Que Kem Nhà Tôi

Chương 13: Trò chơi người yêu, que kem nổi giận



Bắt đầu từ đầu năm lớp tám, trường tôi tổ chức tuyển lựa học sinh giỏi của từng môn để dễ dàng luyện thi, chuẩn bị cho cuộc thi chọi gà năm cuối cấp, cuộc thi mà đối với những đứa có điểm phẩy trên trời như tôi, Duy, Thu, Loan, Thắm là cực kỳ hứng thú, giành giật cũng phải ghi danh.

Qua kỳ thi tuyển lựa của trường, tôi với Duy nằm ở nhóm Toán, Thu với que kem ở nhóm Tiếng Anh, Loan với Thắm ở nhóm Văn. Cơ hội ngẩng mặt nhìn người, vinh danh bảng vàng cuối cùng cũng tới. Quan trọng hơn là, tôi nằm chung nhóm với Duy đó nha, Yến qua nhóm Hóa rồi. Là hai đứa học chung một lớp, rốt cục tôi cũng có cơ hội lần đầu tiên đường đường chính chính ngồi kế bên Duy, cùng bàn với Duy, cùng Duy giải Toán. Ôi thật là hồi hộp quá đi.

Vì quá hồi hộp, nên vào cái đêm trước buổi học bồi dưỡng toán đầu tiên vào ngày Chủ Nhật lúc bảy giờ sáng, tôi cứ trằn trọc mãi không ngủ được. Hễ nhắm mắt lại là cái cảnh trí tưởng tượng lại hiện lên trong đầu tôi. Đó là hình ảnh tôi và Duy ngồi sát bên nhau, kề vai sát cánh, tình chàng ý thiếp, song kiếm hợp bích với nhau, cùng nhau say sưa giải Toán.

Thế cho nên, mãi đến tận một giờ sáng, tôi mới ngủ được, mà nguy hiểm hơn là, còn ngủ say như chết, tới tận bảy giờ sáng tôi mới thức dậy. Tôi nhìn cái đồng hồ báo thức đã cài giờ của mình mà thầm oán trách bản thân. Tôi đã nhoái người tắt báo thức từ lúc nào mà tôi cũng không rõ, rồi tiếp tục thăng lúc nào không hay luôn. Vì vậy mà sau này, nhà tôi với que kem lúc nào cũng phải có từ ba cái báo thức trở lên, mà còn là đặt thật xa giường ngủ nữa.

Ngủ muộn thì tất nhiên tới trường trễ. Nhưng nếu tôi biết hậu quả đau lòng của sự kiện trễ học này, hôm qua tôi thà uống cà phê ngồi thức trắng đêm cho rồi. Bởi lẽ sau khi tôi lấp ló ngoài cửa chuẩn bị vào lớp bồi dưỡng, tôi nhìn thấy Duy, nhìn thấy một nhỏ con gái nào đó lạ hoắc ngồi kế bên Duy, kế đó là hai thằng con trai hình như cũng có tiếng tăm bên lớp chín năm. Dời tầm nhìn từ vi mô lên vĩ mô, từ bàn Duy lên cả lớp học, tôi mới phát hiện, hai dãy bàn đầu đều kín chỗ ngồi mất rồi. Tôi đành ngậm ngùi cúi mặt len lén đi chầm chậm vào, mà hình như ai cũng thấy tôi hết, tại tôi đâu phải con kiến đâu mà người ta không thấy chứ. Giá như tôi có phép biến thành con ruồi như Tôn Ngộ Không thì tốt rồi.

Thế là, tôi đành ê mặt một chút, xấn tới ngồi vô cái dãy bàn tư, cô lập mình với mọi người, sau đó tự sướng ngồi tận hưởng cảm giác độc quyền chiếm hữu cả một dãy bàn là như thế nào. Dạo này tôi hết tự kỷ rồi, mấy cái ca cảnh như một mình em cô đơn ngồi buồn, không ai ở bên gì gì đó bỏ hết đi. Tinh thần “Độc cô cầu bại” mới chứng tỏ ta đây là nữ trung hào kiệt, mới là trào lưu chơi trội mới. Nghĩ vậy, tôi bèn sung sướng quơ chân quơ tay, thư giãn gân cốt. Ngồi ở sau cùng thì có ai thấy mình đâu, chỉ có một người thôi hà.

“Cả lớp chú ý, một cây bông di động vừa vào lớp.” – Nghe thấy giọng nói trầm trầm của thầy Triển vang lên, tôi bèn nhìn ra cửa, có thấy cây bông nào đâu.

Cả lớp cười rộ lên, có kẻ ngoái đầu lại nhìn tôi. Tôi giật mình, nhìn lại bản thân. Thôi chết rồi, hồi nãy lấy lộn cái áo trắng thành cái áo bông, mấy chục cái hoa văn bông xanh bông vàng đang dính trên người tôi. Nghe thầy và cả lớp cười nhạo, tôi đơ như cây cơ.

“Rầm!”

“Á!!!!!!” – Tôi giật mình gào thét. Một thằng con trai nào đó bay vèo vô lớp, tự dưng vấp té, ngã lên băng ghế ngồi của tôi, chỉ còn hai phân nữa là hôn vô đùi tôi rồi.

Tôi nhanh chóng đẩy nó lên, xoa xoa ngực mình, phát hiện tên này đang phủi phủi cho quần áo đỡ nhăn nhúm, không hề quan tâm tới tôi, không biết hai từ lịch sự viết như thế nào, nên chẳng thèm xin lỗi tôi lấy một tiếng. Sau khi thất lễ với tôi xong, nó không hề do dự, quăng cặp lên bàn, tự nhiên vô cùng ngồi kế bên tôi, phá vỡ tình trạng độc quyền của tôi.

“Hậu đậu vô lớp rồi kìa mấy đứa.” – Thầy tiếp tục phát huy tinh thần hy sinh con tốt, tạo niềm vui cho cả lớp.

Tôi lúc này đang tức nó, lấy đâu ra tinh thần cười cợt, bèn quay sang nhìn nó. Tôi phát hiện người này đích thật giống như tên, vô cùng hậu đậu, quần áo xuềnh xoành, đi học nâng cao Toán mà chưa bỏ áo vô quần, cổ áo chưa bẻ, đầu tóc bù xù. Bạn đồng loại này đi trễ giống tôi, nhưng tinh thần làm biếng thì tôi còn lâu mới đuổi kịp. Nó chẳng thèm nhìn tôi hay quan tâm ai cười ai, mặt lạnh như tiền bẻ lại cổ áo, phủi phủi áo trên người, lôi từ trong cặp một đống sách vở giấy bút kèm một cái gương nhỏ tròn để vừa lòng bàn tay. Thế là, tôi há hốc mồm nhìn bạn trai kế bên giở gương ra, dùng tay xoa mặt, nhìn ngắm lại gương mặt mình, còn nhe miệng ra nhìn răng nữa chứ. Tinh thần tự kỷ, tự sướng của bạn kế bên này quả là khó ai sánh kịp.

Tôi tò mò vô cùng, bèn quay qua hỏi bạn ấy: “Bạn tên Hậu đậu hả?”

Nó nhìn tôi như có như không: “Thầy vừa mới giới thiệu rồi đó, bạn không nghe thấy sao?” – Sau đó nhìn gương, vén vén mái tóc bù xù của nó.

Nói xong, đột nhiên nó phát giác ra cái gì đó, bèn quay qua nhìn tôi: “Bạn là Thảo hả, hèn gì.” – Nó cười mỉa tôi một cái.

“Hèn gì cái gì?”

“Ừm rất có phong thái người nổi tiếng, ăn mặc rất là đặc biệt. Người ta nói người nổi tiếng, học giỏi thường suy nghĩ không bình thường. Bạn có nghe ai nói Thảo rớt là một cái tên chưa?”

“Là sao? Thảo rớt cái gì? À” – Tôi ngồi ngẫm lại câu nói của nó, cuối cùng cũng hiểu sau vài giây suy nghĩ.

“Hiểu rồi hả? Haiz” – Thấy nó thở dài như thế, tôi đột nhiên giật mình. Cái gì? Tôi không bình thường sao? Nó muốn gây sự gì đây hả? Đã chiếm địa bàn của tôi, thất lễ với tôi mà còn dám nói xéo nói xiên tôi nữa sao? Sao nó càng ngày càng giống que kem năm lớp sáu vậy trời, bộ mặt khó ưa thật khó lòng nhìn nổi.

“Đúng là lươn chê lịch, có người không thèm nhìn lại mình nữa kìa. Ai bình thường, ai không bình thường hả?” – Tôi tức giận, nhắm hướng cái người mang đại danh Hậu đậu này, vươn người qua sát mặt nó, trừng mắt một cái.

Đột nhiên, nó cười cười nhìn tôi thật ngọt ngào, chớp chớp mắt nhìn tôi.

Thế là, cái điểm yếu chết người của tôi bị khai thác triệt để. Tôi nhìn nó, đơ ra, mém tí xíu nữa chắc chảy nước miếng luôn rồi. Không được, nhất định phải kìm chế, thật kìm chế đi mà.

Trong lúc tôi đang đấu tranh tư tưởng kịch liệt, Hậu đậu bỗng dưng đắc ý, lấy tay vuốt vuốt tóc mai của tôi: “Nhìn đủ chưa?”

“Hự” – Tôi nuốt cục tức trong lòng, quay mặt đi, ráng giấu cái mặt sượng chín của mình. Đành nhịn thôi, qua ngày sau kiếm chỗ khác mà ngồi vậy. Tên này cao thâm quá, nhất định mình đấu không lại rồi. Thôi, nhịn cho rồi.

Lấy tập ra chép bài toán thầy đang ra trên bảng, đột nhiên tôi lại phát hiện một vấn đề xui xẻo tiếp theo của tôi: Tôi bỏ quên máy tính ở nhà rồi.

Ngu ngốc quá mà, ngồi cô lập thế này, cách một dãy bàn với đám người kia, tôi phải mượn ai bây giờ? Tất nhiên đành bình thường hóa quan hệ, chìa tay xin xỏ kẻ kế bên rồi.

“Cho tui mượn máy tính đi.”

Nó dừng bấm, quay qua nhìn tôi: “Không thấy tui đang bấm hả?”

“Thì lát bấm xong cho tui mượn.”

Thế là, tôi tiếp tục ngồi chờ nó bấm xong. Ái chà, người cao có khác, ngón tay của nó còn thon dài hơn tay con gái luôn. Bộ dạng không tệ nha. Nếu mà nó ráng siêng năng chăm chút bản thân một chút, nhiều khi còn nổi hơn cả Duy nữa. Nhắc tới Duy mới nhớ, nãy giờ tôi tự dưng quên bén đi nam chính trong lòng tôi là ai.

Dời tầm mắt nhìn về phía Duy, tôi phát hiện, khoảng cách giữa Duy và con nhỏ kế bên dường như không có gì là quá thân mật hết. Hai người bọn họ đang cùng nhau giải toán thì phải, vẻ mặt lúc này đang rất chuyên chú vào trang vở.

Đang nhìn Duy say mê, đột nhiên cái tên kế bên lắc lắc tôi một cái. Bên phải, quay. Tôi nhìn thấy cái máy tính trong tay nó đang chìa ra, hí hửng định giật lấy. Nhưng mà, cái tôi giật được chỉ là không khí mà thôi.

“Làm gì vậy? Sao không cho tui mượn?” – Tôi cảm giác uất ức, nhìn cái tên mà sau này nhớ lại, thấy bộ dạng của nó có gì đó giống với Robert Pattinson. Đúng là anh hùng không gặp thời mà. Nếu nó sinh muộn mười năm, với cái xì tai bù xù của nó, chắc nó cũng trở thành một của quý trong trường rồi.

“Bạn mượn cũng được, cho tui mượn viết bi của bạn xài nha.”

“Tại sao? Bạn đang cầm viết mà, hết mực rồi hả?”

“Chưa nghe qua câu “Tiền trao cháo múc” hả? Cái gì cũng có cái giá của nó.”

Một tiếng “keng” phát ra từ trong đầu tôi. Trời ạ, tôi đụng hàng rồi. Trên đời này có kẻ giống tôi tới vậy sao? Mặc dù tôi biết nó cao thâm hơn tôi nhiều, nhưng sao hữu duyên thế này, có mấy khi hai kẻ cùng lý tưởng gặp nhau đâu chứ. Nhưng mà không được, tôi nhất định không được mừng. Kẻ giống mình thì sẽ hiểu mình. Mà hiểu mình thì rất khó để bịt miệng, đối phó không lại, cứ phải ôm cái ước muốn giết người diệt khẩu, hủy thi diệt tích thì sao sống yên ổn, yên tâm cho được chứ.

Thôi, phải tránh xa nó ra, nhất định phải tránh xa nó mới được.

Tôi bèn đưa viết cho nó xài, cầm lấy máy tính của nó. Tôi đoán không sai mà, nó quả thực khá là hiểu tôi.

“Nhìn Duy hả? Ừm ánh mắt bạn không tệ nha. Duy nổi nhất trường mà. Tiếc là có bạn gái mất rồi. Haiz.” – Nó nép đầu sát với đầu tôi, xém chút nữa là vai nó tựa lên vai tôi rồi. Nó rảnh quá, đi mà thở dài tiếc nuối. Nó tiếc nuối cho ai đây?

Tôi bèn thử đùa với nó một chút: “Ha ha thiệt không ngờ mà. Duy không chỉ thu hút con gái, thì ra còn có một thằng con trai thở dài vì Duy nữa. Đúng là chuyện gì trên đời này cũng có hết. Sức hút của Duy thiệt vô biên mà.”

Nó bèn mặt không biểu cảm nhìn tôi: “Tui tiếc cho bạn thôi. Thấy bạn nhìn Duy như mèo thấy mỡ mà không ăn được, ức chế lắm phải không?”

Tôi đành nuốt tiếp một cục tức to đùng đang ngày càng phình lớn trong lòng.

“Hai đứa ngồi dưới chót tập trung chút đi. Muốn tâm sự gì về nhà dạy nhau. Hậu, lên đây giải bài cho thầy!” – Thầy phăng ánh mắt hơi khó chịu về phía hai đứa đang đấu võ mồm tụi tôi, ném một viên phấn trúng ngay đầu Hậu. Cả lớp cười lớn.

Thế là, bạn Hậu nhà ta bèn lên bảng giải toán. Vì ngồi tám nãy giờ, cho nên, hậu quả là, bài toán vẫn chưa bấm máy tính xong. Máy tính vốn nằm trong tay tôi nãy giờ mà.

Thế là, công tử Hậu đậu nhà ta đành phải quay người xuống, nháy mắt với tôi. Ánh mắt phức tạp hiện đủ mọi trạng thái: cầu xin có, trừng có, đe dọa cũng có.

Tôi cứ ngồi trơ ra mà cười lăn cười bò trong lòng. Muốn ta lên đưa ngươi máy tính hả? Còn khuya.

Một đứa bạn ngồi bàn nhất có hảo tâm chìa ra máy tính đưa cho Hậu. Nhưng công tử Hậu sĩ diện hảo vô cùng, là máy tính của mình thì mới xài, nhất quyết lê tấm thân ngàn vàng xuống bàn tư, giật lấy cái máy tính trong tay tôi.

Một cảnh tượng giành giật máy tính trong im lặng diễn ra hết sức sống động. Cái máy tính không chịu nổi, trong phút kích động bị vung cao lên trời, rơi xuống đất.

Thường thì máy tính Casio vốn dĩ nổi tiếng với độ bền chắc từ trước tới nay, nhiều lúc bị tôi làm rớt lên rớt xuống cũng không hề hấn gì. Vậy mà chỉ trong phút giây tôi với Hậu giành giật có chút xíu, cái máy tính tự dưng rớt rồi lại bị vỡ ra, hư luôn. Hóa ra máy tính cũng biết làm phản.

Hậu trừng mắt nhìn tôi. Mặt nó bắt đầu chuyển đỏ, xong lại chuyển thành trắng xanh. Tôi biết nó chắc là đang rất tức giận. Bị nó trừng như thế, tôi cảm thấy chẳng có gì lạ. Nó không trừng thì tôi mới sợ. Người như nó tôi hiểu quá mà, yêu tiền hơn mạng luôn rồi. Vốn dĩ hay bị que kem trừng nhiều, ta đây đã có kháng thể, còn sợ gì ánh mắt của nó nữa.

“Chúc mừng hai đứa, tài sản chung của hai đứa hư rồi, đỡ phải chia nhau rồi đó.” – Thầy thêm vô một câu thật làm cho người ta có cảm giác như thêm dầu vô lửa thì phải.

Thế là, cuối buổi học ngày hôm đó, Hậu đậu dang hai tay nắm hai góc bàn, chặn mất đường về của tôi.

“Tránh ra, người ta về hết rồi kìa. Bạn làm gì vậy? Bỏ tay ra.” – Tôi ghì tay Hậu, ngắt nhéo cho Hậu buông ra.

“Mua đền cho tui cái máy tính khác đi.” – Hậu lên tiếng yêu cầu tôi thẳng thừng luôn.

“Không mua, tui sao phải mua cho bạn chứ? Là bạn tự dưng chạy xuống giành giật nên nó mới rớt hư đó chứ, liên quan gì tới tui.”

“Còn dám nói không liên quan, nó là máy tính của tui mà, là bạn tự dưng giành giật, không trả lại cho tui. Nếu bạn đưa trả cho tui thì tui đi giành với bạn làm gì. Là bạn sai mà còn chối nữa hả?”

“Bạn không thấy là tui với bạn giành giật nhau sau? Là cả hai làm nó rớt hư chứ không phải tại tui à nha.”

“Tui không biết, bạn phải đền cho tui. Bạn không đền cho tui thì đừng hòng đi về nhà.”

“Cứu mạng, có người bắt cóc, quấy rối a!!!!!!!”

“Kêu đi, chủ nhật học nâng cao toán chỉ có lớp này thôi. Tụi nó về hết rồi, cứ thoải mái mà kêu, giảm xì trét hiệu quả lắm đó.”

Nó quả thật biết tính toán mà. Đúng là hiện tại hình như chỉ còn tôi với nó. Thầy Triển là chuyên gia rút lui nhanh nhất. Học sinh chưa ra khỏi lớp thì thầy đã ra bãi giữ xe. Tại thầy thường hay ghi một đống bài tập về nhà bắt tụi tôi chép, còn mình thì bỏ của chạy lấy người. Thôi tiêu rồi. Tôi đang ở thế bí. Nếu nó có muốn giết người thì chắc tôi cũng khó lòng thoát nạn. Cho nên bây giờ tôi đành phải thương lượng với nó thôi.

“Bạn không nghe thầy nói nó là tài sản chung sao? Tụi mình chia năm năm đi.” – Tôi ráng nặn nụ cười trìu mến nhìn nó.

“Tài sản chung gì chứ? Nó là máy tính của tui bị bạn làm hư, bạn mau đền coi. Bạn không biết khi nào thì người ta mới chia tài sản chung hả?”

“Khi nào vậy, tui không biết, tui không biết à nha. Ha ha.” – Tôi cố gắng giả nai, làm lơ một chút.

Hậu nó dường như đang tức đến độ nóng ran cả người hay sao đó. Đứng gần nó, tôi cảm giác hơi thở của nó đang gấp gáp, nặng nề, nóng hừng hực luôn.

“Bạn giỏi lắm, giả nai chứ gì. Được rồi, nếu bạn là người có quan hệ gì đó với tui thì mới được coi là tài sản chung. Nếu bạn đồng ý làm người yêu của tui thì coi như nó là của chung, chia năm năm. Mà bạn làm người yêu của tui rồi thì coi chừng hết mà biện minh với Duy của bạn đó nha.” – Nó đắc ý nhìn tôi. Tôi giật mình nhìn nó.

“Sợ chứ gì? Mau đưa tui hai trăm ngàn mua máy tính mới mau. Nếu chưa có thì thế chấp tập vở, với lại cái đồng hồ trên tay bạn đó. Buổi sau đưa cũng được.” – Nó liếc nhìn cái đồng hồ yêu dấu trên tay tôi.

Tôi thầm suy nghĩ trong lòng: Tiền và Duy, tiền và Duy, cái nào quan trọng hơn.

Cuối cùng, tiền chiến thắng.

“Được. Tui sợ cái gì chứ. Được rồi, chơi trò làm người yêu thì làm người yêu. Chị đây chơi với cưng”.

Tôi thầm xin lỗi Duy. Thôi kệ, bỏ Duy thì cũng còn nhiều người đẹp khác chờ tôi cơ mà. Thế là, tôi nhanh chóng ký tên vô bản cam kết làm người yêu của thằng Hậu, sau đó lôi từ trong túi cái tờ một trăm ngàn yêu dấu, chua xót đóng dấu một cái bộp lên mặt Hậu, tiện thể cho nó hưởng tát luôn. Tiền trao cháo múc hả, muốn lấy tiền của chị là có cái giá của nó nha cưng.

Ngày hôm đó, lúc ra về, tôi quyết tâm để ý cái xe đạp của Hậu là chiếc xe nào. Tôi đây nhất định phải báo thù.

Sang ngày thứ hai, con Thắm từ lớp tám sáu đem một đống giấy xếp sao tống qua cho tôi. Nó bắt tôi nội trong ba ngày phải xếp cho được ba trăm ngôi sao. Khi hỏi nó vì sao không tự mình xếp đi, nó nói nó xếp được năm trăm rồi, còn năm trăm nữa chưa xếp xong, nhờ tôi ba trăm. Nó đứng trước cửa lớp tôi mà đau lòng than thở, rằng nó thích một thằng con trai mới nổi trong trường. Mà thằng con trai này kêu là, muốn tỏ tình với nó, phải xếp cho nó một ngàn ngôi sao, kèm tờ một trăm ngàn để kèm vô cái lọ, thì nó mới suy nghĩ cho người ta cơ hội. Tôi lắng nghe mà tức điên lên. Cái tên nào mà chảnh như con cá cảnh thế kia. Có cần viết ba chữ “Tôi yêu tiền” lên mặt luôn không? Sau đó, tôi đứng mà chỉnh con Thắm một trận.

“Sao bà ngu vậy hả? Sao lại đưa tiền cho trai ăn vậy hả? Bà không biết là trai có thể phản bà, nhưng tiền thì không thể phản bà. Trai quan trọng hơn tiền sao hả?”

“Cả trường có nhiều đứa con gái từ năm lớp bảy là có người yêu rồi. Bà nhìn đi, hai đứa mình ế kinh khủng chưa hả? Bạn bà lâu lắm mới vừa mắt một người. Bà có phải bạn tui không hả? Bà phải ủng hộ tui chứ. Hồi đó tui ủng hộ bà theo đuổi Duy, tui dầm mưa dãi nắng theo bà coi đá banh, hu hu hu giờ bà không giúp bạn chứ gì, được rồi, tui không cần bà giúp nữa.”

Thế là, vì tình bạn bè sống chết có nhau, tôi đành phải ôm một đống giấy gấp sao vô lớp. Tôi huy động mọi lực lượng bạn bè, que kem, Quang, Thuận, Thúy, ngồi xếp sao từ tiết này qua tiết khác. Tôi nói dối với tụi nó rằng tôi tặng quà sinh nhật cho nhỏ em họ nhà tôi. Tất nhiên tụi tôi chỉ có thể giấu tay vô hộc bàn, lén lút hành sự.

Qua ba ngày sau, tôi tức điên lên, rụng rời khi biết ý trung nhân của con Thắm chính là Hậu đậu. Yêu tiền như mạng, tới tình mà còn phải nhờ tiền trao đổi, sao tôi lại không nghĩ ra là nó cơ chứ?

Thế là, tôi kể cho con Thắm nghe bản chất thật sự của bạn Hậu. Tôi ráng cố gắng nhấn mạnh bộ mặt dày, mất lịch sự, hậu đậu, tự sướng nặng cùng cái chứng yêu tiền của Hậu. Thế nhưng, tôi thật không ngờ.

“Nó hậu đậu, mất lịch sự thì không bị nhiều đứa con gái khác theo đuổi. Nó biết quý trọng đồng tiền mà bà. Người thực tế như vậy mới là chỗ dựa tốt cho mình, không giả tạo. Nó tự sướng gì chứ, tự sướng cũng là một tính tốt mà, tạo cho mình trạng thái lạc quan. Nó là con trai mà, không học đòi người ta ăn diện nên bộ dạng hơi lôi thôi chút xíu. Bà không thấy Sở Khanh là “Mày râu nhẵn nhụi áo quần bảnh bao” sao?”.

Tôi nghe Thắm nói, chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài, đúng là trong mắt người yêu thì Chung Vô Diệm cũng thành Tây Thi mà.

Hỏi con Thắm thật rõ ràng về quá trình Fall in love của nó, tôi mới té ngửa. Hóa ra con Thắm kết thằng Hậu vì một lần thằng Hậu thấy nó bị hư xe dọc đường, bạn Hậu nhà ta đã dẫn con bạn khờ khạo của tôi tới một tiệm sửa xe nọ, rồi nhiệt tình giúp đỡ, tư vấn luôn cho con Thắm, thay cái xe đạp của con nhỏ từ vỏ xe tới xích xe.

Giờ mà tôi có nói rằng, cái tiệm sửa xe đó thế nào cũng có chia hoa hồng với bạn Hậu kia, thì con Thắm cũng chẳng tin. Tôi từng mờ mắt vì tình yêu bao nhiêu thì con Thắm càng mù mắt bấy nhiêu.

Hậu đậu quả là biết dụ dỗ con gái nhà lành mà. Nó mà làm trai bao thì tuyệt đối là sát thủ, bà cô nào chịu nổi được nó chứ.

Thế là, tôi tiếp tục bị con Thắm xài chiêu tình bạn vào sinh ra tử đả kích, không cam lòng mà giúp nó chọn lọ, chọn thiệp, bỏ sao vô lọ. Nhưng con Thắm đúng là được nước làm tới mà. Vì sợ người ta phát hiện, nói cái gì mà giữ thể diện lớp phó, nó bắt tôi phải giúp nó, bỏ cái lọ sao vào rổ xe thằng Hậu.

Tôi thầm chửi nó trong lòng, tôi cũng có sĩ diện lớp phó của tôi chứ bộ. Có gan đi tỏ tình, vậy mà không có gan đi đưa một cái lọ cỏn con, bắt bạn mình ra chịu trận nữa chứ. Ấy chết, thôi tiêu rồi. Tôi quên kể với con Thắm nghe cái trò chơi người yêu của tôi với thằng Hậu. Nếu nó mà biết được, chắc tình bạn này die luôn quá. Ôi thôi, giờ tôi phải làm kẻ thập thò, giấu giếm gian tình rồi hay sao? Hậu đậu, ta muốn giết ngươi.

Để tránh bị người ta biết rõ gian tình, tôi đành kêu Thắm chờ đợi. Chủ nhật tuần này khi đi học nâng cao, tôi sẽ đưa lọ đựng tiền với sao, tấm thiệp bày tỏ của con nhỏ vào rổ xe thằng Hậu. Lúc cả lớp đang làm Toán, tôi sẽ giả vờ đi vệ sinh, ra khỏi lớp, lúc đó chắc chẳng ai thấy đâu. Chủ nhật chỉ có mình lớp Toán nâng cao thôi mà.

Thế nhưng, đau lòng là, lớp Tiếng Anh cũng bắt đầu buổi học nâng cao đầu tiên vào ngày Chủ nhật hôm đó.

Sáng hôm đó, tôi ôm hy vọng mong manh tới bàn Duy ngồi, khi đó chỉ có mình Duy, xin Duy cho tôi ngồi ké. Thế nhưng tôi biết, câu trả lời trăm phần trăm mà Duy sẽ nói ra chính là: “Chỗ này có người ngồi rồi Thảo ơi”. Người nào? Con nhỏ hôm trước chứ ai. Qua một tuần điều tra, tôi mới tức tối biết được, nhỏ đó chính là bạn thân của Yến.

Nàng Yến quả là cao thâm, giữ người yêu như giữ của mà. Trong lớp Toán mà cũng ráng cài tay trong vô. Phen này đời Duy hết mong ăn chả. Thật tội cho Duy quá. Chuẩn bị tinh thần ăn cơm dài dài đi.

Biết chắc Duy sẽ trả lời như thế, tôi chẳng còn buồn đau nữa, giữ sức mà chơi với cái tên Hậu đậu kia tới cùng. Để tôi không mỏi mắt trông chờ, bạn Hậu nhanh chóng chạy tới bên tôi.

“Vợ chồng mình phải có thế giới riêng chứ Thảo. Hi Duy, Hậu dắt honey của Hậu về chỗ đây.” – Hậu đậu lấy tay lôi kéo tôi trong ánh mắt kinh ngạc đớ người của Duy.

Tôi chẳng thèm để ý Duy nữa hết, mọi hy vọng của tôi về Duy bây giờ hình như xuống mực nước thấp nhất rồi, như cái hồ thủy điện hết nước vậy. Tôi quả thực nổi da gà trước cái từ “Honey” đó, nhưng cũng ráng chơi trò đối đáp Hậu, cho Duy đớ thêm đớ luôn:

“Hi honey, anh thích thì em chiều, chúng ta về thôi.” – Tôi giật lấy tay Hậu, nhéo một cái thật mạnh, xong túm lấy cổ áo của Hậu xách về bàn tư, mặc cho nó kêu rên á á. Tiếp tục phải ngồi gần nó, tôi miễn cưỡng nhịn nhục vì đại cuộc.

Như kế hoạch định sẵn, tôi giả vờ đau bụng giữa buổi học, ôm cái lọ sao kia chạy nhanh ra bãi giữ xe. Ngay khi đặt lọ sao vô rổ xe Hậu, tôi chua xót nhìn tờ một trăm ngàn sáng chói trong lọ rời khỏi tay tôi. Thế là, tôi muốn lấy lại một trăm lắm lắm. Không được, đây không phải là tiền của mày, phải bỏ tay ra ngay. Tôi đau lòng nhìn nội tâm giằng xé.

Khi tôi đủ can đảm và quyết tâm để cái lọ chứa tờ một trăm rời xa mình, một tiếng ho hụ hụ phía sau lưng tôi làm tôi giật mình. Khi quay lại, tôi chết đứng.

Hậu đậu đang mỉm cười xinh tươi, nhìn chăm chăm vô cái lọ, rồi nhìn tôi. Đây là nụ cười gì đây? Cười đắc ý hay cười mỉa vậy hả?

“Tui không ngờ bạn thích tui từ lâu, hóa ra bạn nhờ Thắm hỏi mấy điều kiện của tui. À quên, honey à, em thích anh thì cứ nói thẳng ra, tiền của anh bây giờ cũng là tiền của em mà, em cần chi bày vẽ nhiều trò như vậy chứ hả?” – Nói xong, nó nháy mắt với tôi lia lịa. Lúc đó, tôi chỉ có một cảm giác duy nhất, muốn ói.

Tôi nhanh chóng giải thích: “Không phải, cái này là của con Thắm nhờ tui đưa dùm, con Thắm mới thích bạn. À, đúng rồi, nó có viết thiệp nữa nè.”

Quay xuống nhìn rổ xe, cái thiệp không có trong đó. Thôi chết, tôi đã bỏ quên cái thiệp ở nhà mất rồi.

Tôi rốt cục đã chính thức bị hàm oan, nỗi oan không thể chối cãi được nữa.

“À, thì ra em sợ người ta thấy nên mới giả vờ ra đây đưa tặng cho anh. Hồi nãy anh thấy cái lọ này dưới học bàn, anh đã nghi ngờ lắm rồi. Honey à, mình về lớp thôi.”

Thế là, tôi bị Hậu đậu nhanh chóng lôi về lớp, trong tiếng kêu la kèm giải thích vang dội khắp trường của tôi. Cái lọ đầy sao bị nó cầm chặt trong tay. Khi về lớp, nó ngồi ngắm nghía cái lọ không rời mắt. Còn tôi, tôi chưa bao giờ thấy cái lọ nào chướng mắt như thế.

Giờ nghỉ giải lao, từ bên lớp tiếng Anh, que kem chạy qua lớp Toán. Que kem nhìn chầm chầm vào tôi với Hậu, nhìn chầm chầm vào cái lọ sao mà Hậu đậu cứ năm phút là vuốt vuốt lau lau, chỉ thiếu nước phun nước miếng vô mà chà chà cho sáng bóng. Que kem bỗng dưng nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống. Tôi cảm thấy cái tình huống này quen quen. Bắt gian tại giường thật sự tới rồi sao?

Trong phút giây không nói nên lời, que kem xoay người bỏ đi. Có phải nó giận tôi rồi không? Mà tôi có làm gì nó giận đâu chứ? Tôi có làm gì đâu? Mặc dù chẳng cảm thấy có lỗi, nhưng que kem tự dưng như thế, khiến tôi cảm thấy có một cảm giác khó chịu vô cùng.

Cũng tại cái tên kế bên hãm hại tôi cả. Trả thù, nhất định phải tiếp tục trả thù. Nhưng còn một chuyện nữa, tôi làm sao ăn nói với con Thắm đây?

Theo kế hoạch đã định, tôi giả vờ ra khỏi lớp lần hai, lần này, tôi lấy đinh, chọc cho thủng bánh xe cái tên này.

Khi kết thúc buổi học, chuẩn bị ra về, chuẩn bị liếc liếc xem kịch hay từ cái tên ngồi kế bên khi phát hiện bánh xe đi đời, tôi liền bị một cái nắm tay thật mạnh giật lấy.

Que kem kéo tôi vào phòng học Tiếng Anh nâng cao của lớp nó, lúc này chỉ còn tôi với nó.

Nó nhìn tôi thật lâu thật lâu, nhìn đến mức tôi phát sợ. Cái ánh mắt nó nhìn tôi chứa đựng nhiều thứ như đau đớn, thất vọng, phẫn nộ, còn có cả cái sắc thái như muốn chém người ta thành trăm mảnh vậy. Tôi nhìn nó, bắt đầu đổ mồ hôi, run rẩy trong lòng.

“Bạn kéo tui vô đây làm, à… làm gì vậy?” – Sao tôi nói chuyện như chính mình là người gây lỗi vậy chứ.

“Bạn nghĩ là làm chuyện gì?”

Thấy tôi im lìm, nó tiếp tục: “Bạn với Hậu là như thế nào?”

Tôi run run: “Thế nào là thế nào, thì là thế nào, nghĩa là… thế nào?” – Tôi bắt đầu lúng túng. Trời ạ, tôi rõ ràng đâu có lỗi gì đâu, sao tự dưng lúng túng vậy nè.

Thành thở một hơi thật mạnh, tiếp tục những cái nhìn săm soi. Tôi bắt đầu cảm thấy khó chịu, bực tức trong lòng. Cũng may, từng giây từng giây cũng chậm chạp trôi qua, rốt cục que kem cũng chịu mở miệng.

“Tại sao tặng lọ sao đó cho Hậu? Bạn thích Hậu phải không?” – Giọng nói que kem cũng run run thì phải. Hình như nó không muốn hỏi câu đó, có thứ cảm giác bất đắc dĩ phải cất lời toát ra từ giọng nói đó của que kem. Mà ở ngay tình huống đó, tôi thật sự không biết bất đắc dĩ đó là gì.

“Trời ơi sao tui thích cái thằng Hậu đậu đó được, bạn hiểu lầm rồi.” – Tôi sốt sắng lên tiếng. Nói xong câu đó, tôi nhận ra que kem đang nhìn tôi thật sâu, ánh mắt dịu đi, còn có chút kỳ vọng cùng mong đợi.

Rồi tôi kể cho que kem nghe toàn bộ sự việc, cái hoàn cảnh vì một trăm ngàn nên phải hy sinh cơ hội với Duy, mà thực ra cũng chẳng có cơ hội nào nữa rồi. Tôi kể luôn trường hợp Fall in love của con Thắm, kèm công tác giúp bạn tận tình của tôi, nên giờ tôi đã hóa thành người bị hiểu lầm, tiếp tục chịu tiếng oan.

Nghe xong, những tưởng que kem sẽ vô cùng đồng cảm cùng thấu hiểu tôi, tưởng rằng nó sẽ khóc ròng ôm lấy tôi mà nói: “Bạn thực sự quá tốt Thảo à!”. Nào ngờ nó bỗng dưng nổi khùng. Nó dùng hai tay ghì chặt lấy hai vai tôi, nhìn thật sâu vào mắt tôi:

“Tại sao không nói cho tui biết? Chỉ vì một trăm ngàn mà bạn đồng ý làm bạn gái người ta sao? Vậy năm trăm ngàn bạn có thể bán mình luôn hả? Nếu bạn cần tiền vậy sao bạn không nói với tui? Hai trăm, năm trăm, hay một triệu tui cũng có thể cho bạn. Tại sao? Tại sao chứ? Tại sao bạn cứ vô tình như vậy hả?”

Que kem không thể tiếp tục phát biểu linh tinh nữa. Bởi vì, lẽ đương nhiên, trong tình huống này, thường thì nữ chính sẽ lấy tay tát nam chính một cái.

Nhưng hai vai tôi đã bị kìm tới đau thì làm sao mà tát được? Thế là tôi lấy chân, một phát đá tới, cú sau đạp tới.

Đá không phải là đá vô chỗ quan trọng mềm yếu nhất của que kem đâu, mọi người đừng lo. Tôi chỉ đá vô chân, giẫm lên bàn chân que kem thôi.

Ngay khi que kem buông tôi ra, tôi hoảng hồn nhìn thấy que kem cúi người ôm lấy chân mình. Tôi quay người bỏ chạy, bỗng nhiên phát hiện mắt tôi mờ dần, mũi tôi nóng lên. Tôi khóc rồi sao? Tôi khóc vì cái gì thế này? Que kem tại sao lại nói tôi như thế? Nó là cái thá gì cơ chứ? Dám nói những lời như vậy với tôi sao? Nó quá đáng lắm rồi.

Chạy đến bãi đỗ xe, lấy xe ra về, tôi tự nhủ với lòng mình rằng, nhất định không được khóc nữa. Không thể để người ta thấy mình khóc.

Nhìn về phía xa xa, một góc nào đó nơi ven đường, tôi rốt cục cũng có cái để cười. Cái tên Hậu đậu kia rốt cục cũng gặp báo ứng. Nó đang lê lết dắt xe trên đường. Công cuộc phá hoại người khác của tôi rốt cục cũng tu thành chính quả.

Tôi bèn đạp xe chạy ngang qua Hậu đậu, dừng lại một chút, nhìn nó tươi cười: “Honey à anh bị hư xe rồi hả? Anh có cần em chở anh về nhà không? Đường xa như thế này. Trời thì nắng nóng nữa. Chắc anh mệt lắm phải không?”

Hậu đậu nhìn tôi nghi ngờ. Thấy vậy, tôi bèn tiếp tục: “Mà em biết anh rất là thương em, sợ em chở anh nặng. Thôi thì còn vài trăm mét nữa hình như là có chỗ sửa xe rồi đó. Anh cố gắng lên nha. Bye bye anh!” – Tôi mỉm cười với Hậu thật tươi, nhanh chóng phóng xe, bỏ trốn mất dạng. Để lại sau lưng một người đang đứng trơ ra, hưởng thụ cảm giác tắm nắng nóng bỏng.

Một ngày nào đó về sau.

“Que kem, ngày đó có phải anh rất tức em không?”

Que kem bắn ánh mắt “Còn phải hỏi nữa hả?” về phía tôi.

“Người ta nói càng giận càng yêu đó nha. Lúc đó chắc chắn anh đang ghen, ha ha ha.”

“Không phải anh ghen đâu.” – Anh xã từ tốn trả lời.

“Anh nói dối vừa thôi, lúc đó rõ ràng anh đang ghen mà. Anh đúng là sĩ diện, có vậy mà cũng không chịu thừa nhận.”

“Em muốn nghe anh nói sao? Vậy anh nói rồi thì không được đánh anh đó.”

Tôi gật đầu lia lịa.

Thấy vậy, anh xã từ tốn trả lời: “Lúc đó anh không phải ghen, mà là giận vì đồ của mình bị mất giá quá. Chỉ một trăm ngàn mà có đứa mua đứt được em rồi. Hóa ra anh đầu tư vô đồ đang đại hạ giá. Vả lại anh lỗ vốn như vậy ròng rã hai năm mà không dụ dỗ được em miếng nào, trong khi mới có một đứa ra giá một trăm là em liền ký giấy. Đồ của mình nuôi nấng suốt hai năm bị bán rẻ như vậy, nếu là em, em có tức không?”

Nghe que kem tâm sự xong, tôi quyết tâm áp dụng phương thức chiến tranh lạnh để thực hiện phản đối cách biến người thành đồ vật của que kem. Que kem quá vô nhân đạo mà.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.