Quân Vương Đoạt Phi

Chương 6



"Ta sao có thể buông nàng ra đây?" Bên môi Diêm Thiên Mạc giương ra chất vấn đùa cợt, bàn tay đặt trên áo lót trước ngực tuyết của nàng sờ soạng. "Nàng là quà tặng của ta, ta không hảo hảo hưởng dụng phần quà tặng này, chẳng phải là rất đáng tiếc sao?"

Đoạn Thủy Vũ bị thái độ ngạo mạn của hắn chọc giận, hừ lạnh một tiếng. "Tốt, nếu như ngươi muốn lăng nhục ta, muốn làm thịt muốn cắt thịt tùy ngươi, mời ngươi nhanh một chút!"

"A? Tiểu Cầm Thú của ta đang hi vọng ta gia tăng tốc độ làm thỏa mãn ý nàng sao? Vậy đơn giản!" bàn tay tà tứ nâng lên, dây áo lót của nàng đã bị cởi ra, cả kiện áo lót trượt xuống, trong phút chốc, tuyết trắng trước ngực đã không có vật che đậy.

"A!" Mặc dù nói ra lời ngoan độc, nhưng lúc thật sự bị hắn cởi một số y phục, trên người gần như vạch trần, ngực không còn được che giấu, Đoạn Thủy Vũ vẫn cực kỳ khiếp sợ. Nàng càng không ngừng giãy giụa, muốn nới lỏng trói buộc trên tay nàng, nhưng trừ làm đau chính nàng ra, không có gì cả xảy ra nữa.

"Thả lỏng, đừng khẩn trương như vậy, nếu không nàng sẽ rất khó chịu." hai tay tà ác của Diêm Thiên Mạc bắt đầu ở trên ngực tuyết mềm yếu của nàng trêu chọc, cảm giác da thịt nõn nà của nàng, cùng đẫy đà xúc cảm co dãn.

"Buông ta ra. . . . . ." Đoạn Thủy Vũ lo lắng động lên, chỉ cảm thấy nơi hắn vuốt ve qua đều như có lửa thiêu, cơ hồ rực cháy làm da thịt nàng đau đớn. Nàng cảm giác kiều nhũ của mình khi bị hắn sờ soạng xuống tựa hồ càng lúc càng trướng đau, ngực tròn nhỏ dường như muốn vỡ ra .

"Ta sao có thể thả nàng ra đây?" Diêm Thiên Mạc tà ác cười một tiếng."Nàng nên sớm nhận thức chuyện này rồi, Tiểu Cầm Thú." Hắn nhéo lên đỉnh ngọc ngà đỏ tươi kiều nhụy một cái, làm cho nàng không kìm lòng được ngâm nga ra tiếng.

"A. . . . . ." đầu Đoạn Thủy Vũ cấp tốc ngửa ra sau, chống đỡ trụ lên, cơ hồ không có cách nào chịu được hắn khiêu tình trêu chọc như thế."Không cần. . . . . ." Nàng theo bản năng lấy hai chân mềm mại vô lực đá hắn, hi vọng có thể làm cho hắn dừng lại.

"Đó, ta lại quên trói chân nàng rồi." Thiên Mạc mỉm cười cúi người, đem gót sen của nàng cố định lại một chỗ, sau đó vùi đầu vào tuyết non trước ngực nàng.

"Ngươi muốn làm cái gì!" Đoạn Thủy Vũ vừa nóng vừa giận la ầm lên, cảm giác nhịp tim đập nhanh như bay, cơ hồ có thể dừng lại.

"Muốn ta làm cái gì!" Diêm Thiên Mạc tà tà cười một tiếng. "Ta muốn dùng môi lưỡi cảm giác phần quà tặng này của nàng." Hắn lấy môi lưỡi tiến công non mềm của nàng, thỉnh thoảng dùng lưỡi chậm chạp chòng ghẹo trêu chọc, thỉnh thoảng lại dùng lưỡi nhanh chóng dày xoáy uốn éo, phối hợp răng nhọn gặm gặm cắn cắn, dễ dàng dẫn phát run rẩy sâu nhất của nàng .

‘ A. . . . . ." Đoạn Thủy Vũ cấp tốc rên rỉ, cảm thấy giữa hai chân có chất lỏng ướt át nào đó chảy xuôi ra. . . . . . Mặt đẹp của nàng như táo hồng, nhìn hắn tại ngọc nhũ của nàng cố tình làm bậy, lại hoàn toàn không có cách nào ngăn trở.

"Buông ra. . . . . ." Nàng cắn môi dưới, vẫn không buông tha giùng giằng, lại một lần làm da thịt mình đau đớn.

"Ta đã nói rồi, chỉ sợ nàng không nhớ rõ." Diêm Thiên Mạc khẽ ngửa đầu, chống lại khuôn mặt xinh đẹp đang tỏa ra xuân sắc mềm mại. "Ta lại nhắc nhở nàng một lần nữa, này là phần quà tặng xinh đẹp, ta còn chưa có hưởng dụng liền trả lại hàng sao được!"

Đoạn Thủy Vũ oán hận trừng hắn, đột nhiên hắn lại ở trên nhụy hoa xinh đẹp của nàng hung ác cắn một hớp, nàng đau đến co rụt lại, cảm giác có chỗ nào đó bị sắc tình tràn tới làm đau đớn .

"Ngươi. . . . . ." Nàng cảm giác được sắc tình kích động, khó khăn nói nửa câu, chỉ có thể theo môi mỏng của hắn xâm lược mà không ngừng ngâm lắc lắc.

"Nàng thật là đẹp. . . . . ." Diêm Thiên Mạc dường như mê muội lấy môi lưỡi quấn quýt ngọc nhũ xinh đẹp của nàng. Nàng mê người ngon miệng vượt quá tưởng tượng của hắn, không những như thế, phản ứng của nàng càng thêm kích thích dục vọng lớn của chủ nhân.

Vừa sợ vừa xấu hổ, vừa tức giận vừa kích động, cộng thêm nhạy cảm, nàng như vậy, hắn sao có thể buông ra?

"Ngươi vô lại!" Đoạn Thủy Vũ hung hăng gắt hắn một cái, lại phát giác hắn chỉ ngửa mặt đối với nàng tuôn ra mỉm cười ác ma trí mạng, sau đó lại lần nữa đánh úp tới nhũ tuyết tươi đẹp của nàng, nhất thời nàng chỉ có thể phát ra liên tục thanh âm ‘ưm’, không thể tiếp tục nói gì.

"Ta vô lại hợp với nàng dâm đãng, không phải vừa đúng một cặp?" Diêm Thiên Mạc ngẩng đầu lên, tuấn dung thân mật liếm mặt của nàng.

"Ta nào có dâm đãng?" Đoạn Thủy Vũ nghĩ hung hăng cắn hắn một cái, lại hư mềm vô lực chỉ có thể phát ra thanh âm như nũng nịu.

"Không có sao?" Diêm Thiên Mạc ác ý nhíu mày."Vậy sao chúng ta không nghiệm chứng một phen, xem rốt cuộc nàng có dâm đãng không?" bàn tay hắn tà rộng ra, khi hắn nói chuyện vẫn không quên ở trên ngọc thể của nàng vỗ về chơi đùa qua lại .

Đoạn Thủy Vũ cắn chặt môi, cố gắng khắc chế yêu kiều sắp tràn ra từ cánh môi, nhưng cuối cùng vẫn thảm bại dưới ma chưởng của hắn, phát ra uyển chuyển rên rỉ. "Không cần. . . . . . Ta không dâm đãng, ta một chút cũng không dâm đãng. . . . . ."

"Đối với người không phải tướng công nàng còn phản ứng kịch liệt như thế, lại dám nói mình không dâm đãng?" Diêm Thiên Mạc tà hếch mày, một đôi bàn tay nâng lấy tú nhan nàng, ngón tay thon dài cưng chiều khẽ vuốt ve mặt ngọc."Tiểu Cầm Thú, ta sẽ chứng minh nàng rõ ràng đang nói dối, nàng nói như thế nào?"

Đoạn Thủy Vũ tức giận quay đầu, kiều dung dán lên cây cột lạnh như băng."Ta mới không có nói láo —— a. . . . . ." Thiên, hắn thế nhưng lại nhéo ngực nàng một cái! Một luồng nhiệt lưu từ kiều nhũ nhanh chóng đi kích động chạy đến giữa hai chân, hóa thành nhiệt dịch hướng thẳng trôi ra.

"Tốt, bây giờ chúng ta sẽ xem xem nàng có nói láo hay không." Diêm Thiên Mạc khẽ mỉm cười, bàn tay đổi xuống dao động ở bên eo nhỏ nhắn của nàng.

"Ngươi muốn làm cái gì!" Đoạn Thủy Vũ hung hăng hít một ngụm lãnh tức. Hắn chẳng lẽ biết. . . . . . Không, không thể nào. Hắn làm sao có thể biết nơi đó của nàng không ngừng toát ra chất lỏng ướt dính! Ngay cả chính nàng cũng vừa mới biết nơi đó có nhiều chất lỏng . . . . . .

"Rất đơn giản, rút đi váy của nàng." Diêm Thiên Mạc ngồi xổm người xuống, bàn tay kéo váy nàng xuống, váy của nàng lập tức bị trói trói chặt bên gót sen như một làn sóng lăn tăn xinh đẹp.

"Ngươi. . . . . ." Đoạn Thủy Vũ kinh hãi thẳng run. Hắn nhất định đã biết, bằng không sẽ không cởi váy của nàng xuống!

Hắn nhất định là cố ý muốn nàng khó chịu!

"Chúng ta bây giờ sẽ xem một chút rốt cuộc nàng có từng nói láo." Diêm Thiên Mạc tà tà kéo môi, bàn tay ở giữa bắp đùi mềm mại lại khép chặt của nàng di động." Sao nàng lại phải kẹp đùi chặt như vậy! Bên trong giấu giếm cái gì sao?" Tròng mắt của hắn chớp động ánh sáng tà ma.

"Mới. . . . . ."Hô hấp của Đoạn Thủy Vũ trở nên khó khăn vô cùng. "Mới không có!" Nàng thật vất vả mới nói cho hết lời.

"Vậy sao?"bàn tay Diêm Thiên Mạc tạp vào nàng vẫn đang dùng sức muốn kẹp chặt bên đùi, đi lên tìm tòi, chạm đến quần lót ướt át của nàng. "Cái này là cái gì?"

"Cái đó đúng. . . . . ." Mặt Đoạn Thủy Vũ đã đỏ bừng, giá hạ tử càng thêm đỏ bừng có được như ánh nắng chiều từ chân trời. "Ta. . . . . . Ta không biết. . . . . ." Thật sự nàng không biết đó là cái gì, thế nhưng thật sự là bởi vì hắn trêu đùa lên. Nghĩ đến đây, mặt của nàng liền quét đất trở nên càng đỏ.

"Ngươi không phải biết?" Diêm Thiên Mạc tà môi nhảy lên."Vậy hãy để cho ta tới nói cho ngươi biết. Đây chính là chứng cớ dâm đãng tốt nhất! Tiểu Cầm Thú, ngươi đối người không phải là tướng công của ngươi mà cũng có phản ứng này, chính là dâm đãng."

"Mới. . . . . . Mới không phải!" Đoạn Thủy Vũ chợt lắc đầu."Đây chẳng qua là. . . . . . Đây chẳng qua là không cẩn thận chảy xuống mà thôi, không phải chứng cớ dâm đãng!"

"Không cẩn thận chảy xuống?" Diêm Thiên Mạc cười đến càng thêm tà ác."Tiểu Cầm Thú, ngươi bình thường sẽ không cẩn thận mà chảy ra nhiều như vậy ái dịch sao?" Ngón tay của hắn nhân cơ hội ở phía dưới quần lót của nàng câu động, làm cho nàng vừa ưm vừa giãy giụa.

"Mới. . . . . . Mới không có." Đoạn Thủy Vũ trên mặt xuất hiện vẻ mặt thống khổ. Trời, tại sao ngón tay của hắn cứ muốn một mực kích thích phía dưới quần lót của nàng! Làm hại chất lỏng không biết tên trong cơ thể nàng bộc phát mãnh liệt rồi. . . . . .

"Đúng rồi, đây là ta bắt đầu vuốt ve ngươi sau mới có, phải hay không?" Diêm Thiên Mạc nhếch mài tuấn.

"Ta. . . . . ." Đoạn Thủy Vũ nghĩ phủ nhận, nhưng sự thực ở trước mặt làm cho nàng không có cách nào mở miệng phủ nhận."Thả tay ngươi ra. . . . . ." Nàng suy nghỉ muốn dùng sức giữa hai chân đẩy ngón tay đang tàn sát bừa bãi của hắn ra, nhưng lại làm cho ngón tay của hắn vào sâu hơn, muốn gỡ bỏ quần lót yếu ớt của nàng, cơ hồ muốn đi vào động hoa nguyệt ở giữa của nàng.

"Chân của ngươi kẹp chặt như vậy, muốn ta thế nào buông tay ra làm sao?" Diêm Thiên Mạc ác ý giương môi cười yếu ớt. "A, càng lúc càng ướt rồi. . . . . . Đây không phải là chứng minh ngươi dâm đãng sao? Chỉ cần ta dựa vào ngươi càng gần, vuốt ve cho ngươi cẩn thận, ngươi sẽ càng lúc càng ướt, không phải sao?"

"Mới. . . . . . Mới không có. . . . . ." Đoạn Thủy Vũ mặt hồng tim đập nói láo."A. . . . . ."

Ngón tay dài của hắn qua quần lót của nàng đi vào hoa huyệt non mềm của nàng, mang đến một loại đau đớn khó tả .

"Thật không có sao?" Diêm Thiên Mạc tà tà nhíu mày, nhẹ nhõm tự tại dùng sức kẹp chặt hai chân nàng ra sau, bàn tay đổi thành trên vòng eo nhỏ của nàng."Vậy sao chúng ta không cởi quần lót của nàng xuống nhìn! Như vậy rất dễ dàng có thể chứng minh."

Đoạn Thủy Vũ nghe được hắn muốn rút đi quần lót của nàng, mặt đẹp lập tức xấu hổ còn mang theo sợ hãi luống cuống trắng bạch."Không. . . . . . Không cần!"

"Không chứng minh, làm sao biết lời của nàng có đúng hay không!" Diêm Thiên Mạc khẽ cười lạnh.

"Không phải nàng nói nàng không bởi vì ta vỗ về chơi đùa mà lần ướt sao? Ta cũng chỉ là muốn chứng minh nàng không có nói láo mà thôi. Còn là. . . . . ." Hắn đột nhiên lại gần nàng, hai mắt mị hoặc nhìn nàng đầy sương mù."Vậy thì nàng hãy thừa nhận, nàng đang nói láo!"

"Ta. . . . . ." sắc mặt Đoạn Thủy Vũ chuyển sang vừa tức giận vừa xấu hổ đỏ tươi."Ta không có nói láo. . . . . ." Nàng không nhịn được nói qua.

"Tốt, vậy chúng ta sẽ thử một chút thôi." Bàn tay Diêm Thiên Mạc vừa trợt, đem quần lót nàng dễ dàng trượt xuống bên mắt cá chân đã đầy vải y phục.

"Ngươi. . . . . . Ngươi muốn làm cái gì?" Đoạn Thủy Vũ hốt hoảng hỏi xong, tức giận muốn cắn đứt đầu lưỡi của mình.

Hắn còn có thể làm chuyện gì tốt? Đương nhiên là giày xéo nàng!

"Thật là chỉ muốn nhìn một chút xem rốt cuộc nàng có từng nói láo mà thôi." Diêm Thiên Mạc nhảy qua, tách ra bắp đùi khép chặt của nàng, ngón tay dài tà ác thăm dò dọc theo hoa huyệt thủy nộn của nàng, tùy ý vuốt ve.

"A a. . . . . ." Hắn chỉ tùy ý sờ soạng mấy cái, Đoạn Thủy Vũ đã không chịu nổi, đầu đẹp thẳng hướng ngửa ra sau, chống đỡ trên cây cột."Không. . . . . ." Trời ơi, chất lỏng nơi ấy của nàng càng ngày càng nhiều rồi. . . . . .

"Tại sao có thể không cần đây? Ta còn chưa có thử xong đấy." Diêm Thiên Mạc tà mỹ cười một tiếng, ngón tay dài đột nhiên đưa vào giữa hoa huyệt của nàng, bắt đầu vê vuốt, từ từ đâm vào hoa hạch kiều diễm của nàng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.