Quân Tử Chi Giao

Chương 72: Phiên ngoại 05 : Quyền lựa chọn [1]



Lúc ăn điểm tâm, Khúc Kha đột nhiên hỏi: “Ba, quan hệ hiện tại giữa ba và chú Nhậm là gì vậy?”

Khúc Đồng Thu nghẹn miếng trứng chiên ngay cổ họng, nửa ngày mới nuốt xuống được, vẫn đỏ mặt tía tai, lúng ta lúng túng nói: “À ừm, con hỏi chuyện này làm gì.”

Khúc Kha bĩu môi: “Ít nhất con phải có quyền lợi biết chú ấy có thể là ‘mẹ’ mới của con không chứ.”

“...”

“Ba, lâu như vậy rồi, ba cho là con cái gì cũng không biết sao?”

Tuy rõ ràng là sống dưới cùng một mái nhà, thế nào con gái cũng cảm thấy được, anh cũng đã chuẩn bị tâm lý thẳng thắn nói cho con bé, nhưng đang lúc trước mặt là trứng chiên mà thoải mái nói vấn đề cấm kỵ này, việc ấy vẫn khiến Khúc Đồng Thu có chút xấu hổ: “Việc này, ba, ba cũng nói không rõ… Bằng không con hỏi chú Nhậm đi.”

May mắn là Nhậm Ninh Viễn đi công tác, giờ phút này không ở trên bàn cơm. Khúc Kha thoạt nhìn không vừa lòng lắm: “Con đã sớm hỏi qua chú Nhậm.”

“A.” Khúc Đồng Thu chần chừ một lúc, “Chú Nhậm con nói sao?”

“Chú ấy nói là bạn.”

“...”

Khúc Kha hai tay chống cằm, rầu rĩ không vui, “Người lớn thật xảo quyệt. Mặc kệ con có thêm một người mẹ mới hay một người ba mới, con cũng chẳng thèm để ý, nhưng đừng để đến phút cuối cùng con mới được biết đó.”

“...”

“Giảo hoạt nhất vẫn là chú Nhậm mà, dù sao chú ấy cũng phải cho ba một danh phận chứ.”

“Danh, danh phận cái gì, con đừng nói bậy.”

“Nếu như không có danh phận, chỉ là ‘bạn bè’, vậy chú ấy lấy gì mà chiếm tiện nghi ba.”

Khúc Đồng Thu luống cuống: “Chiếm tiện nghi cái gì… Không có đâu, con nít con nôi đừng suy nghĩ bậy bạ. Ba với chú ấy không có gì. Ăn cơm nhanh rồi đi học đi.”

Khúc Kha đi rồi, Khúc Đồng Thu cũng nhanh chóng dọn dẹp rồi mới đi làm.

Tuy con gái không hài lòng vì chưa có câu trả lời thuyết phục từ anh, nhưng anh quả thật không phải nói cho có lệ, lời anh nói đều là lời nói thật.

Quan hệ giữa anh và Nhậm Ninh Viễn có phần không định nghĩa được. Hình thức là hai người ở chung, muốn nói thêm nữa thì anh cảm thấy sẽ là mối quan hệ giữa những người một nhà và tình nhân.

Nếu lấy tiêu chuẩn quan hệ thông thường ra phân biệt thì có vẻ mơ hồ. Nhưng nếu xét theo phương diện khác thì sẽ thấy rõ ràng.

Tuy rất ngượng ngùng, nhưng nếu là người yêu, bình thường ở chung tất nhiên sẽ hằng đêm đều là đêm xuân mà như sấm sét lao vào địa hỏa, một ngày làm vài lần cũng là chuyện bình thường.

Mà nói đến anh và Nhậm Ninh Viễn thì, thật sự là cứ như theo công thức. Nhậm Ninh Viễn thoạt nhìn chẳng giống người sẽ vì dục vọng mà không biết khống chế, trầm ổn lắm, phải nói là rất biết tiết chế, thậm chí có thể nói là quá khách sáo.

Mấy loại cảm xúc tự động dấy lên, không phân nơi chốn mà thân thiết giữa các đôi người yêu trong tiểu thuyết và trong ti vi gì đó, hoàn toàn không phát sinh trên người họ, chẳng hạn như việc bất ngờ bị đặt ở cái gì mà trên cửa, trên bàn cơm hay ở đâu đó linh tinh rồi tình cảm thật mãnh liệt vào ấy, cũng chẳng có giữa họ đâu.

Bình thường Nhậm Ninh Viễn còn có thể hỏi anh: “Có thể không?”

Gương mặt ôn hòa, lịch sự của Nhậm Ninh Viễn khi nói ra những lời ấy khiến anh có ảo giác rằng, Nhậm Ninh Viễn đang trên bàn đàm phán hợp đồng.

Chờ anh trả lời “Có thể” rồi thì hai người mới quy cũ lên giường, cởi quần áo, tiếp theo là vào quy luật.

Hơn nữa gần như cố định mỗi tuần một lần, đều là vào tối thứ sáu.

Cứ như đó là một tiết mục giải trí cuối tuần.

Đương nhiên cho dù như vậy, anh vẫn luôn cảm thấy Nhậm Ninh Viễn cực kỳ gợi cảm, nho nhã lễ độ, tình ái với anh mà nói cũng vô cùng tốt.

Sắp xếp thời gian vào tối thứ sáu cũng rất hợp lý. Dù sao việc hoan ái giữa nam và nam cũng có cực hạn về sinh lý, một khi chân chính tiến vào sẽ làm anh chịu không nổi, như chết đi sống lại, ngày hôm sau dù thế nào cũng phải mê man đến trưa mới tỉnh lại. Chủ nhật nghỉ ngơi thêm một chút rồi cùng con gái làm việc, thứ hai bắt đầu một vòng công việc mới.

Nhậm Ninh Viễn rất lý trí, rất lịch lãm, kỹ thuật cũng rất tốt, trong khoảng thời gian ở cùng một chỗ này, vô luận là phương diện nào cũng chưa từng bạc đãi và gây khó xử cho anh.

Anh là người quen với sự thật thà và cuộc sống gia đình ổn định, nên cảm thấy Nhậm Ninh Viễn và cuộc sống như thế chằng còn gì có thể phàn nàn. Chẳng qua vấn đề của Khúc Kha anh không trả lời được.

Cẩn thận suy nghĩ tiếp, tại sao Nhậm Ninh Viễn kêu anh dọn tới nơi này chứ? Ngay cả điều này anh cũng chẳng đáp được.

Bản thân anh sở dĩ ở lại là bởi Nhậm Ninh Viễn và con gái là hai người quan trọng nhất của anh, ở chung cùng một chỗ với họ làm anh cảm thấy cuộc đời này thật viên mãn.

Mà việc Nhậm Ninh Viễn giữ anh lại, nguyên nhân trong đó cũng rất mơ hồ. Anh cũng vẫn tỉnh tỉnh mê mê chưa từng hỏi qua.

Đêm đó Nhậm Ninh Viễn đột nhiên lên giường anh, đột nhiên đem anh lăn qua qua lăn lại làm tới mấy lần, đột nhiên yêu cầu anh dọn tới đây. Chờ anh phục hồi tinh thần lại sau nhiều việc liên tiếp như vậy, thì mới phát hiện mình đã ngoan ngoãn làm theo.

Ngay từ đầu anh mơ hồ nghĩ rằng, Nhậm Ninh Viễn chẳng hề nói lời yêu, chỉ là ngoài ý muốn nên anh đỏ mặt tai hồng rất nhiều, liên tiếp vài ngày đều hoảng đến mức phân không rõ đông tây nam bắc. Đến bây giờ mới cảm thấy, cũng có thể là anh hiểu sai ý, lúc ấy việc Nhậm Ninh Viễn muốn, dùng hành động thay thế cho ngôn ngữ để diễn tả, chính là ‘muốn ái ân’.

Hơn nữa Nhậm Ninh Viễn tất nhiên muốn giữ lại con gái duy nhất của mình, mà Khúc Kha lại nhất định sẽ kiên trì cùng người cha là anh đây tiếp tục sống chung, vậy có lẽ đây cùng là nguyên nhân khiến Nhậm Ninh Viễn giữ anh lại.

Nghĩ vậy thì càng mù mờ hơn.

Chẳng qua anh cũng không còn thời gian đâu mà suy ngẫm nữa, hôm nay là thứ sáu, chuyện cần làm rất nhiều. Hiện tại quán đã ổn định, mời đầu bếp chuyên môn về, anh sớm đã chẳng cần tự mình xuống bếp, thế mà anh vẫn bề bộn nhiều việc như trước.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.