Que Kem Nhà Tôi

Chương 10: Vận xui tận mạng



Sau cái buổi tập thứ hai đó, tôi chính thức nghỉ khỏi đội banh nữ luôn. Mặc dù sau khi nhìn thấy tôi rê bóng điệu nghệ nhất đội như thế, cả que củi lẫn Duy đều tỏ vẻ kêu tôi quay lại đội. Nhưng mà thôi, bạn đây bây giờ đang trong thời gian hồi phục hậu vỡ mộng. Cho nên, chỉ có truyện là có thể xoa dịu nỗi đau này của tôi. Tôi cóc thèm quay lại cái đội banh vô tình vô nghĩa đó. Tôi thà đi theo Conan, đi theo Đô rê mon sướng hơn. Vừa đọc vừa cắn kem, hạnh phúc biết mấy. Ôi Shinichi của em.

Tuy nhiên, ngày tụi nó thi đấu, tôi vẫn đi tham gia cổ vũ, bởi cái danh trưởng đội banh vẫn đè nặng trên vai tôi. Được rồi, tôi biết, tôi không đá, tụi nó tập tôi cũng không đi coi, tôi cũng không có lo mấy vụ ăn uống cho tụi nó, nhưng mà dẫu sao tôi cũng là người góp sức về mặt tinh thần cho đội banh, tôi là gương mặt khả ái đại diện cho cả đội, là tượng đài quảng cáo sống, marketing cho đội mà. Nhìn đi, nguyên đội banh, có ai đẹp bằng tôi không, xinh bằng tôi không, có năng lực lãnh đạo bằng tôi không chứ.

Lớp tôi đấu với lớp bảy tư của con Loan. Vì đây là lần đầu tổ chức, nên chúng tôi phải nói là mù tịt về nhau, chẳng có tí biết người biết ta gì cả.

Là đội trưởng, thế nhưng tôi chỉ đứng ngoài sân. Được rồi, tôi tiếp tục thừa nhận, thực ra tôi chỉ mang cái mác cho có mà thôi. Nhưng mà cái mác nó cũng quan trọng lắm đó nha. Tụi nó đá thua, mình không chịu trách nhiệm gì mấy, lần đầu trường tổ chức mà. Còn tụi nó mà đá thắng, mình ham hố chen vô cầm cúp đầu tiên. Ngoài ra còn có thể được chia tiền. Tiền, là tiền thật đấy. Dù nhỏ nhưng trong thời điểm gian khó phải sống dựa vô đồng lương cha mẹ phát như tôi đây, thì một đồng cũng phải nhặt, một xu cũng phải tranh giành.

Ôi, tính ra, nhờ vào thằng em tôi hết, nó đã phát minh ra cái câu danh ngôn hay ho đó, sau đó tiêm nhiễm vô người chị nó, khiến chị nó trở nên biết quý trọng đồng tiền đến thế cơ đấy. Chừng nào về nhà tôi phải ôm hôn nó thắm thiết mới được.

Nhớ tới thằng em yêu dấu, tôi nhớ lại một ngày nọ khi nó phán cái câu danh ngôn cùi bắp của nó, tôi đã bắt chước người ta chỉnh em mình một lần.

“Vậy nếu em ra đường, thấy tiền người ta đánh rơi, em nhặt luôn, không trả lại phải không?”

Nó im lặng.

Im lặng tức là đồng ý, tôi lấy tay đánh vô mông nó mấy phát.

“A sao chị lại đánh em?”

“Mày cái tốt không học lại học cái xấu, thầy cô dạy mày phải nhặt của rơi trả lại người mất mà mày không học là sao hả?”

“Học là phải có chọn lọc chứ chị. Chị thấy người ta hay tuyên dương mấy người trả lại của rơi không? Cái gì hiếm, độc, lạ thì mới nổi tiếng, cho nên chuyện trả lại của rơi chẳng mấy ai thèm làm. Em thuận theo số đông hà. Chị mà trả lại người mất chị mới bất bình thường đó. Ha ha, em thấy chị đúng là không bình thường mà.”

Trở lại với ngày hôm đó, cái ngày xui xẻo khiến tôi gặp vận đen tận mạng, chính là đổ máu xảy ra. Cũng sau chuyện này, tôi quyết tâm học hỏi ông bà luôn coi ngày, coi giờ trước khi bước ra đường. Phòng bệnh hơn chữa bệnh, bị xui lần này, tôi thật tởn đến già.

Tới sân banh mini coi đấu đá lẫn nhau giữa hai lớp cũng không có mấy ai ngoài hai lớp tụi tôi và một thầy thể dục làm trọng tài. Ngoài ra, cái kẻ không mời mà đến ở tập trước cũng tới đây ủng hộ lớp tôi. Nhìn người ta kìa, biết cách lấy lòng bạn trai ghê gớm. Mấy hôm trước do là tác giả của cái cục sưng trên đầu Yến, tôi đã phải bưng cái bộ mặt hối lỗi qua lớp Yến mà xin lỗi. Thật là một vở kịch hoàn mỹ từ trước tới giờ của tôi mà. Tôi rốt cục đã có thể luyện được nội công mặt dày từ anh xã, nhìn tình địch căm thù mà bề ngoài vẫn khóc lóc thảm thương, hối lỗi vô cùng. Tôi thật phục tôi sát đất.

Thật là, hôm nay cũng phải ráng mà giả bộ tiếp. Nhìn tụi nó đá như không đá, bắt banh không dính, tôi thật buồn ngủ, chán nản hết sức. Tôi muốn về nhà ngắm mấy anh Arsenal với Manchester đẹp trai, phong độ cho rồi. Cũng may, trận đấu rất sôi nổi, kẻ hò người hét, lòng tự tôn của mỗi đứa trong lớp dâng trào, nên ai nấy đều ra sức cổ vũ rất nồng nhiệt. Cái tính thùy mị dịu dàng của mấy đứa nữ trong lớp ngày hôm nay rốt cục bay sạch, đuôi cáo cũng có ngày lộ ra mà, huống chi là tụi nó. Cả lớp chỉ chăm chăm vô trận đấu, gào thét hết mọi vốn liếng của cổ họng. Thật là, có cần gào thét như heo bị chọc tiết như vậy không chứ. Nhìn đi, tụi nó hôm nay còn mất hình tượng hơn tôi nữa kìa. Tôi thầm liếc que củi, thấy que củi hình như đã nhìn tôi nãy giờ. Mắt chạm mắt, không phóng điện thì phóng tạm thuốc nổ. Tôi trừng mắt như muốn nói với nó: “Thấy chưa, mấy đứa con gái lớp mình nay có giống con gái không hả? Tui mà không giống con gái thì ai giống nữa.”. Trao đổi xong, tôi dịu dàng ngồi xuống mặt cát cùng với tụi bạn, thầm tặc lưỡi lo lắng, nếu mà như vầy thì tới lúc văn nghệ có khi nào tụi nó khan họng hết không trời. Nếu vậy thì cái trận đấu này lỗ nặng.

“Beng!!!”

“Áaaaaaa!!!” – Tôi giật mình la lớn. Quang nó rảnh ghê, lấy hai cái nấp nồi từ nhà nó, không “Ăn coi nồi, ngồi coi hướng” gì hết, ngồi sát bên tôi mà đập một cái, khiến tôi không đề phòng, bị đứng tim luôn, hoảng hồn bịt tai lại. Tôi tức giận, đứng lên, lấy chân đá nó một cái. Cho bỏ tật nha cưng, đòn đau mới nhớ đời được.

Thành nhìn tôi cười cười.Tôi bực bội liếc nó. Nhìn cái gì, lo mà làm huấn luyện viên đi, cái lớp đá không ra đá, thua tới nơi rồi kìa.

Tôi vừa liếc nó xong, bỗng nhiên phát hiện mình vừa từ thục nữ biến thành gái giang hồ, từ Tiểu Long Nữ biến thành Lý Mạt Sầu thì phải. Không được, phải chuyển hệ thục nữ lại thôi. Tôi bắt đầu trở lại với bộ dáng thướt tha vốn có, nhìn vô sân banh, xem diễn biến trận đấu. Đột nhiên, khi tôi mới xoay đầu lại, tôi phát hiện có cái gì vừa đụng mạnh vào mũi của tôi. Mũi tôi bắt đầu đau đớn. Tôi lấy tay quệt mũi, phát hiện máu từ mũi mình đang từ từ chảy ra. Lúc này đây, tôi nghĩ thầm trong lòng, báo ứng rốt cục cũng tới rồi sao? Sao mà nhanh đến vậy. Tôi chính thức vừa bị trái banh đụng trúng cái mũi xinh xinh của mình. Ông trời ơi, con còn nhiều cái kế hoạch hại người khác chưa được thực hiện, con mới có vài toan tính nhỏ nhoi thôi mà, ông nỡ lòng nào cảnh cáo con sớm thế sao?

Sau một hồi hốt hoảng tập thể khi cả đám con gái la lên, nhốt tôi vô cái lồng người chật đến ngộp thở, tôi điên tiết kêu tụi nó cút ra xa: “Dãn ra, cho tui thở cái coi!”. Đúng là chỉ khi có đổ máu, người ta mới quan tâm đến tôi, sao số tôi hẩm hiu thế này. Thế gian toàn bộ đều chỉ biết chú trọng vẻ bề ngoài mà thôi. Chân lý này ngàn năm không đổi mà.

Tự dưng khi tụi nó đã dãn ra rồi, tôi vẫn cảm thấy có gì đó choáng váng quá. Đầu óc tôi như bắt đầu đứng lại, đơ ra, tôi không biết phải xử lý tiếp theo như thế nào. Mà cũng lạ thật, trước đây khi nhìn thấy người ta chảy máu, tôi bối rối, sợ hãi bao nhiêu thì bây giờ, tuy đơ ra nhưng tôi lại bình tĩnh đến lạ lùng. Đúng là mọi thứ không bao giờ diễn ra theo như cách mà bản thân mình suy nghĩ cả.

Tất nhiên, chắc các bạn cũng đã đoán được tiếp theo sẽ xảy ra những gì rồi. Nam chính của tôi, Thành chứ ai, đi tới bên cạnh tôi. Khoảnh khắc nó tiến tới gần tôi, dùng tay thẳng thừng bịt mũi tôi lại, tôi sợ hãi trong lòng: “Đừng, đừng tới đây, đừng hô hấp nhân tạo mà!”. Tôi cuống cuồng mím môi thật chặt, tôi nhắm mắt lại, thà chết không khuất phục. Sau đó, khi lý trí trở về, tôi mới phát hiện tay kia của que củi đang nâng cằm tôi lên, để đầu tôi ngã về sau. Nó muốn giết người sao, tôi ngộp thở quá rồi. A, có phải nó đang sơ cứu người chảy máu cam không ta?

Thế là, tôi cố gắng vùng vẫy thoát ra khỏi tay que củi, hổn hển: “Ngu ngốc, tui bị trúng banh, chảy máu chứ có phải chảy máu cam đâu mà ngửa đầu về sau, muốn làm tui tắt thở hả?”

“Bộ bạn không biết con người có thể thở bằng miệng hả? Tui bóp mũi mà không biết há miệng ra là sao? Bạn từ hành tinh nào tới vậy? Phải rồi, ngoài sủa lời mắng chửi người ta thì miệng của bạn đâu còn biết làm gì khác.”

Đang tức anh ách, muốn bất chấp tất cả đánh Thành một cái, thì bỗng Duy với Yến chạy tới quan tâm tôi, hỏi tôi có sao không. Yến đưa tôi miếng khăn giấy chùi mũi, bịt mũi tôi lại. Sau đó, Duy kêu Thành chở tôi tới trạm y tế xã.

Tại sao lại là Thành nữa chứ? Tôi chán ngán lắm rồi. Sao nó cứ chen vào cuộc đời tôi hoài vậy không biết. Tôi rất muốn la lên: “Duy, Duy chở Thảo đi. Thảo không muốn ngồi xe người khác. Thảo thích nhất là ngồi trên xe đạp của Duy thôi!”.

Nghĩ như thế, nhưng tôi chẳng dám bộc phát cho thiên hạ biết, đành ráng gượng cười ngồi trên xe đạp cùn của Thành, thoát khỏi tình cảnh cả chục tiếng nói ầm ĩ bên tai: “Thảo để Thành chở đi, ngượng ngùng cái gì, giận hờn gì nữa chứ.”

“Quay đều quay đều quay đều…hu hu” – Lại một giấc mơ vụn vỡ nữa rồi, giấc mơ xe đạp của tôi, come back to me a.

Khi đang ngồi trên xe đạp của Thành, tự dưng tôi phát hiện máu từ mũi hình như đã ngừng chảy, trên miếng khăn giấy chỉ còn đọng lại vệt máu khô, tôi thở phào nhẹ nhõm. Tuy nhiên, cái người đang chở tôi thì cứ đạp như điên, dường như chỉ sợ chậm một chút là trạm y tế đóng cửa vậy. Thấy que củi như thế, từ phía sau, tôi đánh nhẹ vào lưng que củi: “Chậm một chút đi, bạn chạy cái gì mà nhanh dữ vậy.”

Thấy que củi vẫn ráng đạp nhanh như cũ, tôi càng đánh mạnh hơn. Que củi bực mình quay đầu nhìn tôi: “Bạn ngồi yên cái coi, đừng có động đậy nữa!”

Sau khi que củi quay đầu trở lại, chúng tôi va vô ổ gà, cả người và xe nhào xuống đường. Bi thảm hơn là, trước khi té văng xuống đất, que củi còn kịp với người về phía tôi, cho nên hiện tại, chúng tôi đang trong tư thế nam trên nữ dưới.

Xong rồi, thế là trinh tiết mười mấy năm gìn giữ của tôi đã hoàn toàn tan thành mây khói rồi.

Tôi òa khóc, khóc vì cái lưng yêu dấu của tôi đã tiếp đất, lãnh hậu quả trước tiên, khóc vì lòng tôi giờ đây đau đớn, thất vọng tới cực điểm, vì cuối cùng mình cũng đã thụ thụ mất thân, bị que củi đè lên người rồi.

Nhìn thấy tôi khóc thảm thiết, que củi bật người dậy, sợ hãi nhìn tôi, cầm lấy tay tôi, vén lên xem tôi bị thương chỗ nào, sau đó còn xoay người tôi lại, chuẩn bị vén áo tôi lên xem. Tôi hoảng hốt nhảy lên: “Á không được vén áo tui! Hu hu”

“Bỏ tay ra!” – Que củi dùng sức lôi tay tôi ra khỏi áo tôi. Sao nó mạnh thế, hu hu tôi không bảo vệ được bản thân nữa rồi. Tôi cứ vất vả dùng hết sức chống cự với que củi.

Que củi nhất quyết không buông, vẫn nắm lấy áo tôi, cứ muốn vén lên coi lưng tôi thế nào. Đột nhiên, que củi bị một cái cây nện vào lưng từ phía sau, que củi té xuống đất.

Tôi hoảng hốt phát hiện một người phụ nữ đang ăn mặc lem luốc, chắc từ phía ruộng lúa gần đây đi tới. Dì đó cũng hoảng sợ, nhìn tôi thét lên: “Chạy nhanh đi con! Cái đồ dê xồm, tao đánh mày chết luôn!!!”

Thế là, ngày hôm đó, không chỉ có mình tôi chảy máu mũi, mà que củi cũng bị thương tích đầy mình, lưng sưng vù, bàn chân lúc té bị quẹt vào xe còn vương lại vết máu đỏ sậm. Tôi chẳng biết nói gì lúc ngồi nhìn que củi băng bó trong trạm y tế hết. Mà sao trách tôi được chứ, ai kêu nó tài lanh chạy nhanh làm chi, hại tôi té xe như vậy, rồi đã bị thương ở chân, bản thân chảy máu mà còn lo chuyện bao đồng, đi coi vết thương cho tôi. Nhưng cũng có thể nhiều khi que củi lợi dụng tình cảnh lúc đó mà sàm sỡ tôi thật thì sao? Có khả năng lắm chứ. Nghĩ vậy, tôi im lìm luôn, nhưng cũng có cái gì đó thấy khó chịu trong lòng. Rốt cục đây chính là cái tình huống oan gia ngõ hẹp, hai bên đấu nhau, một chột một què, cùng nhau đồng vu quy tận hay sao? Ôi thật đúng là làm kẻ thù của nhau cũng là có duyên có nợ thật, nếu không thì tại sao chúng tôi cứ phải đụng độ nhau mãi thế này, kẻ đau người đớn cơ chứ.

Qua ngày hôm đó, theo thông tin con Loan báo cho tôi qua điện thoại, thì đội của lớp tôi thua sạch sẽ, thua đến độ chẳng dám ngẩng mặt làm người. Năm không, Loan nó hí hửng báo tôi biết, đội của lớp nó đã đè bẹp đội lớp tôi, ăn sạch sẽ chẳng chừa lại chút xương. Con gái lớp nó đột biến gen rồi sao? Con gái lớp nó có phải là con gái không vậy, sao đá kinh khủng như thế chứ? Con gái lớp nó không phải người mà. Tụi nó mà thi vô quân đội thì chắc người ta rớt như mưa.

Buổi tối ngày hôm đó, tôi òa khóc nức nở gọi điện tâm sự với con Thắm. Ngoài quan tâm tôi một chút ra, nó còn ham hố hỏi thăm Thành. Nó bị tôi mắng, liền quay qua chọc tức tôi: “Ha ha bà đang ghen sao? Ha ha”. Thế là, sau một hồi mắng nó xong xuôi, nó lại quay sang chế nhạo tôi, nó bảo tôi tưng thật rồi, như vậy mà cũng mất đi trinh tiết nghĩa là sao? Rồi nó giảng giải cho tôi nghe mấy cái kiến thức đó đó mà nó biết, khiến tôi ong ong cả đầu, rùng mình, ớn lạnh. Lát sau, nó khen que củi tới tấp, còn bảo là: “Tội nó quá, tội bà ghê.”. Tôi không hiểu, hỏi nó thế nào, nó phán: “Tội cho nó vì nó ai không thích lại đi thích một đứa như bà. Tội cho bà vì đời này số bà đã định rồi. Bà không thoát khỏi tay nó đâu. Giấc mơ tìm kiếm trai đẹp của chúng ta rốt cục chỉ có mình tui là được hưởng. Ha ha ha!”

Tôi tức giận cúp máy cái rụp.

Tối hôm đó, tôi đột nhiên bị sốt nhẹ. Vì để an tâm dưỡng thương, hạ sốt, tôi từ bỏ học bài tiếng Anh, mặc kệ cái bài kiểm tra ngày mai. Một phần là do tôi ỷ y, cứ tự tin vô cái vốn tiếng Anh đủ xài của mình. Cho nên tôi cứ ngồi coi phim, sau đó đọc truyện. Cuối cùng sau khi bị mẹ mắng, tôi đành phải tắt đèn mà ngủ sớm.

Vì thế, qua ngày hôm sau, vận đen của tôi tiếp tục phát huy.

Sau khi cả lớp ngạc nhiên thấy tôi với que củi trong tình trạng kẻ dán băng ngay mũi, người dán băng ngay chân, nhiều đứa xúm lại hỏi han, kỳ thực là tò mò chẳng biết chuyện gì đã xảy ra. Tụi nó hỏi cứ hỏi, tôi đây lơ cứ lơ. Tôi không thèm trả lời, để cho tụi nó tò mò, tức tối chết luôn.

Hôm đó, que củi và tôi đều mang thương tích, ngồi kế bên nhau, nhưng lại mặc định sẵn không nói với nhau tiếng nào, cứ như là một tiếng nói của người này sẽ động đến vết thương nào đó của người kia vậy. Nói trắng ra, xảy qua nhiều chuyện ngày hôm qua, tôi thực sự không dám nhìn nó, mà nó cũng vậy, chẳng dám ngó tôi.

Giờ kiểm tra tiếng Anh diễn ra ở tiết cuối cùng. Mọi thứ đều rất thuận lợi với tôi, cho đến khi tôi đọc được câu hỏi cuối, một câu hỏi từ vựng một điểm, mà tôi hoàn toàn không nhớ chút gì cả, bởi từ vựng luôn là điểm yếu trí mạng của những đứa lười biếng, thật chua chát là trong đó có tôi.

Trong lúc tôi đang bối rối chẳng biết mình phải làm thế nào thì kế bên tôi, que củi đã làm xong tất cả, nó buông bút xuống mặt bàn rồi nhìn chăm chăm vào bài kiểm tra, cố gắng dò đi dò lại trước khi nộp bài. Nhìn gương mặt đăm chiêu của nó, tôi chợt nhớ tới bộ dạng của mấy thư sinh ốm nhách ốm nhom trong phim, suốt ngày cầm lấy cuốn sách nào đó, sau đó chăm chăm nhìn vào, mơ màng cả ngày.

Để không mất đi một điểm quý giá, tôi đánh bạo một lần, quay sang gõ vào tay que củi một cái thật nhẹ. Người ta thường nói, sĩ khả sát bất khả nhục. Nhưng khi chết rồi, bạn còn làm được gì nữa chứ. Vứt bỏ tự tôn đi, cố gắng sinh tồn, đó mới là thượng sách. Tôi bây giờ đang bắt chước cái ông gì đó nếm mật nằm gai, chờ đợi thời thế. Bần cùng sinh đạo tặc mà, tôi bần cùng điểm mười rồi, cả tháng nay chưa thấy mặt cái điểm mười đâu hết, tôi thực sự nhớ nhung nó lắm. Vì vậy, một điểm cũng quý giá. Vì một điểm, tôi mặt dày một chút cũng chả sao, mà thực ra mặt tôi vốn dĩ cũng dày rồi, thêm một lớp cũng tốt, trở thành gấu bắc cực, chẳng sợ mùa đông giá rét, chả sợ bị ai tổn thương.

Vì công cuộc trở thành gấu, vì điểm mười yêu thương, tôi liếc mắt nhìn que củi, chờ đợi que củi nhìn tôi.

Thế nên, giây phút que củi nhìn tôi, cũng là giây phút tôi biết mình sắp được cứu rỗi, sắp được mười điểm rồi, nó cứ hằn mãi trong ký ức của tôi. Nụ cười đó, ánh mắt đó của que củi, đột nhiên trở nên đẹp đẽ lạ thường, khiến tôi nhớ mãi không quên.

Hụ hụ, thực ra, tôi nhớ mãi khoảnh khắc ngày đó, là vì ngay khi que củi chuyền giấy cho tôi, chúng tôi đã bị bắt.

Tôi và que củi đứng trước mặt cô chủ nhiệm, khoanh tay trước ngực, thấp thỏm chờ đợi cô phán xét. Tôi run lên cầm cập từng hồi. Đây là lần đầu tiên sau bao nhiêu năm làm học sinh, tôi bị bắt một cách không thể chối cãi như vậy. Tôi sợ bị kỷ luật lắm. Tôi là một học sinh gương mẫu chăm chỉ hoàn mĩ không tì vết, uy danh chấn động khắp trường, là hạc giữa bầy gà cơ mà. Nếu bị kỷ luật, mất mặt lắm, oan uổng lắm luôn. Thử nghĩ mà xem, có biết bao nhiêu đứa quay cóp, mà chỉ mình tôi bị bắt, không phải tôi oan uổng thì ai oan uổng nữa? Trong lúc run rẩy đó, tôi khoanh tay mà thầm tưởng tượng ra cái cảnh tôi bị mang gông vào cổ, lôi ra trước cột cờ, cả trường nhìn tôi, cười cợt chế giễu tôi. Không, không thể như thế được.

Đang lo sợ như thế, tôi vẫn còn chút hơi tàn liếc mắt qua kế bên, căm thù nhìn que củi. Nó sao mà tệ vậy, thật uổng công tôi trông cậy vô nó, vậy mà nó ngay cả quay cóp cũng không biết, trao đổi bài cũng không xong. Giờ thì hay rồi, rốt cục đã bị phát hiện. A hay là, đây là mưu kế của nó, cố ý để cô nhìn thấy, để hạ bệ tôi không. Ôi số tôi hôm nay hoàn toàn đen đủi tiếp rồi.

Tuy nhiên, tôi không ngờ được là, những gì cô nói đều nằm ngoài dự liệu của tôi.

“Xem ra hai đứa yêu nhau là thật rồi. Đồn đại thiệt không sai mà. Nhìn cô cái gì, cúi đầu xuống! Sao? Hai đứa học trò nhất nhì môn của cô, hai đứa nghĩ sao mà trao đổi bài hả?”

“Cả hai đứa đều bị trừ ba điểm bài kiểm tra lần này. Về sao không được phép tái phạm. Có tái phạm thì phải ráng đừng có quay cho cô thấy, đừng có để cô bắt tại trận, đừng làm cô thấy mất mặt. Lời nói không trọng lượng với học sinh thì mất mặt lắm.”

“Mất ba điểm cơ” – tôi thầm nhủ trong lòng, đúng là tôi xui tận mạng thật rồi, xui từ hôm qua tới hôm nay. Tôi phải về nhà liền, đốt lá bưởi xả xuôi mới được. Nhưng mà, ngẫm lại lời cô nói, sao mà giống như cái tình huống bắt gian tại giường thế không biết, mà còn là nếu các em thông gian với nhau, thì ráng đừng để cô bắt gặp, mất mặt cô lắm. Cô ơi, cô làm chồng thất bại tới vậy sao cô? Nghĩ tới đây, đột nhiên tôi tự gõ đầu mình một cái. Mày tưng thật rồi. Nếu cô là ông chồng thất bại vậy tôi với que củi là gì, gian phu dâm phụ sao?

Nhưng mà, nhờ gõ đầu, đầu tôi tự dưng sáng ra, mất ba điểm, vậy là còn sáu điểm sao? Nghĩ vậy, chắc tại không cam tâm, nên tự dưng tay tôi không hiểu tại sao lại vươn về phía cô, nắm lấy tay cô, tôi nài nỉ:

“Cô ơi, cô phạt em đi cô, chép phạt cũng được, quỳ gối một hai giờ cũng được, đóng quỹ lớp cũng được, quét lớp một tuần cũng được, hay một tháng cũng được, cô đừng trừ điểm em mà cô. Điểm là mạng sống của em, là mục tiêu phấn đấu của đời em!!!”– Tôi mếu máo, que củi kinh ngạc nhìn tôi đang lắc lắc cô, tôi trừng nó một cái, tiếp tục lắc lắc. Tôi đâu có nói quá đâu. Điểm là mục tiêu phấn đấu của đời học sinh mười mấy năm ròng của tôi mà. Điểm mà thấp, tôi mất hết sĩ diện, danh dự, tự tôn. Không phải người xưa hay nói chết vinh hơn sống nhục hay sao. Nếu mất điểm, mất danh dự, làm sao tôi sống nổi đây? Nghĩ vậy, tôi tha thiết lắc lắc, tha thiết nhìn cô.

Cô rốt cục cũng nhìn tôi rồi. Thế nhưng, ngay lúc tôi đang hy vọng, cô lại phán một câu khiến tôi nát cả lòng: “Em vì điểm nhiều tới vậy sao Thảo? Không được, trừ ba điểm là ba điểm, đừng có kỳ kèo trả giá với cô. Cô chưa hủy bài kiểm tra của hai đứa là vì thương tình hai đứa vì lớp mà bị thương như vậy, cực hạn của cô rồi, không nài nỉ gì hết.”

“Thành, em còn không mau kéo nó ra.”

Thành ôm lấy tôi từ phía sau, kéo tôi ra khỏi cô, cô rùng mình xách cặp ra khỏi lớp. Ngay khi cô vừa ra khỏi lớp, tôi đạp chân que củi một cái thật mạnh, vùng ra, que củi ngã ngửa, té xuống gạch, mặt vặn vẹo. Thôi chết, tôi quên mất nó còn vết thương sau lưng. Kỳ này tôi thấy áy náy thực sự luôn rồi. Lương tâm chết dí ở xó nào của tôi rốt cục cũng sống lại chút ít.

Thế là, tôi vươn tay định kéo que củi dậy, nhưng que củi không thèm, nó ráng tự mình đứng lên, liếc tôi một cái, rồi ra khỏi lớp. Hơ, nó mà cũng lơ tôi, giận tôi nữa sao? Không phải dạo này nó bám tôi như đỉa sao? Tôi chưa giận nó mà nó lại giận tôi trước à? Nó lại còn chê tay tôi dơ không thèm nắm nữa chứ. Được lắm, có ngon thì giận tôi suốt đời đi, chị đây sẵn sàng đáp ứng cưng, coi ai thua trước.

Một ngày nào đó về sau.

“Có phải trận banh nữ năm đó lúc anh bóp mũi em, em sợ anh hô hấp nhân tạo nên ngậm miệng thật chặt, nhắm mắt lại đúng không?”

Tôi nghe que kem nói, như bị trúng tim đen, giọng nói liền hốt hoảng: “Làm… làm gì… có, em làm gì có suy nghĩ như vậy chứ, ha ha”.

“Người khác thì không thể nhưng chỉ có mình em là có thể nhất mà thôi”

“Ê, que kem, anh vu khống em vừa thôi nha. Lúc đó em bị chảy máu mũi như vậy, lo còn không hết, làm gì còn tâm trạng mà suy nghĩ lung tung như vậy chứ. Um… um…a…” – Tôi chưa kịp nói xong câu tiếp theo thì đã bị que kem hôn. Nhân lúc tôi còn đang mơ màng hưởng thụ, bỗng que kem rời khỏi môi tôi. Tôi thất vọng mở mắt, chuẩn bị trách móc que kem.

“Thấy chưa? Chỉ có khi hôn anh em mới nhắm mắt lại mà thôi. Lúc đó em nhắm mắt, không phải suy nghĩ tới chuyện hôn nhau thì cũng là môi chạm môi, hoặc là hô hấp nhân tạo.” – Que kem đắc thắng nhìn tôi chết đứng, sung sướng nhoẻn miệng cười.

Đối với thủ đoạn cao thâm của que kem, tôi thực sự đơ ra, cứng họng, trân trối, chết lặng, không biết nói gì thêm. Người nào đó chỉ bị tôi dùng tay ngắt nhéo tới tấp mà thôi. Tôi vừa nhéo que kem, nhìn anh la ó mà nghĩ thầm trong lòng, tôi gặp phải anh chồng thích ngược thân thật rồi. Đúng là nồi nào úp vung nấy, biến thái gặp biến thái mà.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.