Quế Cung

Chương 18



Trong biệt viện, tiếng chim hót cùng mùi hương hoa thanh đạm đâu đây, trăng gió hữu tình. Trong thư phòng chỉ điểm một ngọn nến, hắt thứ ánh sáng mờ ảo lên những bức họa treo đầy trên tường.

Nam Cung Cửu đưa tay chống cằm, vui vẻ nhìn Tây Môn Phiêu Tuyết đang thưởng thức tài nghệ nấu nướng của nàng. Hôm nay nàng làm ba món ăn, đối với người cổ đại mà nói đều khá mới lạ, bởi vậy Tây Môn Phiêu Tuyết lặng lẽ thưởng thức, sau khi ăn liền ba bát cơm, chàng mới rút khăn tay lau miệng.

Nam Cung Cửu cười tít mắt hỏi “Chàng thấy sao?”

“Cũng được.” Tây Môn Phiêu Tuyết có sao nói vậy.

“Chàng không thể nói lời thật lòng sao?”

“Ta có sao nói vậy mà. Cũng được!”

Nam Cung Cửu sầm mặt bắt đầu thu dọn bát dĩa “Ít nhất thì bây giờ chàng cũng biết rằng ta không phải chẳng có tài cán gì, ta biết nấu ăn.”

Tây Môn Phiêu Tuyết ăn uống no say, lại bắt đầu thanh tao phẩy quạt “Bảo nha hoàn vào thu dọn, rồi nàng cũng quay về nghỉ ngơi đi.”

“Ta không về.” Nam Cung Cửu đặt bát đũa xuống, bê chiếc ghế tròn tới ngồi xuống trước mặt Tây Môn Phiêu Tuyết “Chàng là phu quân của ta, chàng ở đâu thì ta ở đấy. Ta sẽ quyết không rời nửa bước.”

Tây Môn Phiêu Tuyết cau chặt đôi mày, chẳng thèm nhìn nàng lấy một lần, lại nói “Ta đã nói rồi, ta sẽ không bao giờ tin lời nàng nữa, cho nên bây giờ dù nàng có làm gì, cũng đều vô ích.”

Nam Cung Cửu trợn mắt lườm chàng, lớn tiếng hỏi “Tại sao chứ? Không phải chàng yêu ta sao?”

“Yêu nàng?” Tây Môn Phiêu Tuyết nhướn cao mày liễu, ánh mắt lộ rõ mấy phần khinh khi “Nàng có điểm nào đáng để ta yêu chứ?”

“Ta…” Nam Cung Cửu ngô nghê mở to hai mắt, nghĩ một hồi nghiêng đầu hỏi “Nếu chàng không yêu, tại sao lại hôn ta?”

Tây Môn Phiêu Tuyết thu quạt, đứng dậy phẩy áo nói “Là nàng đã hôn ta trước, có qua có lại mà.”

Nam Cung Cửu nghiến răng nghiến lợi, nắm chặt bàn tay, Tây Môn Phiêu Tuyết đúng là giỏi nói bừa, lại còn dám thách thức lòng nhẫn nại của nàng. “Hưm! Chàng bất nhân đừng trách ta bất nghĩa, cũng đừng trách chị đây nhảy xổ lên người.” Nói là làm, Nam Cung Cửu xưa nay nhanh nhẹn, đã nhảy về Tây Môn Phiêu Tuyết đẩy ngã chàng xuống chiếc giường trúc đặt trong góc thư phòng. Tây Môn Phiêu Tuyết trở tay không kịp, vồn nghĩ đưa tay chặn nàng lại là xong, ai ngờ sức mạnh và thể trọng của người nào đóđặc biệt kinh người, khiến chàng không thể động đậy.

“Chàng ăn đồ của ta, chàng cũng nên bày tỏ điều gì đó chứ?” Nam Cung Cửu nhìn chàng mỉm cười gian trá.

Chỉ thấy Tây Môn Phiêu Tuyết lạnh lùng nhìn nàng, sau đó quay đầu nhìn đi phía khác.

Nam Cung Cửu nhăn nhó mặt mày than dài ai oán “A Tam, không phải chàng thực sự yêu đàn ông đấy chứ? Nếu ta cải trang lại thành Yến Tiểu Nam, chàng liệu có yêu ta không?

Vừa nhắc tới Yến Tiểu Nam, Tây Môn Phiêu Tuyết rốt cuộc cũng kích động “Đồ lừa đảo, tránh xa ta ra.”

Nam Cung Cửu tột cùng bi ai, quả nhiên Yến Tiểu Nam vẫn có sức nặng hơn. Còn chưa kịp mở miệng, sau một hồi Tây Môn Phiêu Tuyết cật lực phản kháng, sức nặng của nàng lại một lần nữa tỏ rõ tác dụng. Chỉ nghe thấy tiếng trúc kêu, cả chiếc giường nhanh chóng gãy thành hai nửa. Khoảnh khắc ngã xuống, y phục hai người bị cứa rách, tóc tai rối bời. Thư phòng vốn dĩ thanh nhã bỗng biến thành một bãi chiến trường.

Gia đinh và nha hoàn nghe tiếng vội vã xông tới, đứng ngoài cửa ngó vào, chỉ thấy Tam thiếu gia và phu nhân vừa mới tân hôn, y phục xộc xệch, ôm chặt lấy nhau. Tiểu Tứ vừa thấy cảnh này, liền đuổi hết mọi người rời đi, lại cùng Liên Kiều bước vào đỡ hai vị chủ nhân dậy.

Nam Cung Cửu kêu ca oán thán một hồi, đột nhiên mặt mũi hớn hở, quay sang cười lớn cùng Tây Môn Phiêu Tuyết “Thư phòng không còn giường nữa rồi, ha ha ha… Tối nay chàng phải ngủ cùng ta rồi, ha ha ha…”

Tiểu Tứ và Tây Môn Phiêu Tuyết chẳng hẹn mà cùng ớn lạnh toàn thân, đưa ánh mắt hãi hùng nhìn về phía Nam Cung Cửu.

Ngay đến Liên Kiều cũng khẽ giọng nhắc nhở Nam Cung Cửu “Tiểu thư, không phải người nói muốn nắm chắc dạ dày của cô gia trước sao? Ép buộc người khác không phải là cách hay đâu!”

“Ừm …” Nam Cung Cửu rốt cuộc lấy lại bình tĩnh, dịu dàng nhìn về phía Tây Môn Phiêu Tuyết, nói “Phu quân, chúng ta quay về phòng ngủ thôi.”

Ánh mắt tràn đầy ‘sức hút’ đó khiến Tây Môn Phiêu Tuyết rùng mình mãi không thôi. Tiểu Tứ cúi thấp đầu, lui về sau một bước, thì thầm “Thiếu gia, mau đi thôi, nếu không thiếu phu nhân sẽ dở cả thư phòng này xuống mất.”

Chiếc quạt trong tay Tây Môn Phiêu Tuyết run lên bần bật, làm gì có cái lý đó, đây rốt cuộc là nhà ai chứ?

Nam Cung Cửu không chờ chàng kịp phản ứng, hớn hở kéo chàng chạy về phía phòng ngủ “Muộn rồi, chúng ta mau lên giường thôi.”

Khóe mắt Tây Môn Phiêu Tuyết co giật không ngừng, lẩm bẩm “Vừa mới ăn xong bữa tối đã đi ngủ sao?”

“Không đi ngủ, cũng có thể làm mấy động tác để nóng người trước.”

“Động tác… để nóng người?”

“Chàng sợ cái gì chứ? Ta cũng đâu có ăn thịt chàng…”

“…”

Nam Cung Cửu không hề biết rằng trên con đường nàng tớn tác kéo Tây Môn Phiêu Tuyết về phòng, có rất nhiều gia đinh và nha hoàn tới phục vụ để xem náo nhiệt. Đợi khi cánh cửa tân hôn phòng đóng lại, mấy cái đầu lớn nhỏ lúc nhúc mới thò ra, đảo mắt liên hồi.

Sáng sớm hôm sau, rất nhiều lời đồn thổi đã được truyền đi khắp các đường to ngõ nhỏ tại Vạn Hoa Cốc.

“Đêm qua, Tam thiếu gia và thiếu phu nhân thân mật trong thư phòng nồng nhiệt tới độ sập cả giường.”

“Tam thiếu phu nhân khiến Tam thiếu gia thần hồn điên đảo, chẳng thể nhịn được mà thân mật ngay trong thư phòng.”

“Là do Tam thiếu gia lần đầu nếm trải ái tình, trước thê tử xinh đẹp tựa tiên nữ giáng trần đã chẳng thể nào giữ nổi bình tĩnh.”

“Rõ ràng là Tam thiếu phu nhân dữ tựa lang sói, nhu cầu vô độ.”

“Vừa dùng bữa xong, Tam thiếu phu nhân đã vội kéo Tam thiếu gia về phòng đi ngủ.”

“Tam thiếu gia tinh lực dồi dào, Tam thiếu phu nhân cũng không phải dạng vừa. Hai người lửa gần rơm lâu ngày cũng bén.”

“Tam thiếu gia ứng phó một mình thiếu phu nhân đã đủ lắm rồi, xem ra sau này sẽ không cần nạp thiếp, nếu không sẽ cạn kiệt tinh lực mà chết mất…”

Lời đồn truyền đi khắp nơi, sau đó lại quay về phủ Tây Môn. Cốc chủ phu nhân nghe đám nha hoàn thì thầm những lời này, thực sự càng nghe càng thích, càng nghe càng kích động, cảm khái lên tiếng “Đúng là lớp trẻ có khác, nếu hai đứa cứ tiếp tục như vậy thì hay quá, sớm sinh cho ta mấy đứa cháu để bế rồi!”

Tây môn cốc chủ vẫn ngồi im lặng cạnh bên khẽ ho vài tiếng, nghiêm nghị nói “Phu nhân, những lời này cứ đồn qua đồn lại như vậy không hay lắm, vẫn nên quản giáo kẻ dưới mới phải.”

“Ha ha, đương nhiên phải quản lý rồi, có điều chuyện nào ra chuyện đấy, A Tam nhà chúng ta tình cảm gắn bó với con dâu như vậy, người làm cha mẹ chẳng phải rất vui mừng sao? Ây da, thiếp phải đi nấu chút canh Tống Tử cho con bé đây.” Cốc chủ phu nhân nói là làm, vui vẻ đi về phía phòng thuốc ở hậu đường.

Dưới bóng cây, mái hiên, lụa hỷ và đèn lồng đỏ vẫn giăng đầy, không khí xung quanh tươi tắn, rạng rỡ. Bên cửa sổ, một bóng tím đang tựa cửa nhìn về phía xa xăm, tâm trạng rầu rĩ. Nàng đã cố gắng rất nhiều vậy mà chẳng thể khiến Tây Môn Phiêu Tuyết khuất phục. Thân là phụ nữ, nàng đương nhiên cảm thấy vô cùng bi ai.

Tuy bản thân nàng dung mạo khuynh thành, ngực có hơi lép một chút, thế nhưng nhìn tổng thể thân hình cũng khá gợi cảm, đến nàng là phụ nữ cỏn thấy hứng thú, vậy mà tên Tây Môn Phun Huyết kia lại chẳng mảy may có chút phản ứng của người đàn ông bình thường. Sau cùng Nam Cung Cửu bất đắc dĩ phải xuất sát thủ chiêu đưa tay vòng qua ngực ôm lấy chàng, lại vô tình gác chân lên hai chân chàng rồi giữ nguyên tư thế như vậy mà ngủ thiếp đi, cho đến khi mặt trời lên tận ngọn sào mới thức dậy, bên cạnh đã thấy trống không. Phải chăng nàng đã lấy phải một người đàn ông cực phẩm đến phụ nữ cũng không có chút cảm xúc? Nam Cung Cửu chống trán bi ai, trước mặt hiện lên dòng chữ màu đen cực lớn: Bước thứ hai lấy lòng Tây Môn Phiêu Tuyết, thất bại!

Không những chỉ là thất bại, mà đây đích thực là bi kịch nhân gian.

Nam Cung Cửu đổi sang một tư thế khác, tiếp tục tựa cửa nhìn xa xăm, rầu rĩ than thở. Muốn nắm được trái tim của người đàn ông, trước tiên vẫn nên bắt đầu từ ánh mắt. Với dung nhan này, nàng sao có thể để mình thất bại lần nữa.

Nam Cung Cửu đập mạnh tay lên khung cửa sổ “Liên Kiều, mau tìm một thợ mộc đến cho ta.”

Tây Môn Phiêu Tuyết nghiên cứu dược lý trong phòng thuốc, mải mê mất hết cả một buổi chiều, đột nhiên chàng cứ cảm thấy trái tim trống rỗng, bởi lẽ từ sáng đến giờ chàng chẳng thấy bóng dáng của người phiền phức nào đó luẩn quẩn bên cạnh, thực có chút không quen. Tiểu Tứ thấy tam thiếu gia định đứng dậy, liền hỏi chàng có muốn dùng bữa cùng cốc chủ và phu nhân. Tây Môn Phiêu Tuyết lắc đầu, trong lòng đang nhớ nhung người nào đó, tự hỏi không biết nàng đang làm gì? Thế là quyết định quay về xem sao trước đã.

Vừa bước chân vào cửa, chang đã nghe thấy tiếng búa gõ ầm ĩ, cả bãi cỏ sạch sẽ, gọn gàng nay chất đống thanh trúc, đầu mộc… Tây Môn Phiêu Tuyết ghét nhất người khác phá hỏng cảnh quan, liền phẩy quạt thét lớn “Tiểu Tứ, mau vào xem là ai đã vứt đồ bừa bãi ra đây?”

Tiểu Tứ còn chưa kịp đáp lại, bên cửa sổ đột nhiên hiện lên khuôn mặt tươi tắn, cưới tít mắt tới độ ngũ quan nhăn nhúm, có điều trông rất đáng yêu. Tây Môn Phiêu Tuyết lạnh mặt nhìn nàng hỏi “Nàng lại làm trò gì thế?”

Nam Cung Cửu liền vẫy tay nói “Mau lại đây, ta đã làm xong rồi!”

Tây Môn Phiêu Tuyết chắp tay sau lưng bước vào phòng, chỉ thấy sau tấm bình phong, ngay phía ngoài giường, bỗng xuất hiện một cột trúc thẳng dài, cắm trên mặt đất cho tới tận trần nhà. Tây Môn Phiêu Tuyết sầm mặt, gằn giọng “Ai cho phép nàng làm bừa trong phòng của ta?”

Nam Cung Cửu chu miệng đáp, thanh âm nhuốm màu bất mãn “Đây là phòng của chàng sao? Vậy còn phòng của ta đâu?”

Tây Môn Phiêu Tuyết nhất thới nghẹn lời, nghĩ một hồi, lại nói “Nếu nàng muốn có phòng riêng, ta có thể sắp xếp.”

Nam Cung Cửu nhìn bộ mặt lạnh lùng của chàng, cười nhạt, sau đó chẳng nói thêm gì. Đợi thợ mộc hoàn thiện, thu dọn rời khỏi, Nam Cung Cửu liền Liên Kiều và Tiểu Tứ ra ngoài, chỉ vào Tây Môn Phiêu Tuyết nói “Tây Môn Phun Huyết, ta ghét chàng.”

Tây Môn Phiêu Tuyết ngồi xuống, bình thản phe phẩy chiếc quạt “Tiếp đó thì sao?”

Nam Cung Cửu mặt mày nghiêm nghị, đứng trước mặt Tây Môn Phiêu Tuyết “giờ ta nghiêm túc nói rằng, ta ghét chàng.”

Tây Môn Phiêu Tuyết mỉm cười đáp “Ồ, vậy thì tờ giấy thôi thê trong tay nàng vừa hay có tác dụng đấy.”

“Bây giờ ta đang rất nghiêm túc, đây không phải trò đùa. Nhưng chàng thực sự không yêu ta chút nào sao?” Giọng Nam Cung Cửu càng lúc càng nhỏ, dáng vẻ hung hăng, ghê gớm hàng ngày cũng biến mất. Tây Môn Phiêu Tuyết nhìn đôi mày hơi nhíu lại của nàng, đột nhiên có phần hoang mang, không biết nên trả lời câu hỏi thẳng thắn này thế nào cho phải. Thế nên chàng chỉ còn cách né tránh ánh mắt nàng, quay mặt nhìn đi phía khác.

Nam Cung Cửu vừa ức lại vừa buồn, nước mắt bắt đầu lã chã rơi. Tính mạng với nàng rất quan trọng, nàng không biết ngoài Tây Môn Phiêu Tuyết ra, còn có thể trông chờ ai khác giải độc cho nàng nữa.

Thế là trong không gian im lìm, Tây Môn Phiêu Tuyết nghe thấy tiếng nước rơi xuống mặt bàn, ngước đầu lên xem, liền kinh hãi nhảy bật khỏi ghế “Này, nàng… nàng khóc gì chứ?”

Nam Cung Cửu nước mắt lăn dài, đôi mắt to tròn lúc này nheo híp cả lại.

Tây Môn Phiêu Tuyết trước nay chưa từng đối mặt với nguy cơ đáng sợ như vậy, vội lấy khăn tay lau nước mắt cho Nam Cung Cửu, lắp ba lắp bắp nói “Đừng khóc, đừng khóc nữa, đâu có ai ăn hiếp nàng, đang yên đang lành, tại sao lại khóc vậy?”

Nam Cung Cửu uất ức, vừa nấc vừa nói “Sao lại không ai ăn hiếp ta chứ? Không phải chàng đang ăn hiếp ta sao?”

Tây Môn Phiêu Tuyết âu sầu chỉ quạt về phía mình “Ta? Ta ăn hiếp nàng? Trời đất! Xưa nay chỉ có nàng ăn hiếp ta thôi! Ta còn chưa khóc, nàng khóc gì chứ…”

Nam Cung Cửu nổi cáu, nắm chặt bàn tay đấm chàng nói “Chàng không để ý đến ta. Làm thức ăn cho chàng ăn cũng chẳng khen ngợi, chọc chàng cười chàng cũng chẳng cười… Ta làm cột trúc trong phòng, chẳng phải muốn chàng xem múa cột hay sao? Chàng còn chê ta làm loạn, ta đúng là làm ơn mắc oán mà!”

Tây Môn Phiêu Tuyết bị nàng đánh, chẳng dám trách càng chẳng dám ngăn, thấy nàng khóc vậy, trái tim theo đó mà mềm nhũn ra. Bỗng chàng đột ngột hỏi lại “Múa cột?”

Nam Cung Cửu dừng khóc, quay đầu nhìn cột trúc, ngẫm nghĩ một hồi, đáp “Có thể gọi là múa cột trúc.”

“Múa cột trúc? Nàng định múa cho ta xem? Tại sao?”

Nam Cung Cửu quay lại đáp lời “Bởi vì ta muốn dùng nhan sắc mê hoặc chàng.”

Khuôn mặt anh tuấn của Tây Môn Phiêu Tuyết nhanh chóng đỏ bừng lên, cúi đầu bật ho vài tiếng. Những câu nói to gan như vậy, tin rằng thế gian này chỉ có mình nàng dám nói ra miệng thế này mà thôi. Nam Cung Cửu thấy Tây Môn Phiêu Tuyết im lặng, lại hỏi “Tối qua hai chúng ta đã chung chăn chung gối, ấy vậy mà chàng chẳng có lấy một chút phản ứng, cho nên ta mới phải làm vậy.”

Tây Môn Phiêu Tuyết vẫn luôn trốn tránh tới vấn đề này, nay nàng nói thẳng vậy , khiến chàng không khõi thấp thỏm bất an.

Chàng không phải chưa từng chứng kiến thủ đoạn trêu ghẹo người khác của vị phu nhân này, một khi đã móc câu thì chẳng khác nào tự khiến bản thân mình mất mặt. Thế nhưng sau những lời nói chẳng phân rõ thật giả lúc này, nếu chàng tin, có lẽ cũng chẳng phải chịu tổn thất? Tây Môn Phiêu Tuyết hít sâu một hơi, ngẩng đầu, sắc mặt trở lại bình thường, dịu dàng nhìn Nam Cung Cửu nói “Đừng khóc nữa, đến giờ ăn cơm rồi. Không phải nàng còn muốn nhảy cho ta xem sao?”

Nam Cung Cửu thôi khóc, chớp đôi mắt ửng đỏ nhìn về phía Tây Môn Phiêu Tuyết, trong đầu hiện lên một dòng chữ lớn màu đen: Bước thứ ba lấy lòng Tây Môn Phiêu Tuyết, thành công!

Thì ra tuyệt chiêu lợi hại nhất đối phó với đàn ông chính là… nước mắt!

Bữa tối mỗi ngày, mọi người trong nhà đều tụ tập ngoài phòng khách, quây quần bên mâm cơm. Cốc chủ phu nhân thích nhất cảm giác đông người nhộn nhịp này, cho dù quá nửa số người chỉ là họ hàng. Ai nấy ôn hòa, vui vẻ dùng bữa, đột nhiên người hầu bê lên một bát canh, đưa thẳng tới trước mặt Nam Cung Cửu. Nam Cung Cửu ngó trái ngó phải, lại thì thầm bên tai Tây Môn Phiêu Tuyết “Tại sao mọi người không có vậy?”

Cốc chủ phu nhân nghe thấy, liền cười nói “Con dâu nhỏ, con uống đi, đây là bát canh bồi bổ sức khỏe bí truyền của nhà ta đấy!”

Nam Cung Cửu gật đầu, để tỏ ra là người con dâu tốt, biết quan tâm đến phu nhân, nàng liền bê bát canh đặt sang chỗ Tây Môn Phiêu Tuyết “Phu quân cũng cần phải bồi bổ sức khỏe.”

Sắc mặt của tất cả mọi người đều biến đổi, liếc mắt nhìn sang Tây Môn Phiêu Tuyết đang ngượng chín cả người. Cốc chủ phu nhân ngãi ngùng cười, nói “Con dâu nhỏ, đây là canh dành riêng cho phụ nữ.”

“Ồ…” Nam Cung Cửu nhất định là nhuận âm bổ máu, lại để tỏ ra mình đích thực là người con dâu tốt “Vậy tại sao phu quân con lại không được uống canh bồi bổ sức khỏe? Mấy ngày hôm nay chàng cũng mệt lắm rồi!”

Tất cả mọi người ngồi bên bàn đều đồng thanh ‘ồ’ lên một tiếng, hơn nữa còn kéo dài khá lâu. Thì ra những lời đồn đại kia đều là sự thật, thiếu phu nhân đã khiến tam thiếu gia rệu rã toàn thân.

Tây Môn Phiêu Tuyết đang uống ngụm trà, nghe vậy bật ho sặc sụa. Nam Cung Cửu quan tâm vỗ nhẹ sau lưng chàng nói “Đang yên đang lành sao chàng lại bị sặc thế?”

Cốc chủ phu nhân càng lúc càng yêu thích nàng dâu này, bật cười nói “A Tam khí huyết dồi dào, sức khỏe mạnh mẽ, không cần phải bồi bổ thêm đâu.”

“Tại sao lại không cần chứ, mấy hôm nay chàng đều không ngủ ngon giấc.” Nam Cung Cửu vừa nói vừa nghĩ bởi vì nàng luôn làm phiền chàng, cho nên chàng chắc chắn không thể ngủ ngon được.

Mọi người vốn dĩ đang nhìn chằm chằm về phía đôi tân nhân lúc này đồng loạt cúi đầu, lặng lẽ dùng bữa, Tây Môn Phiêu Tuyết huých nhẹ khuỷu tay vào Nam Cung Cửu thì thào “Nàng đừng có nói thêm gì nữa.”

Nam Cung Cửu chẳng hiểu gì cả, chỉ khẽ ‘ồ’ một tiếng, bắt đầu uống canh.

Sau khi ăn uống no nê, Nam Cung Cửu vừa xoa bụng vừa nhàn nhã đi dạo dọc hành lang. Khi nãy dùng bữa xong, đang chuẩn bị rút lui, cốc chủ phu nhân đột nhiên gọi Tây Môn Phiêu Tuyết lại, thần thần bí bí dẫn vào trong phòng nói chuyện. Nam Cung Cửu đành phải đứng bên ngoài chờ. Đợi tới khi Tây Môn Phiêu Tuyết bước từ phòng ra, Nam Cung Cửu hiếu kì hỏi “Mẫu thân tìm chàng có việc gì thế?”

“Lại không phải là họa do nàng gây ra sao?” Tây Môn Phiêu Tuyết liếc nhìn nàng, nhẹ phẩy chiếc quạt, bình thản nói thêm “Mẫu thân nhất quyết bắt ta phải uống canh.”

Nam Cung Cửu liếm môi, nhớ lại món canh ngon lành khi nãy “Vậy người cho chàng uống canh gì thế?”

“Nam Cung Yến.” Tây Môn Phiêu Tuyết dừng bước, nghiêm nghị nhìn nàng.

“Chuyện gì thế?”

“Sau này ở những nơi đông người, nàng có thể ít nói đi được không?”

Nam Cung Cửu nhíu chặt đôi mày, nàng đã nói ít lắm rồi, lẽ nào muốn nàng trở thành người câm?

Tây Môn Phiêu Tuyết thấy nàng không vui, sắc mặt dịu xuống “Hoặc giả nàng phải suy nghĩ thật kĩ trước khi mở miệng.”

Nam Cung Cửu sầm mặt, một lúc sau lại cong miệng cười, giờ nàng không thể đắc tội phu quân được, lại kéo tay Tây Môn Phiêu Tuyết nũng nịu “A Tam, chàng đừng gọi đầy đủ tên ta như thế, cứ như thể người ta đã làm sai gì vậy?”

Tây Môn Phiêu Tuyết đã quá quen với vẻ mặt biến hóa khôn lường của nàng, chán nản ngước mắt nhìn trời “Vậy ta phải gọi nàng thế nào?”

“Thì gọi là phu nhân! Chàng xem, đại ca vẫn thường gọi đại tẩu là phu nhân đấy.” Nam Cung Cửu lại cúi đầu ngẫm nghĩ một hồi “Hoặc giả… nương tử? Hứa Tiên luôn gọi Bạch Tố Trinh như vậy.”

Tây Môn Phiêu Tuyết hít sâu một hơi, thật gọi không thành lời.

Nam Cung Cửu cũng không cưỡng ép, cứ khoác lấy cánh tay Tây Môn Phiêu Tuyết đi về phía trước, miệng liên tục véo von như chim, hót không chịu ngừng “Vậy bát canh đó rốt cuộc là thứ gì?”

Tây Môn Phiêu Tuyết bình thản như không đáp “Canh Tống Tử.”

“Phụt…” Nam Cung Cửu bước hụt chân, ngã nhoài về phía trước. Sau khi kiên cường bò dậy, phủi hết bụi trên người, Nam Cung Cửu thẹn thùng hỏi “Vậy bát canh chàng uống là gì?”

“Canh thập toàn đại bổ.”

“Oa…” Nam Cung Cửu không còn thuần khiết, chớp chớp mắt, thập toàn đại bổ cơ đấy!

Họ cứ như vậy bước về biệt viện của mình, Tây Môn Phiêu Tuyết đẩy cửa phòng ra, đưa quạt về phía trước mời Nam Cung Cửu vào trong. Thế nhưng Nam Cung Cửu chẳng hiểu sao lại cứ cảm thấy có gì đó nguy hiểm, giống như thể căn phòng là cái bẫy, liền do dự đứng mãi ngoài bậc cửa.

Tây Môn Phiêu Tuyết nhẫn nại chờ nàng, thế nhưng mãi không thấy động tĩnh, cuối cùng chàng gõ nhẹ chiếc quạt lên đầu nàng nói “Nhìn gì nữa, mau vào trong đi.”

Nam Cung Cửu trợn to đôi mắt “Vậy chàng vào trước đi.”

Thực đúng là kì quái! Tây Môn Phiêu Tuyết ‘hưm’ một tiếng, bước vào trong trước. Người phụ nữ này thực là không biết đón nhận tình cảm, uổng phí Tây Môn Tam thiếu gia chàng phong độ ngời ngời, lịch sự với nàng. Đối với người phụ nữ thế này, vẫn nên dùng bạo lực chắc chắn hiệu quả hơn.

Hai bên bình phong, hơn mười ngọn nến đều được châm lên, chiếu xuyên qua tấm rèm màu đỏ bên giường, trông lại càng hoan hỷ, may mắn.

Tây Môn Phiêu Tuyết bước vào trong, cởi y phục ngoài treo lên giá, lại giả vờ vô tình nhìn về phía Nam Cung Cửu đang ngây ngô đừng ngoài, khẽ ho vài tiếng “Nàng còn ngẩn người ra đó làm gì?”

Nam Cung Cửu nhìn cây trúc được cắm cách giường một trượng, không biết tại sao đôi chân bỗng mềm oặt. Lại nhìn Tây Môn Phiêu Tuyết đang trấn tĩnh như không, Nam Cung Cửu đột nhiên muốn quay đầu rút lui. Múa cột, đây là tiết mục cần phải có tinh thần hiến thân cao độ, nếu làm rồi mà vẫn không thể khiến Tây Môn Phiêu Tuyết siêu lòng, vậy thì cuộc đời nàng thực bi ai đến cực điểm.

Tây Môn Phiêu Tuyết rót trà, nheo mắt hớp một ngụm, lại liếc sang Nam Cung Cửu “Nàng định dùng cột trúc này để mê hoặc ta sao?”

Nam Cung Cửu nhìn tư thế uống trà của Tây Môn Phiêu Tuyết mà liên hồi nuốt nước miếng. Xem tình hình này, nàng đã chẳng thể nào rút lui được nữa, càng không thể để chàng có cơ hội lật thân. Nam Cung Cửu quyết định lấy hết dũng khí, ngẩng cao đầu, ưỡn thẳng ngực, tiến lên phía trước, cởi bỏ lớp y phục bên ngoài, chỉ để lại bộ váy liền dài, có điều trước đó, nàng đã dùng kéo biến nó thành váy ngắn, lộ ra đôi chân thon dài tuyệt đẹp.

Tây Môn Phiêu Tuyết mở to hai mắt, suýt chút nữa lại sặc nước trà, vội vã lau khóe miệng, run run lên tiếng “Nàng… định múa điệu gì thế?”

Nam Cung Cửu nháy mắt, một tay nắm cột trúc, tạo dáng chữ S “Múa cột, người cổ đại có thể gọi là múa cột trúc cũng được!”

Tây Môn Phiêu Tuyết nhìn thân hình được uốn thành chữ S bên cạnh cột trúc, ngây lặng cả người.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.