Quốc Tướng Gia Thần Toán

Chương 78: Lời thề son sắt





Ân Tịch Ly chân chính trở thành kẻ cô độc, một tòa phủ Thừa tướng to lớn đến thế, ngoài lúc ăn ăn uống uống ở hậu viện khi thì hồ đồ khi thì thanh tỉnh cùng Tước Vĩ, chỉ còn lại mỗi đám hạ nhân ít ỏi hầu như chẳng có cơ hội trò chuyện gì với hắn.

Đa phần những hạ nhân của tướng gia đều nhận thấy Ân Tịch Ly rất nghiêm khắc, không dễ tiếp cận, người gì mà lúc nào cũng ca ca cẩm cẩm.

Những ngày đơn độc nối nhau qua được một tháng, Tịch Ly lúc này cơ hồ đang ở thời điểm nghiêm chỉnh nhất trong đời hắn, vào triều xử lý quốc sự, cẩn cẩn trọng trọng, về nhà liền trốn đi đọc sách, thỉnh thoảng cũng uống say một chút, nhưng không nói nhiều. Viên Liệt thường nhật đến uống rượu với hắn, cứ thấy hắn có điểm cô đơn, không biết vì sao hắn phải ép Trần Miễn đi, đối xử quá hà khắc với bản thân. Mà mấy ngày này trong triều thanh tĩnh, nhưng khắp nơi bên ngoài lại đồn đại sôi nổi.

Lui tới chẳng có gì khác hơn, ngoài chuyện Man vương ở Tây nam đang bành trướng.

Có người bảo Man vương thân chinh xuất quân, cùng đại tướng quân Tương Vân càn quét chư hầu phía Tây nam, gần nhất đến Miễn quốc cũng bị sang bằng, Tô Mẫn tựa hồ cố tình quy thuận, quan hệ các bên rất bất minh. Cứ thế, toàn bộ Man quốc trong vòng nửa năm ngắn ngủi hầu như phát triển lớn mạnh đến mức đủ sức đối đầu Nam Cảnh.

Mà khiến chư thần ngày càng hoảng loạn khôn xiết, ngoại trừ sự cường đại của kẻ khác, còn có hiện trạng Nam Cảnh.

Tình hình thể lực của Trần Tĩnh mỗi lúc một nguy kịch, hiện tại gần như đã không thể kham nổi trọn vẹn một buổi lâm triều, thân thể còm cõi đến biến dạng, gầy guộc rệu rã, còn đâu khí phách đế vương, cả ngày bám lấy Yên diệp túy sinh mộng tử​[107]​, kiểu này mà cởi long bào ra thì chẳng khác chi một cơ dân chạy nạn.

Quần thần chứng kiến lòng dạ rối bời, Trần Tĩnh lại còn ngày càng hồ đồ, rất hay nổi nóng trước những lời khuyên của trung thần, hầu hết chỉ tiếp thu lời Quế Thiếu Nghĩa nói. Hắn ngày ngày chuyên tâm nghiên cứu kế sách trường sinh bất lão, gần như si dại, toàn bộ việc đối nội đối ngoại đều giao cả cho Tịch Ly, Quý Tư và Viên Liệt.

Quý Tư bị Trần Tĩnh bức phát bệnh, kiên quyết đóng cửa cáo ốm không vào triều, Viên Liệt bận rộn thao luyện binh mã, bởi vậy trong triều đại thể quyền hành đều thâu tóm về tay Tịch Ly.

Tịch Ly là kẻ ưa nhàn nhã, cũng phải vận động tinh thần để xử lý thiên hạ đại sự, may mà hắn thông minh cần mẫn biết phân rõ nặng nhẹ, nhờ đó Nam Cảnh vẫn duy trì tốt đẹp được. Đến lúc này, toàn bộ bách tính Nam Cảnh chỉ còn biết mỗi Quốc tướng thần toán Ân Tịch Ly, đã quên mất vị hảo hoàng đế Trần Tĩnh kia của bọn họ.

Tịch Ly thuộc loại nói ít làm nhiều, miễn giảm thuế má, chủ trương thu nạp bách tính học rộng khắp nơi, phát triển thương nghiệp trừng trị tham ô, nguyên bản thiên hạ Nam Cảnh đã động tâm, vả lại sau khi Tịch Ly lên làm Thừa tướng, mưa thuận gió hòa dân tâm quy tụ. Hiện tại cả đám phản thần biên vương ngày trước hầu như rất ác cảm với Tịch Ly, nay cũng chú tâm lung lạc hắn, bởi vậy nhân tài tất thu được lòng dân trong thiên hạ, có dân tâm, được thiên hạ cũng dễ như trở bàn tay thôi!

Hôm nay, Tịch Ly tan triều, mới vừa bước vào phủ Thừa tướng chợt thấy Vương Du đại nhân ở Hộ bộ hớt hải chạy đến, tới trước mặt túm lấy tay hắn, “Thôi… Không xong rồi tướng gia!”

Tịch Ly bị hắn hù cho giật mình, từ khi hắn nắm quyền cao trong tay vẫn chưa gặp phải sự cố gì, sợ nhất chính là nghe ba chữ “không xong rồi”!

Vội hỏi, “Xảy ra chuyện gì?”

“Hoàng… Hoàng hà ngập lụt rồi! Lũ tràn đê vỡ đổ vào mười mấy châu thành phủ huyện ven bờ, hiện tại lương thực khẩn thiết, dân gặp nạn khắp nơi a!”

“Cái gì?” Tịch Ly nhíu mày băn khoăn, “Không thể nào, thời kì này Nam Cảnh không có khả năng gặp đại họa! Gần nhất cũng chẳng có mưa, sao lại vỡ đê được?”

“Cấp báo vừa mới đến!” Vương Du kéo hắn ra ngoài, chỉ thấy ba trăm tham báo khẩn quỳ trước cửa, toàn thân thoạt nhìn như thể mới ở chiến trường về, phá y lạn xam (y phục tả tơi) phong trần mệt mỏi, một kẻ rạp người dưới chân Tịch Ly, “Tướng gia, xin hãy cứu vớt hơn mười vạn dân gặp nạn ven bờ Hoàng hà!”

“Đứng lên hẵn nói!” Tịch Ly nhíu đôi chân mày, nâng hắn dậy, “Dạo gần đây không có mưa to, lượng nước ở Hoàng hà cũng bình thường, cớ sao lại lũ lụt gây họa?”

“Tướng gia chưa biết đó thôi!” Tham báo nọ khóc lóc hồi bẩm, “Khu vực Hoàng hà gần đây chẳng biết từ đâu quy tụ đến một binh đoàn yêu quái, gọi là Hoàng Y giáo. Bọn này đều vận trang phục đạo sĩ, áo vàng, chuyên dùng tà phép cổ thuật, hại người vô số sát nhân không chớp mắt. Bọn chúng có binh khí và đạn dược, lợi hại nhất là lôi hỏa đạn. Bọn chúng phá hủy đê điều, còn cho nổ thành trì gây tắc đường sông ở hạ lưu Hoàng hà, thế nên thượng nguồn ngập lụt, nạn dân không thoát được đành phải sống trong lũ.”

“Vô liêm sỉ!” Tịch Ly trợn trừng hai mắt, “Thực sự có việc này?”

“Nếu tướng gia không tin có thể phái người đi điều tra, ty chức phải liều chết mới thoát được!” Tham báo hai mắt đỏ hoe, “Hiện quân dân tự phát tại thành huyện tổ chức nổi dậy chống yêu giáo, thế nhưng trong thành thiếu trang thiếu lương, gặp hồng thủy bệnh dịch hoành hành khắp nơi, tướng gia mau phát binh cứu người a!”

Tịch Ly gật đầu, cho tham báo kia về Tướng gia phủ nghỉ ngơi, phái người gọi đầy đủ các nhâm đốc lo việc Hoàng hà và văn võ hữu dụng toàn triều đến.

Sự kiện này vừa truyền ra, kinh thành chấn động, cũng xuất hiện không ít nạn dân lưu lạc ồ ạt kéo đến trước nha môn kêu oan, sự việc xảy ra bất ngờ, khiến mọi người nhất thời chẳng kịp ứng phó!

Tại thư phòng Tướng phủ, Ân Tịch Ly quan sát đám đốc công Hoàng hà mồ hôi ròng ròng trước mặt, hỏi, “Các ngươi được phân công quản lý những phủ huyện châu thành kia, vì sao chưa bao giờ bẩm báo qua chuyện của Hoàng Y giáo?”

“Ách… Này…” Mấy gã đốc công liên tục toát mồ hôi lạnh, lau đầu đáp, “Việc này, đại nhân, bọn ta không biết nguồn cơn, Hoàng Y giáo nọ chỉ trong nháy mắt trở nên hùng mạnh, nhất định có hậu thuẫn!”

“A, không biết?” Tịch Ly sao có thể bị hắn lừa, cười khẩy hỏi, “Không biết? Chẳng phải các ngươi đã thương thuyết hảo với bọn chúng rồi sao, lúc đầu tưởng có lợi nên mới dưỡng bọn khốn kia, không ngờ thanh thế của người ta lớn mạnh rồi lại quay đầu cắn các ngươi một phát đi?”

“Việc này…” Đám đốc công tái mặt, không biết làm sao để biện bạch, việc các thế lực địa phương câu kết cùng đốc công chèn ép bách tính cũng là chuyện thường tình hay phát hiện, chỉ là bọn chúng không lường được Hoàng Y giáo cư nhiên lớn mạnh khắp vùng, lại còn lớn mật tạo phản.

“Quả thực vô liêm sỉ!”

Lúc này, ngoài cửa Viên Liệt dẫn đám võ tướng tiến vào, “Bọn ta đã điều tra xong, cả mười châu thành ở Hoàng hà bị lụt, Hoàng Y giáo hiện có ít nhất mười vạn người, thanh thế lớn mạnh đã khống chế phân nửa Hoàng hà lẫn bình nguyên trung bộ, chuẩn bị đối đầu với Nhạc Đô, bọn chúng tác quái ven bờ Hoàng hà quá nửa năm, cư nhiên chẳng ai dám bẩm báo! Thậm chí hiện tại đã đủ lông đủ cánh, ta không lôi sạch đám quan viên trên dưới ra chém là không được!”

“A?” Đám đốc công há to miệng, biết chắc đại nạn sắp giáng xuống.

Tề Diệc đã sớm tức giận, nhất chân lên đạp ngã một gã đốc công trong bọn.

Ân Tịch Ly nhìn quét qua đám đốc công kia, chỉ tay vào tên giữ chức quan cao nhất, đồng thời cũng là kẻ run rẩy dữ dội nhất, nói với Tề Diệc, “Tên này lưu lại hữu dụng, còn lại lôi ra ngoài, chém!”

“Ai…” Cả đám đốc công quẫn bách, “Ân tướng, bọn ta là mệnh quan triều đình, muốn giết bọn ta phải có chỉ dụ của hoàng thượng… A!”

Hắn chưa kịp dứt lời, Viên Liệt đã rút kiếm ra, chém gọn hắn.

Đám còn lại lấy làm bàng hoàng, nhóm tướng sĩ xông lên đem người giải ra ngoài trảm thủ.

Tịch Ly ngồi trên ghế cau mày, nghiền ngẫm vụ việc này… Làm sao để đi nước này đây?  Hoàng Y giáo tuyệt đối chẳng thể là bang hội thường dân phổ thông. Thứ nhất, muốn bách tính quay lưng với Nam Cảnh, trừ phi là dân chúng lầm than. Nhưng hiện tại Nam Cảnh sống sung túc mưa thuận gió hòa, bách tính ngày ngày an ổn tuyệt đối không có khả năng tác loạn, sợ chiến tranh còn không kịp nữa!

“Ta hỏi ngươi!” Tịch Ly nhìn tên đốc công đã sợ hãi đến thểu não tuyệt vọng nhũn như một đống bùn, “Hoàng Y giáo là do ai kiến lập nên?”

“Ách…Chúng ta không biết.”

Tịch Ly cười nhạt, “Ngươi còn không thành khẩn khai báo? Ta đem từng ngón từng ngón tay của ngươi chặt xuống ngươi tin không?”

Mấy tay võ tướng lân cận thầm le lưỡi, tuy Ân tướng này là quan văn, nhưng đích thực tính khí  ngông cuồng như võ tướng.

“Là… Là bọn vũ phu ác bá đứng đầu địa phương.” Đốc công trả lời.

Tịch Ly nghe xong khẽ nhíu mày, cảm thấy thất vọng, còn chưa bắt đầu đối ngoại đã nội chiến trước, bên trong mà khởi binh đao, kết cục được lợi sẽ là Man quốc.

“Phải chăng có kẻ xúi giục?” Vài quan văn hỏi, “Nếu chúng ta nổi lên nội chiến, hưởng lợi nhiều nhất chính là Man quốc!”

Tịch Ly khẽ lắc đầu, mặc kệ Man vương ra sao, hắn tin tưởng Tương Vân. Tương Vân vẫn còn là đại tướng quân của Man vương, hẳn sẽ không bỏ qua! Với nhân phẩm của Tương Vân, muốn hắn làm chuyện gây thương tổn đến hàng nghìn hàng vạn sinh linh vô tội, chẳng bằng cứ một đao giết hắn, cho dù Man vương không dám động đến mạng hắn, trừ phi hắn không còn là Tương Vân chân chính nữa!

“Hay là… Chúng ta đánh Man quốc trước, rồi hẵn cứu nạn thiên tai Hoàng hà?” Có một quan văn đề nghị.

Tịch Ly cau mày, còn chưa kịp khiển trách, đã nghe Viên Liệt phẫn nộ nói, “Đánh một trận với Man quốc mất tối thiểu vài năm, chờ đánh xong dân trong nước cũng chết cả rồi, ngươi đoạt nhiều đất như vậy để làm cái quái gì?!”

Tim đám quan văn co thắt co thắt, sợ hãi cấp kỳ im miệng.

“A!” Lúc này, lại có một quan viên nói, “Không bằng, chúng ta cũng dùng phương pháp tương tự thiết lập người đối phó Man quốc, khiến quốc nội của bọn họ cũng tử thương vô số, như vậy…”

Hắn còn chưa nói dứt, đã thấy trên mặt Tịch Ly tỏa ra hàn khí bức người, lập tức thu lời lại.

Tịch Ly lắc đầu, “Ngươi đối với Man quốc như thế, dù chúng ta có chiến thắng, thần dân Man quốc sẽ phục chúng ta hay xem chúng ta là cừu địch đây?”

Chúng thần hai mặt nhìn nhau, đều lặng thinh.

Tịch Ly đứng dậy, “Không được, cứu tế quan trọng hơn, xuống dưới chuẩn bị cả đi, chúng ta mau chóng xuất binh, ta và Viên tướng quân sẽ vào cung diện thánh.”



“Đại ca!”

Hai người vừa phân phó triều thần xong, Viên Lạc cấp tốc chạy tới.

“Thế nào?” Viên Liệt quay đầu nhìn hắn.

Viên Lạc nghiêm nghị nói, “Ta đi cho!”

Toàn thể mọi người sửng sốt, còn Ân Tịch Ly thoáng nhíu mày, “Ngươi đi? Vùng Hoàng hà địa thế biến hóa, hơn nữa dân phong ngoan cường, hiện tại tình trạng thiên tai chưa rõ ràng, ngươi lãnh binh?”

Viên Lạc gật đầu, “Đúng, hiện trong triều phong vân đột biến, nếu các ngươi đi hết, vậy trong triều không ai trấn thủ, nhỡ bị đoạt mất quyền lợi thì sao? Mặt khác, Man vương như hổ đói rình mồi, vạn nhất…” Viên Lạc nói, khựng lại đôi chút rồi tiếp lời, “Vạn nhất hắn thực sự muốn đoạt quyền đến phát rồ, chúng ta nào có thể mạo hiểm đúng không?”

Viên Liệt thở phào một cái, vỗ vai Viên Lạc, “Hảo! Quả nhiên là người nhà họ Viên ta, cơ trí can trường.”

“Kỳ thực…Ta có chút mục đích riêng.” Viên Lạc thành khẩn nói, “Ta muốn đánh thắng trận này, có chiến tích đủ để quay về cầu thân Linh nhi, chứ thế này mãi chẳng lay chuyển được nàng.”

Viên Liệt bị hắn đùa bật cười, quay đầu lại nhìn Tịch Ly, ra vẻ rất tự tin về Viên Lạc.

Tịch Ly mặt không biểu tình, chỉ xoay người đi lên, nói, “Xem xét tình hình rồi hãy tính.”

Viên Lạc và Viên Liệt đưa mắt nhìn nhau, đành đuổi theo.

Tịch Ly vừa đi, vừa lắc nhẹ trống bỏi, suy tư.

Thẳng tới cửa hoàng cung, Tịch Ly đứng lại, khoanh tay dừng trước cửa.

“Tịch Ly, sao không đi tiếp?” Viên Liệt nhìn Tịch Ly.

“Nga…” Tịch Ly quay đầu nhìn hai huynh đệ, “Trận này cứ để Viên Liệt đánh!”

Viên Liệt sửng sốt, Viên Lạc vừa lúng túng vừa đau lòng, “Tịch Ly, ngươi không tin ta a?”

“Trên phương diện đánh trận Viên Liệt có nhiều kinh nghiệm hơn, chúng ta phải hành sự cẩn trọng, tránh chịu thương vong lớn hơn! Về phía kinh thành, ngươi ở lại đây trấn thủ gia nghiệp giúp Viên Liệt đi.” Tịch Ly nói, mỉm cười vỗ vỗ Viên Lạc, “Nói cho cùng cũng là sản nghiệp của Viên gia, ngươi có thời giờ nên giúp cha gánh vác đôi chút a.”

Viên Lạc mấp máy miệng, nhìn Tịch Ly.

“Tất nhiên là!” Tịch Ly bổ sung, “Ta sẽ để Tề Diệc và Tiêu Lạc lưu lại giúp ngươi, còn có Viên lão tướng quân cùng Tề vương gia, cả Quý tướng nữa!”

Viên Lạc ngoài mặt gật đầu, trong bụng ngầm nghiến răng, Tịch Ly ra một chiêu thật độc, nguyên bản hắn nghĩ, bất luận lãnh binh hay thủ gia nghiệp đều có giá trị cả. Lãnh binh tất có chiến công lẫn binh quyền, thủ gia nghiệp cũng có thể thừa cơ soán quyền. Thế nhưng hiện tại lãnh binh không được, tại gia lại có nhiều người giám sát như thế, trước hết không cần nói đến ai khác, cha hắn ắc phải giúp Viên Liệt bảo toàn gia nghiệp. Tề Diệc thì hắn không ngại, nhưng Tiêu Lạc có thể làm khó hắn. Từ mưu lược đến tâm kế Tề Diệc đều kém bản thân hắn không ít, khả dĩ đối phó. Nhưng Tiêu Lạc văn võ song toàn, công phu hảo hơn nữa còn thông minh tuyệt đỉnh, trước giờ quan hệ với hắn ở mức không gần không xa, vì vậy rất dễ bị người kia thấu triệt, người kia lại có binh quyền!

“Ta…” Viên Lạc vẫn muốn nói.

“Như thế cũng tốt!” Viên Liệt nhất mực lo âu Viên Lạc đơn thân lãnh binh đánh trận, lần này cứ để hắn và Tịch Ly đi thêm một chuyến a.

“Quyết định vậy đi!” Ân Tịch Ly cùng Viên Liệt tiến cung diện thánh cầu thánh chỉ.

Hiện tại theo điều lệ của Nam Cảnh, mọi chuyện do bọn họ thảo luận trước đối sách rồi trực tiếp chuẩn bị tốt thánh chỉ, đem tiến cung để Trần Tĩnh đóng ngọc tỷ. Trần Tĩnh hầu như đến đầu óc cũng không dùng, hắn bị Quế Thiếu Nghĩa lường gạt thao túng, lại thêm uy lực của nha phiến, cả ngày đắm chìm với mộng tưởng trường sinh bất lão.

Tịch Ly và Viên Liệt vừa bảo muốn đi cứu trợ thiên tai diệt khấu, Trần Tĩnh cầu thiếu điều thắp hương niệm Phật, hắn chỉ mong Viên Liệt đi mau cho rồi! Dạo gần đây chẳng biết sao, hắn hèn nhát tột bật, mỗi ngày trông thấy Viên Liệt thần thái sáng lạng, lòng đố kỵ cộng thêm sợ đến phát hoảng.

Hai người thỉnh được thánh chỉ liền đi ngay, ra đại môn, Viên Liệt phẫn nộ lắc đầu, “Thật mất cả hứng đánh a, Trần Tĩnh cư nhiên bại hoại đến mức này!”

“Đế vương mà.” Tịch Ly lãnh đạm nói, “Nắm quyền khó tránh khỏi đi đến giai đoạn bảo thủ, ngươi hãy nhìn đó mà tránh a.”

“Đừng trầm trọng như vậy chứ.” Viên Liệt cười vỗ hắn một phát, “Ngươi sát cánh bên ta, thì làm sao có ngày đó được.”

“Ta đâu thể luôn ở cạnh ngươi.” Tịch Ly thản nhiên đáp một câu.

Viên Liệt biến sắc, “Có ý gì?”

Tịch Ly tiến lên phía trước, chẳng hề quay đầu lại, Viên Liệt chỉ thấy một dải tóc thật dài lay động trong gió, tiếng của Tịch Ly theo gió trở về, khẽ nói với hắn, “Hợp tan là nhân sinh thường tình, hợp nhờ duyên, tán cũng tại duyên, con người phụ thuộc duyên phận.”

“Viên Liệt ta tin tưởng nhân định thắng thiên.” Viên Liệt bước tới vài bước.

Tịch Ly cười lắc đầu, “Ngươi tin không, kẻ càng thích ứng với mọi hoàn cảnh càng như nước chảy thành sông, càng muốn nhân định thắng thiên thì con đường phía trước càng trắc trở.”

“Vì sao?” Viên Liệt khó hiểu.

“Một kẻ thấy đường, một kẻ không nhìn thấy!” Tịch Ly cười nhàn nhạt, “Thấy được chướng ngại đầy đường dĩ nhiên sẽ đi cẩn thận, không trông thấy cứ tưởng đường xá bằng phẳng đỉnh đạt mà đi, kết cục ngã cũng thảm.”

“Luôn luôn có ngoại lệ, ta sẽ hết sức cẩn trọng! Ta Viên Liệt tin tưởng nắm giữ được hạnh phúc của bản thân!” Viên Liệt nghiêm túc, “Sau này ngươi không được rời đi!”

Tịch Ly chỉ tay lên trời, “Ngoại trừ lão thiên gia, còn có một người, ngươi vĩnh viễn không thể thắng được!”

“Ai?” Viên Liệt lạnh lùng.

Tịch Ly tự chỉ vào ngực, “Ta!”

Viên Liệt á khẩu.

Tịch Ly đưa tay vỗ nhẹ hai bên mặt hắn, “Cho nên, ngươi nên hảo quý trọng.”

“Ngươi nói trân trọng ngươi, hay là duyên phận?” Viên Liệt bắt kịp Tịch Ly, đưa tay cố tình ngẫu nhiên đụng phải cánh tay hắn, cơ hồ muốn hai tay chạm vào nhau.

Nhưng tay của Tịch Ly mãi vẫn không bắt được, Viên Liệt nhíu mày, nắm thẳng lấy cổ tay Tịch Ly, “Nếu có ngày lão Thiên gia thực sự muốn tước đi những gì ta yêu, ta cũng sẽ dốc sức tìm lại.”

Tịch Ly nhìn hắn một hồi lâu, gật đầu, “Ân, ngươi nhớ kỹ điều đã nói hôm nay, ta sẽ chờ xem.” Nói đoạn, mỉm cười rời đi.

Viên Liệt mau chóng bắt kịp, hai người sóng vai mà đi, nhưng đã quên mất, Viên Lạc vẫn đứng ngơ ngác tại cửa cung, nhìn hai người rời xa, tự nghiền ngẫm tư vị khổ sở quen thuộc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.