Quãng Thời Gian Trong Hồi Ức

Chương 1



Dư Tịnh đã từng tưởng tượng vô số lần cảnh gặp lại Trình Lãng.

Có lẽ đã từng lướt qua nhau trong biển người mênh mông, lúc ngẩng đầu nhìn lại sẽ có cảm giác quen thuộc. Cũng có thể một phía vẫn còn độc thân, ánh mắt đăm đắm nhìn dán vào người kia. Cũng không loại trừ cả hai vẫn còn một mình, nhìn nhau nở nụ cười, sau đó hoặc sẽ tiếp tục duyên phận trước kia, hoặc sẽ vì hàng vạn nguyên do mà lại bỏ qua nhau lần nữa. Đương nhiên có khả năng nhất là anh đã có vợ, em đã có chồng, mỗi người đều khoác tay nửa kia của mình, gặp lại nhau khi đang tản bộ trong công viên, chuyện cũ ùa về, nhìn nhau mỉm cười rồi tiếp tục đi lướt qua nhau.

Mà mấy năm nay, trong thành phố không to không nhỏ này, họ chưa từng gặp lại.

Hôm đó là ngày thứ ba sau đám cưới của cô.

Anh họ của bố chồng cô do vợ qua đời chưa lâu nên không thể tham gia lễ cưới của đứa cháu Hứa Gia Trì, nhưng vẫn nhờ người mang tới một phong bì dày cộp, do lễ nghĩa nên bố chồng cô hôm đó đã trịnh trọng gọi Dư Tịnh và Hứa Gia Trì đến, nhân lúc còn được nghỉ phép, chọn vài món quà khá khá để đáp lễ.

Không ai ngờ rằng, gặp nhau, trong tình cảnh đó.

Trong khoảnh khắc mở cửa ra, Dư Tịnh ngẩn người.

Trình Lãng vẫn giữ vẻ mặt lơ đãng và nụ cười uể oải như thế bao năm nay chưa hề thay đổi, anh đám một cái lên vai Hứa Gia Trì ,nụ cười vụt biến mất khi nhìn thấy Dư Tịnh, hai mắt nhắm lại rồi mở ra, như không dám tin những gì đã thấy.

“Đây là chị dâu họ của cậu đấy.” Hứa Gia Trì không hề thấy có gì khác lạ, cười nói.

Ông Trình đúng lúc này bước ra: “Sao đứng ở cửa cả thế?”

Trình Lãng sực tỉnh, mỉm cười chọc ghẹo như để che giấu: “Chị dâu đẹp quá, em nhìn mà ngẩn ngơ.”

Làm Hứa Gia Trì cười to.

Dư Tịnh cúi xuống thay giày, cố gắng kiềm chế nhịp tim đang đập loạn. Nếu có thể, cô chỉ muốn rời khỏi chỗ này ngay.

Trình Lãng lúc này tâm trạng vô cùng phức tạp, khóe mắt anh liếc qua một bên mặt của Dư Tịnh, môi mấp máy, bao lời muốn nói mà không thốt ra được. Mấy năm nay, anh luôn tìm kiếm cô. Thế nhưng khi gặp lại, cô đã trở thành chị dâu họ của anh.

“A Lãng, không rót trà cho anh chị họ của con đi.” Ông Trình dặn.

Trình Lãng đáp khẽ, rồi liếc nhìn Dư Tịnh lần nữa, sau đó chậm chạp đi và bếp.

Dư Tịnh thầm thở phào nhẹ nhõm, dưới ánh mắt cháy bỏng của anh, cô gần như hoảng loạn muốn tháo chạy.

Ông Trình thuận miệng hỏi: “Cháu dâu làm việc ở đâu?”

Dư Tịnh vội đáp: “ Cháu làm y tá ở bệnh viện RJ.”

“Cô bé có công việc tốt trông lại điềm đạm xinh đẹp, Gia Trì có phúc thật,” Ông Trình cười tươi khen ngợi.

Hứa Gia Trì cũng không khách sáo mà nhận lời khen: “Đương nhiên ạ, mắt nhìn người của cháu làm sao kém được.”

“Thằng nhóc xấu xa.” Ông Hứa cười mắng yêu. “Con trai thì chả ra sao, nhưng con dâu thì bố lại vô cùng hài lòng.”

Hứa Gia Trì không phục: “ Con không tốt thì làm sao cô ấy chịu gả cho con”, anh tinh nghịch quay sang Dư Tịnh: “Đúng không, vợ yêu.”

Dư Tịnh cắn môi không đáp.

“Dù sao chú cũng có phúc, con trai cưới rồi, chắc cũng sắp có được bế cháu thôi.” Ông Trình nhìn vào bếp, thở dài, lắc đầu.

“A Lãng vẫn không chịu có bạn gái ạ?” Hứa Gia Trì hỏi.

Ông Trình lặng lẽ gật đầu, nhắc đến thằng con trai, ông lại đau đớn ‘hận thép không thành gang’.

Tim Dư Tịnh khẽ lạc mất một nhịp.

Hứa Gia Trì cười hì hì: “Thế thì dễ rồi, để Tiểu Tịnh nhà con giới thiệu cho cậu ấy một người, bảo đảm sẽ hài lòng.”

“Thế thì tốt quá rồi.” Ông Trình gật gù.

“Bố, chuyện của con con tự biết cách xử lí, bố lo lắng thái quá rồi đấy.” Trình Lãng đặt ba ly trà trên bàn, nhìn Dư Tịnh, trùng hợp là cô cũng nhìn sang anh, Dư Tịnh vội vàng cụp mắt, mặt ửng hồng.

“Bố không lo không được, mày đã lớn xác thế kia rồi, mẹ mày trước khi đi còn không yên tâm về chuyện của mày, mày…”

Cứ nói nữa thì chắc chắn không kết thúc được, Trình Lãng vội chuyển đề tài: “Gia Trì lần trước anh kể chuyện nhảy việc, về sau thế nào?”

“Lão tổng không thả người, bó tay thôi.” Gia Trì nhún vai nheo mắt nói.

Hai người nói từ chuyện công việc sang game online, lại nói đến chuyện hồi nhỏ, ánh mắt Trình Lãng thỉnh thoảng nhìn sang Dư Tịnh.

Dư Tịnh đứng ngồi không yên, trong tim như có gai độc chặn ngang, sắc mặt càng lúc càng tệ, cô kéo tay áo Hứa Gia Trì nói: “Em thấy hơi khó chịu.”

Hứa Gia Trì căng thẳng hỏi: “Khó chịu chỗ nào, có sao không?”

“Hơi đau đầu.” Dư Tịnh lần đầu nói dối trước mặt anh.

Hứa Gia Trì tỏ vẻ hối lỗi: “Bác, A Lãng chúng con xin phép về trước ạ.”

Ông Trình gật đầu: “Đi đường cẩn thận nhé.”

Trình Lãng lại nhướng mày, ra chiều suy tư.

Vừa ra khỏi cửa Dư Tịnh cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm hơn nhiều. Không khí lúc nãy quá nặng nề, cô có cảm giác nghẹt thở.

“Tiểu Tịnh, em thấy sao rồi? Có cần đi bệnh viện khám không?” Hứa Gia Trì lo lắng hỏi.

Dư Tịnh cúi xuống, mỉm cười: “Ra ngoài hóng gió một chút, giờ không sao nữa rồi.”

Hứa Gia Trì lẩm bẩm: “Chưa từng nghe nói hóng gió lạnh lại có thể chữa đau đầu.”

“Chắc do lúc nãy không khí trong phòng không tốt, bố cũng thấy hơi tức ngực.” Ông Hứa nói góp vào.

Dư Tịnh hít một hơi thật sâu, nở nụ cười.

Hứa Gia Trì đi lấy xe, đưa ông Hứa về nhà trước rồi đề nghị: “Đi xem phim nhé?”

Vì chuyện Trình Lãng nên tâm trạng Dư Tịnh không ổn lắm: “Về nhà xem đĩa thôi.”

“Ừ, vậy chúng ta cùng về nhà nào!” Hứa Gia Trì cười tươi rói, nhìn vào mắt cô.

Dư Tịnh chớp mắt, khóe môi bất giác nở nụ cười, bóng đen trong lòng dần tan biến.

Hứa Gia Trì rất giỏi nấu nướng, anh thường nói rằng: Muốn giữ trái tim một người, đầu tiên phải giữ dạ dày của anh ấy (cô ấy) trước đã, Dư Tịnh nhận lời lấy anh phân nửa cũng nhờ tài bếp núc của anh mà nên.

Đợi Dư Tịnh tắm xong bước ra, một bàn thức ăn thơm phức đã được bày lên, cô hôn chụt một cái lên má Hứa Gia Trì.

Hứa Gia Trì trách yêu: “Thế là đã được coi thưởng cho anh rồi đó hả?”

Dư Tịnh cười hì hì, nghịch ngợm le lưỡi làm nũng.

Hứa Gia Trì bị cô đánh bại hoàn toàn, bó tay chẳng biết làm thế nào.

Dư Tịnh vừa cầm đũa lên, Hứa Gia Trì đã hỏi: “Đúng rồi, lúc em đang tắm thì A Lãng gọi điện cho anh, xin số điện thoại của em.”

Tay cô khựng lại ngón tay siết chặt, Hứa Gia Trì giải thích: “Nói là sau này đi bệnh viện khám bệnh, có người quen cũng tiện hơn.”

Dư Tịnh cười khổ, nếu anh nghĩ thế thì tốt rồi. Bỗng chốc chẳng còn lòng dạ đâu nữa, cô nuốt vài miếng rồi buông đũa.

“Không hợp khẩu vị à?” Không ai thưởng thức, Hứa Gia Trì không còn tự tin vào tài bếp núc của mình nữa.

Dư Tịnh lắc đầu: “Không phải, do em thôi.”

“Hử?” Hứa Gia Trì thắc mắc.

“Chắc vì hôm nay mệt quá.” Dư Tịnh không nghĩ ra lí do nào khác, chỉ có thể trả lời qua loa bằng nguyên nhân đơn giản nhất và cũng hiệu quả nhất.

Hứa Gia Trì cưng chiều vuốt ve má cô: “Mấy hôm nay chuyện kết hôn làm em bận quá rồi.”

“Cũng ổn.” Dư Tịnh lúng túng dựa vào lòng anh.

“Đi nghỉ đi, để anh dọn dẹp cho.”

Trước kia từng phân công việc nhà rõ ràng, Hứa Gia Trì nấu cơm, Dư Tịnh rửa bát, kết quả là cô thường xuyên giở trò khôn vặt để trốn tránh việc nhà, Hứa Gia Trì rất dễ tính, luôn bao dung và chiều chuộng cô. Có lúc cô cũng giả bộ giúp, nhưng lại càng làm mọi thứ tồi tệ hơn. Hứa Gia Trì dứt khoác ôm hết mọi việc, trong nhà sạch sẽ ngăn nắp, bố mẹ chồng lại nghĩ là công lao của cô, suốt ngày khen ngợi. Hứa Gia Trì chỉ cười thầm, nhưng chưa từng vạch trần, lâu dần, cô cũng yên tâm thản nhiên đón nhận mọi lời khen ngợi.

Có chồng thương yêu mình như vậy, cô không hề nghi ngờ về việc mình đang rất hạnh phúc.

Dư Tịnh nằm trên giường, trong căn phòng tối om, cô thoáng thấy bất an, cùng vài phần lo lắng. Những chuyện trước kia như thủy triều dâng lên trong đầu. Đến khi tiếng chuông tin nhắn ‘tít tít’ vang lên kéo dòng suy nghĩ của cô về lại hiện thực.

Tin nhắn đến từ một số lạ: Mấy năm nay em sống có tốt không?

Tuy không có tên, nhưng giác quan thứ sáu mách bảo Dư Tịnh rằng đây là do Trình Lãng gửi. Cô không trả lời, đờ đẫn cầm điện thoại trong tay.

Tiếng chuông tin nhắn lại vang lên: Ngày mai anh đến bệnh viện gặp em, có vài chuyện chúng ta phải nói rõ với nhau.

Dư Tịnh dở khóc dở cười, anh vẫn ngang ngược và mạnh mẽ như vậy. Chuyện đã qua lâu lắm rồi, nếu không vì lần gặp nhau hôm nay, cô đã không còn bận tâm nữa, mà anh còn định giải thích gì. Cầm điện thoại trong tay suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng cô buồn bực bỏ xuống. Đáp lại bằng sự im lặng có lẽ đó là câu trả lời hay nhất.

Hứa Gia Trì nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ngủ, trong phòng chỉ có ánh sáng yếu ớt phát ra từ màn hình điện thoại, anh cười hì hì: “Không mệt à, sao còn chưa ngủ nữa?”

“Đang đọc tin nhắn.”

“Của ai thế?” Hứa Gia Trì hỏi vu vơ.

Dư Tịnh không muốn lừa dối anh, thành thật nói: “Là Trình Lãng.”

Hứa Gia Trì khẽ cười: “Cậu ấy gấp gáp thế à?”

Dư Tịnh ngớ người: “Gì ạ?”

“Thì chuyện giới thiệu bạn gái cho cậu ấy đấy.”

Dư Tịnh khẽ thở phào, trong lòng dâng lên một nỗi niềm phức tạp khó tả.

Hứa Gia Trì lẩm bẩm: “A Lãng là người khá tốt, em là chị dâu phải giúp cậu ấy ổn định nhé.” Không đợi Dư Tịnh lên tiếng, anh lại nói: “Đương nhiên, so với anh vẫn có chút kém hơn.”

Dư Tịnh nén cười: “Nói nãy giờ, hóa ra là anh đang tự biên tự diễn đó à.”

Hứa Gia Trì cười khà khà: “Đúng rồi, em học cấp ba ở trường XX đúng không, A Lãng hình như cũng cùng tường với em, cả hai tuổi tác cũng xấp xỉ, trước kia em có từng nghe sự tích huy hoàng của cậu ấy chưa?”

Mí mắt Dư Tịnh giật giật, vòng vo: “Về sau em chuyển trường mà.”

“Xem trí nhớ của anh này, em nói anh mới nhớ ra.” Hứa Gia Trì vỗ vỗ đầu. “Chuyện của A Lãng cụ thể ra sao anh cũng không rõ, nghe bác nói, cậu ấy học hết cấp ba đã yêu sớm, bị phụ huynh và thầy cô phản đối kịch liệt, hai người bị ép phải chia lìa, đến khi A Lãng thi đại học xong đi tìm cô ấy thì cô gái đố đã chuyển nhà, không ai biết tung tích. Nghe nói A Lãng đã vì cô gái đó mà không chịu có bạn gái, cứ đi tìm suốt mấy năm ròng rã, gần đây mới chịu ngừng.”

Ánh mắt Dư Tịnh lóe lên một tia sáng, cô mím chặt môi, tâm trạng như dậy sóng.

“Haizzz, bình thường em thích nghe chuyện người khác lắm mà, sao hôm nay chẳng nói gì cả.” Hứa Gia Trì vốn định chọc cô mấy câu, thấy cô nhíu mày, sắc mặt bực bội thì vội hỏi: “Vẫn còn nhức đầu hả?”

“Vâng” Dư Tịnh không muốn dính vào chuyện này nữa, viện cớ này đến cùng. Cô lấy chăn trùm đầu lại, muốn trốn tránh tất cả.

“Đừng vội ngủ, anh mát-xa cho em, sẽ thoải mái hơn nhiều.” Hứa Gia Trì kéo Dư Tịnh ra khỏi chăn, day nhẹ hai bên thái dương cho cô. “Có mạnh tay lắm không?” Anh vừa ấn vừa hỏi.

“Dễ chịu lắm.” Dư Tịnh bỗng thấy ấm lòng. Lực tay của Hứa Gia Trì vừa phải, mày nhíu chặt của cô từ từ giãn ra.

“Thấy đỡ hơn chưa?”

“Đỡ nhiều rồi.” Dư Tịnh toét miệng: “Cảm ơn ông xã.”

Hứa Gia Trì nhướng mày: “có cần khách sáo như thế với anh không?”

Dư Tịnh cười đẩy anh ra: “Được rồi được rồi, ổn rồi.”

Hứa Gia Trì dịu dàng: “Vậy em ngủ trước đi, anh đọc sách một lát.”

“Vâng anh cũng ngủ sớm đi.’

“Chúc ngủ ngon.” Hứa Gia Trì ôm chặt lấy cô, đắp chăn lại cho cô rồi đặt một nụ hôn thật sâu lên gò má trắng nõn của cô.

Trong ánh mắt yêu thương của anh, Dư Tịnh cuối cùng đã an lòng, bước vào giấc mộng êm ái.

Sáng sớm tỉnh dậy thấy tinh thần rất khá, xem ra sự xuất hiện của Trình Lãng không thể phá vỡ nhịp sống bình lặng của cô, Dư Tịnh nghĩ thế, toét miệng cười.

Hứa Gia Trì đã đi làm, để lại trên bàn cho cô một bữa sáng thịnh soạn.

Vì công việc quá bận rộn nên sếp chỉ cho Hứa Gia Trì nghr phép ba ngày, tuần trăng mật ở Maldives đã sắp xếp xong cũng đành gác lại. Hứa Gia Trì từng đề nghị đi một vòng quanh các thành phố gần đây nhưng bị Dư Tịnh phản đối. Lí do của cô là những nơi quanh đây đã chơi chán rồi, chi bằng ở nhà nghỉ ngơi, lấy tinh thần chuẩn bị khiêu chiến với công việc.

Dư Tịnh dọn dẹp bát đũa xong, thấy còn sớm, lại không có việc gì để làm, liền mở máy tính ra chơi game QQ, tiện thể vào MSN đã lâu không đăng nhập.

Hứa Gia Trì nhanh chóng nhảy vào: Bà xã, em dậy rồi à.

Dư Tịnh cười: em dậy lâu rồi.

Hai người tán gẫu với nhau một lúc, Hứa Gia Trì đề nghị: bà xã, em đến công ty ăn trưa với anh nhé.

Dư Tịnh gửi biểu cảm khoác tay: lười đi lắm.

Hứa Gia Trì không buông tha: trong nhà không có gì ăn đâu.

Dư Tịnh: thức ăn thừa tối qua còn nhiều mà.

Hứa Gia Trì: ăn thức ăn thừa không tốt cho sức khỏe.

Dư Tịnh bực bội: vậy sao anh còn nấu nhiều.

Hứa Gia Trì chịu thua: sau này anh sẽ cân nhắc lại số lượng, anh sai rồi, bà xã, em đến nhé, anh nhớ em quá.

Dư Tịnh bị anh đeo bám, đành bó tay, chấp nhận: được rồi, em biết rồi, đúng 11 giờ em sẽ xuất phát đến công ty anh.

Hứa Gia Trì lúc đó mới thỏa mãn buông tha cô.

Dư Tịnh lắc đầu, cười tủm tỉm, con người này có lúc hệt như trẻ con vậy, trình độ đeo bám người khác quả là số một.

Cô chơi thăng cấp một lúc, do trình độ quá tệ, bị người ta trách móc vài lần nên không còn hứng thú nữa, cô lên QQ tìm bạn thân trò chuyện nhưng ai cũng bận làm việc, mọi người tỏ ra vô cùng kì thị với hành vi nhàn rỗi buồn chán do nghỉ phép ở nhà của cô.

Dư Tịnh nhàn nhã đi vòng vòng trong phòng, suy nghĩ một lát rồi quyết định thay quần áo đi sớm, chắc vẫn còn thời gian đi dạo quanh khu mua sắm gần công ty Hứa Gia Trì.

Cô mặc một chiếc áo khoác demin, mái tóc suôn dài buông xõa trên bờ vai, cô vốn có gương mặt búp bê, nếu không trang điểm thì càng giống học sinh, chẳng trách có lần cô đến thăm em họ Lý Doanh vừa thi đậu đại học, liền bị người khác hiểu lầm là sinh viên mới, nên nảy sinh tình cảm với cô, về sau còn hỏi thăm Lý DOanh về cô. Lý Doanh lần nào nhắc đến chuyện này cũng đều trêu đùa còn không quên đem cô ra so sánh với Hứa Gia Trì vốn có ngoại hình chính chắn, già dặn.

Dư Tịnh khóa cửa đi xuống cầu thang. Nhà cô ở vị trí không quá cao, lại thêm bình thường ít vận động nên cô xem chuyện leo cầu thang bộ là mộ thể thao hằng ngày, luyện tập và giảm cân, quả là nhất cử lưỡng tiện đối với kẻ lười vận động như cô.

Cô vừa xuống được một tầng thì nghe có tiếng người đi lên, xem ra cũng có người cùng sở thích với cô. Cô tò mò thò đầu xuống, tim bỗng khựng lại. Người đang bước lên ấy, chẳng phải ai khác chính là Trình Lãng.

Chắc là anh đến bệnh viện không tìm thấy cô nên mới chuyển sang chỗ này.

Dư Tịnh vội vàng thụt lùi mấy bước, xoau người, nhẹ nhàng nhón gót lên tầng. Sau khi lên lại tầng cũ, cô không dám đứng lâu, lại tiếp tục lên thêm một tầng. Cô khẽ thở ra, rút điện thoại, nhanh chóng chuyển sang chế độ im lặng.

Cô đoán không sai, Trình Lãng đến bệnh viện RJ tìm cô biết cô vẫn đang nghỉ phép, lại nghe ngón được địa chỉ mới của Hứa Gia Trì từ bác Trình nên vội vàng chạy tới.

Trình Lãng bấm chuông cửa nhưng mãi chẳng thấy ai mở cửa. Sắc mặt anh không chút cảm xúc, nhìn cửa chống trộm, thẫn thờ một lúc rồi lấy điện thoại ra gọi.

Điện thoại trong nhà vang lên ‘reng reng’, Dư Tịnh thầm nghĩ: anh quả nhiên là thần thông quản đại.

“Dư Tịnh mở cửa đi.” Giọng Trình Lãng không lớn nhưng Dư Tịnh nghe thấy mà tai rung lên.

Trình Lãng nhẫn nại đợi một lúc rồi lại cất tiếng: “Dư Tịnh anh biết em ở trong đó.”

Dư Tịnh cắn môi, hơi thở phập phồng.

Trình Lãng lại bấm bấm trên điện thoại, quả nhiên một lát sau, điện thoại của Dư Tịnh trong túi áo rung lên, cô toát mồ hôi lạnh, cũng may mình phản ứng nhanh, kịp thời kịp lúc.

Hàng lông mày khẽ nhiếu của Trình Lãng ban nãy giờ càng cau chặt, giọng trầm trầm mạnh mẽ: “Dư Tịnh, trốn tránh cô ích thôi.”

Dư Tịnh co rúm người trong góc, không dám thở mạnh, cô cũng biết trốn tránh không phải cách, chuyện năm đó cũng không phải lỗi của cô, cô không cần trốn tránh anh, nhưng không biết vì sao, cô sợ phải lần nữa đối diện Trình Lãng,. Cô biết rõ, cho dù chia li bao năm rồi, cô vẫn không thể phủ nhận sức hấp dẫn chí mạng của Trình Lãng đối với cô.

Di động vẫn rung lên dữ dôi, Dư Tịnh nắm chặt nó trong tay, hàm răng trắng để lại vết răng rất rõ trên môi.

Trình Lãng cực kì kiên nhẫn, như hồi xưa đã từng đứng trước cổng trường đợi cô suốt hai tiếng đồng hồ.

Chuyện cũ dậy sóng, thần sắc Dư Tịnh không còn giữ được vẻ bình thản như trước.

Không biết qua bao lâu, bên dưới dần dần không còn tiếng động, Dư Tịnh từ từ xuất hiện, thở phào nhẹ nhõm. Lúc này, điện thoại lại rung lên. Lần này, người gọi là Hứa Gia Trì, Dư Tịnh vội nghe máy.

“Tiểu Tịnh, em sắp tới chưa? Anh đang đợi em đến cùng ăn cơm đây.”

Dư Tịnh nhìn đồng hồ đeo tay, bị chẫm trễ nên giờ đã hơn 12 giờ, cô vội nói: “Tắc đường, em sắp tới rồi.”

Cô vuốt tóc lại, xuống tầng gọi taxi đến thẳng công ty Hứa Gia Trì.

Cũng may đường đi khá thông thoáng, lúc cô đến nơi thì Hứa Gia Trì đang đứng bên dưới đợi cô. Vừa thấy cô, anh kéo cô đi ngay, lầm bầm mãi: “Mong là vẫn kịp chỗ đã đặt trước.”

Dư Tịnh cười phá lên: “Gấp gáp thế sao?”

“Tất nhiên.” Hứa Gia Trì nhướng mày: Kinh doanh tốt lắm, anh đã đặt chỗ trước hai tuần đấy.”

“Hóa ra là anh đã có âm mưu từ lâu.” Dư Tịnh cười.

“Là món ăn Tứ Xuyên em thích nhất.” Hứa Gia Trì véo nhẹ mũi cô: “Quỉ tham ăn.”

Dư Tịnh cười, nhéo vào eo anh.

Quán ăn mới mở này quả nhiên rất đắt khách, dù là buổi trưa hơn nữa đã qua giờ cao điểm ăn uống rồi, nhưng khách vẫn nườm nượp.

Hứa Gia Trì nói tên của anh, phục vụ dẫn họ vào chỗ ngồi, mang một ấm trà và vài đĩa đồ ăn nhẹ lên.

Dư Tịnh lật xem thực đơn, chọn mấy món.

“Sao chọn ít thế, không cần tiết kiệm tiền cho anh đâu.” Hứa Gia Trì mỉm cười nói.

“Tiền của anh chính là tiền của em.” Dư Tịnh chớp đôi mắt to.

Hứa Gia Trì cười ung dung: “Anh biết anh biết, tiền của anh là tiền của em, còn tiền của em thì vẫn là tiền của em.”

Dư Tịnh cười phì thành tiếng: “Anh tự giác ghê nhỉ.”

“Đâu có đâu có.” Hứa Gia Trì lắc đầu. “Thường thôi chỉ là hạng ba trên thế giới.”

“Miệng lưỡi cứ trơn tuột.” Dư Tịnh trừng mắt nhìn anh.

Hứa Gia Trì đang định phản bác thì điện thoại đổ chuông: “Là A Lãng.”

Sắc mặt Dư Tịnh vụt thay đổi.

“Ừ…không có ở nhà…đang ăn cơm ở ngoài…cậu ở gần đây à…vậy ăn chung nhé.”

Sắc mặt Dư Tịnh không tốt lắm: “cậu ấy cũng tới à.”

“Ừ, cậy ấy nói đang làm việc ở tòa nhà gần đây, chưa ăn gì, anh nghĩ đông thì càng vui nên gọi cậu ấy tới.”

Dư Tịnh bất giác thở dài trong lòng, vẫn không tránh được sao?

Hứa Gia Trì nhạy cảm nhận thấy sự khác lạ của cô: “Sao vậy bà xã?”

Dư Tịnh theo bản năng vội giấu giếm: “Không có gì, chỉ không muốn người ngoài đến quấy rầy chúng ta.”

“Hiểu.” Hứa Gia Trì tỏ ra nghiêm túc. “Bà xã, thích thế giới hai người, sau này anh nhất quyết không tái phạm sai lầm sơ đẳng này nữa.”

Dư Tịnh cười ngượng, có vẻ lơ đãng.

Trình Lãng đến rất nhanh, nhưng Dư Tịnh không thể nào tin rằng anh trùng hợp làm việc ở gần đây, rồi lại trùng hợp gọi điện cho Hứa Gia Trì.

“Anh họ, chị dâu.” Nụ cười của Trình Lãng trông rất trong sáng vô tư.

“Mau ngồi đi, đến sớm không bằng đến đúng lúc, món ăn vừa mang lên đủ.”

Dư Tịnh không nói gì, chỉ cúi đầu nhìn đĩa thức ăn và khăn trải bàn, cứ như rất hứng thú với chúng.

“Chị dâu đang nhìn gì thế?” Trình Lãng vừa ngồi xuống đã ‘khai đao’ với Dư Tịnh.

“Nhìn chơi thôi.” Dư Tịnh lạnh nhạt nói.

Trình Lãng cười như không: “Chị dâu thích khăn trải bàn của quán này à? Định về thêu một tấm?”

“Có gì không được?” Dư Tịnh không chịu thua.

Trình Lãng quan sát cô chăm chú: “Đương nhiên là được, tôi chỉ ngưỡng mộ anh họ có phúc thôi.”

Hứa Gia Trì không hiểu chuyện gì, cười ‘khà khà’ mấy tiếng.

Sắc mặt Dư Tịnh thoáng vẻ giận dữ, tên này trong lời nói có gai, ra sức nghĩ cách khiêu khích cô nể mặt Hứa Gia Trì nên có thể không so đo, nhưng không có nghĩa là cô đuối lí nên nhẫn nhịn.

Hứa Gia Trì gắp vào bát cô một miếng cá hấp: “Ăn đi, món này mà nguội thì sẽ không ngon đâu.”

Dư Tịnh lặng lẽ cho vào miệng nhai, món ăn trước kia yêu thích nhất, bây giờ cứ gặm phải sáp nến vậy.

Trình Lãng đương nhiên không tha cho cô: “Chị dâu thích ăn cay à?”

“Ừ.” Dư Tịnh lạnh lùng đáp, xem anh còn giở trò gì.

“Luôn thích ăn cay à?”

Dư Tịnh hiểu dụng ý của anh, cười tươi: “Trước kia không thích mấy, nhưng khẩu vị con người sẽ thay đổi.” Ngước lên nhìn anh, rồi nói tiếp: “Con người còn có thể thay đổi, huống hồ là sở thích về thức ăn.” Trước kia cô thực sự không ăn cay, nhưng sau khi học đại học, bạn cùng phòng dẫn cô đi ăn bữa Tứ Xuyên, cô liền yêu thích cảm giác kích thích đó.

“Hóa ra là thế.” Trình Lãng tỏ ra hụt hẫng, giọng nói không che giấu vẻ bần thần.

Cổ Dư Tịnh cứng đờ, cô đang làm gì thế. Chuyện rõ ràng không phải thế, chuyện tình cảm không thể đem so sánh với khẩu vị được, cô nói vậy đã làm tổn thương anh cũng như chính bản thân cô.

“Đừng nói chuyện mãi thế, ăn đi ăn đi.” Hứa Gia Trì cảm nhận được không khí căng thẳng, vội hòa hoãn.

Trình Lãng thu lại nụ cười nhạt vẫn giữ trên môi nãy giờ, ăn một miếng rau, giả vờ nói vu vơ: “Sau này chuyện tìm bạn gái chắc phải phiền chị dâu nhiều rồi.”

“Nhất định, phải không Tiểu Tịnh?” Hứa Gia Trì huých cánh tay Dư Tịnh.

Dư Tịnh không ngẩng đầu, ‘ừm’ một tiếng.

Trình Lãng tiếp tục tìm chuyện để nói: “Anh họ và chị dâu chắc quen nhau lâu rồi nhỉ?”

Trong lòng Dư Tịnh thầm cười lạnh, đó chẳng phải là mục đích đến đây hôm nay của anh hay sao.

“cũng không lâu lắm.” Hứa Gia Trì nhìn Dư Tịnh đắm đuối, Dư Tịnh đáp lại bằng nụ cười nhẹ nhàng.

Trình Lãng ung dung hỏi: “Nhanh thế đã kết hôn, lỡ sau này gặp được người tốt hơn thì làm sao?”

Dư Tịnh mím môi, Hứa Gia Trì trả lời thay cô: “Đã chắc chắn rồi thì sẽ không thay đổi.”

“Thế sao?” Trình Lãng cười lúng túng.

“Đúng vậy.” Dư Tịnh kiên định lặp lại.

Ánh mắt Hứa Gia Trì tràn đầy tình ý: “A Lãng, đó là cậu vẫn chưa gặp được người cậu yêu thương thực sự.”

“Có lẽ đã gặp từ lâu, nhưng em đã bỏ lỡ.” Trình Lãng bần thần sắc mặt càng u ám.

Vẻ mặt Dư Tịnh dửng dưng không cảm xúc, hoặc đó chính là bản tính của đàn ông, thứ không có được mãi mãi là thứ tốt nhất.

Trình Lãng viện cớ buổi chiều còn có việc phải đi, Hứa Gia Trì nhìn Dư Tịnh, đùa: “Hình như em không thích A Lãng lắm.”

“Có không?” Dư Tịnh đáp thản nhiên: “Em không thấy thế?”

Hứa Gia Trì xoa đầu cô: “Buổi chiều có dự định gì? ANh còn phải làm việc, sợ là không đi với em được.”

“Em đi dạo quanh đây.” Dư Tịnh nhếch môi.

“Ừ, tan làm anh gọi điện cho em, nếu em chưa đi đâu thì anh đưa em về nhà.”

Dư Tịnh ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng.”

Có lẽ đã lâu không dạo phố, hoặc do không ai đi cùng nên Dư Tịnh không có hứng lắm, bình thường những bộ quần áo không mua nổi thì chỉ ngắm thôi cũng thấy thích, bây giờ lại không thấy lộng lẫy nữa, có lúc tâm trạng thực sự ảnh hưởng tới khiếu thẩm mĩ của con người.

Cô dừng bước ở quầy bán đồng hồ đeo tay, Hứa Gia Trì luôn muốn có một chiếc đồng hồ thể thao mà không dám mua, lần này nhân dịp sinh nhật thì chọn một cái tặng anh vậy.

Mắt thẩm mĩ của Dư Tịnh rất tốt, cô chọn trúng mẫu đồng hồ bản kỉ niệm của Gulfman, nhất định sẽ rất hợp với sở thích của Hứa Gia Trì. Thanh toán xong, cô còn mang đến quầy tặng phẩm nhờ nhân viên gói lại cho đẹp.

“Tặng cho bạn trai à? Cô thật có lòng.”

Dư Tịnh mỉm cười: “Tặng cho ông xã.”

“Cô trẻ thế này mà đã lấy chồng, khiến đám gái già chúng tôi sắp không chịu nổi rồi.” Cô bán hàng ngọt ngào như bôi mật.

Phụ nữ đều thích nghe những lời mật ngọt, đặt biệt là lúc được khen vừa trẻ vừa đẹp.

“Cô dùng mĩ phẩm dưỡng da nào thế, da đẹp như vậy, trắng hồng mà như trong suốt ấy.”

Dư Tịnh thấy rất dễ chịu, vô thức chọn vòng tay và những thứ phụ kiện khác trong cửa hàng. Biết rõ đây chỉ là cách quảng cáo để bán hàng, nịnh nọt mà thôi, nhưng vẫn cam tâm tình nguyện. Đó có lẽ là bản tính của phụ nữ.

Cô đi mệt rồi tìm một quán Starbucks ngồi xuống, nhắn tin cho Hứa Gia Trì, báo địa điểm cô đang ngồi đợi anh. Mới ngồi được một lúc, cô đã thấy rảnh đến phát chán, lòng hối hận vì không mang ipad theo, đành miễn cưỡng ngồi nghịch điện thoại.

Bỗng khóe mắt cô liếc thấy một người quen đang ngồi trong góc, đó là cấp trên trực tiếp của Hứa Gia Trì kiêm ông chủ công ty, Lữ Thiên Ba. Dư Tịnh không thích việc giao tiếp xã giao nên giả vờ không nhìn thấy, tiếp tục nghịch điện thoại giải sầu, chỉ thấy hơi kì lạ, bây giờ công ty đang bận như vậy mà sao anh ta lại rảnh rỗi chạy đến đây thưởng thức trà chiều. Có lẽ là hẹn với ai đó? Sự hiếu kì của Dư Tịnh càng tăng lên.

Cô nhanh chóng biết được đáp án, trưởng phòng tài vụ công ty của Hứa Gia Trì là Thư Nhã đang uyển chuyển đi tới,xem ra họ có công việc cần bàn. Dư Tịnh khó tránh khỏi buồn cười vì sự nhiều chuyện của mình, Lữ Thiên Ba cho dù ngoại tình thì đối tượng tuyệt đối cũng không thể là Thư Nhã. Thư Nhã là bạn thân của Thiệu Mân Quân vợ của Lữ Thiên Ba, ban đầu là do chính Thiệu Mân Quân cực lực đề cử cô ta vào công ty. Hứa Gia Trì còn kể cho cô nghe như chuyện đùa, họ đều cho rằng Thư Nhã thực ra là mật thám mà Thiệu Mân Quân cài vào bên cạnh Lữ Thiên Ba.

Dư Tịnh nhấp café, mỉm cười, càng nghĩ càng thấy buồn cười. Lữ Thiên Ba đối với vợ vừa dịu dàng vừa ân cần, công ty ai chẳng hay chẳng biết, còn Thư Nhã đối với Thiệu Mân Quân cũng rất chu đáo, ban đầu khi Thiệu Mân Quân mang thai ở nhà nghĩ dưỡng, còn công ty Lữ Thiên Ba đúng lúc đó lại gặp chút vấn đề nên suốt ngày bận rộn bên ngoài, Thư Nhã ngày nào cũng ở cạnh bạn mình, giúp bạn làm việc nhà, đi cùng bạn đến bệnh viện khám thai. Thiệu Mân Quân thường ngọt ngào nói rằng: Lữ Thiên Ba và Thư Nhã là hai người thân nhất của mình.

Chuyện này không thể nói cho Hứa Gia Trì biết, Dư Tịnh thầm nghĩ, nếu không nhất định sẽ bị anh cười trêu.

Dư Tịnh tiếp tục nghịch điện thoại, tiện thể gửi tin nhắn cho Hứa Gia Trì thúc giục anh. Từ góc của cô có thể thấy rõ tình hình bàn bên kia. Lữ Thiên Ba là người đàn ông ít nói ít cười, thậm chí Dư Tịnh quen anh ta lâu như vậy rồi mà hiếm khi thấy anh ta cười. Nhưng lúc này đây, Dư Tịnh thấy được ý cười hiện rõ trong đáy mắt anh ta.

Dư Tịnh là người cực kì nhạy cảm, lập tức phát hiện ra có gì đó không ổn. Nụ cười đó, cô chỉ thấy trên gương mặt chàng trai mê đắm trong tình yêu, còn đối với Lữ Thiên Ba thì thật sự không thể hiểu nổi. Cô dè dặt thích người sang giấu mình kĩ hơn, để tiện quan sát vẻ mặt anh ta.

Gần như trong tích tắt cô đã có thể khẳng định chắc chắn suy đoán của mình, khi Thư Nhã đưa tập văn kiện sang, Lữ Thiên Ba tiện thể vuốt ve mu bàn tay cô ta một lúc, rồi sắc mặt tự nhiên nhìn ngó xung quanh, xem như chưa có việc gì xảy ra.

Dư Tịnh cắn chặt môi, sự việc xảy ra như thế này cô chưa từng nghĩ tới. Cô nắm chặt điện thoại trong tay, đang do dự có nên kể chuyện này cho Thiệu Mân Quân biết không. Nói ra thì, hai người tuy là bạn, cô và Hứa Gia Trì cũng quen nhau thông qua Thiệu Mân Quân, nhưng nếu so về quan hệ thì còn lâu mới thân thiết bằng Thư Nhã. Thiệu Mân Quân có tin lời cô không? Liệu có cảm thấy cô đang tạo thị phi? Nếu phải đối chất thì cô cũng chẳng có chứng cứ. Cho dù bây giờ có chụp hình Thư Nhã và Lữ Thiên Ba ngồi ở Starbucks thì cũng không thể chứng minh họ có mối quan hệ không chính đáng. Dư Tịnh đau đầu, sao lại bắt cô phải chứng kiến cảnh này. Nói thì không thể nói, mà nhìn thì cũng không nhìn được nữa.

Cô băn khoăn bối rối, đến khi ngước lên thì bên kia đã không còn ai. Dư Tịnh không biết tâm trạng của mình là đang nhẹ nhõm hay nặng nề nữa. Cô gọi điện thúc giục Hứa Gia Trì, đến khi anh mồi hôi mồ kê chạy tới, Dư Tịnh mới thấy yên tâm trở lại. Cho dù xảy ra chuyện gì, chỉ cần có anh ở đây, mọi thứ đều có thể dễ dàng giải quyết.

“Tiểu Tịnh, sao cuống quýnh như thế?” Hứa Gia Trì ngồi xuống, dùng khăn giấy lau mồ hôi.

Dư Tịnh cũng không vòng vo mà hỏi ngay: “Anh có cảm thấy Lữ Thiên Ba và Thư Nhã có vấn đề không?”

“Có, đương nhiên là có.”

“Anh cũng nghĩ thế à?”

“Ngày nào cũng đả kích đối phương, nhìn nhau là thấy chướng mắt, sao không có vấn đề được.”

Dư Tịnh ngẩn người: “Em không phải ý đó.”

“Vậy theo em là sao?”

Lúc nãy họ rõ ràng rất vui vẻ, nếu ở văn phòng lại giả bộ như rất căm ghét đối phương thì càng khả nghi. Dư Tịnh trầm giọng nói: “Ban nãy hai người họ ngồi ở bàn phía trước uống café.”

“Thế thì sao?”

Dư Tịnh cười lạnh, quả đúng như cô đoán, ngay cả Hứa Gia Trì cũng không tin cô. “Anh nghe kĩ đây, họ không hề ghét nhau như anh tưởng, mà thái độ rất thân mật.” Cô lại kể tỉ mỉ những gì mình nhìn thấy.

Hứa Gia Trì cau mày: “Em có nhìn lầm không?”

“Khoảng cách gần thế này làm sao nhìn lầm, em có bị cận đâu.”

“Có lẽ chỉ là vô tình chạm phải, cũng chẳng có gì.”

Dư Tịnh tức điên: “Đàn ông các anh có phải cùng bản chất không?”

Hứa Gia Trì cuống lên: “Haizzz, sao em lại đổ lên đầu anh.”

Dư Tịnh cũng biết không nên tức giận Hứa Gia Trì, nhưng cô vẫn không kìm được.

Hứa Gia Trì gãi đầu: “Tiểu Tịnh, anh và Thiên Ba, cùng Thư Nhã đã làm việc với nhau bao lâu rồi, họ không phải dạng người đó, em đừng quá nhạy cảm.”

Không có chứng cứ thì không thể nói rõ mọi thứ, Dư Tịnh không biết nên tấm tắc khen Lữ Thiên Ba ngụy trang quá tốt, hay thở dài cho nhân phẩm của mình quá kém, mà lời cô nói không thể khiến người khác tin tưởng.

“Được rồi được rồi, đừng nghĩ nhiều thế, chúng ta đi thôi.” Hứa Gia Trì kéo Dư Tịnh ngồi dậy, khoác áo vào cho cô. “Em nên nghĩ thử xem lát nữa đi đâu ăn đi.”

“Ăn ăn ăn, anh chỉ biết ăn thôi.” Dư Tịnh bình thường tính cách ôn hòa, nhưng một khi nóng giận trỗi dậy thì thật khiến người ta sợ hãi.

Hứa Gia Trì tủi thân bĩu môi, không nói gì, chỉ kéo áo Dư Tịnh, chớp chớp mắt, còn chu môi ra làm nũng.

Dư Tịnh thích dỗ ngọt, ‘phì’ cười một tiếng, không giận nữa.

Có câu hết chuyện này lại tới chuyện khác, quả nhiên có lí.

Buổi tối trước khi đi ngủ, Dư Tịnh nghĩ đi nghĩ lại, vẫn nên gọi điện cho Thiệu Mân Quân.

Cô dò hỏi: “Đồng chí Lữ Thiên Ba nhà chị đâu ạ? Vẫn đang cống hiến cho bốn cái hiện đại hóa được thực hiện sớm à?”

Thiệu Mân Quân cười: “Đúng thế, dạo gần đây ngày nào cũng làm thêm giờ.”

Dư Tịnh len lén liếc Hứa Gia Trì một cái: “Chị Mân Quân, chị yên tâm anh ấy thế sao?”

“Là vợ chồng bao lâu nay rồi có gì mà không yên tâm nữa.” Thiệu Mân Quân tỏ ra thản nhiên.

Dư Tịnh lo lắng thay cho Thiệu Mân Quân, mà chị ấy căn bản không hề bận tâm. Dư Tịnh tức đến ngứa răng, nhưng không tiện nói thẳng mà đành vòng vo: “Anh ấy làm sếp thì có cần tự mình làm đâu, giao cho cấp dưới là được mà.”

Hứa Gia Trì trừng mắt nhìn cô, Dư Tịnh mím môi cười trộm.

Thiệu Mân Quân vẫn không nghe ra ẩn ý: “Anh ấy ở công ty kiếm tiền nuôi gia đình, chị chăm sóc Đông Đông, hai người phân công hợp tác, công bằng mà.”

Thiệu Mân Quân vốn tính cách thoải mái vô tư như vậy, Dư Tịnh thấy ấm ức, nhưng đương sự thì hoàn toàn không để tâm. Cô lắc đầu, nghĩ ngợi rồi hỏi: “Chị Mân Quân, chị Thư Nhã gần đây thế nào à, lâu quá không gặp chị ấy.”

“Hình như tài vụ công ty xảy ra chút chuyện, cô ấy cũng ở lại công ty làm thêm, ban nãy Thiên Ba gọi điện thoại đến nói với chị rồi.”

Dư Tịnh càng nghi ngờ, công ty giờ chỉ có hai người họ, cô nam quả nữ, chuyện gì cũng có thể xảy ra.

Hứa Gia Trì lại không nghĩ như thế, anh đợi Dư Tịnh cúp máy rồi nói: “Thiên Ba quang minh chính đại nói cho Mân Quân biết anh ấy và Thư Nhã ở lại công ty làm thêm giờ, càng chứng tỏ anh ấy không làm gì hổ thẹn với lương tâm, em đứng lo thái quá.”

Dư Tịnh không dám phản bác quan điểm của anh, nụ cười lúc chiều của Lữ Thiên Ba khiến người ta có ấn tượng quá sâu đậm, cô tuyệt đối không tin rằng gặp người lúc nào cũng tỏ ra đối đầu với mình mà anh ta có thể cười rạng rỡ như vậy. Nhưng trong lòng cô đã quyết định không phản bác Hứa Gia Trì nữa, tất cả phải có bằng chứng mới nói chuyện được, tóm lại là cô không muốn thấy bạn bè bị tổn thương.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.