Quay Cuồng Vì Yêu

Chương 3



Một bà lão ngồi trong chiếc ghế đu đưa ở góc phòng. Bà đu đưa nhưng cái ghế thì không.

Quái.

Flynn bật dậy, nhưng cùng lúc đó, cô biết mình vẫn đang ngủ. cô vẫn cảm nhận được sức nặng ở tứ chi, sự điều hòa của hơi thở. Cũng đã tối rồi, mặt trời chắc đã lận, nhưng căn phòng lại đang tràn ngập một quầng sáng mơ hồ màu da cam.

Và cô thì đang nhìn chằm chằm một bà lão trong suốt ngồi trên một cái ghế đu đưa.

Chắc chắn là nằm mơ.

" Cô dịch chuyển mấy con bò của tôi, " bà lão nói.

Flynn giương mắt nhìn một lúc, trong mão cô đang tỏa ra những gợn sóng mơ hồ cố gắng kết nối với những gì bà lão đang nói. Bò. Cô đâu có dịch chuyển...

" Ô ! " cô nói và búng những ngón tay ảo của mình. " Mấy cái bình đựng sữa á ? Ở trên kệ ấy hả ? Đúng rồi, tôi chuyển chúng đi đấy. Chúng làm tôi phát ớn. "

Bà lão thôi đu đưa. " Cô sợ mấy cái bình đựng bằng sứ hình con bò đấy á ? "

" Nói chung tôi không khoái bò. Nói thật nhé, hầu hết đám súc vật ở nông trại đều làm tôi ớn. Sâu bọ nữa. " cô cùng mình trong một hơi thở ra. " Tôi không thích thiên nhiên cho lắm. "

Bà lão cười khùng khục. " Chà chà, cô tới nhầm chỗ đến thế sao ! "

" Có lẽ, " Flynn cố sắp xếp câu hỏi tiếp theo của mình sao cho nghe không quá điên rồ, nhưng đành chào thua. Khỉ thật ! chỉ là mơ thôi mà. " Bà có phải là, ừm... bà Esther của tôi không ? "

" Bà nội cô là Elizabeth Daly ? "

" Đấy là mẹ của bố cháu. Đúng. "

" Đấy là chị gái ta. " Bà ma tiếp tục đu đưa. " Nếu thế thì ta hóa ra bà cô Esther của cô thật. Nhưng cứ gọi ta bằng Esther là được rồi. "

" Ồ, cũng được. Nhưng bà... bà biết đây. Chết rồi mà, phải không ạ ? "

Esther liếc xéo Flynn, giờ thì cô mới nhận thấy bà đang đan một cái khăn phủ giường nhiều sắc độ tím khác nhau. Giấc mơ này thật điên quá đi mất !

" Có vẻ thế, " Esteher nói. " Chính ta cũng khá sốc. "

Được rôi. Không ổn rồi. Ngồi trên một chiếc giường lạ, ở một nơi xa lạ có mùi bà già và hầu chuyện một người đàn bà đã chết, không ổn chút nào. Flynn nhắm mắt và cố tỉnh dật, nhưng khi cô mở mắt ra, căn phòng vẫn ửng sáng.

Cô vẫn đang nằm mơ.

Khỉ thật.

" Có cái bánh quy kem nào không ? " Bà Esther đột ngột hỏi.

" Không. " Flynn nuốt nước bọt. Đây đúng là giấc mơ kì quái nhất mà cô từng gặp. Đó là kể giấc mơ con vịt.

" Kém ! " bà Esther thở dài. "Ta thật tình nhớ bánh quy kem lắm. nhân dâu tây rắc hạt phủ kem là món ta luôn thích nhất."

Flynn dụi dụi tay lên mắt, nhưng khi cô mở mắt ra lần nữa, bà Esther vẫn ở đó.

"Bà này, không phải cháu bất lịch sự đâu, nhưng chẳng phải là có một thứ anh sáng trắng hay gì gì đó mà bà cần hướng về hay sao?"

"Ta nghĩ có lẽ cô cần xem lại khái niệm bất lịch sự của mình. Và không, để trả lời câu hỏi của cô, không có anh sáng trắng nào cả. không có gì. Chỉ có ta lập cập đi loanh quanh trong căn nhà nhỏ bé này. không có bánh quy kem." Bà bắn một cái nhìn trừng trừng ma quái về phía Flynn qua cặp kính hai tròng. "Ta nghĩ điều này có liên quan đến cô."

Flynn cảm thấy một luồng sợ hãi chạy ngang người. "Đến cháu? Sao lại cháu? Bà cháu mình thậm chí còn chưa bao giờ gặp nhau."

"Thế mà cô lại ở đây, ngủ trên giường của ta, dịch chuyển mấy con bò của ta..."

"Bà, cháu xin lỗi vì chuyện mấy con bò, được chưa? Cháu mà biết làm thế sẽ khiến một quý bà đã chết bực mình cỡ đó thì cháu đã không làm rồi."

Esther thở dài não nề. "Thôi, khỏi lo chuyện đó. Ta để chúng lại chỗ cũ rồi."

Flynn cảm thấy đang trở mình trong giấc ngủ; thế mà cô vẫn ở đó, ngay mép giường, bị kẹt cứng trong một sự im lặng kì cục với một người đàn bà đã chết.

Ok. Đủ rồi đấy.

"Rất vui được gặp bà, bà Esther ạ. Giờ thì cháu chuẩn bị tỉnh dậy đây, và bà sẽ đi chứ, đúng không?"

Bà Esther lại tiếp tục đan. "Ta không biết. Sao cô không thử xem?"

Với một cái hít sao, Flynn choàng dậy. Lần này là dậy thật. Cô không còn cảm thấy choáng váng nữa, và với một tay đặt trên ngực, cô có thể cảm nhận tiếng tim mình loạn nhịp và hơi thở không đều. Cô với tay bật ngọn đèn bàn, rồi nhìn cái ghế đu đưa ở góc phòng.

Cái ghế đúng yên.

Và trống rỗng.

Tạ ơn Chúa.

Cô liếc nhìn đồng hồ. 12 :34. cô đã ngủ được sáu tiếng. Chẳng trách mà mất phương hướng. Lại còn nằm mơ thấy bà già đã chết nữa chứ. Thật vớ vẩn.

Cô cố cười, nhưng tiếng cười bật ra yếu ớt và run rẩy. Cô cảm thấy mô ;tj cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng,và rùng mình khi cố nhủ lòng đuổi đi cơn sợ hãi đang dềnh lên trong dạ.

Chỉ là mơ thôi mà.

Cô nhảy xuống, chộp lấy cái túi du lịch, và thảy nó lên giường.

Làm quái gì có ma.

Cô mở túi, lôi ra một chiếc quần jeans và một cái áo len mỏng.

Thậm chí nếu đó thực sự là một con ma đi chăng nữa, bà ấy cũng đâu thể hại được mày.

Flynn thay đồ thật nhanh và phóng ra khỏi phòng ngủ. Cô chộp lấy cái ví trên chiếc bàn bán nguyệt và rồi cứng cả người khi thoáng nhìn thấy một cái gì đó.

Cô quay lại.

Cô nhìn.

Ôi, lạy Chúa lòng lành !

Có phải cô đã từng mơ ước lấy mấy cái bình con bò bằng sứ ấy xuống và nhét chúng vào tủ rồi không ? Cô nhớ tất cả mọi chi tiết đều rất rõ ràng, từ lớp bụi mỏng trên men sứ cho đến cái mùi cũ mốc của ngăn tủ khi cô dúi đám bò ấy vào sâu tận bên trong.

Thế mà chúng lại đã ở đây, ngay cạnh tường, đúng cái nơi cô đã nhìn thấy chúng.

Ừm, thế thì hẳn cô đã nằm mơ về chuyện đem cất chúng đi.

Chắc chắn là như thế.

" Rất vui được gặp bà, thưa bà cô Esther, " Flynn nói to lúc kéo cửa chính mở ra. " Giờ thì bà đi đi. ! "


Jake lau mặt trong của một ly rượu rồi treo nó vào giá đỡ phía trên quầy bar. Các tối thứ Hai nói chúng là như chết rồi ; đám dân địa phương hay uống đầu tuần thường đến những 'động' như Bait and Tackle ở Đường 9, khách của Goodhouse Arms lại chủ yếu thuộc loại 'lên chuồng' sớm. Những vị khách cuối cùng đã ra về cách đó mười lăm phút và Jake đã bắt đầu chuẩn bị đóng cửa, tận dụng vài phút được ở một mình để suy nghĩ.

Nhưng thật sự chỉ có hai thứ trong tâm trí anh : Rhonda Bacon và Flynn Daly.

Rhonda, bởi vì anh cần biết làm thế nào có thể tiếp cận được cô ta mà không bị Gordon Chase đánh hơi được. Shiny là một thị trấn nhỏ, không thể mang một ý nghĩ xấu trong đầu ta mà người khác không biết được. Gặp gỡ với thư kí của kẻ thù ư ? đến bọn trẻ còn mẫu giáo cũng sẽ biết chuyện.

Và Flynn Daly, bởi vì Jake cần tìm cách hóa giải thiệt hại từ cuộc gặp gỡ chiều nay và cố gắng làm sao để cô giữ lại chỗ này trước khi Gordon Chase nhảy vào thuyết phục cô làm điều ngược lại. Nếu Flynn không thể thuyết phục gia đình cô ấy trì hoãn cuộc mua bán này thì ít nhất một thời gian ngắn nữa, thì sẽ chẳng còn cái gì có khả năng giữ được chân Chase trong lúc anh điều tra về thằng đểu này. Chỉ cần khiến Flynn hoãn binh mọi thứ được thêm chút nữa...

Dĩ nhiên, đầu tiên là anh phải chiếm cho được lòng tin của Flynn. Anh đã nghĩ đến chuyện sau buổi làm sẽ ghé qua, nhưng giờ ấy thì đã quá trế cho một cuộc viếng thăm xã giao thông thường. Cô ấy sẽ nghĩ anh muốn, hoắc sex hoặc tăng lương, mà cả hai thứ đều không hay ho gì lắm về phía anh. Vấn đề là, Chaase giờ chắc chắn đã đanh hơi ra cô cháu gái này rồi. Nếu Jake đánh bạc, anh sẽ vét sạch túi ra mà cược là Chase sẽ đến đây ngay sáng hôm sau, thế nghĩa là để gạt gã ra thì Jake sẽ phải tiếp cận Flynn trước tám giờ, mà anh thì không cho rằng cô là người dậy sớm.

Vì thế khi Jake nghe tiếng cửa mở và thấy Flynn Daly xộc vào quầy rượu với dáng điệu của một phụ nữ hết sức cần nốc một thứ gì đó, nụ cười của Jake không thể nào thành thực hơn. Tuy nhiên, trông Flynn lại chẳng vui vẻ gì lắm khi nhìn thấy anh.

" Anh làm gì ở đây ? "

" Việc của tôi. " Jake vắt một cái khăn lau quầy qua vai. " Tôi là nhân viên phục vụ quầy của cô. "

" Tôi tưởng anh làm bảo trì. "

" Tại sao cô tưởng tôi làm bảo trì ? "

" Thì... anh nói... " cô ngừng một lúc, rồi lắc đầu, " Tôi không biết. "

" Được rồi. " Anh chống một khuỷu tay lên quầy và giở ra một nụ cười quyến rũ. Chiêu này gần như chưa bao giờ thất bại. " Đó là một lý do hay đấy. "

Cô ngồi phịch xuống một chiếc ghế cao cạnh quầy. " Chuyện này chẳng hay ho gì đâu. "

" Vậy sao ? " anh nói khi đặt một đĩa bánh quy mặn trước mặt cô. " Tôi lại không đồng tình với cô được. Buổi tối của tôi chỉ vừa mới khởi sắc. "

Flynn ngẩng đầu lên và ngó anh trừng trừng.

" Đừng có mà tán tỉnh tôi, Tucker. "

"Tôi chịu thôi. Tán tỉnh là một phần trong dịch vụ trọn gói rồi. Đi cùng với thông mình và đẹp trai."

"Ôi, thôi đi. Tôi biết mấy cái loại anh mà." Cô nhếch mép và huơ mấy ngón tay trước mặt anh, như thể đang vẽ nên "cái loại anh" trong không khí. "Tôi phí gần hết mấy năm đại học quý giá của mình để hẹn hò với mấy cái loại như anh. Tôi..." Cô chớp mắt, mắt cô ráo hoảnh đi, và cô lắc đầu. "Tôi nói chuyện này làm cái quái gì nhỉ? Làm ơn cho tôi một ly Jameson."

À, thế là kết thân và lấy lòng không xong rồi, Jake vừa nghĩ vừa đặt một ly đã lên quầy và rót đầy vào đó. Đến lúc phải dùng đến kế hoạch B.

Anh đẩy ly sang cho cô trong im lặng. Cô cầm lấy và ngước nhìn anh với một ánh mắt áy náy.

"Tôi xin lỗi," cuối cùng cô làu bàu nói. "Tôi thường không hay quạu quọ thế này. Thật ra tôi thuộc tuýp người khá là vui vẻ."

Jake ngẩng lên. Cô ấy bắt đầu giãi bày với mình sao? Hay đấy. Anh hơi ngả người về phía trước. "Tôi nghĩ cô khá vui vẻ đấy chứ."

Flynn hơi đảo mắt, rồi thở dài. "Gia đình tôi nghĩ tôi là đồ bỏ đi. Họ gửi tôi đến đây vì cho rằng để tự tôi thì đời tôi chả nên trò trống gì." Cô nâng ly rượu và nhấp một ngụm. "Biết sao không... Có lẽ họ sẽ nói đúng."

Jake nghĩ một lúc. "Nếu cô nghĩ họ đúng thì họ đúng thật đấy."

Ly rượu của Flynn đờ lại giữa không trung, và mắt cô ngước lên nhìn Jake. "Cái gì?"

"Tôi có bốn chị và một mẹ. Tôi cũng biết chút ít về sự phản đối của gia đinh và có bí quyết là đừng để nó ngấm vào mình. Họ yêu quý cô, họ lo lắng cho cô, họ nói những lời tổn thường cô, nhưng chỉ vì họ muốn điều tốt nhất cho cô. Nhưng chỉ có chính cô mới biết cái gì là tốt nhất cho mình, thế nên cứ mậc kệ đi, chiều lòng họ để qua khỏi lễ Tạ ơn mà không có đổ máu, nhưng đừng tin bất cứ điều gì."

Flynn trừng mắt nhìn Jake trong im lặng tuyệt đối. anh nín thở. Hoặc là anh đã "quy phục" được cô, hoặc đã làm hỏng mọi thứ, và anh sẽ không biết được cho đến khi cô mở miệng nói cái gì đó.

Nhưng rồi Flynn chẳng nói gì. Cô chỉ nhìn vào mắt anh thật lâu, và rồi, nét mặt vẫn không hề biến đổi, cô nói, "Cha tôi bị đau thắt ngực."

Jake cười vừa nhăn nhở vừa ngơ ngác. "Thật sao? Có thể nào không chứ? Đàn ông mà có cái..."

Cô gắt lên. "Không phải 'cái ấy'. Là chứng đau thắt ngực (*). Nó là... "

" Bệnh về tim mạch, " Jake nói, quật đùa vào tay cô bằng chiếc khăn lau quầy của mình. " Tôi biết rồi. "

Cuối cùng, Flynn bật nở một nụ cười lạ thường, làm Jake như đứng tim, và có cảm giác như tất cả đèn đóm trong phòng đều đồng loạt tăng áp. Cô hạ ly xuống, lắc đầu, và khẽ cười thành tiếng.

Jake toét miệng cười. Anh đã không làm hỏng mọi thứ.

" Thế, bố cô ấy, " anh nói. " Ông có ổn không ? "

Cô nhấc đầu dậy, nụ cười vẫn chơi đùa trên môi. " Ừ. Ông khỏe. Giờ lại chẳng còn phải lo lắng về tôi nữa, vậy nên càng khỏe hơn. "

" A, " Jake nói. " Mình vì mọi người hả ? "

Cô nhìn quanh quầy bar, đánh giá tình hình. " Ờ. Chắc là nói thế cũng đúng. "

*****

(*) Flynn nói 'angina' nghĩa là chứng đau thắt ngực, Jake tưởng nhầm là 'vagina' tức âm hộ phụ nữ.

*****

Nụ cười gần như đã tắt. Jake lại muốn được nhìn thấy nó, xem có đúng là cả căn phòng đã bừng sáng lên không hay chỉ là tưởng tượng của anh thôi, nhưng phải làm một số thứ trước đã.

" Tôi nghĩ cô đã làm đúng, " anh nói. " Để tôi nói cho cô nghe vì sao nhé."

" Anh nói y như thằng cha trong The Music Man, " cô nói. "Lí do của anh có bắt đầu bằng chữ L viết hoa, vần với âm G, nghĩa là..." (*)

"Khách sạn Goodhouse Arms," Jake chen ngang. "Để tôi nói cho cô biết vì sao cô không nên bán chỗ này đi."

"Ôi, chết tiệt," Flynn nâng ly và uống một ngụm lớn, nhưng nụ cười đó đã lại phảng phất bên khóe môi.

"Vấn đề như sau," anh nghiêng người lại gần cô hơn, tạo một không khí thân mật giữa hai người. "Nơi này là một nơi tuyệt vời. Với những con người tuyệt vời. Nó có lịch sử của nó. Cô có biết chính Geogre Washington đã từng ngủ lại ở đây không?"

"Làm sao anh biết không phải ông ta vẫn còn ngủ lại đây?" cô thì thầm, nhấp một ngụm rượu nữa.

"Ờ..." Jake cười, hy vọng cô đang nói đùa. "Bởi vì ông ta chết rồi. Nhưng tôi nghĩ người chết là một chủ đề khá là thê thảm. Nào, ta nói chuyện tiền bạc nhé. "

" Hay là, này, thôi đừng. "

" Ờ đây chúng tôi kiếm được không nhiều. "

Cô nhướn mày. " Đấy là cốt lõi câu chuyện của anh sao ? "

" Esther thường trả lương cao cho nhân viên, cũng ăn một ít vào lợi nhuận của khách sạn. Nhưng cô thấy đấy, nơi này có ý nghĩa hơn cả lợi nhuận. "

" Hơn cả lợi nhuận ? "

" Hơn cả lợi nhuận. Nó là lịch sử. Là truyền thống. Là tên tuổi của Goodhouse, có lẽ không có ý nghĩa mấy với cô vì cô không mang cái họ đó, nhưng nó vẫn chảy trong máu của cô. "

*****

(*) Flynn nhại theo câu hát trong bài The Music Man.

Anh chờ, không nói tiếp cho đến khi thấy được nụ cười của Flynn, mà anh vui mừng khi ghi nhận là nó nở ra sau đó không lâu lắm.

Khỉ thật. Có khi cách này lại được.

" Flynn, đây là một nơi tuyệt vời. Chúng tôi kinh doanh đàng hoàng. Esther rất hòa hợp với mọi người. Cô cũng có thể như thế. Sao cô không cho nó một cơ hội ? hãy nhìn lại đây, một năm chẳng hạn. Nếu không được thì cô bán đi cũng không muộn. "

Flynn ngồi bật dậy. " Một năm ? Anh đùa đấy à ? Tôi không được quá đêm nay chứ đừng nói là một năm. "

Chà. Anh dở thiệt tình !

Cô nhìn anh một lúc lâu, rồi nhún vai và uống nốt chỗ rượu còn lại.

" Ngày hôm nay dài thật, " cô nói và đẩy cái ly sang để anh rót đầy tiếp. " Đáng lẽ giờ này tôi phải đang ngủ kìa, nhưng lại không thể, bởi vì hóa ra là, tôi có bạn cùng phòng. "

Jake cảm thấy giận bừng bừng, nhưng che đi bằng một tiếng cười. " Ôi. Nhanh thế ! "

Cô chớp mặt. " Cái gì ? " Rồi mắt cô mở to, và cô đập vào tay anh. " Ô, trời ạ. Không. Tôi làm thế nào mà đã quyến rũ được ai trong khoảng thời gian kể từ lúc ah để tôi lại đó cho đến giờ ? "

" Nếu có thế thì tôi cũng tin, " Jake nói. Flynn bắt gặp anh mắt anh.

" Anh đừng nói câu đó như thể một lời khen ấy. "

" Đúng thế. "

Flynn mở miệng, rồi ngậm lại, rồi phẩy phẩy tay trong không khí. " Được rồi. Sao cũng được. Tóm lại là... tôi đang nói về Esther. Bà Esther là bạn cùng phòng của tôi. "

" Hừm, tôi không nghĩ thế, " anh nói và khẽ cười. " Bọn tôi ở Shiny có thể không theo kịp những thứ tân tiến nhất, nhưng người chết thì chúng tôi đều chôn đàng hoàng. "

" Tôi không muốn nói xác bà ấy. Xác thì tôi còn xử lý được. Tôi đang nói về... " cô huơ tay trong không khí, như thể cố vẽ thành từ 'linh hồn'. Cô hớp một ngụm nữa, rồi lắc đầu. " Tôi nghĩ bà ấy đã dịch chuyển mấy con bò. "

Jake nhẹ nhàng kéo cái ly từ tay Flynn. " Cô biết đấy, tôi nghĩ là cô không nên uống nữa. "

Cô ngước mắt lên nhìn Jake và nheo lại một cách nguy hiểm. Jake chùn lại theo bản năng tự vệ.

" Này anh, " Flynn nói, giọng trầm và ngiêm túc, " ta làm rõ một số thứ ở đây nhé. Tôi không phải là một đứa con gái rượu nhắng nhít, hư hỏng không tự nghĩ cho bản thân hay chịu đựng được một ngày khó nhọc. Và tôi cũng không điên. Tôi nằm mơ thấy bà cô Esther ; được rồi, có thể bà ấy không dịch chuyển mấy con bò, nhưng tôi vẫn sợ, và đấy là một phản xạ hoàn toàn tỉnh táo. Còn bây giờ tôi đến đây để làm việc, và tôi sẽ làm, chỉ thế thôi. Vì thế đừng có quyến rũ tôi, đừng trịnh thượng với tôi, và nếu anh còn quý cái tay của mình... "

Trong chớp mắt, Flynn giật cái ly lại ; Jake rất phục là cô không làm đổ lấy một giọt.

" ...đừng bao giờ lấy đồ uống của tôi, nghe rõ chưa ? "

Mắt họ chạm nhau, và Jake thấy mọi thứ lắng lại. Flynn Daly đơn giản là vô cùng kì lạ. Vừa hung hăng thông cảm, vừa xinh đẹp vừa dễ giương vây giương vẩy. cô ấy tạo được một hiệu ứng kì lạ là khi bước vào một căn phòng là có thể làm mọi thứ xoay chuyển, làm anh cảm thấy hoàn toàn mất cân bằng trong sự có mặt của mình, và lại có cái gì đó ở cô thỉnh thoảng thình lình ập đến và đập nhẹ vào sau gáy anh làm cho anh sững cả người.

Anh thích cô, nhiều hơn rất nhiều so với những gì anh nghĩ. Nhưng không đủ để ngăn cản anh sử dụng cô để tiếp cận Gordon Chase...

Flynn nhướng mắt lên, một nét nghi ngờ thoáng qua đôi mắt đó.

" Sao ? " Cô chùi mặt. " Mũi tôi dính gì sao ? "

Jake mỉm cười và hất cằm về phía đồng hồ. " Đến giờ đóng cửa rồi. 1h sáng. "

" Tôi không nghĩ thế. Tôi sở hữu chỗ này. " cô nhấp một ngụm và để cái ly lại xuống quầy. " Từ giờ trở đi, ta sẽ mở cho đến khi nào tôi uống xong. "

" Được thôi, " anh nói. " Nhưng cô sẽ phải trình bày với chính quyền thị trấn. Họ làm ra luật, và ngay bây giờ, ta đang vi phạm pháp luật. "

Mắt cô chạm mắt anh, và đằng sau dáng vẻ nhăn nhó khó chịu của cô, anh có thể thấy được sự mềm yếu. Cô ấy sợ. Không hiểu sao, mặc dù anh không nghĩ là có thể như vậy, điều này làm anh càng thêm thích cô.

Anh mỉm cười và lấy ngón tay đẩy cái ly về phía cô. " Cô mang theo đi. Giờ nó cũng là của cô là. "

" Tuyệt. Tôi lấy một phòng nữa được không ? "

" Tôi không biết. Đóng quầy rồi. "

" Đóng quầy ? Nhưng đây là một khách sạn. Lỡ ai đó cần cái gì thì sao ? Ví dụ như đặt phòng ? "

Jake nhún vai, " Tôi không biết phải nói với cô như thế nào. Quầy đóng lúc sáu giờ. Và tôi không biết phòng nào còn trống. Annebelle có cái... hệ thống kì lắm. Nó bao gồm cả bài bói và bàn tính và một con khỉ được huấn luyện... "

" Chị ta có một hệ thống ? Cái đó, các người không có máy tính sao ? "

Jake nhe răng, thấy buồn cười vì Flynn hiểu nó theo nghĩa đen. " Có, chúng tôi có máy tính chứ. nhưng cái chương trình quái dị này do chú hay cháu gì đó của Annabelle viết. Nó nối với sổ kế toán, và lần trước lúc tôi cố tìm cách đặt phòng 12000 đôla bốc hơi luôn khỏi sổ, nói chung là máu me lắm. Hơn nữa, Annaballe đã đặt mật mã lên đó và là người duy nhất có thể truy cập. "

Flynn nhìn anh trừng trừng. " Ta chỉ có một người nhận đặt phòng cho cả khách sạn sao ? "

" Khách sạn có bề dày lịch sử, nhưng thường ít khi được đặt hết phòng. Mùa đông, chúng tôi thậm chí không dùng gì đến cánh phía tây. Hầu hết tiền kiếm được là từ quầy bar và nhà hàng, chất lượng siêu sao, được đánh giá rất cao, và rất nên được người thừa hưởng chúng giữ lại. "

Trông Flynn có vẻ chẳng bị ấn tượng cho lắm. " Vậy đó là một cách rất dông dài để nói rằng... "

" Đúng. Chúng tôi chỉ có một người phụ trách việc sếp phòng cho cả khách sạn. "

" Tuyệt. " Flynn uống nốt ly rượu và nhảy ra khỏi ghế. " Được. Ok thôi. Thế nào cũng xong. Tôi là người lơn. Chả lí do gì mà tôi lại không thể quay lại ngôi nhà đó để đối phó với bà cô đã chết của mình cả. " Cô nhìn anh, vén một lọn tóc rối màu nâu nhạt ra sau tai. " Chỉ là một giấc mơ thôi mà, phải không nào ? "

Anh không thể không mỉm cười. Vì một lý do nào đó, cô càng quái, anh càng ưa cô hơn. " Ừ, chỉ là một giấc mơ thôi. "

Cô bước một bước ra cửa, rồi quay lại, cắn môi. " Lỡ bà ấy lại nói chuyện với tôi thì sao ? "

" Nói lại ! "

" Ờ, đúng rồi há. Nói gì đây nhỉ ? 'Bà, bà chết rồi đấy nghe chưa, nghe nói luồn ánh sáng trắng cũng hay ho lắm đây, đi mà tìm nó đi chứ ? "

" Tôi không biết, " anh nói, vẫn nhìn vào mắt cô. " Có thể bắt đầu bằng đoạn đứa con gái rượu nhắng nhít như lúc nãy cô nói. Có tác dụng phết đấy. "

Flynn nghiêng đầu sang một bên, như thể suy nghĩ xem nên phản ứng thế nào với câu nói đó, cuối cùng cô cười nhẹ.

Jake cười lại. " Cho tôi mười phút đóng quầy rồi tôi sẽ đưa cô về. "

" Ô cảm ơn anh. " Cô thở hắt, vai thả lỏng ra nhẹ nhõm và ngồi lại lên ghế. Jake bất cười và vứt cái ghẻ lau quầy vao xô nước rửa cạnh chân mình. Mọi chuyện đang diễn ra tốt đẹp hơn anh hình dung nhiều.

Tuy nhiên, anh sẽ phải cẩn thận với nụ cười kia. Lần nào nó cũng làm anh đo ván.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.