Quân Vương Đoạt Phi

Chương 14



Phủ Vương Gia

"Ta hỏi, chẳng lẽ ngươi thật sự muốn kết hôn cùng công chúa nước Đại Lý?" Bên môi Diêm Thiên Mạc hiện lên nụ cười nhè nhẹ, nhìn nam nhân cùng tuổi hắn, lại được xưng là hoàng thúc - Diêm Đào.

"Ngươi đặc biệt tới đây chỉ để hỏi ta vấn đề này sao?" Nữ nhân hắn yêu mến chạy đi, tâm tình Diêm Đào lúc này cực kỳ kém, căn bản không có tâm tư đáp lại Diêm Thiên Mạc đang mặt mày hớn hở.

"Ta nhớ hẳn là ngươi không muốn thành thân với công chúa nước Đại Lý, là Hoàng nãi nãi cứng rắn kín đáo đưa cho ngươi, không phải sao?" bờ môi Diêm Thiên Mạc vẫn không ngưng mỉm cười, một bộ ung dung.

Diêm Đào chậm rãi hít sâu một hơi. "Ta thật muốn cùng nàng thành thân." Thật vậy chăng? Rõ ràng hắn bị một nữ nhân dắt hồn rồi mà. . . . . .

Ăn ở hai lòng. Trong con ngươi Diêm Thiên Mạc hiện ra nụ cười rõ ràng. "Là thật sao? Ngươi một điểm cũng không thương yêu biểu muội đáng yêu kia sao?"

"Ta không thèm quan tâm nàng." Trong con ngươi của Diêm Đào bắn ra tia sáng nhọn lạnh như băng. "Ta muốn cưới công chúa nước Đại Lý. Nhất định sẽ cưới nàng."

"Vậy mời ngươi cưới nàng trở về. Ta chờ coi rồi." Diêm Thiên Mạc không có tí ti khoái trá nào, môi mỏng vẫn hiện lên mỉm cười như cũ.

Diêm Đào quên mất một chuyện. Hai người bọn họ từ nhỏ cùng nhau lớn lên, hắn hiểu rõ Diêm Đào. Theo hắn nhìn nhận, Diêm Đào căn bản không thể yêu nữ nhân nào khác.

Mà hắn, cũng chỉ là muốn xác định chuyện này mà thôi.

Để Diêm Đào cưới Tiểu Vũ, là mong Tiểu Vũ lĩnh ngộ xem cuối cùng thì nàng yêu ai, đồng thời cũng mong sao Diêm Đào luôn khăng khăng một mực cố chấp có thể tỉnh táo, là một mũi tên trúng hai đích.

Theo lý thuyết mọi nam nhân đều không chấp nhận để nữ nhân của mình cưới nam nhân khác, nhưng, hắn rất tò mò mong đợi. Vô cùng mong đợi.

Bởi vì hắn quá rõ ràng, bọn họ tuyệt đối sẽ chia lìa, quyết định đi tìm một nửa chân chính khác.

***************

Ngự Thư Phòng

"Cháu đang nói gì? Cháu đến đây để mong Diêm Đào cưới Tiểu Vũ?" Mặc dù sắp đăng cơ, nhưng căn bản bà không để ý chuyện này. Mà hôm nay bà tới Ngự Thư Phòng tìm người, lại nghe thấy tôn tử xin bà để nhi tử cưới Đoạn Thủy Vũ, làm bà tức giận đến mức con ngươi thiếu chút nhảy ra ngoài. "Rốt cuộc thì cháu có từng thích Tiểu Vũ không?"

Đứa cháu này thật sự là làm bà đoán không ra. Rõ ràng là thích Tiểu Vũ, nhưng cứ nhắc tới Tiểu Vũ là hắn luôn không nóng không lạnh, bây giờ lại để Tiểu Vũ gả cho nam nhân khác, hắn còn từ chối cho ý kiến. . . . . . Đến tột cùng hắn đang suy nghĩ gì?

"Cháu có thích Tiểu Vũ hay không, ngày sau Hoàng nãi nãi sẽ biết." Diêm Thiên Mạc cười nhạt một tiếng.

"Dù sao bà cứ để Diêm Đào cưới Tiểu Vũ. Chỉ có để hắn cưới Tiểu Vũ, hắn mới đi tìm Tiểu Vũ, mà Tiểu Vũ cũng mới có thể đối mặt thực tế."

"Đây là chuyện gì xảy ra?" Hoàng thái hậu thật sự không hiểu lắm Diêm Thiên Mạc đang làm cái gì bí hiểm.

"Bà còn thiếu cháu một cái yêu cầu có đúng không? Làm theo cháu nói là được." Diêm Thiên Mạc giương môi nhẹ cười yếu ớt. "Nhưng nhớ là, ngàn vạn lần không được để cho bọn họ bái đường."

"Cháu có ý gì? Không cho bọn họ bái đường, lại muốn để bọn họ thành thân?" Như vậy bà phải an bài thế nào à?

"Dù sao bà cứ tự nghĩ biện pháp đi, Tôn nhi biết chắc là bà làm được. Nhớ, bái đường thì miễn, đêm động phòng hoa chúc thì phải xảy ra, cháu muốn bọn họ gặp mặt." Diêm Thiên Mạc đưa ra yêu cầu của hắn.

"Cháu . . . . ." Hoàng thái hậu vẫn không hiểu hắn đến tột cùng đang có chủ ý gì.

"Chỉ cần làm theo đúng là được, cháu bảo đảm Diêm Đào cùng Tiểu Vũ sẽ rất hạnh phúc." Bên môi Diêm Thiên Mạc treo nụ cười tự tin.

Không để cho bọn họ bái đường, là bởi vì Tiểu Vũ chỉ có thể cùng hắn bái đường. Về phần đêm động phòng hoa chúc —— dù thế nào đi nữa bọn hắn căn bản sẽ không thể qua, hắn có cái gì đáng để ý hay sao?

***************

Ngày đăng cơ càng lúc càng đến gần, nàng hình như đã lâu không cùng hắn nói chuyện rồi. Cho dù gặp được hắn, tất cả đều vội vã thoáng nhìn sau đó hắn lại phải đi làm quốc sự. . . . . . Đoạn Thủy Vũ không yên lòng nghe thái giám báo cáo, mãi đến lúc thái giám tựa hồ nhắc tới việc cùng hắn có liên quan.

"Buổi tiệc?" Đoạn Thủy Vũ chớp chớp mắt đẹp, rốt cuộc phục hồi tinh thần lại. "Buổi tiệc gì? Thái tử muốn làm buổi tiệc gì!"

Không phải là tiệc cưới chứ? Tại sao vừa nghĩ tới có thể là tiệc cưới, lòng của nàng đột nhiên níu chặt, đau như bị đào khoét ra vậy?

"Đêm thái tử lên ngôi, sẽ ở Ngự Hoa Viên cử hành buổi tiệc long trọng, tiệc mời văn võ bá quan, thái tử xin công chúa đừng quên dự tiệc." Thái giám nói lại lời vừa mới nói.

"Oh." Lòng của nàng đột nhiên lại không đau. Đoạn Thủy Vũ lộ ra nụ cười đã hiểu, "Đi xuống đi. Ta sẽ nhớ đi."

Thật may là. . . . . .

Đoạn Thủy Vũ thở phào nhẹ nhõm, mới kinh ngạc phát giác mình lại thấy may mắn khi hắn không phải cử hành tiệc cưới.

Vấn đề là, hắn không cử hành tiệc cưới, căn bản cùng nàng không có quan hệ. Là nàng thành hôn với Diêm Đào mà.

Nhưng, nói thật, từ khi hắn bắt đầu không ở bên người nàng, nàng nhớ đến hắn vô số lần, đã sớm vượt xa số lần nàng muốn thành thân . . . . . .

***************

Buổi tiệc ở Ngự Hoa Viên, Đoạn Thủy Vũ yên lặng nhìn Diêm Thiên Mạc đứng trước mặt văn võ bá quan nói chuyện.

Nói thật, bình thường nàng nói hắn xấu xa, nói hắn hèn hạ, hơn nữa coi hắn như cầm thú, nhưng hôm nay nàng không thể không thừa nhận, hắn thật sự có phong thái tôn quý vương giả. Không có làm hoàng đế ai so với hắn thích hợp hơn.

Như vậy hắn là đối tượng được người yêu mến mới đúng. Ngay từ khi hắn vừa mở miệng, tiếng huyên náo của mọi người lập tức dừng lại, hắn thật sự là có phong phạm quân vương.

Ánh mắt Đoạn Thủy Vũ lập lòe tỏa sáng nhẹ nhàng nhìn hắn mất hồn, cho đến khi nghe thấy từ ngữ chói tai.

Hình như là. . . . . . Nạp hậu?

Nàng chớp chớp con ngươi trong sáng, không dám tin nhìn hắn, tiếp tục nghe hắn phát biểu, thiếu chút nữa thét ra tiếng chói tai.

Hắn nói hắn muốn nạp hậu là thật?

Nàng có nghe lầm hay không?

Trái tim đột nhiên níu chặt, truyền đến đau đớn.

Không thể như vậy. . . . . . Nàng sao lại đau lòng thế?

Nhất định không phải bởi vì hắn muốn nạp hậu mà đau lòng. Chắc chắn là nàng sợ cô gái khác bị ma chưởng của hắn làm nhục mà đau lòng. . . . . .

Đúng, nhất định là như vậy.

Đoạn Thủy Vũ không ngừng tự nói với mình như vậy, tâm lại không có biện pháp khắc chế đau đớn, vì vậy rượu cứ một ly tiếp một ly xuống yết hầu, cho đến khi hoàn toàn không còn cảm giác. . . . . .

***************

Đoạn Thủy Vũ say khướt ở trong tiệc rượu, Diêm Thiên Mạc lập tức an bài người đưa nàng đến tẩm cung của hắn, còn bản thân mình thì bằng tốc độ nhanh nhất đã tìm đến.

"Ta không có say! Ta một chút cũng không say. . . . . ." Say đến hồ đồ chính lúc này Đoạn Thủy Vũ đang nằm ở trên người Diêm Thiên Mạc, nói qua tất cả những lời nói mà người say thường nói.

"Được được được, nàng không say, một chút cũng không say." Diêm Thiên Mạc bất đắc dĩ an ủi nàng, đôi tay vuốt ve sợi tóc mềm mại của nàng, trong lòng nói không hết thương yêu sủng ái.

"Vậy ngươi mới nói ta say như thế nào, còn nói muốn dẫn ta trở về phòng?" Đoạn Thủy Vũ ợ một hơi rượu, hai mắt trừng trừng tròn lớn."Ah, bộ dáng của ngươi giống như Diêm Thiên Mạc nha. . . . . ."

"Vậy sao?" Nói nhảm, hắn chính là bản thân hắn, nếu có thể không giống chính hắn, vậy cũng thật lợi hại.

"Đúng vậy." Đoạn Thủy Vũ liều chết gật đầu."Ông trời sao lại phái một người giống như hắn ở trước mặt ta đây? Này, tối nay ngươi làm Diêm Thiên Mạc có được không? Ta có rất nhiều lời nói muốn cùng hắn nhưng không gặp được loay hoay muốn chết. . . . . . Có lẽ hiện tại hắn vẫn còn cùng văn võ bá quan nâng cốc nói cười, không có rảnh để ý ta."

Ai nói? Vì nàng đã say nên hắn rõ ràng bỏ lại văn võ cùng cả triều.

Diêm Thiên Mạc ở trong lòng phản bác, nhưng ngoài mặt vẫn mỉm cười ngưng mắt nhìn nàng. "Nàng muốn ta làm Diêm Thiên Mạc sao? Nhưng hắn là Hoàng đế, ta nếu đóng giả hắn là phạm tội lớn." Hắn cố ý đem tình thế nói thành rất nghiêm trọng.

"Ai, có quan hệ gì?" Đoạn Thủy Vũ tại lồng ngực hắn hạ xuống một Như Lai Thần Chưởng. "Dù sao ở đây cũng chỉ có ngươi theo ta, không có người khác biết, cho nên sẽ không có người xử phạt ngươi. . . . . . Ngươi giúp ta việc này sao?"

"Nàng thật sự hi vọng ta giúp nàng?" Diêm Thiên Mạc giả bộ mặt bị làm khó.

"Đương nhiên a." Đoạn Thủy Vũ lần nữa gật đầu muốn rủ xuống trên đất. "Rất khó có được người có dáng dấp giống Diêm Thiên Mạc như vậy, cho nên đương nhiên muốn nhờ ngươi giúp ta. Ta nghĩ ngay cả Diêm Đào cũng không có bộ dáng như Diêm Thiên Mạc. . . . . . Ah, hôm nay ta hình như đã quên nhìn xem Diêm Đào lớn lên trông thế nào rồi. . . . . . Ngươi là Diêm Đào sao?" Nàng buồn bực theo dõi hắn.

"Ta không phải Diêm Đào." Diêm Thiên Mạc lắc đầu một cái. Thật ra thì tối nay Diêm Đào căn bản cũng không đến, bởi vì hắn đã xuống Giang Nam tìm tiểu nô tỳ của hắn.

"Ngươi nếu không phải Diêm Đào, lại có bộ dáng giống Diêm Thiên Mạc, vậy thì càng thêm đáng quý rồi. Ngươi nhất định phải giúp ta, có được không?" Đoạn Thủy Vũ say khướt, hai mắt chăm chăm nhìn hắn.

"Được." Diêm Thiên Mạc cười nhạt." Bây giờ nàng có thể coi ta như Diêm Thiên Mạc, đem chuyện muốn nói với hắn nói cho ta biết."

Nếu không phải đối tượng là nàng, hắn sẽ không nhàm chán đến mức muốn làm bộ là chính mình.

"Tốt." ĐoạnThủy Vũ gật đầu mạnh, đột nhiên lại thưởng cho hắn một Hàng Long Thập Bát Chưởng."Diêm Thiên Mạc, ngươi thật quá đáng!"

"Ta quá đáng chỗ nào?" thực thành thật, nếu không phải hiện tại nàng say rượu vung loạn, thì chắc chưởng lực của nàng bật ra rất mạnh.

"Ngươi không để ý đến ta, cũng không tới nhìn ta." Đoạn Thủy Vũ bẹt bẹt miệng, trong hốc mắt nhanh chóng tích đầy nước mắt.

"Nàng rất hi vọng ta đến thăm nàng sao?" ánh mắt Diêm Thiên Mạc lóe ra, chuyên chú nhìn nàng lã chã chực khóc.

"Rất hi vọng, rất hi vọng." Đoạn Thủy Vũ liều chết gật đầu. "Ngươi không biết mỗi ngày ta đều rất nhớ ngươi sao?"

"Nàng không nói cho ta biết, ta làm sao biết?" Diêm Thiên Mạc cố ý nói như vậy, thật ra thì nội tâm hắn so với ai khác đã rõ ràng nàng nhớ hắn. Bởi vì mỗi đêm hắn đều canh giữ ở trước giường nàng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.