Quán Trà Tình Yêu Của Tiễn Tiểu Háo

Chương 86: Năm mới (hoàn)



86, Năm mới - Cái Kết Hạnh Phúc

Hôm nay là đêm 30, Tiễn Tiểu Háo và Duy Duy tốt hơn mọi ngày, chưa đến năm giờ đã hưng phấn từ trên giường ngồi dậy, gây sức ép cho Sở Cố Hoài khiến nàng không thể ngủ ngon giấc, ngược lại Thước Thước thì không coi ai ra gì, kiên trì ngủ đến hừng đông, thỉnh thoảng còn ngáy.

“ Em làm ơn cho người khác ngủ đi, đừng dày vò chị nữa......” Sở Cố Hoài vô lực nằm ở trên giường oán giận.

“ Hôm nay là giao thừa, sao chị lại còn ngủ!” Tiễn Tiểu Háo trách nàng.

“ Em dậy giờ này bộ có người đón giao thừa cùng em sao?” Sở Cố Hoài nói xong lại nằm xuống ngủ tiếp.

“ Mau dậy nhanh, dán câu đối xuân xong sau đó về nhà......” Tiễn Tiểu Háo chạy đến bên giường lay lay Sở Cố Hoài.

“ Bây giờ còn sớm mà......” Sở Cố Hoài trừng mắt nhìn Tiễn Tiểu Háo.

“ Mẹ mẹ......” Ngoài cửa truyền đến giọng nói nhỏ nhẹ của Duy Duy.

“ Oh, bảo bối cũng dậy rồi!” Tiễn Tiểu Háo như là tìm được đồng minh, nàng lập tức xông tới, lôi Duy Duy đến bên giường.

“ Nhìn đi, Duy Duy đã thức, chị còn không chịu dậy sao.” Tiễn Tiểu Háo nói Sở Cố Hoài.

“ Hơ......Thật không có biện pháp làm khó dễ em.” Sở Cố Hoài thở dài, sủng nịch nhìn Tiễn Tiểu Háo, sau đó xốc chăn lên rời giường.

“ Lạnh quá, mặc thêm quần áo rồi đi đánh răng rửa mặt.” Tiễn Tiểu Háo vội vàng đem quần áo bên giường phủ thêm cho Sở Cố Hoài.

“ Ừm.” Sở Cố Hoài quay đầu cười với Tiễn Tiểu Háo.

“ Mẹ mẹ, giao thừa có phải rất vui?” Thấy Sở Cố Hoài vào phòng tắm, Sở Duy Tiêu vội vàng lôi kéo Tiễn Tiểu Háo vẻ mặt chờ mong hỏi nàng.

“ Đúng a, qua bà ngoại hỗ trợ dán câu đối, làm sủi cảo, cùng nhau ăn cơm tất niên, buổi tối cùng nhau đốt pháo, xem pháo bông, đúng rồi, còn có thể thu được rất nhiều rất nhiều hồng bao á. Hí hí, cậu cả, cậu hai, cậu út còn có ông,bà nội ngoại, ông cố khẳng định đều cho con và Thước Thước hồng bao rất lớn.” Tiễn Tiểu Háo cười a a nói.

“ A......” Sở Duy Tiêu thẩn thờ trừng mắt nhìn.

“ Sao vậy, không thích?” Tiễn Tiểu Háo thấy phản ứng của Sở Duy Tiêu, nhất thời không hiểu.

“ Không phải...... Chỉ là cảm thấy...... Giống như đang nằm mơ......” Duy Duy nhỏ giọng nói.

“ Nằm mơ? Sao lại có ý nghĩ như vậy, hử?” Tiễn Tiểu Háo ôm lấy Sở Duy Tiêu, thân mật nhéo nhéo cái mũi nhỏ của hắn.

“ Con chưa bao giờ cùng người nhà đón giao thừa.” Sở Duy Tiêu đem đầu tựa vào người Tiễn Tiểu Háo.

“ Thời khắc giao thừa con chỉ có thể thấy được những đứa trẻ chơi pháo hoa ở bên ngoài, bọn hắn cười rất vui vẻ. Duy Duy ở trong phòng vừa lạnh lại vừa đói......rất khó chịu.”

“ Ngoan, đều là quá khứ. Hiện tại con hạnh phúc hơn rất nhiều người rồi đúng không?” Tiễn Tiểu Háo cười hỏi.

“ Vâng, rất hạnh phúc, tất cả mọi người đều tốt với Duy Duy, hơn nữa các bạn học rất ngưỡng mộ con á, có cha mẹ lợi hại như vậy.”

“ Ha ha, cái này đúng rồi. Mẹ nói cho con biết, hôm nay về nhà bà ngoại phải biết ăn nói một chút. Vừa vào nhà thì phải thưa mọi người, như vậy mới có hồng bao, hì hì, lúc mẹ còn nhỏ đều làm thế, mỗi năm giao thừa đều đi lang thang gõ cửa từng nhà dùng miệng ngoan ngoãn lấy hồng bao, hàng năm đều lấy rất nhiều hồng bao, cậu út con ghen tỵ muốn chết. Ha ha ha......” Tiễn Tiểu Háo nhớ tới chuyện trước đây, cười đến dị thường gian trá.

“ Ôi trời, hình như không cẩn thận nghe được cái gì đó.” Lúc này, Sở Cố Hoài từ phòng tắm đi ra. Cố ý cười nói.

“ Chị......”

“ Chị cái gì?”

“ Chị, chưa nghe gì hết đúng không!”

“ Chị nghe được.”

“ Lão công

“ Tiễn Tiểu Háo vội vàng buông Duy Duy, chạy đến làm nũng với Sở Cố Hoài.

“ Ngoan lắm.” Sở Cố Hoài cười nựng nựng mặt Tiễn Tiểu Háo.

“ Kia......”

“ Yên tâm đi, không nói cho người khác biết.”

“ Hí hí, chị Cố Hoài đối với em tốt nhất......” Tiễn Tiểu Háo nịnh hót.

“ Em nha, thật là mất hình tượng. Thoạt nhìn tưởng đâu rất ngoan, hình tượng và nội tâm một chút cũng không ăn nhập với nhau.”

“ Biết thì tốt, nói ra để làm chi.” Tiễn Tiểu Háo liếc Sở Cố Hoài, lôi kéo Sở Duy Tiêu ra cửa phòng.

Dùng xong điểm tâm và dán câu đối, Tiễn Tiểu Háo dẫn Duy Duy với vẻ mặt hạnh phúc ra cửa trước, Sở Cố Hoài thì ôm Thước Thước đang ngủ say đi theo phía sau.

“ Đừng dùng tay dụi mắt, có vi trùng.” Sở Cố Hoài đem cái tay đang dụi mắt của Thước Thước bỏ xuống.

“ Ưm......” Thước Thước dùng âm mũi lên tiếng, xoay người ôm cổ Sở Cố Hoài, rồi tiếp tục ngủ.

“ Tiểu Háo, em xem, hôm nay chị không thể lái xe, em đến đây đi.” Sở Cố Hoài nhìn nhìn tiểu bảo bối đang ngủ say trong lòng mình.

“ Được rồi, em lái.” Tiễn Tiểu Háo tiếp nhận chìa khóa xe Sở Cố Hoài đưa, ngồi vào vị trí lái.

Hôm nay tâm tình cả nhà đều rất tốt, trong xe bật nhạc vui tươi, Tiễn Tiểu Háo mở ra cửa kính xe, không khí mát mẻ của sớm hôm làm cho các nàng càng thêm thư sướng, Tiễn Tiểu Háo thỉnh thoảng hát vài câu theo nhạc, Sở Duy Tiêu kể chuyện vui ở trường cho Tiễn Tiểu Háo và Sở Cố Hoài nghe.

Rất nhanh đã đến “Nương gia”* (Nhà mẹ đẻ) của Tiễn Tiểu Háo, lúc này Thước Thước mới thật sự thức dậy.

“ Mẹ, chúng con đã về.” Tiễn Tiểu Háo ở ngoài cửa hô.

“ Cả sân đều nghe được, con nha......” Tiễn mẫu mở cửa, thuận tiện trách móc một tiếng.

“ Ai nha, hôm nay là đêm 30, đừng nói là nàng. Ai, tới rất sớm a.”

“ Đúng a, ngày hôm qua mẹ phân phó.”

“ Mau vào, mẹ đang làm nhân sủi cảo, lát nữa Đại ca Nhị ca con và Tần Tây sẽ tới, ôi, đến, bảo bối, lại đây, bà ngoại, bà nội hôm nay chuẩn bị rất nhiều đồ ăn ngon cho các con.” Tiễn mẫu một tay ôm Thước Thước, một tay lôi Duy Duy vào phòng, từ trong ngăn tủ lấy ra thiệt nhiều đồ ăn vặt, từng món từng món được đặt trên bàn. Thước Thước và Duy Duy vây quanh Tiễn mẫu, ánh mắt luôn nhìn chằm chằm những thứ này.

“ Mẹ, không nên nuông chiều bọn chúng như vậy, những thứ này đều cho chất bảo quản, chất phụ gia....vân vân, không tốt cho sức khỏe.” Tiễn Tiểu Háo vội vàng tiến lên ngăn cản.

“ Ôi trời, giao thừa mới ăn mà, mẹ đang vui vẻ, sao lại làm mẹ cụt hứng chứ.” Tiễn mẫu mở ra một bịch khoai tây chiên, nhét vào tay Sở Duy Tiêu.

“ Ừm, hôm nay cho bọn hắn ăn đi, dù sao cũng ăn không được bao nhiêu.” Sở Cố Hoài đồng ý nói.

“ Được rồi, mẹ nói này, để dành bụng, đêm nay ăn tiệc lớn.” Tiễn Tiểu Háo cười cười nói với hai đứa trẻ.

“ Duy Duy rất nhanh gật đầu.”

“ Ngoan lắm, vậy đến phòng khách với ông ngoại đi, bà ngoại và mẹ con phải làm sủi cảo.” Tiễn mẫu vỗ vỗ đầu Duy Duy, xoay người định vào bếp tiếp tục làm sủi cảo.

“ Mẹ, đem sủi cảo và nhân bánh lấy ra đây đi, mọi người cùng nhau làm, đúng lúc có thể dạy Duy Duy gói một chút.” Sở Cố Hoài đề nghị.

“ Oh. Ý kiến hay.” Tiễn mẫu đồng ý nói.

Mới vừa đem sủi cảo và nhân ra, chuông cửa liền vang, nghe bên ngoài nhao nhao, đã biết đây là một đám người.

“ Chắc chắn là Đại ca Nhị ca con.” Tiễn mẫu vừa nói với Tiễn Tiểu Háo, vừa đi mở cửa.

Vừa mở cửa, Tiễn mẹ mẹ đã bị một đám người ngoài cửa làm hoảng sợ. Gia đình Tiễn gia coi như đều đã đến đông đủ.

“ Đúng lúc lắm, mẹ mới vừa đem sủi cảo và thịt đem ra gói, đến, nhanh rửa tay rồi cùng nhau gói sủi cảo.” Tiễn mẫu hưng phấn nói.

“ Vâng

“ Tất cả mọi người không có dị nghị, chia nhau đi về hướng phòng tắm cùng nhà bếp rửa tay.

Ngay từ đầu, toàn bộ mọi người vây quanh bàn gói sủi cảo, trong đó tính ra Tiễn mẫu, Tiễn Tiểu Háo và Tiễn Nhị gói đẹp nhất, những người khác đơn thuần chỉ là đến góp vui, Tiễn Đại ca, Tiễn Tần Tây và Chung Giai gói sủi cảo không những xấu mà còn bị bể.

Tiễn Tiểu Háo vừa gói vừa cười nhạo hai người bọn họ, cuối cùng Tiễn Nhị ca vẫn là đau lòng Chung Giai, đem sủi cảo của hắn đến trước mặt mình.

“ Đến, Duy Duy lại đây với cậu hai này, cậu hai dạy con gói.” Tiễn Nhị ca ngoắc ngoắc Sở Duy Tiêu.

“ Vâng.” Sở Duy Tiêu ngoan ngoãn lại, học bộ dáng của Tiễn Nhị ca cầm lấy sủi cảo.

“ Làm như vầy, sợ dính tay thì làm ướt tay trước. Đúng rồi, oh, chính là như vậy, thực thông minh......” Tiễn Nhị ca khen ngợi.

“ Tất nhiên rồi, là đứa nhỏ do em một tay dạy dỗ có thể không thông minh sao.” Tiễn Tiểu Háo không chút khách khí nhận hết công lao về mình.

“ Bớt đi.” Tiễn Tần Tây nói.

“ Mọi người ai có tiền xu, đều giao ra đây.” Tiễn mẫu reo lên.

“ Năm nay vẫn tuân theo quy củ?” Tiễn Đại ca hỏi.

“ Đúng vậy, ai ăn trúng tiền xu sẽ được một lễ vật đặc biệt.” Tiễn mẫu cười nói.

“ Năm trước con nhớ là tiểu muội ăn trúng, năm nay nhất định là A Giai của con sẽ được giải.” Tiễn Nhị ca giơ ngón tay cái biểu tượng like quả quyết.

“ Anh! Thật là mơ mộng hão huyền!” Tiễn Tiểu Háo tức giận nói.

“ Các con nha, còn chưa ăn gì hết mà ồn ào cái gì, đến, bỏ đồng xu vào sủi cảo a.”

Tiễn mẫu dùn nước sôi rửa tiền xu, rửa sạch xong sau đó cho vào trong nhân sủi cảo.

Sau khi gói sủi cảo xong, mọi người bắt đầu dán câu đối xuân, trong phòng cũng dán đầy những dòng chúc mừng này nọ.

Không lâu sau Sở gia cũng đến đông đủ, bữa trưa ăn vô cùng ít, chỉ có món mì xào và canh thịt viên, Tiễn mẫu cố ý muốn mọi người dành bụng để buổi tối ăn cơm tất niên.

Buổi chiều trôi qua thật dễ chịu, Tiễn Đại ca và Tiễn Nhị ca đem bàn, ghế dựa ra sân, trên bàn bày biện dĩa bát tiên, món gì cũng có. Tất nhiên, Tết không thể thiếu hột dưa. Hạt dưa đỏ, hạt dưa đen, hạt dưa trắng...... Cái gì cũng có.

Cả nhà ngồi ở trong sân vừa đập hạt dưa vừa nói chuyện phiếm, Tiễn Tiểu Háo vòng tới vòng lui, hết ngồi chỗ nay rồi ngồi chỗ khác. Thật sự rất vui.

Chưa đến 4 giờ, Tiễn Tiểu Háo và Tiễn Nhị ca đã bị Tiễn mẫu lôi vào nhà bếp hỗ trợ, những người còn lại tiếp tục ngồi trong sân chơi đùa với Thước Thước và Duy Duy, tán gẫu chuyện cũ. Nói trắng ra chính là đợi cơm ăn.

“ Chuẩn bị ăn cơm......”

Nỗ lực hơn 3 tiếng, Tiễn mẫu, Tiễn Tiểu Háo và Tiễn Nhị ca rốt cuộc làm xong cơm tất niên, Tiễn mẫu bảo Tiễn Tiểu Háo đi gọi mọi người, còn bà cùng Tiễn Nhị ca ở trong phòng dọn bát đũa, bưng thức ăn.

“ Nhanh như vậy?”

“ Ôi, thơm quá.”

“ Đói chết mất.”

“ Mau vào nhà......”

Mọi người phản ứng không đồng nhất, nhưng đều không hẹn mà cùng đứng lên đi vào nhà.

“ Oa......”

“ Trời......”

“ Thiệt nhiều đồ ăn......”

Ngoại trừ ngạc nhiên, vẫn là khâm phục......

Sủi cảo, cải xào, sườn xào chua ngọt, cá sốt chua ngọt, vịt quay, gà luộc, đậu hủ, giò heo kho đậu tương..................

Phong phú đến mức làm người ta nói không nên lời, phần lớn đều là món ăn gia đình nhưng hương thơm thật mê người.

“ Không chịu nổi, thơm quá......” Tiễn Tần Tây trừng mắt nhìn nói.

“ Mau ngồi xuống ăn nha, đứng nhìn làm gì. Ah, mọi người muốn uống rượu không?” Tiễn mẫu hỏi.

“ Bà thật là...... Năm mới lúc nào mà chẳng có rượu.” Tiễn phụ đứng lên, đem rượu quý lấy ra, lấy thêm vài chung rượu, rót một ít, đặt ở trước mặt những thành viên có thể uống rượu.

“ Đến, uống rượu qua bàn này, uống nước ngọt qua bàn kia.” Tiễn phụ nói.

Bởi vì nhiều người, cho nên cơm tất niên cũng chia hai bàn. Tiễn Tiểu Háo và Sở Cố Hoài chăm hai đứa nhỏ nên ngồi ở bàn nước ngọt, cả nhà ăn cơm tất niên với bầu không khí sôi nổi.

Tiễn Tiểu Háo may mắn ăn trúng tiền xu, khiến nàng cao hứng đến thiếu chút nữa bật dậy.

“ Mẹ! Lễ vật lễ vật!” Tiễn Tiểu Háo hét to.

“ La hét cái gì, sợ bị mất phần hả?” Tiễn mẫu oán trách nói.

Sau đó hai người vào phòng, bà lấy một hộp quà xinh đẹp đưa cho nàng.

“ Cho con xem, con muốn coi là món gì.”

“ Hiện tại xem cái gì, về nhà mở ra.” Tiễn mẫu nói.

“ Được rồi......” Tiễn Tiểu Háo mặt mày hớn hở đáp ứng.

Ăn xong cơm tất niên, hiển nhiên là đến tiết mục phát lì xì quan trọng nhất, trước đây Tiễn gia không có trẻ con, tất cả mọi người đều lì xì cho Tiễn Tiểu Háo nhưng năm nay lại khác, những bao lì xì vốn thuộc về Tiễn Tiểu Háo tự nhiên đều đến trên tay Thước Thước và Duy Duy.

“ Nhiều quá, đủ rồi đủ rồi......” Tiễn Tiểu Háo vội vàng ngăn cản mọi người liên tục lì xì cho Sở Duy Tiêu.

“ Sao lại đủ rồi, trưởng bối lì xì là việc làm có ý nghĩa đến, cầm lấy.” Tiễn phụ không nghe Tiễn Tiểu Háo, vẫn lì xì cho Sở Duy Tiêu.

“ Cám ơn ông ngoại!”

“ Ôi, ngoan lắm, ông ngoại chúc Duy Duy học giỏi, vạn sự như ý trong năm mới.”

“ Dạ vâng......”

Phát lì xì xong cũng gần 8 giờ, mọi người đều theo phong tục truyền thống là ngồi ở sô pha vừa nói chuyện phiếm vừa xem chương trình đón xuân trên TV, thỉnh thoảng bình luận một chút về chương trình.

“ Không hay bằng năm trước.”

“ Tạm được, anh cảm thấy tiểu phẩm không tệ.”

“ Ừm, nhưng cách nói không hài hước gì hết.”

“ Em cho rằng yêu cầu của anh quá cao......”

“ Chậc, ba, diễn viên mà ba thích ý, tên gì...... ưm.”

“ A, là......”

“ Ha ha ha ha......”

Tiễn Tiểu Háo cho rằng, gia đình sum họp đại khái chính là như vậy đi, tựa hồ nàng đã vô tình có được thứ mà nhiều người dùng cả đời để đạt được.

Quên mất là ai đã từng nói, tình yêu thật sự là tin tưởng chỉ có mình mới có thể đem hạnh phúc đến cho đối phương. Sở Cố Hoài mang lại hạnh phúc ình nhiều hơn bất cứ ai khác nhưng còn mình thì sao? Liệu mình có cho nàng hạnh phúc giống như vậy?

Tiễn Tiểu Háo quay đầu nhìn nhìn bên cạnh Sở Cố Hoài đang nở nụ cười, nàng cũng híp mắt cười, đáp án dĩ nhiên là chắc chắn rồi, hơn nữa không chỉ một chút.

“ Khoảnh khắc đếm ngược thời gian đã đến, mọi người cùng nhau đếm ngược, nghênh đón năm mới......” Trên TV, người chủ trì cười nói, màn hình lớn phía sau cũng đã chuẩn bị tốt......

“ Mười, chín, tám, bảy, sáu, năm, bốn, ba, hai......” Mọi người đếm ngược theo người chủ trì.

“ Một!”

“ Chúc mừng năm mới!!!!!!!!!!”

Ngoài cửa pháo hoa hòa cùng dây pháo đồng thời vang lên, vô cùng náo nhiệt. Trong phòng mọi người ồn ào vui vẻ, tất cả mọi người kích động và hạnh phúc nói “ Chúc mừng năm mới.”

Tiễn Tiểu Háo chìm đắm trong hạnh phúc ngọt ngào, nàng lặng lẽ nắm tay người yêu bên cạnh.

“ Năm mới vui vẻ, honey.”

Sau đó, nàng thấy được nụ cười ấy lại nở trên môi người yêu như lần đầu gặp nhau ở quán trà...

Vẫn khiến trái tim nàng xao xuyến như ngày xưa...

________________________________________

Hẹn gặp mọi người ở tác phẩm khác nhé ^^

Cám ơn đã theo dõi đến cuối truyện.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.