Quân Tử Chi Giao

Chương 61: Tục thiên Đồng thoại [2]



Nhậm Ninh Viễn vừa về tới nhà, Nhạc Phỉ liền hỏi: “Cậu, cậu đưa đồ cho chú ấy chưa?”

“Đưa rồi.”

“Cậu cũng không nên tùy tiện cho người nào đó đi đưa chứ, thế chẳng khác nào cháu không có thành ý, không đáng làm bạn.”

Nhậm Ninh Viễn mỉm cười nói: “Cháu yên tâm, cậu tự đi.”

“Vậy cũng được. Thế chú ấy có nói gì không?”

“Không.”

Nhạc Phỉ không cam lòng hỏi lại: “Một câu cũng không?”

“Đúng vậy.”

Nhạc Phỉ rất không cao hứng: “Chú mập cũng thật là.” Lo nghĩ còn nói: “Ai, chú mập nhất định cho rằng cháu đùa giỡn nên chú ấy tức giận rồi. Cậu, cậu thật không cảm thấy cơm chú mập làm ăn ngon lắm sao?”

Nhậm Ninh Viễn khẽ nhíu mày: “Nói sau đi. Không phải làm cơm ngon là có thể mở cửa tiệm. Mở quán mà không có khẩu vị riêng, không có kĩ năng bí truyền thì rất khó làm được, cháu viết kế hoạch ra đã rồi hẵng nói.”

“Rõ ràng chỉ là việc nhỏ…”

“Mở quán cơm là việc nhỏ, nhưng nếu cháu ngay cả việc nhỏ cũng làm không tốt thì là chuyện lớn.”

Tài nghệ nấu ăn của người nọ cũng không tệ lắm, nhưng chưa đạt tới sự tinh tế, có lẽ do có hương vị rất quen thuộc của gia đình nên mới khiến người cảm thấy thoải mái, đây là ưu điểm. Nhưng đầu tư không phải nhẹ nhàng như vậy, tuy rằng chỉ là một quán nho nhỏ, lỗ lã một trăm cũng không sao, nhưng tuổi Nhạc Phỉ còn rất trẻ, mỗi một bước đều nên kiên định, ‘vui đùa một chút’ nhiều lắm sẽ dễ dàng dẫn đến lỗ mãng.

“Hơn nữa, cháu chơi cũng đủ rồi, nên trở về trường học cho tốt.”

Đứa cháu này của anh đậu vào ngôi trường có tiếng cũng chẳng thèm đi học, việc chính không làm, còn việc kinh doanh chẳng đứng đắn thì thật ra làm rất sinh động.

Đua xe, chơi nhạc, cũng đã từng làm qua tay săn tin thành công. Chơi tới nửa vòng trái đất rồi thì nói rằng phải định hướng đi cho cuộc sống hiện tại của bản thân, thế là chạy về trong nước lưu lạc, một vài ngày trước mới bị nắm về.

Giới trẻ ngày nay tâm tư mẫn cảm một cách kỳ lạ, bọn chúng nghĩ gì đã không còn là việc cha mẹ có thể khống chế.

Nhạc Phỉ vẫn còn làu bàu: “Cậu có đưa số điện thoại cho chú ấy chứ? Sao một cuộc cũng chưa gọi tới vậy nè? Chú mập thật sự là một chút nghĩa khí cũng không có, còn nói là bạn gì chứ.”

“Là cháu tự mình tình nguyện thôi. Ngay cả tên cũng không biết, có người bạn như thế sao.”

“Biết chú ấy gọi là mập mạp là được rồi, họ cũng gọi cháu là Tiểu P mà.”

Nhậm Ninh Viễn không đồng ý: “Hôm nay cậu tới, anh ta ngay cả đầu cũng chẳng ngẩng lên, người và người nói chuyện với nhau mà phép lịch sự tối thiểu cũng không có, người như vậy đối với cháu cũng chẳng có thành ý gì đâu.”

“Tại chú ấy ít nói thôi.” Nhạc Phỉ tiếp tục giải thích, “Nhưng quan hệ giữa cháu với chú ấy cũng tốt lắm, nhân duyên của chú ấy cũng tốt nữa, có một cô rất thích chú ấy đó.”

Nhậm Ninh Viễn không cho ý kiến gì, chỉ cười.

“Hừm, cậu đừng kỳ thị người mập chứ, chú mập gầy đi sẽ không khó coi đâu, chú ấy như bây giờ mà còn có duyên phận mà. Khẩu vị của cậu cũng chưa thấy nhiều cao cấp lắm, chú mập mà gầy đi, nói không chừng cũng chẳng kém người ở đầu giường cậu.”

Sắc mặt Nhậm Ninh Viễn bỗng nhiên trầm xuống, một lát sau mà mới nói: “Đi ăn cơm đi.”

“Con đừng nói lung tung.” Lê Nhược quay đầu lại giáo huấn con trai, “Đó là người bạn đã qua đời của cậu con.”

Nhạc Phỉ biết sai rụt vai lại: “Cháu xin lỗi.”

Khúc Kha cũng xuống lầu, vì để phá vỡ xấu hổ, Nhạc Phỉ liền chào con bé: “Tiểu Kha, tới đây giúp anh ném thử cơm đi nè, bạn anh làm đó. Anh muốn cùng chú ấy mở quán cơm, cần một lá phiếu của em.”

Nhiều hộp cơm đã dùng lò vi ba hâm nóng qua, Khúc Kha mở nắp ra, liền “A” một tiếng, nhìn trong chốc lát mới nói: “Cũng có người làm cơm như thế nữa sao.”

Những hộp cơm mẫu mà mập mạp làm có rất nhiều loại, đây là cho trẻ con ăn, có rất nhiều cà rốt, rau, cơm làm thành gương mặt của gấu mèo.

“Thật nhớ quá đi mất…”

“Em cũng từng ăn qua cơm như vậy rồi hả?”

“Lúc em vào tiểu học, ba thường làm như vậy cho em ăn.”

“Hiện tại thì sao?”

Khúc Kha nhìn thoáng qua Nhậm Ninh Viễn, người kia vẫn trầm mặc như cũ, con bé lại nhìn hộp cơm trước mắt: “Ba mất rồi.”

Nhạc Phỉ càng thêm xấu hổ: “Anh rất tiếc…”

Nhậm Ninh Viễn đột nhiên hỏi: “Tiểu Phỉ, bạn của cháu bắt đầu từ lúc nào mở sạp bán?”

“Cháu cũng không biết, khi cháu tới chú ấy đã bán lâu rồi.”

“Người đó bao nhiêu tuổi? Là người ở nơi nào?”

“Ừm, cháu không biết…”

“Vậy cháu biết cái gì?”

Nhạc Phỉ có chút không hiểu: “Chú mập ít khi nói chuyện, làm sao cháu biết được chứ. Mà có chuyện gì vậy?”

Nhậm Ninh Viễn lo nghĩ, lắc đầu: “Không có gì.”

Cụ thể là gì cũng không thể nói nên lời, chỉ là dường như có thứ gì nổi lên, thoáng cảm thấy không an ổn.

Hôm sau rời nhà đi làm, Nhậm Ninh Viễn tiện đường ghé qua con phố kia, mà mập mạp cũng đã không bán nữa, hỏi những người bán hàng rong lần đó thì đối phương trả lời: “Hình như là bị bệnh, ngày hôm qua trời mưa anh ấy dọn hàng xong là hôm nay không thấy đến.”

“Có biết anh ấy ở đâu không?”

“Tôi cũng không rõ. Tìm anh ấy có chuyện gì sao?”

“Cũng không có gì, “Nhậm Ninh Viễn dừng một chút, “Cám ơn.” Nghĩ rằng đó là một nhà ba người, mà người anh nghĩ tới cho dù thật sự sự theo trong đất sống lại, cũng là cô đơn một mình mà thôi.

Chuyện này Nhậm Ninh Viễn rất nhanh liền quên đi, quán giải trí mới khai trương, gần bảy mươi hai giờ không ngủ không nghỉ ngơi được, đông như trẩy hội, người phải xã giao nhiều lắm, tất cả mọi người khó tránh khỏi bận rộn đến mười phần. Đương nhiên, kẻ vào cổ vũ càng quyền quý thì cũng nói lên chỗ đứng của anh ngày càng cao, việc làm ăn phát triển đến mức này đã nói anh đã có thể đạt được tất cả mọi thứ.

Dưới lầu tiếng động lớn nói cười quá ồn ào, Nhậm Ninh Viễn đứng trong phòng nơi tầng cao, xuyên thấu qua tấm thủy tinh nhìn thành thị bên dưới.

Những người đi đường như con kiến. Anh, tại cảm giác bao trùm hết thảy này, cứ mãi cảm thấy thiếu thứ gì đó.

Mơ hồ như được nghe một lần nữa người kia hô to gọi anh, giọng đầy ngưỡng mộ, đầy tin cậy.

“Lão Đại.”

Nhậm Ninh Viễn dọ dẫm ngồi xuống ghế. Kỳ thật đã một năm rồi, đã sớm nên chấp nhận, người khác cũng đã hát xong bài ca thân thích hoặc đau buồn.

Huống chi lúc người kia còn sống, thậm chí cho tới bây giờ anh và người nọ cũng chẳng có mối liên hệ nào.

Anh chẳng có địa vị để mà bi thương, thống khổ lâu đến thế. Vậy nên anh thoạt nhìn luôn bình tĩnh trước sau như một, vẫn hệt như trước kia.

Đúng vậy, người nọ chẳng là gì, thật sự rất nhỏ bé. Người nọ rời khỏi anh chỉ như anh mất đi một con đinh ốc mà thôi.

Nhưng những linh kiện nơi ngực anh lỏng lẻo hết cả rồi.

Anh vẫn có thể vận chuyển, chẳng qua không bao giờ an ổn nữa. Thiếu đi đinh ốc kia, ngực vĩnh viễn có tạp âm, trong dòng thời gian dài đằng đẵng này tưởng như sắp tan chảy, ngay cả đứng cũng đứng đứng không vững.

“Ngài Nhậm, phía dưới vẫn chờ ngài…”

Nhậm Ninh Viễn đưa lưng về phía người mới tới, khoát tay. Rồi anh đứng lên, chỉnh quần áo, trên mặt đã là vẻ bình tĩnh: “Chuẩn bị cho họ nâng cốc tốt đi.”

Đêm nay trạng thái của Nhậm Ninh Viễn không phải tốt lắm, uống nhiều quá một chút sẽ không thoải mái, Diệp Tu Thác cùng đi với anh ra ngoài thay đổi không khí. Xe chạy được đoạn, Nhậm Ninh Viễn đang tựa vào ghế đột nhiên ngồi thẳng dậy: “Dừng xe.”

Xe nhanh chóng dừng sát lề, Nhậm Ninh Viễn dùng sức mở cửa xe: “Vừa rồi tôi nhìn thấy cậu ấy.”

Diệp Tu Thác biết anh nói điều gì, bắt lấy cánh tay anh: “Ninh Viễn, cậu đừng như vậy, Khúc Đồng Thu đã chết rồi.”

Một tháng sau lễ tang người kia, Nhậm Ninh Viễn thường xuyên như thế. Anh không tin người đó đã chết, trong mắt anh, nơi những người qua đường tựa hồ luôn có bóng hình người nọ.

Đúng vậy, những người đàn ông gầy trên đường nhiều lắm, người nào nhìn cũng đều giống như đã từng quen biết.

Nhậm Ninh Viễn cố chấp nói: “Không, tôi thật sự thấy cậu ấy.”

Nhưng ngoài xe cái gì cũng không có, cửa hàng cơm bên cạnh đã đóng cửa dọn hàng, vào thời gian lúc đêm khuya thế này, người lui tới trên đường cũng không phải là người đàn ông trung niên có nhà để về. Xe ngừng một lúc, chung quy vẫn chạy đi.

Mập mạp đi từ trong tiệm cơm ra, cầm trong tay túi đồ ăn Quan Đông.

Quán cơm đã đóng cửa, đồ ăn Quan Đông bán không hết cũng đã xử lý xong, chỉ cần tươi cười là có thể dễ dàng. Mập mạp đổi chỗ bán, khiến một ngày không có thu nhập, nghỉ ngơi vài ngày trước đã là cực hạn.

Mập mạp không có chiếc lưỡi biết nói lời ngon tiếng ngọt để mời chào việc bán buôn, có thể kiếm chút tiền tất cả đều là bởi vì mập mạp chịu khó hơn so với người khác.

Giống một buổi tối mùa đông thế này, không có buôn bán gì, mọi người liền nhịn không được trở về nhà chui vào chăn, trên đường chẳng có mấy ai, cũng chỉ còn mỗi mập mạp ngồi đó. Mỗi người đều muốn về nhà, chỉ có mập mạp còn có năng lực trông coi, bán thêm được một hay hai món. Mập mạp dựa vào tính kiên nhẫn gấp bội và lòng kiên trì để duy trì việc kiếm kế sinh nhai.

Đêm nay đặc biệt lạnh, người mở quán không nhiều lắm, khách hàng cũng ít, mập mạp ăn chút đồ ăn cho đỡ đói, lại ngồi một hồi lâu cũng chẳng có ai đi ra ngoài, ngay cả người dừng lại xem cũng không có.

Rốt cuộc có người đi về phía mập mạp. Mập mạp cúi đầu nhìn sạp của mình, đôi chân chậm rãi đến trong tầm nhìn, cuối cùng dừng lại trước mắt mập mạp, cách chưa quá một thước.

Mập mạp không hề động đậy, chỉ ngồi im lặng chờ. Đôi chân kia gập lại, ngồi xuống, rồi sau đó một bàn tay cầm lấy một cái bật lửa: “Cái này bao nhiêu tiền?”

“Mười lăm đồng…” Giọng phát âm có chút hàm hồ, người khách nghe vẫn hiểu, lấy tiền ra thanh toán. Mập mạp cúi đầu đưa tiền thối lại. Sau đó đôi chân ấy lại đi xa.

Mập mạp tiếp tục ngồi, có chút nhẹ nhõm và thất thần. Cũng khó trách người quen cũ này nhận không ra mập mạp. Mập mạp bây giờ đã trở nên già và mập hơn, mập hơn cả so với thời gian đi học, cả người đều béo phệ, hoàn toàn thay đổi. Ở nơi sạp ven đường này, ngay cả đồng sự lúc trước đi qua đều đi thẳng, không liếc mập mạp tới một cái.

Thật sự không thể đợi được nữa, đến thời gian dọn dẹp, mập mạp dọn đồ đạc xong, vác túi trên vai đi về. Buổi tối lạnh như thế, mập mạp chỉ nhớ mỗi chuyện sau khi về rồi thì sẽ nấu cho mình một chén mì thật nóng.

Mập mạp ở nhà một lầu, nói chính xác hơn là nửa tầng hầm ngầm, ngoại trừ thiếu ánh sáng và ẩm ướt, thì kỳ thật cũng tốt. Lúc xoay chìa khóa vào cửa, chợt nghe phía sau có người gọi: “Khúc Đồng Thu.”

Mập mạp theo bản năng nhẹ quay đầu, đến khi ý thức được, trong nháy mắt liền nổi lên một thân da gà.

Chưa kịp phản ứng, người nọ đã ở trước mặt mập mạp, khí thế ấy làm mập mạp hoảng hốt lo sợ. Cổ tay bị giữ chặt.Taymập mạp lạnh như băng, còn bàn tay đối phương thì nóng bỏng, cứ như là bàn tay ấy là chiếc còng bằng bàn ủi treo vào.

“Là cậu sao, Khúc Đồng Thu.”

Mập mạp bị nắm đến vô cùng đau đớn, không khỏi run run nói: “Ngài, ngài nhận sai người rồi…”

Người nọ vẫn ghì chặt tay mập mạp, dùng sức rất lớn, khiến xương cổ tay mập mạp kêu răng rắc, cơ hồ phải gãy đi.

Ánh sáng nơi ngọn đèn đầu đường không đủ sáng ngời, nhưng cũng miễn cưỡng có thể làm cho họ thấy rõ mặt đối phương.

Người nọ vẫn là diện mạo ngay thẳng khiến người khác phải chịu áp lực như trước. Nhậm Ninh Viễn chính là Nhậm Ninh Viễn, ngoại trừ một chút dấu vết thời gian, thứ gì cũng chẳng thay đổi. Mà mập mạp chính là mập mạp, rất đỗi bình thường, mập đến mức này thì vẫn là gương mặt ục ịch, giống những người mập khác, chẳng có sự khác nhau nào đáng nói.

“Khúc Đồng Thu.” Người nọ dùng giọng nói chắc chắn nhưng cũng có chút sợ hãi, run rẩy.

“Thưa ngài, ngài nhận sai người rồi.”

Hai người giằng co căng thẳng, Nhậm Ninh Viễn đột nhiên bỏ một bàn tay ra, sờ gương mặt mập mạp, rồi đến cổ, sau đó là ngực. Trái tim dưới bàn tay ấy thình thịch đập, tiếng đập ấy rất rõ ràng, và rất chân thật.

“Cậu còn sống.”

Mập mạp cảm giác được người nọ run lên, khiến chính bản thân mập mạp cũng run theo. Trên mặt người đó không biết là biểu tình gì, tựa như ở trong con ngõ tắt nhỏ bắt được một du hồn.

“Khúc Đồng Thu.”

Mập mạp không biết lấy sức từ đâu ra, đột nhiên giãy tay người kia ra, chạy như điên. Anh chạy trốn một cách chậm chạp, người nọ bắt lấy anh, anh ném chiếc bao vào mặt người nọ, rồi sau đó chạy trốn, tiến vào trong ngõ hẻm nơi bóng đêm chẳng khác nào mê cung.

Con ngõ nhỏ rất quanh co, ngay cả tài xế tắc xi cũng chưa chắc hiểu rõ ràng. Mập mạp chui loạn trái phải một trận, chạy trốn đến đầu đầy mồ hôi, thở hồng hộc, rốt cuộc không chạy nữa, dừng lại, hai tay chống đầu gối, thở hổn hển nửa ngày.

Phía sau cũng không có người theo kịp, anh biết mình đã cắt đuôi được Nhậm Ninh Viễn.

Nhưng anh cũng hiểu, người kia chẳng khác nào đang ở sau lưng anh.

Anh biết cuộc sống yên tĩnh của mình đã kết thúc. Anh phải bắt đầu một vòng lẩn trốn mới.

Một năm trước anh đã từng một lần suốt đêm chạy trốn, kỳ thật anh cũng không biết khi đó anh muốn trốn chạy đến nơi nào, dù sao chưa trốn được bao xa đã bị người theo đuôi, dồn đến trong ngõ hẻm.

Bộ dạng đối phương như tên tù vượt ngục, có lẽ đã mất kiên nhẫn, đợi đến khi anh đi lạc thì bước lên quyền đấm cước đá, đánh cho đến khi anh không thể cử động, sau đó trấn lột sạch sẽ từ đầu tới chân anh, ngay cả áo khoác và giày cũng lấy mất.

Sau đó anh xem tin tức nơi ti vi ven đường, phía dưới là dòng chữ cảnh báo về ‘tội phạm tử hình vượt ngục’, phía trên chính là thông báo về tại nạn xe trên đường cao tốc, miêu tả về chiếc xe và người bị hại.

Trong đầu như có điện chớp lửa phun, trong nháy mắt anh bất chợt hiểu được.

Anh ý thức ra, ‘bản thân mình’ đã biến mất trên cõi đời này.

Tên tội phạm đã được an táng thay anh, anh đã ‘chết’. Từ nay về sau anh có thể không tên chẳng họ mà bắt đầu sống một lần nữa, sẽ chẳng còn ai trói buộc anh, thoát khỏi những con người kia.

Sống lại một lần nữa cũng không phải dễ dàng như vậy. Anh bị cướp sạch, ngay cả thân phận cũng không có, lại bị đánh cho không ra hình dáng gì. Nếu đã ‘chết’ rồi thì lại càng không dám lui tới nơi nhiều người mà mình thường tới, không dám giao tiếp cùng người khác, ban ngày đều trốn tránh.

Anh bắt đầu dựa vào rác rưởi phế phẩm mà sống qua ngày, tìm chút đồ ăn và thứ gì đó có thể bán. Công việc ấy bẩn và thối không chịu nổi, vất vả đến trăm bề, vậy mà cũng phải tuân thủ luật lệ, bị mọi người xung quanh khinh bỉ, nhưng thu nhập lại nhiều hơn so với anh tưởng tượng.

Rác rưởi nhiều lắm, mỗi ngày nhặt phế phẩm đổi bán, ấm no rất nhiều, anh cũng dần tiết kiệm được một ít tiền. Có tiền rồi, anh học theo người khác mở sạp bên vỉa hè, bán một ít hàng.

Trong cuộc sống khốn khổ ấy, anh ngược lại như được thổi khí vào, mập hơn. Anh cái gì cũng chẳng muốn, cũng chỉ ăn no, làm việc, rồi ăn no, rồi làm việc, cuộc sống mệt nhọc, nhưng rất đơn giản, không quá nhiều gánh nặng.

Tất cả mọi người cảm thấy Khúc Đồng Thu đã chết. Anh cũng cảm thấy một cách rõ ràng rằng bản thân mình đã chết.

Những người anh đã gặp, những việc đã trải qua tưởng như cả một đời, mà anh đã qua cầu Nại Hà, uống Mạnh bà thang. Cuộc đời con người qua đi bị nhét vào đường chết, sau đó anh có thể giống một con người khác, bắt đầu một cuộc sống mới.

Tuy cuộc đời mới này so với trước kia càng thêm thấp hèn, khốn khổ hơn, và rằng rất mệt nhọc gian khổ, nhưng anh, rốt cuộc có được một mảnh an bình.

Mà hiện tại anh ngay cả loại này an bình cũng không thể có.

~*~

Mập mạp gõ cửa ba bốn lần thì cô ra mở cửa, Bối Bối nhìn thấy anh cũng vô cùng vui mừng, chạy tới muốn ôm anh. Cô nhìn vào vẻ mặt chật vật của anh, ngay cả đồ vật này nọ cũng bị mất, vội hỏi: “Chuyện gì vậy? Anh gặp cướp sao?”

Mập mạp vẫn còn thở: “Tôi có thể ở nhờ nhà cô một lúc được không?”

Cô rót cho anh chén nước ấm: “Uống miếng nước trước đi. Đừng khách sáo với tôi, anh ở bao lâu cũng được.” Cô biết mập mạp không có ý xấu, cũng đã gặp qua dáng vẻ chồng mình khi trốn nợ, đối với loại trốn tránh và vẻ mặt sợ hãi này rất quen thuộc.

Mập mạp nằm trên ghế sa lon cũ nơi phòng khách, sắc trời từ tối tới tận cùng dần sáng hơn, anh thế nào cũng chẳng ngủ được. Phần cuộc đời anh muốn vứt bỏ hiện tại đuổi theo anh, khiến anh ngay cả thở cũng cảm thấy khó khăn.

~*~

Liên tục vài ngày đều không gặp lại bóng dáng mập mạp, Nhậm Ninh Viễn quả thực cũng gần cảm thấy chính bản thân mình đêm đó uống rượu say, rồi sau đó nằm mộng, ở trong mộng thử thăm dò mua đồ của người nọ, theo dõi, rồi sau đó chỉ thiếu một chút nữa thôi là có thể bắt lấy. Nhưng Nhậm Ninh Viễn đã tìm được túi của mập mạp, những thứ ấy đều là sự thật.

Diệp Tu Thác và Dung Lục vẫn không tin, họ chỉ cảm thấy đó có lẽ là một người qua đường chẳng may bị quấy rầy. Nhưng Nhậm Ninh Viễn cho tới bây giờ chưa từng hoài nghi chính bản thân mình.

Trên đời này nếu chỉ có một người nhận ra được người kia, vậy kẻ đó chỉ có thể là Nhậm Ninh Viễn.

~*~

Mập mạp không dám về nhà, cũng không dám tiếp tục mở sạp bán, huống chi ngay cả đồ cũng bị mất.

Anh đi hưởng ứng lệnh triệu tập làm công việc tạm thời, làm nhân viên vệ sinh. Vì việc ngắn hạn nên công ty kiểm tra đối chiếu không nghiêm khắc lắm, giấy chứng minh giả cũng qua được.

Anh lại chịu được khổ nhọc, thế là người ta liền mướn anh. Tòa nhà này là khu giải trí lớn nhất thành T vừa mới khai trương, nhiều trò chơi mới lạ, khách khứa cũng nhiều, trước khi tới nơi này anh còn không biết trên đời có nhiều kẻ lắm tiền nhàn rỗi như vậy.

Là nhân viên vệ sinh nên luôn phải làm từ sáng sớm đến tối khuya, không thể để khách gặp được, mệt đến thắt lưng cũng chẳng thể thẳng lên.

Công việc gồm khuân vác, quét dọn, lau chùi, khử trùng. Lúc nghỉ anh ăn không vô, ngủ cũng chẳng được, tuy rằng biết thành T lớn như vậy, việc gặp lại Nhậm Ninh Viễn lần nữa thật sự rất nhỏ, trong lòng vẫn lo âu, hoảng sợ, vài ngày thì gầy bớt đi.

Hết giờ làm, mập mạp mua chút đồ ăn, đi về nhà cô. Anh ở tạm nơi ấy, mỗi ngày đều chủ động làm vài món ăn. Đi tới cửa gặp một người đàn ông, trong bóng đêm cũng không có ý ở lâu, đối phương hùng hùng hổ hổ đi xa. Mập mạp vừa vào cửa, chỉ thấy trong phòng giống như vừa có kẻ trộm tới, rất lộn xộn.

Cô ngồi dưới đất, tóc tán loạn, trên mặt có cả nước mắt.

Mập mạp hoảng sợ, vội đi tới dìu cô lên: “Chuyện gì vậy, có chuyện gì?”

“Vừa rồi A Siêu trở lại lấy tiền, anh ấy có lẽ muốn đi cờ bạc…”

“Lấy tiền? Sao cô còn tiền mà đưa anh ta.”

“Tôi có cất một số, nhưng tiền đó là muốn để về sau dùng cho Bối Bối đi học, con bé cũng nên đi nhà trẻ…”

Mập mạp quẳng đồ lên bàn: “Như vậy sao được! Anh ta vừa mới đi phải không? Để tôi đuổi theo.”

“Mập mạp…”

Mặc kệ cô ở phía sau gọi đến thế nào, mập mạp cũng xoay người ra khỏi cửa. Chưa cần đuổi theo xa thì vượt qua gã được gọi là A Siêu kia, mập mạp giữ lấy gã từ phía sau. “Anh đứng lại.”

Gã khó chịu quay đầu: “Chuyện gì?”

“Anh trả tiền lại cho A Mỹ, tiền đưa anh hết rồi, mẹ con cô ấy lấy gì mà sống? Nào có kẻ làm chồng như anh?”

A Siêu đánh vợ thì chẳng nương tay, nhưng có mập mạp to con như vậy ở đây, lòng gã cũng sinh băn khoăn, chỉ đẩy mập mạp ra trước, mắng: “Liên quan gì đến thằng như mày?”

Mập mạp mất thăng bằng, lảo đảo lùi về phía sau hai bước. A Siêu vừa thấy người này không phải kẻ chuyên đánh nhau, lá gan to lên: “Thằng mập chết tiệt, người không ra người bày đặt trông coi việc kẻ khác.”

Cô cũng đã chạy tới, vội vàng nói: “Mập mạp, anh đừng nói lý với anh ấy…”

Gã ta vừa nhìn thấy liền “Chà” một tiếng: “Tao còn phải nói mà, sao lại lên quan đến thằng ấy, hóa ra các người cùng một giuộc.”

“Anh đừng nói bậy!”

Gã ta dầy mặt ra, đến gần mập mạp: “A, nói ra thật là, chừng này tiền còn chưa đủ cho tao chơi được bao nhiêu, tao đang lo tiền không đủ mà. Vợ tao không có tiền, mày thằng gian phu nhất định có phải không?”

Cô cầu xin nói: “Anh đừng đùa nữa…”

“Có lầm không vậy, tao đùa ấy hả? Thiếu nợ thì trả tiền, chuyện hết sức tất nhiên.”

Mập mạp không hiểu tại sao: “Tôi nợ anh cái gì?”

“Nợ gì? Mày đừng xấu vậy chứ, làm gì có kẻ chơi với vợ người ta mà không trả tiền?”

Mập mạp bị nói đến cả gương mặt đỏ bừng: “Anh, anh là thằng khốn, không phải người…”

Lúc này không đợi A Siêu ra tay, mập mạp thụi trước một đấm vào mặt gã: “Thằng khốn, trả tiền lại cho cô ấy!”

Hai người xông vào đánh nhau, mập mạp chất phác đến mức nào thì cũng chẳng thể bại bởi gã ốm tong teo này, sau khi hai người mặt mũi đều bầm dập, anh rốt cuộc ngồi trên A Siêu, gập cánh tay đối phương ra sau lưng, thở phì phò nói: “Lấy tiền ra!”

Gã ta xuýt xoa kêu đau, móc ra một cọc tiền. Mập mạp lấy tiền trả lại cho cô, lau máu nơi khóe miệng, cũng không thèm quan tâm A Siêu còn sau lưng, hùng hùng hổ hổ kéo cô: “Đi về thôi.”

Cô vừa đi vừa nức nở, mập mạp bèn an ủi: “Không có việc gì đâu, dù sao mặc kệ anh ta làm ầm ĩ như thế nào, tiền vẫn không thể đưa. Có tôi ở đây, cô cũng không cần sợ bị anh ta đánh.”

Anh giống như trước đây, cũng không am hiểu đánh nhau. Nhưng so với bản thân mình trước kia, trong sự yêu đuối càng dễ dàng sinh ra lòng căm phẫn.

Có lẽ vì anh đã hiểu, trên đời này không có chúa cứu thế, nhân vật nhỏ bé chỉ có thể dựa vào đôi bàn tay của chính mình. Sự thật có khi sẽ làm người dũng cảm.

Bôi một chút cồn cồn i-ốt lên chỗ bị đánh, ngày hôm sau mập mạp cứ theo lẽ thường đi làm nơi khu giải trí, làm vệ sinh xong lại nhặt vài thứ. Phế phẩm vẫn có thể bán lầy tiền, mỗi ngày thu hoạch được một ít cũng khiến anh rất vui mừng.

Mập mạp vừa lau dọn nhà vệ sinh xong, lúc đang muốn đi ra ngoài thì đúng lúc có khách bước vào.

Bình thường loại tình huống này xảy ra là do anh không tính đúng thời gian, xoay người cúi đầu lui ra ngoài là được. Lần này mới vừa lui đến cửa, lại nghe khách nói: “Khoan đã.”

Mập mạp vừa nghe thanh âm đã biết gặp phiền phức, quả nhiên người nọ trên mặt còn sưng phù, chính là A Siêu ngày hôm qua mới vừa đánh nhau.

“Anh Cao, chính là thằng đó.” Với kẻ bên cạnh, A Siêu đến mười phần như tên lẽo đẽo theo chân chó. “Thằng đó cầm tiền của em, hại tối hôm qua không vượt qua được, lỡ một hồi phát tài của chúng ta.”

Người được gọi là anh Cao nhìn về phía mập mạp: “Mày chính là thằng đoạt tiền của anh em tao?”

Mập mạp còn chưa kịp nói gì đã bị đạp một đạp thật mạnh vào bụng, trước mắt nhất thời biến thành màu đen, anh xoay người ngồi xổm xuống, trên đầu và lưng đã bị đánh thêm vài đánh, còn bị một đá lên mũi, máu lập tức chảy ra.

Nhân viên an ninh nghe thấy động tĩnh vội đi tới ngăn lại: “Mong ngài đừng gây rối.”

Anh Cao buông tay ra: “Gây rối? Không có mắt sao. Thằng đó là lau sàn nhà, không thấy à.”

“Thật ngại quá…”

Hắn ta rít thuốc, nhìn người run rẩy trên mặt đất: “Trên đất có khói bụi kìa, mù hay sao mà không thấy? Cẩn thận coi chừng bị trách cứ đấy.”

Nhân viên làm việc và khách lui tới đều tụ tập lại nhìn, mập mạp bị như thế hiển nhiên là bị trừng phạt, nhưng chẳng ai dám nói gì. Anh Cao này là một đầu lĩnh lưu manh có vài phần địa vị, ai cũng không dám trêu chọc.

Mập mạp quỳ trên mặt đất lau tàn thuốc lá rơi xuống và máu chảy ra từ mũi. Anh còn đang mặc đồng phục làm việc, chỉ cần đối phương không ngang nhiên đánh đập thì họ phải phục vụ khách hàng như thượng đế, tức giận gì cũng đều phải nhẫn nhịn, giữ vững lấy phẩm chất phục vụ.

Hắn ta lại dùng giày nhọn đá vào mặt anh, ác ý nói: “Lau sạch mới thôi. Thằng mập chết tiệt, mấy giờ mày hết giờ làm? Anh em bọn tao phải chờ để mời mày ăn bữa khuya ngon miệng nữa chứ.”

Ý tứ trong lời ấy không cần nói thẳng, người nghe cũng đều rõ, đêm nay mập mạp sẽ chẳng hay ho gì, loại lưu manh xã hội đen này không có nhân tính, việc đánh chết người coi như việc nhỏ.

Đột nhiên vang lên giọng đàn ông, hỏi: “Chuyện gì?”

Vẫn là tên được gọi anh Cao phản ứng trước, vội quay đầu cười nói với người đi vào cùng mấy người nữa: “Ngài Nhậm.”

Không khí lập tức trở nên khác biệt, loại việc này quậy lớn thế nào thì cùng lắm là mời chủ quán nơi đại sảnh lại đây, không nghĩ tới có thể gặp phải ông chủ. Ông chủ rất ít khi tự mình xuống thị sát nơi tầng này, rất nhiều người tới hôm nay mới biết hóa ra ông chủ cao như thế.

Người nọ nhìn lướt qua hiện trường, trên mặt thản nhiên: “Ngài Cao đây có ý kiến gì với nhân viên phục vụ của chúng tôi?”

Người nọ không có ý bao che khuyết điểm, thậm chí còn mang theo chút tươi cười, nhưng mà ngay cả A Siêu dù không biết “Ngài Nhậm” là nhân vật thế nào, ở trước mặt người nọ cũng chẳng dám mở miệng nói chuyện.

Anh Cao cười liên tục, nói: “Không có, không có, phục vụ rất tốt, chúng tôi chỉ tùy tiện nhờ lau khói bụi chút thôi.”

Nhậm Ninh Viễn vừa cười, nói: “Bên này hình như là khu cấm hút thuốc.”

Anh Cao không nói hai lời, lập tức ăn mẩu thuốc lá còn trên miệng, tự tát cho mình một bạt tai, cười nói: “Ngài xem, là tôi sơ ý.”

Nhậm Ninh Viễn không hề làm gì, hai gã kia liền như chuột thấy mèo, chạy như tè cả ra quần.

Một người với vẻ mặt ngay thẳng và bình thản như thế khiến người khác bị áp lực lớn hơn bất kỳ thứ gì.

Mập mạp vẫn cúi đầu, không nhìn tới, đội lại chiếc mũ đồng phục bị rớt, cầm lên đồ quét dọn, xoay người lặng yên không một tiếng động rời đi.

Nhậm Ninh Viễn nhìn anh, bất chợt kêu một tiếng: “Dừng lại.”

Mập mạp cứ cúi gầm đầu như chưa từng nghe thấy, cầm đồ đạc đi về phía trước, chưa đến hai bước phía sau đã bị giữ lại, vệ sĩ thấy anh khả nghi đã bắt lấy anh.

Nhậm Ninh Viễn ý bảo vệ sĩ buông tay, rồi sau đó nói: “Vất vả, đêm nay không cần làm nữa, đi lấy thuốc đi.”

Mập mạp hàm hồ “Vâng” một tiếng. Nhậm Ninh Viễn chỉ nhìn thấy chóp mũ của anh, thế là bèn cúi đầu nhìn gương mặt sưng phù của anh, vậy nên anh gầm thấp đầu hơn nữa.

Nhậm Ninh Viễn đột nhiên thấp giọng gọi: “Khúc Đồng Thu.”

Lúc này anh chẳng thể chạy trốn nữa, Nhậm Ninh Viễn duỗi tay ra ngăn cản anh. Mập mạp giãy giụa, thậm chí cầm lấy đồ đạc mà vùng vẫy, nhưng Nhậm Ninh Viễn đã ôm chặt từ phía sau anh.

“Khúc Đồng Thu!”

Đám vệ sĩ sửng sốt hai giây, cũng chạy nhanh tới giúp đỡ, cuối cùng chế ngự được mập mạp đang liều mạng phản kháng. Trong lúc mọi người đứng xem ngây ra như phỗng, mập mạp quả thực bị trói gô đưa lên lầu.

Cửa phòng đóng lại, bọn vệ sĩ cũng lui ra ngoài, mập mạp một khi nhúc nhích được, đứng dậy liền thụi cho Nhậm Ninh Viễn một đấm. Nhậm Ninh Viễn cũng không tránh, chỉ đơn giản chịu lấy rồi sau đó lui nửa bước: “Khúc Đồng Thu…”

Mập mạp lại thụi thêm mấy đấm, làm ra chút thanh thế, để Nhậm Ninh Viễn biết, anh trốn tránh không có nghĩa là anh sợ.

Anh đã tới mức này, thật sự đã chẳng còn gì để mà sợ hãi.

Huống chi ỷ vào việc hiện giờ anh mập ra, Nhậm Ninh Viễn thậm chí không có cách nào làm gì anh được, ít nhất không thể kéo anh nhúc nhích.

“Khúc Đồng Thu.” Nhậm Ninh Viễn muốn bắt lấy anh, “Tôi biết cậu hận tôi. Cậu muốn báo thù thế nào cũng được. Nhưng trước đó hãy cho tôi chút thời gian…”

Mập mạp giãy tay người nọ ra, xô người nọ ngã lăn trên mặt đất, cưỡi lên người nọ, đè tới mức người nọ không thể động đậy.

Nhậm Ninh Viễn chỉ nhìn anh: “Khúc Đồng Thu, cậu bị thương. Hãy để tôi bôi thuốc cho cậu trước.”

Mập mạp không thèm để ý, túm lấy áo người nằm dưới, cắn răng, muốn đánh mạnh mấy đấm về phía gương mặt dối trá kia.

Nhưng bị Nhậm Ninh Viễn nhìn chằm chằm như thế, chẳng hiểu tại sao, nắm tay phát tiết cuối cùng chỉ dừng trên bụng.

Nhậm Ninh Viễn bị đánh trúng cũng không nói gì, vẫn nhìn anh, chỉ cười khổ một tiếng: “Cậu hiện tại thật không nhẹ mà.”

Mập mạp đỏ bừng, vừa định nói chuyện, đột nhiên cảm giác động tác của người dưới thân, rồi sau đó anh giữ thăng bằng không được nữa, ngửa mặt lên trời rồi ngã xuống. Mà Nhậm Ninh Viễn nhanh chóng xoay người lại đứng lên, đặt anh phía dưới.

Bởi vì mập, anh không dễ dàng nhúc nhích, nằm chổng vó ở đó, nhất thời không xoay người được.

Nhậm Ninh Viễn cúi xuống nhìn, ấn bụng anh. Mập mạp như một gã hề nằm lộ bụng, bị ấn đến có phần hốt hoảng, vội nói: “Anh làm gì vậy!”

Nhậm Ninh Viễn rất ôn hòa: “Bị bầm tím hết rồi, đau không?”

“...”

“Tôi bôi rượu thuốc cho cậu.”

Cho dù không bằng lòng, quần áo cũng bị cởi mạnh ra. Nhậm Ninh Viễn đè anh, mở tay chân anh đang co lại. Mập mạp giãy giụa, nhưng vẫn bị bôi thuốc và thoa thuốc mỡ trên mặt.

Rồi sau đó Nhậm Ninh Viễn tách tay anh ra đặt bên hông, thế thì không cần tốn nhiều sức, khiến anh chẳng làm gì được, chỉ có thể nằm như vậy. Mập mạp càng kích động hơn, cũng không dám nhìn vào mắt người nọ.

Nhậm Ninh Viễn cúi đầu nhìn anh đến một lúc lâu, dường như nhẹ nhàng thở ra, thấp giọng lẩm bẩm nói: “Cậu thật sự còn sống.”

“...”

“Một năm này, cậu đã chịu rất nhiều khổ phải không?”

“...”

“Tại sao không đến tìm tôi, đồ cậu cũng mất thì làm sao kiếm ăn.”

Mập mạp ngậm chặt miệng, không có tính toán cùng người nọ nói chuyện.

Nhậm Ninh Viễn lại nhìn anh một lúc, cuối cũng vẫn dịu dàng nói: “Được, tôi không hỏi. Chỉ cần cậu còn sống là tốt rồi.”

Mập mạp tuy không còn sợ gì, nhưng bị người nọ nhìn như thế, chẳng hiểu sao cảm giác có phần sợ hãi, nằm thế này cũng rất lạ lùng, nhịn không được vùng vẫy nói: “Thả, thả tôi đứng lên!”

Nhậm Ninh Viễn như lo nghĩ: “Nếu cậu đứng dậy sẽ chạy mất.”

“...”

“Khúc Đồng Thu, đừng trốn tránh tôi. Trốn cũng vô dụng, cậu tới chỗ nào tôi đều tìm được, chỉ là sớm hay muộn thôi, tôi có nhiều thời gian hơn cậu.”

Mập mạp bởi vì phẫn hận mà đỏ mặt: “Tôi không nợ anh thứ gì, sao anh không chịu buông tha cho tôi?”

“Tôi chỉ muốn bồi thường cho cậu.” Nhậm Ninh Viễn đi xuống khỏi người anh, nhìn anh, “Cậu tất nhiên có thể không tha thứ cho tôi, nhưng hãy cho tôi cơ hội để đền bù.”

Mập mạp nôn nóng đứng lên, giãy giụa: “Tôi không cần sự bồi thường của anh!”

“Cho dù cậu không muốn thì trốn tránh cũng chẳng thể giải quyết vấn đề, Khúc Đồng Thu.” Nhậm Ninh Viễn ngừng lại một chút, “Khúc Đồng Thu, hãy cho tôi một chút thời gian.”

“...”

“Cậu đã chạy thoát một năm, vậy cũng hãy cho tôi một năm.” Đối với gương mặt vì uất nghẹn mà đỏ lên của anh, Nhậm Ninh Viễn nhẹ giọng. “Hoặc một tháng thôi cũng được. Hãy cho tôi thời gian.”

Khúc Đồng Thu lúc này thật sự không chạy, anh chỉ bỏ việc, trở về bán sạp của anh bên vỉa hè.

Anh và Nhậm Ninh Viễn trong lúc đó như miễn cưỡng thỏa thuận một hợp đồng trầm mặc.

Anh không chạy, Nhậm Ninh Viễn cũng sẽ không đuổi theo; Nhậm Ninh Viễn chẳng siết căng, anh cũng ngay tại chỗ trải qua cuộc sống của mình. Hai người đều tự an bình.

Loại an bình này cũng chỉ là một sợi dây đàn căng ra, có người động rất khẽ thôi sẽ lập tức đứt dây văng tung tóe. Mặc kệ trong lòng hai người nghĩ như thế nào, đều chỉ có thể cố hết sức duy trì sự cân bằng kỳ lạ ấy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.