Quay Về Tuổi 17

Chương 6



Trong xe điện ngầm, Khang Đóa Hinh nghiêng đầu nhìn tờ giấy vẽ bản đồ đơn giản trong tay, cô là kẻ mù đường nên đã cố tình lên mạng tìm, để phòng ngừa lâu lâu mới ra cửa một lần, lại bị lạc đường.

Cô có chút lo lắng chú ý từng nơi đi qua, sợ thất thần sẽ bỏ lỡ. Thật vất vả mới nghe thấy thông báo đã đến nơi trên loa, cô vội vàng xuống xe điện ngầm, sau đó ngây ngẩn nhìn nơi vừa thuộc lại vừa xa lạ này.

Thật lâu thật lâu rồi chưa tới nơi này, chắc phải 7,8 năm rồi? Lâu đến mức cô đã sắp quên đi như thế nào, trên thực tế lúc ấy cô cũng không đến được mấy lần.

Nhìn kỹ bản đồ, phân biệt phương hướng xong, cô đi ra trạm xe điện ngầm.

May mà nơi cô muốn đến dọc theo đường đi đều có biển chỉ dẫn, muốn lạc đường cũng không dễ, cô đi khoảng 7,8 phút, cuối cùng đến được trước cửa một bệnh viện.

Cô lên tầng, ôm mấy phần thấp thỏm không yên đi tới trước gian phòng bệnh, số phòng bệnh cô phải nói bóng nói gió thật vất vả mới biết được. Nhưng khi chỉ còn cách một cánh cửa, đột nhiên cô lại có điểm do dự có nên mở cửa hay không.

Thực xấu hổ, lúc trước đã quên lo lắng vấn đề này, cho tới bây giờ mới đột nhiên nhớ ra, nếu đối phương hỏi cô là ai, nên trả lời như thế nào?

“Vị tiểu thư này, xin hỏi có chuyện gì sao?”

Một giọng nói mềm mại dễ nghe vang lên, Khang Đóa Hinh quay đầu, liếc mắt một cái liền nhận ra đối phương chính là người mình muốn tìm.

“A……” Không nghĩ đột nhiên như vậy liền nhìn thấy người này, cô không kịp chuẩn bị tâm lý, trong lúc nhất thời không biết nên nói cái gì cho phải.

“Gian phòng bệnh này chỉ có mình cô ở, cháu đi nhầm sao?” Diệp Cầm Mĩ vừa hỏi, vừa tò mò đánh giá cô gái mới mười mấy tuổi trước mắt này.

Khang Đóa Hinh lắc đầu, do dự không biết nên nói thân phận mình như thế nào. Nếu trực tiếp nói cô là con dâu của bà ấy, chắc sẽ khiến bà ấy khiếp sợ?

Nhưng nói cô là bạn gái con trai bà ấy thôi, một mình chạy tới thăm, cô cũng thấy rất kỳ quái.

Aiz, vốn muốn thay Đông Luân, yên lặng đến quan tâm chiếu cố mẹ chồng nằm viện. Dù sao anh cũng rất bận rộn, bình thường không phải đi học thì lại đến công ty ba cô làm, còn phải dành thời gian cho cô, cho dù ở cũng một thành phố, chỉ sợ vẫn rất khó thường xuyên tới thăm mẹ.

Huống hồ kiếp trước mẹ chồng đối với cô rất tốt, cô thay Đông Luân đến chăm sóc trưởng bối cũng là chuyện nên làm.

“Hay là, cháu là tình nguyện viên của bệnh viện à?”

“A, này…… Xem như vậy đi.” Khang Đóa Hinh mơ hồ nói, “Tóm lại cháu đặc biệt đến chăm sóc cô.”

Diệp Cầm Mĩ nhìn cô, biết cô chưa nói thật, nhưng thoạt nhìn cũng không giống có ác ý, bởi vậy chỉ cười cười, “Vậy cám ơn cháu, cô cảm thấy buồn chán, đang muốn tìm người nói chuyện giải buồn, mời vào.”

Nói xong, bà ấy đẩy cửa phòng bệnh.

Khang Đóa Hinh theo bà ấy vào phòng bệnh, tò mò đánh giá phòng bệnh vốn dành cho hai người này.

Giường ngủ bên trong rõ ràng không có người, giường bệnh của Diệp Cầm Mĩ là ở dựa vào cửa sổ.

“Kỳ thật cô vốn ở phòng bốn người, nhà cô không có tiền, bốn người một phòng chi phí đỡ hơn nhiều, cố tình con trai cô lại tốn nhiều tiền, bắt cô ở phòng hai người.” Diệp Cầm Mĩ lẩm bẩm.

Nghe mẹ chồng nhắc tới Đông Luân, tâm tình Khang Đóa Hinh nhất thời trở nên tốt hơn, “Đó là hiếu tâm của anh ấy.”

Cô biết tính Nguyễn Đông Luân là thế, thế giới này, đối với hai người phụ nữ anh quan tâm nhất anh luôn luôn tận tâm hết sức, chỉ hy vọng có thể khiến hai người được vui vẻ.

“Đúng vậy, thằng nhóc đó rất giỏi, còn đang học đại học đã buôn bán lời không ít tiền, khẳng định đời trước cô đã thắp rất nhiều hương, mới sinh được đứa con vĩ đại như vậy.” Trong giọng nói Diệp Cầm Mĩ, có tự hào vì con.

“Là cô dạy bảo tốt.” Khang Đóa Hinh mỉm cười, “Khí sắc cô thoạt nhìn cũng không tệ lắm.”

Trong trí nhớ rất lâu trước kia, cơ thể mẹ chồng ốm ếu, bệnh nặng bệnh nhẹ không ngừng, có hơn nửa thời gian đều nằm viện, nhưng mặc dù như vậy, không lo lắng làm kiểm tra kĩ càng, không biết đã mắc ung thư.

Sau lại đó bởi vì thân thể bà trở nên rất suy yếu, vốn thân thể đã không đẫy đà đột nhiên gầy mười kg, mới làm kiểm tra tổng thể, lúc ấy tế bào đã lan ra toàn thân, thuốc thang vô hiệu, không đến ba tháng đã mất.

Xem ra lúc này Nguyễn Đông Luân vì sức khỏe của mẹ, mất không ít tâm tư, Diệp Cầm Mĩ so với trong trí nhớ của cô thoạt nhìn có tinh thần hơn.

“Đúng vậy, nhìn không ra lúc trước còn phải làm trị liệu bằng hoá chất, đã vòng trước quỷ môn quan một vòng?” Diệp Cầm Mĩ cười nói, “Cô mắc ung thư máu, may mắn phát hiện đúng lúc, trước mắt đã sắp phục hồi như cũ, hồi phục là có thể xuất viện.”

“Thật vậy chăng? Vậy thật sự là quá tốt.” Khang Đóa Hinh chân thành nói.

Kỳ thật chuyện này cô có biết. Bởi vì kinh nghiệm kiếp trước, kiếp này Nguyễn Đông Luân sớm liền đưa mẹ đi làm kiểm tra, phát hiện được bệnh máu trắng, liền lập tức nằm viện tiến hành các loại trị liệu, may mà phát hiện đúng lúc, coi như thuận lợi, thời gian này tình huống rốt cục cũng chuyển biến tốt, mới từ phòng bệnh đặc biệt chuyển sang phòng bệnh bình thường.

Nghĩ bạn trai kiếm tiền chữa bệnh, mà còn có thể có nhiều tiền gởi ngân hàng như vậy, cô không khỏi thêm bội phục anh.

“Đúng rồi, cháu gái, cháu còn chưa nói cho cô biết tên của cháu.”

“A vâng, thật có lỗi.” Khang Đóa Hinh lấy lại tinh thần, vội hỏi: “Cháu họ Khang, Khang Đóa Hinh.”

“Đóa Hinh sao? Rất hay,” Diệp Cầm Mĩ trầm ngâm trong chốc lát, lại giống như lơ đãng nói: “Đông Luân gần đây có khỏe không?”

“Cũng không tệ lắm, nhưng gần đây công ty có chút bận rộn……” Khang Đóa Hinh bất giác đáp, đến khi nhìn đến vẻ mặt cười như không cười của Diệp Cầm Mĩ, mới phát hiện chính mình lỡ lời nói ra, khuôn mặt nhỏ nhắn nhất thời đỏ ửng, “A, mẹ…… Khụ khụ, cô à, cô thật sự là……”

Rất gian trá, nào có người như vậy ?

Cô bây giờ tuyệt không hoài nghi bà ấy cùng Nguyễn Đông Luân là mẹ con, đều gian trá giống nhau!

Ha ha, thật là cô gái thú vị, Diệp Cầm Mĩ tràn ngập hứng thú đánh giá cô. Con mình được một cô bé xinh đẹp đáng yêu như vậy thích, người làm mẹ như bà đương nhiên cũng vui vẻ.

“Là Đông Luân cho cháu đến, hay là cháu tự mình vụng trộm nghe được cô ở đây?” Xem cô bé thẹn thùng đến mức này, hơn phân nửa là vế sau.

“Là, là cháu tự mình đến, anh ấy không biết.” Khang Đóa Hinh lắp bắp nói, “Cháu thấy anh ấy rất quan tâm đến…… cô, nhưng việc học cùng công tác thật sự quá bận, không thể thường đến thăm cô, cho nên cháu nghĩ có lẽ cháu có thể thỉnh thoảng đến đây trò chuyện với cô.” Cô càng nói càng nhỏ giọng, nhưng giọng điệu cũng rất kiên định.

Cô không muốn lúc nào cũng là Đông Luân vì tình cảm của bọn họ mà cố gắng, tình cảm là chuyện của hai người, cô cũng muốn vì anh làm chút gì đó.

Diệp Cầm Mĩ nở nụ cười, rất nhanh liền thích cô gái trước mắt này, “Cháu nguyện ý đến bồi bà già này nói chuyện giải buồn, cô đương nhiên thực vui vẻ, Đông Luân cũng không nói cho cô biết việc này, các cháu trước mắt tiến triển đến chỗ nào rồi?”

Khang Đóa Hinh lại lần nữa đỏ mặt, “Khụ, nào có cái gì tiến triển?”

Tuy rằng kiếp trước đã kết quá, ngay cả con cũng suýt sinh, nhưng kiếp này bọn họ thuần khiết không khác gì giấy trắng, nhiều lắm là nắm tay, ngay cả hôn môi cũng chỉ được vài cái.

“Hẳn là đã hẹn hò rồi?” Con bà ánh mắt chắc cũng không đến nỗi kém như vậy, ngay cả cô gái tốt như vậy cũng không biết cách giữ lấy.

“Xem như hẹn hò một thời gian.” Khang Đóa Hinh nhỏ giọng nói.

“Thế còn được.” Diệp Cầm Mỹ hài lòng gật gật đầu, “Lần khác cùng Đông Luân đến đây đi.”

Bà rất hiểu con mình, tính tình tốt, thật thà có chút chất phác, lúc trước lại không có kinh nghiệm kết giao bạn gái, bà phải quan sát kĩ tiến triển của hai đứa, nhìn xem có chỗ nào cần giúp đỡ.

“À…… cô à, cháu không muốn Đông Luân biết chuyện này, cháu không muốn anh ấy cảm thấy cháu cố ý vì anh ấy làm cái gì, có thể xin cô tạm thời không nói cho anh ấy được không ạ?” Cô đỏ mặt, sợ hãi nói.

Diệp Cầm Mĩ vừa nghe, càng cảm thấy cố bé này tốt, yên lặng làm việc lại không kể công, nhịn không được cười mị mắt, “Được được được, cô không nói cho nó, đây là bí mật giữa chúng ta.”

Khang Đóa Hinh nhẹ nhàng thở ra, lập tức nói: “Cám ơn cô, cháu sẽ thường xuyên tới thăm. Về sau cô xuất viện, cháu cũng có thể đến nhà cô chào một tiếng.”

“Như vậy tốt nhất, ai, đừng mất tự nhiên như vậy.” Diệp Cầm Mĩ vẫy vẫy tay, “Ngồi đi, cô rất muốn nghe chuyện của cháu cùng Đông Luân!”

Những lời này, kiếp trước cô cũng từng nghe mẹ chồng nói, Khang Đóa Hinh bỗng nhiên cảm thấy hốc mắt có chút nóng, vội lắc lắc đầu, đuổi cảm xúc khác thường đi chỗ khác, ngoan ngoãn ngồi trên ghế cạnh giường bệnh, cười mở miệng, “Được, cô muốn nghe cái gì, cháu nói cho cô.”

Kiếp trước bọn họ đối với thân tình đều có rất nhiều tiếc nuối, kiếp này cô không giận dỗi cha mẹ, anh cũng thành công, mẹ anh cũng không vì bị ung thư mà qua đời, cô tin tưởng, bọn họ có thể thay đổi kết cục phải li hôn.

Cô nguyện ý cố gắng vì thế.

Thời gian trôi mau, cuộc sống đại học năm nhất của Khang Đóa Hinh rất nhanh đã trôi qua.

Lên năm hai được đổi kí túc xá, không cần tiếp tục ở cùng Hứa Tĩnh Á, làm cô vui vẻ nhẹ nhàng thở ra, ngày qua càng vui vẻ.

Từ khi biết Hứa Tĩnh Á ôm tâm tư khác thường với Đông Luân, Khang Đóa Hinh không muốn gặp lại cô ta nữa.

Nếu không phải bất đắc dĩ, đừng nói nửa câu, ngay cả một chữ cũng không muốn nói, Hứa Tĩnh Á muốn làm loạn như thế nào tùy cô ta, dù sao tất cả coi như không thấy là được.

Sau đó, mọi người cũng đều mặc kệ cô ta, chính là Hứa Tĩnh Á tựa hồ không hề cảm thấy sự trầm mặc cự tuyệt của mọi người, vẫn nông cạn như cũ.

Về phần cô cùng Đông Luân, có lẽ là do bọn họ từng có trí nhớ đặc thù về mười năm đã sống cùng nhau, phá lệ quý trọng này phần cảm tình, hẹn hò đã hơn một năm, ít khi khắc khẩu.

“Tít tít” Hai tiếng, di động Khang Đóa Hinh kêu, mở tin nhắn ra xem.

Sinh nhật vui vẻ, bữa tiệc có vui không?

Nhìn tên người gửi, là Nguyễn Đông Luân gửi đến, miệng cô bất giác gợi lên một chút ý cười.

Hôm nay là sinh nhật hai mươi tuổi của cô, trong nhà vì cô tổ chức party.

Cũng không tệ lắm, đáng tiếc anh không tới.

Kỳ thật cũng chỉ nói thế mà thôi, cô biết hôm nay thứ Bảy anh còn phải đến công ty tăng ca, huống chi hôm nay tiệc sinh nhật làm ở nhà, ở trước mặt cha mẹ cô, bọn họ chưa công khai.

Tiếng báo tin nhắn rất nhanh lại vang lên, cô mở ra xem, phát hiện bên trong viết –

Thực xin lỗi, tối hôm nay bồi thường cho em được chứ?

Cô không khỏi cười ra tiếng, dường như có thể tưởng tượng ra bộ dáng Nguyễn Đông Luân nhíu mày trừng mắt lúc đọc tin nhắn cô gửi qua.

Sau khi trở về, lại hẹn hò một lần nữa, anh học được quan tâm cũng biết cô thực sự muốn cái gì, cô cũng học được cách nói chuyện cùng anh, thông cảm tình cảnh của anh.

Cho nên bây giờ anh biết, cô không thích anh làm việc nhìn không thấy bóng người, tình nguyện thiếu kiếm ít tiền một chút, chỉ hy vọng hai người có thể có nhiều thời gian gặp nhau. Mà cô cũng thử tự mình độc lập, lúc anh bận rộn, cố gắng tìm việc khác làm.

Cô vừa gửi tin nhắn như vậy, nói vậy anh lại vội vàng?

Đồ ngốc, lại không trách anh, làm việc của anh cho tốt đi, đừng để mất thời gian.

Gửi xong tin nhắn, cô buông di động, tiếp đón bạn học đến nhà.

“Đóa Hinh, sinh nhật vui vủ!”

“Cám ơn.” Cô cười nhận quà bạn học đưa, “Người đến là tốt rồi, còn mang quà làm cái gì, thực khách khí.”

“Đều đến nhà cậu tham gia tiệc, không mang theo quà sao được?” Bạn học kia nhìn về phía cô.

“Ai, nhà Đóa Hinh có tiền như vậy, cậu đưa chút quà như vậy, chỉ sợ người ta cũng không cần đâu?” Một giọng nói ghen tị vang lên.

Không khí lập tức lạnh xuống.

Bạn học tặng quà lạnh lùng liếc Hứa Tĩnh Á một cái, mắng câu “Bệnh thần kinh”, túm cánh tay Khang Đóa Hinh kéo đến một bên.

“Sao cậu lại mời cô ta?”

Khang Đóa Hinh cười khổ, “Mình không đặc biệt mời, thiệp mời dán trên bảng BBS của ban, cô ta muốn tới mình cũng không cản được .”

“Mình thấy cô ta căn bản là cố ý đến gặp bạn trai cậu.” Bạn học kia nói thầm, bây giờ tất cả mọi người biết Hứa Tĩnh Á thích bạn trai người ta, luôn chửi bới đối phương.

“Vậy chỉ sợ cô ta phải thất vọng rồi.” Kỳ thật Khang Đóa Hinh cũng nghĩ như vậy, nhưng không trực tiếp phụ họa.

“Cái gì, bạn trai cậu lại không đến tham gia tiệc sinh nhật của cậu?” Nhờ ơn Hứa Tĩnh Á, bây giờ tất cả mọi người biết Khang Đóa Hinh có người bạn trai khoa điện cơ đại học Z.

“Hư –” Cô xấu hổ trừng đối phương, trong chốc lát mới nói: “Đông Luân phải tăng ca, không có cách nào đến được , huống hồ ba mẹ mình cũng không biết chuyện chúng mình hẹn hò.”

“Vì sao không nói cho bọn họ, sợ ba mẹ phản đối sao? Làm ơn, điện cơ đại học Z, người con trai ưu tú như vậy, bọn họ còn phản đối cái gì ?”

“Cái này…… Bọn họ cảm thấy mình còn nhỏ.” Nhớ tới kiếp trước cha cô tức giận còn nói ra những lời nghiêm khắc, Khang Đóa Hinh trừ bỏ bất an ngoại, cũng có vài phần áy náy.

Đều là chuyện hơn mười năm trước, bây giờ nhớ lại ấn tượng vẫn vô cùng khắc sâu. Cho dù bây giờ cha cô thích Đông Luân, cô vẫn không dám để cho cha mẹ biết mình cùng Đông Luân đang hẹn hò.

“Hai mươi tuổi mà nhỏ, cậu không thấy lớp chúng ta có rất nhiều đôi đang hẹn hò sao?”

“Cha mẹ đều như vậy.” Kỳ thật bây giờ cô có thể hiểu tâm tình của cha mẹ lúc ấy, nếu con gái mình mới mười bảy, mười tám tuổi đã bị người ta ‘cướp mất’, cô khẳng định cũng sẽ không vui.

Cô biết Đông Luân tốt, nhưng lúc đó cha mẹ sao biết được?

Hai người lại hàn huyên một lát, sau có bạn học đến nói chuyện cùng Khang Đóa Hinh, cô cũng phải đi tiếp đón người khác.

Vì tiệc sinh nhật con gái hai mươi tuổi, vợ chồng Khang gia bỏ rất nhiều công sức, phòng trong phòng ngoài đều mời người bố trí, đồ ăn cũng đều tinh xảo ngon miệng, tất cả khách mời đều thực vui vẻ.

Party cao trào, là lúc bánh ngọt cao hai tầng từ phòng bếp được đẩy ra, khiến cho các nữ sinh thét chói tai.

“Oa, tuyệt!”

“Đúng vậy, siêu lãng mạn!”

Khang Đóa Hinh cũng thực kinh hỉ, cảm động lại vui vẻ ôm cha mẹ một cái, được mọi người vây quanh, cắt một đường trên bánh ngọt.

“Sinh nhật vui vẻ!” Các bạn học nhiệt liệt vỗ tay chúc phúc.

Thọ tinh* chỉ cần cắt một đường là được, còn lại phân bánh ngọt, vẫn giao cho người làm chuyên nghiệp bên cạnh xử lý, miễn cho cắt bung bét bánh ngọt.

*Thọ tinh: Nhân vật chính trong bữa tiệc

Khang Đóa Hinh cùng cha mẹ đứng ở bên bánh ngọt, mỉm cười nói lời cảm ơn với từng người tới tham gia.

Đến phiên Hứa Tĩnh Á, cô ta lấy một miếng bánh ngọt, sau đó giống như lơ đãng mở miệng hỏi: “Đúng rồi, Đóa Hinh, hôm nay là sinh nhật cậu, sao bạn trai cậu lại không tới?”

Cô ta nhịn nửa ngày, rốt cục vẫn hỏi.

“Bạn trai?” Hoàng Nhã Huệ rõ ràng ngẩn người, “Đóa Hinh khi nào thì có bạn trai ?”

Trong lòng Khang Đóa Hinh “ầm” một tiếng, âm thầm kêu không xong. Cô không ngờ Hứa Tĩnh Á lại trực tiếp nhắc tới Đông Luân ở trước mặt cha mẹ cô.

“Bạn trai Đóa Hinh rất tài giỏi, học hệ cơ điện ở trường chúng cháu, anh ấy là Nguyễn Đông Luân.” Hứa Tĩnh Á cướp lời nói.

Có thể thi đỗ đại học Z, cô ta đương nhiên cũng không phải ngu ngốc, liếc mắt một cái liền nhìn ra biểu tình của bọn họ không thích hợp, lập tức nắm chắc cơ hội.

Lần đầu tiên nhìn thấy Nguyễn Đông Luân, cô liền thích anh.

Cô không cần biết Khang Đóa Hinh có thể hận mình hay không, không cần biết bạn học có thể ghét mình hay không, cô tin tưởng chỉ cần có thể làm cho Khang Đóa Hinh cùng Nguyễn Đông Luân chia tay, mình còn có cơ hội. Mà bây giờ thoạt nhìn, thái độ của cha mẹ Khang Đóa Hinh dường như có thể là mấu chốt.

Nghe tới ba tiếng “Nguyễn Đông Luân”, vợ chồng Khang gia đều chấn động.

“Lại là đứa nhỏ kia……” Hoàng Nhã Huệ khinh lẩm bẩm.

“Gì? Thì ra các bác biết?”

“Đúng rồi, Đông Luân quả rất tốt.” Hoàng Nhã Huệ thuận miệng nói, trong lòng vẫn khiếp sợ.

Hứa Tĩnh Á còn muốn nói điều gì, nhưng lúc này phía sau đã có người đã mở miệng, “Hứa Tĩnh Á, cô đừng đứng ở kia chặn đường được không, mọi người đều chờ cô nha!”

Thế này mới làm cho cô ta tâm không cam lòng đi đến một bên.

Nhưng chấn động cô ta bỏ lại, đã khiến Khang gia nổi lên gió lốc —

“Con cùng thằng nhóc kia có quan hệ gì? Lúc nào bắt đầu hẹn hò?” Khang Hành Đình trừng mắt với con gái, trong giọng nói khó nén tức giận, xưng hô với Nguyễn Đông Luân cũng từ “Đông Luân” biến thành “Tiểu tử kia”.

Cũng mệt ông có thể nhẫn nhịn đến bây giờ, tích lũy ban ngày bất mãn, khi bữa tiệc kết thúc, đợi bạn của con đều rời đi, sau rốt cuộc cũng bộc phát ra.

Khang Đóa Hinh cắn cắn môi, “Sau khi lên đại học.”

Thế này cũng không tính là nói dối, quả thật là sau khi vào đại học cô mới cùng Đông Luân có vẻ giống người yêu.

“Hừ, hai đứa giấu diếm được lắm.” Một bên là con gái bảo bối của ông, một bên là người ông tận lực giúp đỡ, ông cũng không biết hai đứa đang hẹn hò?

“Ba, chúng con không phải cố ý gạt ba mẹ.” Cô cố lấy dũng khí nói, “Chúng con chẳng qua là……”

“Ba mặc kệ các con có lý do gì, lén lén lút lút hẹn hò đã hơn một năm, còn phải có người ngoài đến nói cho chúng ta biết chuyện này, chính là các con không phải.”

“Con xin lỗi.” Quả thật là bọn họ có lỗi, cô thừa nhận.

Vẻ mặt áy náy của con gái làm cho Khang Hành Đình có cảm giác buồn bực, ông sửng sốt một lát, mới nổi giận nói: “Nếu cảm thấy có lỗi, các con bây giờ chia tay cho ba.”

“Ba!” Tình cảnh này rất giống kiếp trước, lòng cô có chút hoảng, “Đừng như vậy mà? Đông Luân anh ấy đối xử với con tốt lắm…… Chúng con là thật lòng yêu nhau.”

“Thật tình yêu nhau? Con mới mấy tuổi, biết cái gì là tình yêu?”

“Ít nhất con biết anh ấy yêu con, làm cho con thay đổi rất nhiều, anh ấy là thật tình chân thành yêu con, đối xử với con rất tốt.” Một người đàn ông tự nguyện làm mọi chuyện vì cô, làm sao cô có thể hoài nghi tình yêu của anh? “Huống chi anh ấy giúp nhà chúng ta rất nhiều việc, con có thể thi đỗ đại học Z anh ấy không phải không có công, anh ấy ở công ty ba cũng cống hiến rất nhiều?”

“Khang Hành Đình ta cũng không sa đọa đến mức bán con gái cầu vinh!” Ông biết con gái nói đúng nhưng vẫn không thể chấp nhận hai tiểu bối ông tin yêu nhất là còn lén lút hẹn hò, cho nên cố ý xuyên tạc ý của cô.

“Ba, ý con không phải vậy, con chỉ muốn nói, anh ấy rất ưu tú, đáng giá để con tin cậy……”

“Ưu tú có cái rắm dùng, nó nửa điểm bối cảnh đều không có, học đại học phải kiếm tiền nuôi gia đình, còn có người mẹ bị bệnh ung thư cần viện phí khổng lồ, con đi theo nó làm sao có thể hạnh phúc?”

Cô vội vã giúp Nguyễn Đông Luân giải thích, “Bác Nguyễn lúc trước đã làm trị bệnh bằng hoá chất, tình trạng đã khôi phục, Đông Luân cũng đã sớm thanh toán tiền thuốc men, tiền căn bản không phải vấn đề, hơn nữa thân thể bác Nguyễn tuy không tốt, nhưng vẫn rất thương yêu con……”

“Tốt, cho nên con ngay cả bà ta cũng đã gặp qua?” Khang Hành Đình cười lạnh, trong lòng lại càng không thích, “Trách không được ngày nghỉ con cũng rất ít về nhà.”

Khang Đóa Hinh lúc này mới phát hiện mình nói sai rồi, ngập ngừng nói: “Con, con cũng chỉ là thay anh ấy làm chút gì đấy, anh ấy bình thường học hành, làm việc vất vả như vậy……”

“Tốt lắm, con không cần nói, tóm lại nếu con còn coi ba là ba con, thì ó chia tay đi!”

“Ông xã!” Hoàng Nhã Huệ ban đầu yên lặng không nói, nghe thấy chồng mình nói như vậy, nhịn không được nhíu mày, kéo ống tay áo của ông.

Nhưng Khang Hành Đình chỉ hừ một tiếng, rút ống tay áo về.

Tình cảnh bây giờ giống hệt kiếp trước làm cho Khang Đóa Hinh thất kinh nhìn cha mẹ.

Cô rất sợ, thật sự rất sợ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.