Quốc Tướng Gia Thần Toán

Chương 37: Thế bất khả kháng





Thiếu niên kia chậm rãi ngẩng đầu, để lộ ra khuôn mặt thanh tú xinh đẹp thật hoàn hảo, cái cằm thon thon còn vương nét trẻ con, đôi mắt to, mũi cao thẳng, làn môi mỏng khiến người ta không kiềm được phải kinh ngạc tán thưởng _ Khá khen cho một thiếu niên xinh đẹp tuyệt trần a.

Ân Tịch Ly trợn tròn mắt, người này sao mà quen thuộc quá, đích thị là Hạ Vũ thuở nhỏ.

Ân Tịch Ly và Hạ Vũ lúc thiếu thời được hợp xưng là Thanh Vân song tú, bởi vì hai thiếu niên này  thật sự “Diễm” (xinh đẹp) nhất vùng, ở khắp thành Thanh Vân, bất luận nam hay nữ cũng chẳng ai đẹp như hai người.

Có điều, theo năm tháng dần khôn lớn , Ân Tịch Ly thì sống an nhàn, biếng nhác, cả ngày trốn đi đọc sách, qua khỏi giai đoạn phát triển mà vóc người vẫn không cường tráng nổi, hơn nữa hắn có ngũ quan xuất chúng, thiên tư hơn người, bởi vậy càng lớn càng tuấn mỹ. Còn Hạ Vũ do tập võ lâu năm nên vóc dáng dần dần trở nên cao lớn mạnh mẽ, từ bỏ vẻ thanh tú thuở thiếu niên, hơn nữa bản thân hắn lại thường xuyên tiếp xúc với thảo dược, không màng chăm chút, dẫn đến càng lớn càng tầm thường, rốt cuộc, Thanh Vân song tú chỉ còn độc nhất mỗi Ân Tịch Ly là phi phàm xuất chúng, Hạ Vũ đã trở thành một phu tử nhã nhặn.

Song, hiện tại thiếu niên ngay trước mắt, nghiễm nhiên chính là Hạ Vũ trẻ đi năm tuổi.

Ân Tịch Ly quan sát hắn hồi lâu rồi đột nhiên bốc hỏa, hung hãn bước tới đạp một phát vào bồn gỗ, đau đến nhảy dựng, “Hạ Vũ, ngươi điên rồi sao?! Nghĩ thế nào mà lại tự biến mình thành cái dạng này chứ! Ngươi mau mau trở về nguyên hình đi!”

Hạ Vũ bám vào vách bồn, ngước mắt nhìn Ân Tịch Ly, cười nói, “Tịch Ly…Ngươi thật là đáng yêu.”

Ân Tịch Ly hít ngược vào một hơi lãnh khí, chẳng lẽ Hạ Vũ đã bị yêu tinh hay hồ ly tinh thao túng rồi sao?

“Viên Liệt!” Ân Tịch Ly gào lên một tiếng khiến Viên Liệt vốn đang kinh hãi chợt thức tỉnh, giương mắt nhìn hắn, “A?”

“Tìm hai chiếc đũa đến cho ta ngay!” Ân Tịch Ly làm ầm lên, một mặt túm lấy tay Hạ Vũ, “Ác linh mau xuất ra, ngươi là yêu nghiệt tới từ phương nào ?!”

Hạ Vũ nhoẻn miệng cười, nghiêng mắt ngó Ân Tịch Ly, phán, “Lấy giùm ta bộ xiêm y đi!”

Tròng mắt Ân Tịch Ly trợn thiếu điều sắp rớt ra, hắn toan đến gần nhìn, để xem đằng sau cái mông kia có ẩn giấu đuôi hồ ly không, liền bị Hạ Vũ tạt cho ướt cả người, “Đừng nhìn! Có biết xấu hổ hay không a.”

“A…” Ân Tịch Ly há hốc mồm lần thứ hai, cùng lúc ấy Viên Liệt đến lôi hắn đi, “Đừng gây thêm phiền phức nữa.”

Tề Linh và Viên Lạc đều tỏ ra biết điều, Tề Linh chạy vào phòng tìm một bộ xiêm y cho Hạ Vũ, rồi đưa đến chỗ hắn, thấy bàn tay Hạ Vũ đưa ra nhận xiêm y, da trắng chẳng kém gì mình, lại còn mịn màng nữa…Hình như da dẻ đã trở nên tốt hơn rất nhiều.

Tề Linh mặt đầy hâm mộ ngắm hắn mặc y phục, chuẩn bị trèo khỏi bồn, nào là cái cổ này, rồi vai này, nhìn qua mà đến chính nàng còn thấy thẹn thùng, thầm nghĩ__ Có loại dược nào chỉ cần uống vào là được như vậy không a?

Viên Lạc vừa liếc qua liền biết ngay nha đầu kia đang nghĩ gì, vội vàng kéo nàng lui sang một bên, xua tay bảo nàng, “Ai…những việc nghịch với thiên đạo, đều không có kết quả tốt đâu a!”

“Thật sao?” Tề Linh lầm bầm một tiếng, “Nếu cho ta thọ đến bảy mươi, tám mươi tuổi, mà già yếu mặt đầy nếp nhăn, thì ta thà giữ mãi dáng vẻ mười sáu tuổi rồi chết lúc ba mươi còn hơn.”

“Nói năng hàm hồ…” Viên Lạc bế tắc, quay qua cầu cứu Ân Tịch Ly.

Khổ nỗi lúc này Ân Tịch Ly đang bị Viên Liệt níu kéo can ngăn, “Ngươi đừng có gây náo loạn nữa được không a?”

“Hắn điên rồi, ta muốn đánh cho hắn tỉnh lại!” Ân Tịch Ly quát tháo, “Hạ Vũ, tiểu tử ngươi mắc phải bệnh quái gì a!”

Hạ Vũ mặc y phục xong, toàn thân ướt sũng trèo từ trong dục dũng ra, đến giờ mọi người mới phát giác, lẽ nào đã thật sự trở lại thành một thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi sao! Đến vóc người cũng thấp đi rất nhiều, hay là mình gặp ma quỷ rồi.

“Ngươi muốn chết a!” Ân Tịch Ly rối đến độ giậm chân thình thịch, “Có cách nào biến lại như cũ không a!”

“Đây là phương thức cổ xưa của dòng họ Dược vương ta.” Hạ Vũ mặt vô cảm, liếc mắt nhìn Tiêu Lạc, “Kể từ đây cho đến cuối đời ta sẽ vĩnh viễn mang hình dạng này, không bao giờ già đi nữa, về phần có thể chết hay không thì ta cũng không biết được, đáng tiếc a, chỉ cần ngâm thuốc đến ngày mai thôi, qua tới buổi sáng là ta đã trở thành dược nhân rồi.”

“Thế thì tốt quá.” Tề Linh chính là người duy nhất nghĩ rằng việc này tốt lành, những người khác đều mang vẻ mặt kinh khiếp hãi hùng.

“Ngươi…Vì sao?” Tiêu Lạc hướng vẻ mặt mờ mịt sang nhìn Hạ Vũ, tuy là… hắn thích hình dáng này hơn, thế nhưng…

Hạ Vũ cũng nhìn Tiêu Lạc mỉm cười, hạ giọng nói, “Đừng bận tâm, việc ta biến thành như vậy chả liên quan gì đến ngươi cả.”

Nói xong, hắn toan bước vào phòng.

Ân Tịch Ly làm sao mà chịu bỏ qua được, liền chất vấn, “Ai, ngươi khoan đi đã, nói rõ lại xem, đến chết cũng không già đi như vậy là có ý gì?”

Hạ Vũ dừng bước, quay đầu lại cười cười với Ân Tịch Ly, hỏi, “Tịch Ly, ngươi có muốn thử xem thế nào không?”

“Miễn đi!” Ân Tịch Ly trợn trắng mắt, tiến lên quan sát một chút, hỏi, “Việc này có đem lại ảnh hưởng gì bất hảo cho thân thể không? Ngươi …tại sao không bàn trước với ta một tiếng.”

“Ngươi lúc nào cũng tuân thủ theo số mệnh, cho nên ta mới không muốn nói cho ngươi.” Hạ Vũ cười bất đắc dĩ, “Cái thứ mệnh số này nọ, biết hay không biết, kỳ thực chẳng có gì khác biệt, biết được trái lại càng không tốt, loài người cứ luôn xuẩn ngốc như thế đó, biết rõ là bất hảo, nhưng vẫn muốn đâm đầu vào, dù chết cũng không hối tiếc, bất quá đáng đời thôi.”  Nói xong, hắn liền đi mất.

Ân Tịch Ly cau mày, vẫn còn muốn nói thêm gì đó nhưng bị Viên Liệt giữ lại cho đến khi Hạ Vũ vào phòng xong, Ân Tịch Ly đứng lặng giữa sân, mặt hối hận day dứt.

Ngay lúc ấy, Quý Tư đột ngột đến tìm, “Mọi người đều ở đây a, Viên Liệt, Hoàng thượng cho gọi ngươi tiến cung kìa, đưa cả Tô Mẫn theo nữa.”

“Quý tướng, ngài đem chuyện Tô Mẫn trình tấu lên rồi sao?” Ân Tịch Ly định thần lại, hỏi.

“Ân.” Quý Tư gật đầu, “Hoàng thượng nghe xong cũng rất kinh ngạc, khi ta bảo ngươi muốn mang quân đi chinh phạt Nam quốc thì hoàng thượng mừng rỡ hết sức, gọi ngươi tiến cung ngay.”

Viên Liệt cười, lắc đầu, quả nhiên là thế.

“Ngươi tiến cung đi.” Ân Tịch Ly đẩy đẩy Viên Liệt, nói, “Ta đến trông chừng Hạ Vũ.”

“Hạ thần y làm sao vậy?” Quý Tư ngạc nhiên, hỏi thăm, “Phải rồi Tịch Ly, ngươi cũng nên đi theo, nếu có thể được xuất chinh thì càng tốt.”

“Ta cũng đang có ý này.” Viên Liệt ngẫm nghĩ, “Ta sẽ bảo Tịch Ly có khả năng thần toán nên muốn đưa theo để hỗ trợ, chỉ cần ta chịu ly khai Nhạc Đô, Hoàng thượng phỏng chừng cầu còn không được, ta yêu cầu ai thì nhất định là hắn đáp ứng ngay.” Nói xong, Viên Liệt chạy theo kéo Ân Tịch Ly đang định tìm Hạ Vũ về, nói, “Đi, cùng tiến cung với ta!”

“Ta cũng phải đi a? Việc nhỏ nhặt như vậy ngươi tự lo không được sao… Ai!” Ân Tịch Ly bị Viên Liệt bức bách lôi ra ngoài.

“Ngươi làm cái gì thế?!”

Cùng Viên Liệt đến hoàng cung, phía sau còn có Tô Mẫn ngồi kiệu đi theo, Ân Tịch Ly bất mãn nhìn hắn, “Đừng kéo ta theo có được không?!”

“Chuyện cũa Hạ Vũ đã ngã ngũ rồi, hiện tại ngươi có xáo lên cũng vô ích a.” Viên Liệt nói, “Chẳng thà để Tiêu Lạc khuyên nhủ hắn, bất quá cũng may nhờ có Tước Vĩ ngăn chặn kịp thời, không là Hạ Vũ biến thành dược nhân rồi, lúc ấy thì Tiêu Lạc sẽ hoàn toàn mất hết cơ hội.”

“Trở thành dược nhân chẳng khác gì biến thành yêu quái!” Ân Tịch Ly giận dữ nói, “Bất quá chỉ là một Tiêu Lạc, không có hắn thì về sau vẫn có thể gặp được người tốt hơn, Hạ Vũ vì một kẻ như vậy mà tự mình bỏ lỡ hy vọng cả nửa đời ư? Đáng giá sao! Hồ đồ!”

“Đa phần đều do nhất thời bị tình cảm chi phối.” Viên Liệt nhìn hắn, “Nếu là ngươi thì cũng không khác gì đâu.”

“Viên Liệt, ngươi muốn gì a, sao cứ nhắm vào ta hoài vậy?” Ân Tịch Ly lên cơn bất mãn.

Viên Liệt nghiêm mặt nói, “Thật ra ngươi nên tự xét lại mình đi, lần này nếu chẳng phải ngươi cố ý càn quấy, nói không chừng đã có thể trở về sớm hơn…”

Viên Liệt vừa thốt ra thì thấy mặt mũi Ân Tịch Ly tái mét, biết đã đụng tới nỗi đau của hắn, trong lòng cũng có chút không  đành… Rõ ràng ban đầu vốn là định an ủi hắn, bèn vội vàng xoa dịu, “Ai, quên đi, giờ nói kiểu gì thì chuyện cũng xảy ra rồi, hơn nữa chẳng phải Hạ Vũ chỉ biến về hình dạng lúc còn nhỏ thôi chứ đâu có trở thành dược nhân.”

Thế nhưng Ân Tịch Ly không tiếp nhận mà lại buông một câu, “Viên Liệt, ngươi là đồ hỗn đản!” Nói xong, bỏ đi thẳng thừng, tâm trạng vừa bất mãn vừa không cam tâm, vì cái gì hắn phải giúp một kẻ như thế tranh đoạt giang sơn để chính bản thân cũng bị coi thường chứ! Còn không phải là số mệnh sao, lời Hạ Vũ nói quả không sai, con người đích thực ngu xuẩn, biết rõ không có kết cục tốt nhưng vẫn muốn đâm đầu vào, có chết cũng đáng kiếp!

“Ngươi đừng giận.” Viên Liệt thấy Ân Tịch Ly sầm mặt, liền đuổi theo sau, “Là ta sai rồi.”

Ân Tịch Ly tiếp tục cắm đầu về phía trước, lòng dạ bức bối, nếu vừa rồi hắn thực sự không tự cho mình thông minh bày mưu tính sổ Tiêu Lạc, mà sớm quay trở về phủ, thì đã không trúng hà phong khiến thần trí hồ đồ. Nếu như lúc đó còn thanh tỉnh, thấy cửa phòng Hạ Vũ khóa như vậy hắn nhất định sẽ sinh nghi! Sớm vào trong kiểm tra, biết đâu Hạ Vũ vẫn chưa ngâm mình vào bồn dược, lại có cơ hội giải bày tường tận với hắn một phen, cho dù Hạ Vũ nghĩ không thông đi nữa thì cũng chẳng làm ẩu đến mức đó.

Nói tới nói lui, bản thân đi hơn thua với Tiêu Lạc, viện cớ vì Hạ Vũ ra mặt, không bằng nói  chẳng qua là tự mình muốn chứng tỏ mà thôi…Tuy lời Viên Liệt rất khó nghe, nhưng kỳ thực lại không hề sai, tính cách của mình thật đáng bị người khác ghét bỏ.

Ân Tịch Ly càng nghĩ càng ức chế, cả đời hắn chưa bao giờ thất chí đến như vậy.

Viên Liệt thấy Ân Tịch Ly ủ rũ thì tâm tình cũng trở nên phức tạp, việc Hạ Vũ dùng dược biến trở lại vóc dáng thiếu niên đối với hắn chẳng có gì can hệ, Viên Liệt và Hạ Vũ chỉ kết giao thông thường, tính hắn trời sinh lại tương đối lạnh lùng, Hạ Vũ thoát chết, bất quá từ nay hắn cải thiện bản tính hời hợt đi, chứ cũng không có gì nghiêm trọng lắm.

Nhưng còn Ân Tịch Ly…

Hiện tại hắn đang nhận lãnh đả kích quá lớn, thế mà trong lòng Viên Liệt lại thấy thống khoái một cách khó hiểu, nhìn hắn thường ngày luôn tỏ vẻ thông minh lanh lợi, nhưng lúc này thì suy sụp thảm hại, bản thân Viên Liệt hả dạ vô cùng. Chính vì vừa cao hứng lại vừa áy náy nên Viên Liệt đâm ra có chút hồ đồ, rốt cuộc là hắn ôm cái loại tâm tư thế nào đối với Ân Tịch Ly này đây?!

Chuyến tiến cung diện kiến thánh thượng thuận lợi một cách kì lạ, Tô mẫn vừa đem sự việc trình qua, Trần Tĩnh liền giận giữ ra lệnh cho Viên Liệt dẫn đầu nhân mã, đến Nam quốc đánh đuổi kẻ soán vị, giải cứu bách tính Nam quốc.

Viên Liệt vui vẻ lĩnh mệnh, đưa ra ý nguyện muốn dẫn Ân Tịch Ly theo cùng, Trần Tĩnh lập tức đáp ứng, quả là chỉ cần Viên Liệt đồng ý phát binh ly khai Nhạc Đô, muốn mang ai đi thì cứ mang, không thành vấn đề.

Trong những ngày kế tiếp, hôm nào Tiêu Lạc cũng đến phủ Ân Tịch Ly, thế nhưng Hạ Vũ bận rộn tới mức không rảnh để hồi đáp, lần này đánh xuống phía Nam, dựa theo lời của Tô Mẫn thì ngoại tộc phương nam dụng độc rất thành thục, cho nên Hạ Vũ muốn điều chế sẵn một lượng giải dược lớn phòng khi bất trắc. Tiêu Lạc liên tục ăn mấy phát dập cửa vẫn không hề bất bình, tóm lại bản thân hắn đang đuối lý, sự việc của Hạ Vũ xảy đến quá nhanh, hắn chưa kịp đối phó thì chuyện đã rồi, bởi vậy hiện tại hắn thật sự chẳng biết làm thế nào cho phải.

Còn Ân Tịch Ly mấy ngày liền thái độ thất thường, rầu rĩ không vui, chẳng chịu gặp ai.

Viên Liệt không ngờ chỉ tùy tiện phán có mấy câu lại khiến Ân Tịch Ly giận lâu như vậy, vốn dĩ hắn tưởng rằng cứ để Ân Tịch Ly khó chịu vài ngày là ổn, không nghĩ tới thực sự đã làm tổn thương hắn, đâm ra áy náy vô cùng, biết trước thì đã không nói rồi.

Cả bốn người, nguyên lai rất hòa hảo, nhưng mỗi người đều mang khúc mắc trong lòng, ở cùng một chỗ dễ dẫn đến mâu thuẫn. May là gần đây ai cũng bận rộn ngược xuôi nên mới không phát sinh va chạm gì.

Mấy ngày sau, đại quân đã được sắp xếp ổn thỏa, Viên Liệt thống lĩnh mười lăm vạn binh mã, hạo hạo đãng đãng​[45]​ hành quân đến biên giới phía nam.

Nam Cảnh vương triều phát binh đánh Nam quốc, Nam quốc vương vị bị soán ngôi, rồi lại đến tin tức kẻ đang tại vị hiện nay là Nam vương giả, tất cả đều được lan truyền đi nhanh chóng khiến cả trời Nam dậy lên sóng to gió lớn.

Bách tính Nam quốc càng thêm ngờ vực, nhưng dù lời đồn đãi đã tỏa đi khắp nơi, Nam vương tân nhiệm vẫn một mực không đứng ra làm sáng tỏ, khiến cho ả nhận lãnh rất nhiều sự hoài nghi của bách tính. Vương tôn quý tộc triều đình Nam quốc lại càng nghi hoặc hơn, bởi vì kể từ khi nhậm chức đến nay, Nam vương chưa hề bỏ mặt nạ của mình xuống.

Đồng thời ở một bộ tộc bên ngoài Nam quốc, tin tức kia cũng thu hút sự chú ý của một người.



Tại tây nam biên thùy, ở vị trí sát bên cạnh Miễn quốc, có một vùng núi non là nơi cư trú của một tiểu bộ tộc thiểu số nhân khẩu ba nghìn người, tộc trưởng vừa mắc bệnh qua đời, nhi tử kế vị của hắn năm nay muời chín tuổi, tên là Man, người dân trong tộc xưng hắn là Man Vương.



Bộ tộc này trú ngụ trong vùng núi đã lâu năm, tộc nhân lấy săn bắn và hái thuốc làm sinh kế, Man vương tuổi trẻ khí thịnh, đặc biệt còn có thiên phú dị bẩm, năng chinh quán chiến , cùng với thiếp thân thị vệ của hắn dẫn dắt tộc nhân chinh chiến, chưa tới nửa năm mà lực lượng tướng sĩ đã bành trướng hơn gấp ba lần, hiện tại ở phía nam, Man quốc đã trở thành đại tộc gần sánh bằng với Nam quốc, là mối đe dọa của phần lớn các tiểu quốc xung quanh.

Hôm đó cũng chính là ngày thứ mười Viên Liệt phát binh.

Bên trong hậu viện hoàng cung Man quốc, tại trường kỷ bằng trúc ở bên cạnh bờ sông, có một nam tử trẻ tuổi đang ngồi đọc sách.

Nam tử này sở hữu nước da trắng nõn mà hiếm ai ở các bộ tộc phía nam có được, nét mặt ôn hòa tuấn lãng, đang chú tâm nghiên cứu một quyển sách.

Tay còn lại của hắn cầm nửa miếng bánh màn thầu, dưới sông bầy cá chép bơi đến chen chúc chờ được hắn cho ăn, nhưng dường như hắn đã say mê đọc sách đến chẳng còn biết gì nữa.

Chính lúc ấy, bỗng nhiên từ đằng sau có một người bổ nhào tới, vòng tay lấy ôm cổ hắn .

Thanh niên nọ giật mình, cả miếng bánh màn thầu trong tay rơi xuống sông, đàn cá chép liền bu vào tranh nhau.

“Ha ha ha…” Kẻ vừa tấn công hắn cười ha hả.

Thanh niên kia quay đầu lại nhìn, chỉ thấy dáng tươi cười ngạo nghễ của người nọ, “Vương…”

“Vân, đã nói bao nhiêu lần rồi, cứ gọi ta là Man như trước thôi.” Kẻ vừa tập kích thanh niên đích thị là Man vương của Man quốc, mà nam tử văn nhã bị hắn đánh úp chính là thị vệ Tương Vân của hắn.

“Đọc sách gì đó?” Man vương rướn người nhìn, “Đông cung đồ​[46]​ của Hán nhân à?”

“Sách…” Tương Vân bất mãn nhìn hắn một cái, gấp sách lại, “Đây là bản viết tay bài thi khoa cử năm nay của Nam Cảnh , vị Tân khoa trạng nguyên này cả tài năng và học vấn đều hảo a! Thực sự là kỳ tài hiếm thấy xưa nay!”

“ Thiết…chẳng qua chỉ là một con mọt sách thôi.” Man vương thản nhiên cười cợt, ôm Tương Vân rồi nói, “Đi, đừng đọc sách nữa, theo ta đến Thục Trung một chuyến.”

“Đến Thục Trung… làm gì?” Tương Vân không hiểu lắm, khẽ lầm bầm, “Ngươi lại muốn uống hoa tửu​[47]​ a?”

“Hắc hắc.” Man vương nắm cằm hắn, “Ngươi đang nghĩ đến cô nương nha?”

“Ta không có.” Tương Vân tránh về phía sau, mặt hơi đỏ lên, nhìn vào biết ngay hắn là một kẻ thành thật, hắn chuyển trọng tâm câu chuyện, hỏi, “Đến Thục Trung để làm chi?”

“Ngươi biết chuyện soán vị ở Nam quốc rồi phải không?”

“Ân.” Tương Vân gật đầu, “Có nghe qua, chẳng phải Nam Cảnh đã phát binh rồi sao?”

“Đâu chỉ có thế!” Man vương cười, “Chúng ta đi xem thử có cái gì hay ho trong vụ nhiễu loạn này không, ta phải tìm cơ hội tốt để diệt Nam Cảnh thống nhất thiên hạ.”

Tương Vân mỉm cười, “Ngươi lại như vậy nữa rồi.”

“Không tin a?” Man vương tiến lại gần, “Hay là chúng ta đánh cuộc đi, nếu ta có thể lên làm Hoàng đế thì ngươi trở thành vương hậu của ta, thế nào a?”

Tương Vân dở khóc dở cười, “Đừng nói bậy, cẩn thận kẻo các vị trưởng lão nghe được.”

“Sợ gì, cái đám lão nhân gia đó.” Man vương bất mãn, Tương Vân đứng dậy đi thay y phục, “Đi thôi, đến Thục Trung xem thử cũng tốt.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.