Quốc Tướng Gia Thần Toán

Chương 50: Biến hóa vi diệu





Viên Liệt không hề biết mấy lời bâng quơ hắn buột miệng nói ra lại lung lạc được Ân Tịch Ly, tất nhiên… Ân Tịch Ly nhiều lần tự nhắc bản thân rằng, chỉ động tâm có một chút mà thôi.

Ăn uống xong xuôi, Tịch Ly chợt phấn chấn lạ lùng, ngâm nga xướng tới xướng lui một khúc, mối bận lòng vì những phiền toái mà Tô Mẫn gây ra mấy hôm trước đều tan thành mây khói cả, nghiễm nhiên thoải mái hơn nhiều.

Đến nỗi Hạ Vũ trông thấy hắn cao hứng mà phát hoảng, “Để ta bắt mạch cho, ngươi ăn trúng cái gì bậy bạ rồi hả?”

“Biến.” Ân Tịch Ly phớt lờ hắn, hầu như ngày nào cũng lui đến chỗ Tước Vĩ, nghe giảng bài, thỉnh thoảng bồi thêm mấy câu châm chọc. Lại ở cùng Viên Liệt hòa thuận như xưa, luôn thừa cơ giễu cợt, tuy nhiên lời lẽ không còn cay nghiệt như lúc trước nữa, cũng lâu rồi Viên Liệt không bị hắn chọc đến phát cáu.

Chớp mắt đã ba ngày trôi qua, phía Tô Mẫn vẫn chưa có động tĩnh gì.

Hôm đó, sau khi dùng bữa trưa xong, mọi người tụ tập trong đại trướng của Viên Liệt chụm đầu vào nghĩ kế.

“Vậy là sao?” Ân Tịch Ly rầu rĩ, “Bộ Tô Mẫn muốn cái gì là phải sống chết đoạt cho được ư?”

Viên Liệt gật đầu, “Chắc chắn như vậy, Tô Mẫn đã muốn ai chết thì cam đoan kẻ đó không có đường thoát.”

“Tước Vĩ lại từ chối ra chủ ý, còn có thể làm gì đây?” Ân Tịch Ly ngồi cân nhắc.

“Lại nói, bởi vì Tô Mẫn biết chúng ta khó xử nên mới vừa nắm vừa buông?” Tiêu Lạc lẩm bẩm, “Không bằng chúng ta cứ mở lôi đài cho Tịch ly, luận võ chiêu thân là được chứ gì?”

“Chủ ý thối!” Ân Tịch Ly nhảy dựng lên.

Trông ra mọi người xung quanh, chỉ thấy tất cả đều chăm chắm nhìn Tiêu Lạc… ngây ngốc cả người.

Tịch Ly vội vàng túm lấy Viên Liệt, nói, “Nhạt nhẽo quá a? Vô vị lắm phải không?”

Tiếc là Viên Liệt lại lắc đầu, “Ta nghĩ cách này không tồi a…”

“Gì?” Ân Tịch Ly trợn mắt nhìn hắn.

“Ta cũng tán thành.” Viên Lạc và Hạ Vũ cùng gật đầu.

Kỳ thực Tiêu Lạc không ngờ là sẽ có hiệu quả, thấy Ân Tịch Ly nhìn hắn thiếu điều muốn nhào tới cắn, vội vã lắc đầu, “Ta chỉ tùy tiện nói thôi…”

“Ngươi nghĩ xem!” Viên Liệt nói, “Nếu luận võ chiêu thân, khả năng Nam quốc có thể đánh bại được chúng ta rất thấp, cứ để các cô nương Nam quốc có hứng thú thượng đài thi đấu, phân tranh cao thấp xem kết cục ai thắng! Làm thế khẳng định Tô Mẫn sẽ không kiềm được mà ra nghênh chiến… Đến lúc đó, chúng ta tùy tiện chọn một người lên đánh bại Tô Mẫn, chẳng phải được rồi sao?”

“Phía chúng ta lấy ai là người để thắng đây?” Viên Lạc hỏi.

“Đóng giả mà, sau đó muốn hủy bỏ không thành thân cũng được, còn có thể nhân cơ hội bàn chuyện kết nghĩa cùng Tô Mẫn, dù sao vẫn còn tốt hơn so với tử cục (tuyệt đường) a!” Tiêu Lạc tự ý thức được chủ kiến của mình quá tuyệt vời.

“Chiêu này hảo!” Hạ Vũ gõ tay, “Cứ quyết định như thế đi!”

Ân Tịch Ly nhướn mày một phát, “Ngươi lấy tư cách gì để làm chủ?”

“Ta là thanh mai trúc mã của ngươi.” Hạ Vũ nhướn mi, “Cha ngươi đã giao phó từ trước, nhờ ta làm chủ cho ngươi!”

“Ách…” Ân Tịch Ly nghẹn giọng không nói nên lời, nhất là, hiện tại Hạ Vũ chỉ là một mỹ thiếu niên, thế mà còn lên mặt giáo huấn hắn…

Nhắc đến đây, Tịch Ly chợt vô cớ nổi lòng thương cảm. Đột nhiên, nhớ tới hình dạng lúc đầu của Hạ Vũ, khi đó thật tốt a, rất văn nhã chững chạc, chẳng như bây giờ, nhìn kiểu gì cũng thấy chướng mắt.

Nghĩ đoạn, Ân Tịch Ly quay đầu, hung hăng trợn mắt trừng Tiêu Lạc__Cái này phải gọi là đã hận càng thêm hận!

Tiêu Lạc vẻ mặt bất đắc dĩ__Xong, đắc tội với người ta rồi!

“Quyết định như thế đi!” Viên Liệt đứng lên, “Mau chiêu cáo cho bách tính Nam quốc!”

“Không được a!” Ân Tịch Ly cuống lên, “Cứ nói với Tô Mẫn là ta đã có ý trung nhân nên từ chối!”

Viên Liệt ngẩn người, hỏi, “Vậy ngươi đợi xem kết cục ai thắng rồi bảo kẻ đó là ý trung nhân của ngươi không được sao?”

“Như vậy sao được?” Ân Tịch Ly bực bội.

“Ai nha, ngươi là nam nhân chứ có phải nữ nhân đâu mà sợ không thể gả đi, gấp cái gì chứ?!” Hạ Vũ mỉa mai một câu.

“Ta…” Ân Tịch Ly bế tắc nói không nên lời.

Sau đó, mọi người nhanh chóng thi hành, Ân Tịch Ly muốn ngăn cản cũng vô dụng, nghĩ đến việc bản thân mình bị đem ra luận võ chiêu thân thì tức tối mãi không thôi, trở về trướng bồng (lều bạt) nhào lên giường diễn màn sầu khổ, túm lấy tiểu hắc cẩu ở bên giường vuốt tới vuốt lui, “Diệt Diệt, trước tiên diệt tên hỗn đản Viên Liệt!”

Diệt Diệt “Ẳng ẳng” hai tiếng.

Ân Tịch Ly lại nghĩ, hay là quên đi, diệt tức là trừ bỏ, vậy thì quá đáng tiếc… Chợt nhận ra bản thân có điểm không muốn hắn chết, Ân Tịch Ly thấy đầu ong ong, lấy gối ụp đầu lăn qua lăn lại –  phiền quá a!

Ngày kế tiếp, tin tức kia được công bố ra, nghe đâu Ân Tịch Ly lập lôi đài để luận võ chiêu thân… Thoáng cái, khắp Nam quốc liền trở nên náo nhiệt.

Đa số các cô nương Nam quốc đều có võ công, cũng không ít người đã từng thấy qua Ân Tịch Ly, một mỹ nam tử như thế, thì cả cái quốc gia chỉ toàn nữ nhi không có nam nhân ai mà chẳng thích chứ?

Tin Ân Tịch Ly chiêu thân vừa phát ra, đông đảo các cô nương liền đến báo danh, một tin lan truyền thành chục rồi thành trăm, nghiễm nhiên cũng truyền được tới tai Tô Mẫn.

“Hỗn đản!” Tô Mẫn đập bàn, “Bản thân đã không chịu thú ta mà còn dám ở đây chiêu thân!”

Thanh Di cạnh bên khuyên nàng, “Nam vương, không chừng đó chính là kế sách của bọn họ.”

Tô Mẫn trong lòng đương nhiên hiểu… Thế nhưng, ngẫm nghĩ vẫn thấy khó chịu. Nói cho cùng, nàng không muốn buông Ân Tịch Ly ra, ngoại trừ tình cảm chân thật bên ngoài, bên trong còn chất chứa một phần hiếu thắng, nói thế nào đi nữa, thì tốt xấu gì nàng cũng là một nữ nhân, không bàn đến sắc đẹp, vẫn có khả năng sinh nhi dục nữ, cái chính là còn có quyền thế, sinh trưởng trong dòng dõi đế vương, thân là nữ nhân kế vị Nam vương… Từ nhỏ nàng đã được giáo huấn để trở thành Nam vương, làm hoàng đế, nam nhân đối với nàng mà nói thì có quyền tùy ý lựa chọn, không ai được phép phản kháng cả! Thế nhưng, Ân Tịch Ly cứ một mực dám làm trái lời nàng, lại còn được kẻ khác bảo trợ nữa…

“Đúng rồi Nam vương…” Thanh Di bất ngờ gợi chuyện, “Nghe đâu ý trung nhân của Ân Tịch Ly cũng sẽ thượng lôi đài, khiêu chiến với mọi người.”

“Ý trung nhân?” Mắt Tô Mẫn sáng lên, “Có thật không?”

“Ân!” Thanh Di gật đầu.

“Là ai?” Tô Mẫn hết sức hiếu kỳ hỏi, “Có phải Viên Lạc không… Hẳn là không rồi, ta nhận thấy rõ ràng lúc Viên Lạc ở cạnh Ân Tịch Ly, Viên Lạc có thể nói là rất nhiệt tình, còn Ân Tịch Ly thì căn bản ra chiều ghét bỏ hắn!”

“Vì thế… Nam vương cũng tham gia đúng không?” Thanh Di cười, “Danh chính ngôn thuận đánh bại hắn?”

Tô Mẫn nghĩ thấy rất hợp lý, vân vê cằm, hỏi, “Võ công của Viên Lạc đem ra so với thân thủ của ta, ai được hơn ai?”

“Điểm này, có vẻ như cân tài cân sức.” Thanh Di đáp, “Thần nghĩ võ công của Viên Lạc kém Viên Liệt nhiều lắm, Nam vương còn hơn bọn họ ở chỗ có thần khí hộ thể, thương thế cũng đã khỏi hẳn, nên tuyệt đối là sẽ không thua hắn!”

“Ngộ nhỡ bọn họ hợp sức bày mưu gạt người, để cho Viên Liệt xuất trận thì tính sao đây?” Tô Mẫn thoáng lo lắng.

“Việc đó đơn giản a!” Thanh Di mỉm cười, “Chẳng phải Viên Liệt hắn hoàn toàn không thích Ân Tịch Ly sao? Chúng ta đặt ra điều lệ, vì chiêu thân diễn ra ở Nam quốc, nên hôn sự cũng buộc bọn hắn phải tiến hành tại Nam quốc, kẻ nào thắng lập tức làm hỉ sự thành thân vào động phòng ngay!”

Tô Mẫn sửng sốt.

“Người nghĩ xem Nam vương, Viên Liệt có thân phận như thế nào? Tương lai hắn muốn làm hoàng đế! Người nghĩ hắn có thể thú Ân Tịch Ly sao?” Thanh Di mỉm cười, “Như thế thì trước hết chỉ còn mỗi Viên Lạc có khả năng cạnh tranh với người thôi. Nam vương, Nam quốc dù gì cũng là địa bàn của chúng ta, Viên Lạc hắn lấy đâu ra chỗ để làm càn chứ? Phe ta lúc này, kiểu gì mà không thắng được hắn?”

“Đúng!” Tô Mẫn vỗ tay, “Thanh Di, quả là diệu kế!”

“Chúng ta a, trước tiên đừng nói cho phía Ân Tịch Ly biết rằng đấu võ xong sẽ tiến hành hôn sự, cứ để cho việc luận võ chiêu thân diễn ra như đã định, đến thời khắc cuộc tỷ thí bắt đầu thì vờ như là Nam quốc ta hiếu khách, muốn trợ giúp làm hỷ sự, đánh hắn một chiêu này, sẽ khiến bên hắn quân tâm nhiễu loạn, rồi để bọn hắn tự rối loạn trận cước!”

“Thanh Di nói đúng!” Tô Mẫn cân nhắc xong càng thấy kế sách thêm vi diệu, gật đầu đáp ứng, “Thanh Di, chúng ta lập tức chuẩn bị, còn nữa…”

“Yên tâm, thần sẽ triệu tập hết toàn bộ cao thủ của Nam quốc lại, mở đường giúp Nam vương người trước! Kết cục, Ân Tịch Ly chỉ có một con đường là lưu lại Nam quốc của chúng ta thôi!” Thanh Di cười.

“Giữ được Ân Tịch Ly sao?” Tô Mẫn thoạt nghe cảm thấy quả thật rất mỹ mãn.

“Nam vương… Ân Tịch Ly là một nhân tài, có hắn, chúng ta có thể thống nhất chư quốc Nam Man, nên nhớ rằng, dạo gần đây có một số bộ lạc mới nổi lên tuyệt đối không thể khinh thường, nhất là Man quốc!” Thanh Di hạ giọng đề cập, “Nếu thống nhất được các chư quốc ở Nam cương, Nam quốc sẽ chính thức trở thành đại quốc sánh ngang hàng với Nam Cảnh, lúc ấy, rốt cuộc đã có thể kế thừa được chí hướng phát dương quang đại của lão Nam vương rồi!”

Tô Mẫn hít sâu vào một hơi, gật đầu, “Đúng! Tịch Ly đích thực là nhân tài hiếm có, đây cũng là nguyên nhân khiến Viên Liệt nhất quyết giữ chân hắn! Tuyệt đối không dám để mất đi người này.”

“Hay a! Ân Tịch Ly ở lại Nam quốc, chính là việc tốt nhất đối với Nam quốc chúng ta, Nam quốc chúng ta là chỗ đất rộng người đông, đem đi làm chi viện cho Viên Liệt, chẳng phải sẽ thành một lợi thế lớn để Viên Liệt đoạt đế vị sao?!”

Tô Mẫn đứng lên, “Hảo, Thanh Di ngươi đi chuẩn bị, chúng ta tỷ võ chiêu thân, quyết thắng trận này! Ta nghĩ, Viên Liệt nhất định là bị kẹt giữa ta và Viên Lạc, khó lòng đưa ra lựa chọn, cho nên mới nghĩ đến biện pháp này, chúng ta phải hảo hảo mà lợi dụng!”

“Vâng!” Thanh Di hưởng ứng một tiếng rồi lui xuống phía sau lo liệu.

Trong lúc đó, ở nội bộ quân doanh của Viên Liệt, toàn thể mọi người đều bàn luận về sự kiện này.

Thú vị nhất chính là Ân Tịch Ly, từ khi chuyện tỷ võ chiêu thân được công bố, hắn trốn biệt trong quân doanh không chịu xuất môn, chẳng hề lộ diện.

Viên Liệt vừa nghe giảng bài từ chỗ Tước Vĩ trở về, cũng mới kể chuyện này cho Tước Vĩ, khiến lão đầu cười như điên, vốn định đến trêu chọc Ân Tịch Ly vài câu, sau vì Viên Liệt sợ Ân Tịch Ly phát cáu nên ngăn lại.

Đem thức ăn vào tới đại doanh, Viên Liệt phát hiện Ân Tịch Ly đã nghiêm nghiêm thực thực che kín hết cửa trướng bồng lại, thủ trong phòng bực bội không chịu ra ngoài, bèn vén rèm cửa lên, “Ngươi làm cái gì vậy?”

“Đừng có mở rộng cửa!” Ân Tịch Ly thấy Viên Liệt vào, vội vàng chạy đến, một tay buông rèm cửa xuống, cảnh giác trông ra ngoài.

“Sao thế?” Viên Liệt đặt thức ăn lên bàn, cười nói, “Ngươi sợ bị đánh lén a?”

Ân Tịch Ly rầu rĩ trừng mắt, tiến lại bên bàn ngồi ăn.

Viên Liệt đổi thái độ khách khí, nói, “Hôm nay sắc trời không tệ, chúng ra xuất môn tản bộ đi?”

“Đừng hòng ta xuất môn!” Ân Tịch Ly lập tức lắc đầu, “Mất mặt chết đi được!”

“Cớ sao lại mất mặt?” Viên Liệt hơi khó hiểu.

“Ở đâu có chuyện nam nhân luận võ chiêu thân chứ.” Ân Tịch Ly khổ sở.

“Ngươi đúng là thiếu hiểu biết, ta vừa thăm hỏi được, nam nhân tại Nam quốc luận võ chiêu thân là chuyện thường tình, cũng tựa như nữ nhân Trung nguyên luận võ kén chồng thôi!”

“Ta đây là người Trung nguyên mà!” Ân Tịch Ly bất mãn, “Việc gì ta phải tuân thủ theo tập tục của người Nam quốc a!”

“Ngươi chưa nghe qua câu nhập gia tùy tục a?” Viên Liệt cười cười, cầm lấy quyển binh thư trên cạnh, rồi tiến đến bản đồ chiến lược ở gần đó.

“Ngươi xem cái gì vậy?” Ân Tịch Ly ăn qua loa, hỏi.

“Bản đồ địa hình Nam quốc!” Viên Liệt khẽ thở dài, “Đừng nói, Nam quốc địa hình phức tạp, nếu thực sự phải xung trận, chúng ta sẽ không chiếm lợi thế!”

“Địa lý của Nam quốc rất đặc biệt.” Ân Tịch Ly tiếp tục bưng bát cơm ăn, đồng thời giải thích cho Viên Liệt, “Đặc điểm địa lý vùng Nam cương là đa sơn đa lâm đa động, những phiên quốc khác thì nhiều rừng nhiều núi, chỉ độc nhất mỗi Nam quốc là nhiều hang động!”

Viên Liệt gật đầu, “Trước đây, có lần Tước Vĩ đã nói qua, tại Nam quốc này, thông thuộc lộ trình trên mặt đất cũng vô ích, phải nắm vững địa đạo mới có thể cầm chắc được thắng lợi!”

“Đúng thế a!” Ân Tịch Ly buông bát rồi lấy từ trong người ra một tấm bản đồ, “Trước đây ta có vẽ ra bản đồ chi tiết lối ngầm của Nam quốc, tuy chưa phải tuyệt đối, nhưng ngươi cứ cầm lấy mà xem!”

Viên Liệt nhận bản đồ xem sơ qua, rồi ngẩng đầu nhìn Ân Tịch Ly với vẻ mặt kinh ngạc, “Ngươi…Làm thế nào vẽ ra được bản đồ vậy?”

Ân Tịch Ly cười híp mắt, “Ta thông minh a!”

“Ngươi…” Viên Liệt kiềm không nổi hiếu kỳ, “Nói thật đi.”

“Muốn biết a?” Ân Tịch Ly trêu hắn, “Cầu ta đi! Cầu ta, biết đâu ta sẽ nói cho ngươi!”

Viên Liệt chỉ muốn lôi hắn ra đập, chợt thấy khóe miệng hắn có hạt cơm, liền vô thức vươn tay tới, đầu ngón tay nhẹ nhàng gạt hạt cơm xuống. Động tác này lúc còn bé Viên Liệt vẫn hay làm, đại thể là với Viên Lạc…Viên Lạc lần nào ăn cũng bất cẩn, quanh miệng dính đầy cơm nên Viên Liệt thường giúp hắn gạt vào trong miệng.

Hiện tại, chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào, lại đi giúp Ân Tịch Ly gạt hạt cơm xuống, trả về trong miệng.

Ân Tịch Ly không hề phòng bị, chợt nhận ra ngón tay Viên Liệt đã chạm tới trong miệng mình…

Viên Liệt cảm thấy đầu ngón tay ấm lên, cũng đâm ra sửng sốt.

Đang lúc cả hai đều lúng túng không biết phải làm gì cho cam, chợt nghe có ai đó khẽ tằng hắng một tiếng.

Thoáng cái, hai người đã định thần lại nhìn ra bên ngoài.

Viên Lạc đang đứng ngay cửa.

Viên Liệt có chút ngượng ngùng, Ân Tịch Ly tiếp tục ăn.

“Ca.” Viên Lạc nói với Viên Liệt, “Tô Mẫn phái người đến báo rằng nàng cũng tham gia tỷ võ chiêu thân, mặt khác, có rất nhiều cao thủ Nam quốc muốn tham gia cuộc tỷ võ chiêu thân này, phỏng chừng là để hộ giá cho Tô Mẫn!”

Viên Liệt nghe xong cười, “Tới là tốt! Chỉ sợ nàng ta không đến!”

Nói đoạn, xoay người rời khỏi đại trướng đi gặp sứ giả của Tô Mẫn.

Viên Lạc thấy Viên Liệt đã đi xa, liền quay sang nhìn Ân Tịch Ly, “Tịch Ly…ngươi nghĩ ta có nên tham gia thi đấu không?”

Ân Tịch Ly không lên tiếng.

“Vậy ngươi có muốn đại ca tham gia trận đấu không?” Viên Lạc kiên trì hỏi thêm một câu.

Ân Tịch Ly bật cười, “Chỉ cần có người đến giải cứu ta chẳng phải là được sao?”

Viên Lạc hỏi, “Ngươi đoán xem, giả sử ta thắng thì đại ca có tỷ thí với ta hay không?”

Ân Tịch Ly hơi nhíu mày, hắn cũng không biết đáp án là gì…Viên Lạc gợi ra cho hắn một vấn đề nan giải, lại càng nan giải hơn đối với Viên Liệt.

Viên Lạc cười lên đầy ẩn ý rồi xoay người bỏ đi…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.