Quy Khứ Huề Hồng Tụ

Chương 1



Canh ba, ánh trăng lạnh lẽo, gió thổi bay tấm rèm lụa.

Đêm cuối tháng tư, có dấu hiệu trời sắp mưa.

Ào ào, róc rách, dưới mái hiên, hàng chuối tây thanh thanh thở dài.

Ta không thích trời mưa.

Khi còn nhỏ, mỗi lần đến ngày mưa, tỷ tỷ và ta lại tìm chỗ tránh mưa khắp nơi, chịu đói chịu lạnh là chuyện nhỏ, nhưng đáng sợ nhất là, vào ngày mưa chúng ta còn yếu ớt hơn cả phi trùng, sự bảo hộ duy nhất cũng bị cuốn trôi trong làn nước mưa.

Tỷ tỷ đã rời bỏ ta trong một đêm mưa như thế.

Từ đó, mỗi lần trời đổ mưa, ta lại tìm một nơi thật an toàn, để chính mình có thể ẩn núp thật tốt.

Có lúc là núi hoang cây khô, có lúc là mộ dã phế miếu, thậm chí là chuồng bò chuồng ngựa mùi hôi ngút trời… Ta chỉ là, trước giờ không đến nơi nào có con người. So với trời mưa, ta càng không thích con người hơn.

Con người rất hiểm ác, còn đáng sợ hơn nhiều so với thú dữ.

Nhưng mùi của họ lại thơm ngọt như vậy, hơn nữa lúc họ tương tư động tình, sẽ có một hương vị mà chính họ cũng không biết, đó là một mùi hương lạnh ấm vô pháp miêu tả, giống như mùi hương Ma Vực nở rộ giữa đêm khuya.

Đây là tỷ tỷ nói với ta, nàng nói nàng đã từng hưởng qua.

Nàng nói hút hương khí này vào, có thể khiến chúng ta trở nên mỹ mạo hơn.

Nhưng cái gì mới là “mỹ” đây?

Trong mắt ta, tỷ tỷ rất đẹp.

Có lẽ trong mắt con người, chúng ta vô cùng xấu xa, không thể dung.

Tỷ tỷ thường ra ngoài vào ban đêm, mỗi lần trở về đều mang theo thần tình trôi nổi, phảng phất như mới từ cực lạc trở về.

Nàng nói mùi thơm này lạ lùng lại công hiệu, mà tu vi của nàng cũng tiến triển thần tốc hơn ta rất nhiều.

Ta cũng thèm nhỏ dãi hương khí trong truyền thuyết ấy, nàng lại trách mắng ta, nói ta không được noi theo.

Ta rất nghe lời nàng, cho dù sau khi nàng chết, ta cũng vẫn nhớ kỹ.

Lại rất lâu rất lâu sau, lâu đến mức ta cơ hồ đã quên mất.

Thì ta lại ngửi được mùi hương kì dị kia, lần đầu tiên.

Đó là một đêm tháng tư, trong căn nhà hoang phế mà ta đang trú.

Cuối xuân canh ba, cảnh vật yên tĩnh.

Ta đang trong giấc mộng thì bị tiếng người xì xào bàn tán đánh thức, không ngờ cũng có người đến nơi hoang vắng này.

Đây là một hàn lâm đệ cũ nát lâu năm, chủ nhà lụi bại khó khăn. Mấy năm trước một hồi đại hỏa, khiến cả tòa nhà cháy sạch, chỉ còn lại hai gian thiên ốc. Có một vị là Phùng viên ngoại mua mảnh đất này với giá rẻ, không quá nửa tháng, bạo bệnh mà vong. Phùng gia ngại mảnh đất nhiều tai ương bất tường[1], mấy công tử kế thừa cũng không ai muốn, nên nơi này trở thành hoang phế, không người trông giữ.

Nguyên bản là phúc ấm con cháu đầy nhà, hậu nhân Hàn Lâm không biết cách gìn giữ, Phùng gia tham lam vô nghĩa, khiến chính mình bị mất đại hảo gia nghiệp, lại đổ lên đầu thần quỷ âm dương.

Ta một mình ở tại nơi đây, không ai quấy rầy.

Tiếng xì cào bàn tán truyền từ mái hiên nơi ta đang cư trú tới, cùng với một mùi thơm mê người lạ lùng… Tuy đây là lần đầu tiên ngửi được, ta lại biết, nhất định chính là mùi vị ấy, đây chính là Ma Vực hương trầm luân mê người mà tỷ tỷ nói đến.

Ta nghe thấy tiếng nói ôn nhu của nam tử.

“Yến Nương, chờ ta có được công danh, nhất định sẽ danh chính ngôn thuận thú nàng qua cửa, chấn chỉnh Mạnh gia, không phụ nguyện vọng của Hàn Lâm.”

Tiếng nữ tử thẹn thùng, gọi hắn một tiếng Mạnh lang, tựa hổ oanh nhi.

Mùi thơm mê người càng nồng đậm, tiếng nói nam nữ dần thấm đi, chỉ còn lại tiếng thở gấp.

Ta nhìn xung quanh mái hiên, xuyên qua cây chuối tây xanh rợp, thấy hai thân thể cuốn vào nhau, quần áo tán loạn trên đất.

Ta nhìn thấy tấm lưng trần trụi của nam tử, thân thể thond ài, mái tóc dài đen nhánh tán loạn.

Hắn còn trẻ tuổi lại tuấn tú.

Trên người hắn tản ra hương khí mà chính hắn cũng không biết, tình dục càng tăng, hương thơm càng ngọt ngào.

Ta cúi người, hút thật sâu, như si như túy.

Từ đó về sau, rất nhiều đêm, nam tử và nữ tử đó, lại hẹn hò dưới mái hiên nơi ta trú.

Ta biết nữ tử là tiểu thư Tôn gia, đại phú hộ trong thành, nam tử là hậu nhân của Hàn Lâm, là người dạy học tại Tôn gia. Mỗi lần đến, nữ tử đều dùng áo choàng trúm kín lên đầu, lặng lẽ tới, rồi lại lặng lẽ đi.

Hắn nhìn nàng đi, một người bồi hồi dưới mái hiên, lưu luyến thẫn thờ, hoặc thở ngắn than dài.

Ta ẩn mình dưới trăng nhìn hắn, nhè nhẹ từng chút từng chút, rút khí tức của hắn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.