kiếm được mấy ngàn, tiêu tốn hơn mười mấy đồng khao cái bụng của mình một chút cũng bình thường, nếu quay về đập nước Thiên Thủy thì có tiền cũng chưa chắc được ăn. Mỗi bữa ở đó đều là khoai tây, khoai lang, cải trắng, lá cây, gặp phải tuần nào không giết heo thì trong dạ dày một chút chất béo cũng không có, đoán chừng…

- Tổ trưởng Diệp, nghe nói các cậu kiếm được mấy ngàn, bữa trưa hôm nay phải mời khách đấy.

Triệu Thiết Hải đứng ở cổng trụ sở, cười ha ha nói giỡn.

- Được, sở trưởng Triệu, vừa vặn gặp nhau, cùng đi ăn một bữa đi.

Diệp Phàm nhiệt tình chào hỏi, Triệu Thiết Hải cũng là người không tệ.

- Tổ trưởng Diệp, mời khách sao? Chúng tôi cũng đến thật đúng lúc! Được, chúng ta chúc mừng một chút tổ trưởng Diệp đi.

Chủ nhiệm phòng tổng hợp Thiết Minh Hạ ở phía sau cười nói.

- Chủ nhiệm Hạ, tài ba gì chứ, cùng uống mấy chén đi.

Diệp Phàm vui vẻ.

Sau đó Lưu Trì dứt khoát kéo thêm mấy người bằng hữu tới, Lý Xuân Thủy cũng gọi thêm hai người chị em tốt, cứ như vậy trước khi đến quán cơm Xuân Hương, số người vốn ba người đã thành 13 người, rầm rộ thiếu chút kéo tới khiến chị họ của Xuân Thủy, cũng chính là bà chủ của quán cơm Xuân Hương vô cùng vui mừng.

Diệp Phàm âm thầm nghĩ trong bụng, "Đội ngũ ăn cơm này thật sự dễ dàng lớn mạnh, Hoa Hạ thật sự là quốc gia không thiếu những kẻ vì thức ăn ngon, ha ha!"

Tất cả mọi người đi lên lầu, quyền gọi món ăn là do Diệp Phàm. Khi gọi thức ăn, bà chị Xuân Hương lấy ra một quyển vở giống như thực đơn đặt cạnh Diệp Phàm, vì Diệp Phàm cao tới 1,76m nên cặp bồng đào của Xuân Hương vừa vặn áp lên tay hắn. Khi Diệp Phàm bắt đầu gọi món ăn vẫn chưa để ý, sau khi gọi mấy đĩa cảm giác trên cánh tay hình như có thứ gì mềm mềm ma sát lên vô cùng dễ chịu. Hé mắt xuống nhìn mới phát hiện thì ra là đôi bồng đào của Xuân Hương đang ngọ nguậy trên cánh tay mình.

Trong lòng hắn rộn ràng, giả bộ gọi món ăn cố ý đưa cánh tay nâng lên cao, thoáng cái đã nâng đôi gò bồng đào của Xuân Hương lên.

Xuân Hương đương nhiên cũng giả vờ không biết, đôi gò bồng đào nặng nề đặt trên cánh tay cong cong của Diệp Phàm. Va chạm qua lại khiến mệnh căn bên dưới của Diệp Phàm không chịu được khảo nghiệm, dần dần ngẩng đầu lên. Kỳ diệu chính là khi cánh tay Diệp Phàm di động lên xuống, đôi gò bồng đào đó run rẩy càng dữ dội, từng đợt cảm giác tê tê từ trên cánh tay truyền tới.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.