Quay Đầu

Chương 29



Từ trước đến giờ Ninh Vi Nhàn không cãi nhau với người khác, người nhà cô đã dạy cho dù khó chịu đến cực điểm cũng phải nhẫn nhịn đến điên, cho nên dọc đường đi dù Nhan Duệ không nói cái gì, về đến nhà không cùng cô nói chuyện mà đi thẳng vào phòng ngủ, thì cô vẫn không nói gì. Chocolate vẫn đứng ở cửa như cũ phe phẩy đuôi nhìn cô, nuôi nó cũng một thời gian dài, hình như nó đã nhận ra được cô, Ninh Vi Nhàn ngồi xổm người xuống sờ sờ đầu Chocolate, nó kêu “âu âu”, vì vẫn là chú chó nhỏ, cho nên kêu “gâu gâu” không được, thỉnh thoảng nó kêu lên một tiếng mềm mại giống tiếng khóc của trẻ nhỏ. Cô chơi với Chocolate ở cửa ra vào một lát, cho đến khi chân cảm thấy tê dại mới đi vào phòng ngủ, chú chó nhỏ cũng đi theo cô, quanh quẩn chân cô, thỉnh thoảng còn cắn dây buộc giày của cô. Đi đến trước phòng ngủ, Ninh Vi Nhàn vẫn có chút lo lắng, không biết sẽ xảy ra chuyện gì làm cô bất an. Mới vừa đưa tay cầm tay nắm cửa, cửa bỗng nhiên bị kéo mạnh ra, Nhan Duệcầm chìa khóa xe đi ra ------ Anh cầm không phải chìa khóa xe lúc bọn họ ra ngoài, bởi vì chìa khóa chiếc xe kia để trên kệ tủ ngay cửa ra vào, chiếc xe này… Hình như là xe Nhan Duệ dùng để đi ra ngoài, tính năng tốt, có thể đua xe rất nhanh.

“Duệ, anh --- ------”

Một chữ “anh” vừa nói ra, thậm chí còn chưa nói xong, Nhan Duệ liền đi qua người cô, từ đầu đến cuối, không liếc nhìn cô một cái, cũng không nói một chữ. Ninh Vi Nhàn không biết xảy ra chuyện gì, anh đột nhiên thay đổi, nhưng cô có dự cảm xấu, giống như lần này Nhan Duệ đi ra ngoài sẽ không quay trở lại. Mặc dù biết không đúng, nhưng cô vẫn nhịn không được kéo lấy vạt áo anh: “Duệ!”

Nhan Duệ đứng lại, không có xoay người lại, chỉ từ từ quay đầu, Ninh Vi Nhàn nhìn vẻ mặt xa lạ của anh, cho rằng cô đang nằm mơ, không tự chủ được buông lỏng tay ra, Nhan Duệ liền đi qua Chocolate ra ngoài. Tiếng đóng cửa nhẹ truyền đến, Ninh Vi Nhàn ngây ngốc đứng tại chỗ, không hiểu vì sao chỉ một thời gian ngắn tất cả liền thay đổi. Chocolate bắt đầu cắn giày cô lôi lôi kéo kéo, cô ngồi xổm người xuống sờ sờ đầu nó, nó liền ngoan ngoãn nằm im. Thật biết điều, thật ngoan, chỉ cần quan tâm đến nó một chút, thì nó có thể đều ngoan hơn so với ai khác.

*******

Cảm giác lo lắng rốt cuộc cũng thành sự thật, từ ngày Nhan Duệ rời đi, đã tròn nửa tháng, anh cũng không quay về nhà. Nếu không phải là sinh nhật của mẹ chồng, có lẽ anh cũng không trở về nhà. Ninh Vi Nhàn nhớ lại. Sau khi anh rời đi ba tiếng, cô không dám gọi điện thoại cho anh, chỉ sợ anh đang lái xe, nhưng về sau cô gọi bao nhiêu cuộc, Nhan Duệ cũng không trả lời, thỉnh thoảng có mấy lần bắt máy, đều là giọng nói xa lạ của người phụ nữ. Ninh Vi Nhàn không phải đứa ngốc, cô đương nhiên biết điều này là gì. Nhưng cô không hiểu, bọn họ không phải đã tốt hơn rồi sao? Hơn nữa ba tháng qua sống rất vui vẻ không phải sao? Bọn họ có một ngôi nhà xinh đẹp, một con chó nhỏ đáng yêu, sau này sẽ có đứa bé… Đây không phải là bức tranh gia đình hạnh phúc sao? Vì sao lại đột ngột thay đổi? Hơn nữa tại sao không nói cho cô biết?! Ngồi bên cạnh Nhan Duệ, Ninh Vi Nhàn cảm thấy trái tim cô đập dồn dập, cô len lén nhìn anh, thấy anh đang chuyên tâm lái xe, sợ quấy rầy đến anh, Ninh Vi Nhàn không dám lên tiếng, cô muốn đợi đến khi xuống xe, nhưng ngay cả cơ hội này Nhan Duệ cũng không cho cô, trực tiếp lái xe vào trong nhà, sau đó xuống xe, từ đầu đến đuôi, một câu cũng không nói. Anh đi phía trước, Ninh Vi Nhàn đuổi theo phía sau, nhiều lần cô muốn theo kịp anh, nhưng Nhan Duệ giống như biết suy nghĩ của cô, mỗi khi cô tăng nhanh bước chân, anh lại nhanh hơn chút ------ thậm chí ngay cả ánh mắt cũng không muốn nhìn cô! Đến phòng khách, vợ chồng nhà họ Nhan đang ngồi trên ghế salon xem tivi, nhìn bọn họ đến cũng chỉ tùy tiện lên tiếng chào, mẹ Nhan nhìn Ninh Vi Nhàn rất hưng phấn, nhưng bà chưa kịp nói gì, một bóng dáng nhiều màu sắc đã nhào thẳng vào trong ngực Ninh Vi Nhàn, cố làm ra vẻ ngây thơ nói:“Chị dâu ~~~~~~~~~ chị đã đến! Em nhớ chị muốn chết!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.