Quỷ Thê

Chương 11



Tần Tiêu một mực ở trong phòng không có đi ra ngoài qua, từ cửa sổ nhìn ra bên ngoài, hắc y nam tử vẫn ngồi ngay ngắn bên ngoài, nhắm mắt suy nghĩ.

Tần Tiêu không biết mình thiếp đi lúc nào, đợi cho tiếng mở cửa vang lên, hắn mới bị kinh tỉnh, mở ra mắt, hắn thấy được nam tử đang bưng theo đồ ăn vẫn còn bốc hơi đi tới.

Tóc nam tử rất dài, có lẽ không muốn làm cho Tần Tiêu kinh hãi lần nữa, hắn dùng tóc mình che khuất mặt, nhưng như vậy ngược lại khiến Tần Tiêu càng thêm kinh hãi.

Tóc dài đến thắt lưng cộng với thân thể cao to cường hãn, mặt trầm tẩm ở trong bóng râm, xem không xác thực, hướng Tần Tiêu từng bước một đi tới, khiến hắn cảm giác nam tử cực giống đại hào "Trinh tử" .

Tần Tiêu trừng lớn mắt ngơ ngác nhìn hắn đi tới, nhưng nam tử sau khi bỏ thức ăn xuống, nói một câu ăn cơm đi liền xoay người rời đi.

Nhìn đến thân ảnh hắn rời đi, thái độ đạm mạc khiến Tần Tiêu cảm thấy không đúng.

"Nữ nhân áo trắng hôm nay là ai?"

Thanh âm không lịch sự như thế tự nhiên thoát ra khỏi cổ họng, Tần Tiêu là người lên tiếng cũng bị doạ nhảy dựng, câu nói kia không giấu được ngữ khí nén giận khiến hắn chấn kinh, như vậy rõ ràng không giống chính mình nói.

Nam tử dừng lại bước chân, tựa hồ không thể xác định lời này có phải Tần Tiêu nói hay không bởi vậy chần chờ một thoáng mới xoay người, đưa ra khuôn mặt Tần Tiêu không nhìn thấy, mà hắn lại có năng lực nhìn được Tần Tiêu.

"Ngươi phải biết biết nàng là ai. . ."

"Ta nói cái gì ta cũng không biết!" Mỗi lần nam tử nói như vậy, hắn liền giận.

Nam tử lặng yên, ở một khắc này, Tần Tiêu có thể cảm giác được hắn lộ ra bất đắc dĩ, nhưng cuối cùng vẫn trả lời︰"Nàng gọi là Bích Nhan."

"Ân."

"Là ta. . . Từng là vị hôn thê . . ."

"Cái gì?"

Tần Tiêu kinh ngạc từ trên giường đứng lên.

Nam tử tựa hồ lâm vào trong hồi ức, thanh âm trở nên mờ ảo không xác định.

"Nguyên bản ta muốn cưới Bích Nhan làm vợ, nhưng sau này ta gặp gỡ Ngôn Hoa ── cũng chính là ngươi. Cho nên ──"

"Nói cách khách, ngươi vì Ngôn Hoa liền hủy hôn ước với Bích Nhan?"

"Có thể nói như thế. . ."

Tần Tiêu đột nhiên sáng tỏ áo trắng nữ tử vì cái gì lại hận hắn như thế ── không đúng, là hận Ngôn Hoa!

"Ngôn Hoa, tính ra là người thứ ba. . ."

"Không phải!" Ngôn ngữ nam tử đột nhiên trở nên kịch liệt, "Ta và Bích Nhan ngoại trừ hôn ước thì không có gì khác, sau khi ta yêu Ngôn Hoa, đã cùng Bích Nhan nói rõ quan hệ. Mặc dù lúc đầu Bích Nhan không đồng ý giải trừ hôn ước, nhưng cuối cùng nàng đã chúc phúc chúng ta..."

Nói thì như thế, nhưng từ thái độ hôm nay của nữ tử áo trắng đối với hắn, tựa hồ kết quả cũng không như nam tử nói.

"Vậy sau này Ngôn Hoa rời khỏi , ngươi vì cái gì không cùng Bích Nhan kết hôn?"

Bọn hắn đứng chung thoạt nhìn rất xứng đôi, liền giống như là trời sinh một đôi, khiến người không thể không ca ngợi. . .

"Ngôn Hoa. . ."

Nam tử cuối cùng nhìn thẳng Tần Tiêu, thanh âm trầm thảm, ức chế tình cảm.

"Ngươi thật sự hy vọng ta cưới Bích Nhan làm vợ?"

Tần Tiêu không hiểu sao nghẹn họng, nhưng hắn cuối cùng vẫn quật cường nói︰"Đương... Đương nhiên. . . Các ngươi thoạt nhìn giống như là một đôi do trời sinh. . . Với lại. . . Các ngươi đều là quỷ. . ."

Mặc dù chỉ thấy qua một lần, áo trắng nữ tử dù giống như thiên tiên, nhưng nàng mười phần cũng là quỷ như nam tử. . . Bởi vì nàng có thể ở trong nháy mắt làm móng tay dài ra. . . Tựa như quỷ quái trong truyền thuyết.

Một trận gió thổi tới, Tần Tiêu ngẩng đầu, mới thấy nam tử đã biến mất, chỉ có đồ ăn còn nằm trên bàn chứng tỏ hắn đã ở đây.

Tần Tiêu chạy ra tìm, vẫn như cũ không thấy thân ảnh của nam tử.

Vì sao?

Mờ mịt bên trong vườn hoa, chỉ còn lại một mình cô đơn trong căn nhà gỗ nhỏ thì trong lòng nảy lên chua sót.

Sợ hãi bên ngoài khủng bố của nam tử, nhưng là từ khi nào, thân ảnh của nam tử làm cho hắn thấy an tâm?

Không thấy thì, sẽ kìm lòng không được đi tìm, xuất hiện thì, ánh mắt luôn dừng lại trên người hắn. . .

Tìm tìm, vẫn tìm không thấy, mệt mỏi đứng ở tại chỗ, ánh mắt hơi rát, đầu mũi ê ẩm, thanh âm muốn thoát ra khỏi miệng nhưng lại bị hắn nuốt vào trong bụng. . .

Không thể kêu. . . Tuyệt không thể gọi tên hắn. . .

Tựa như giải khai mật ngữ, chỉ cần kêu ra tên của nam tử, hắn liền thật sự không thể ly khai.

Nhưng là trong lòng, vẫn đang lặp lại tên đó, cái tên tự nhiên mà biết.

Xích Trụ.

Bụng đói, liền đem đồ ăn đã lạnh ăn vào.

Không biết qua bao lâu, lại đói , nhưng là nam tử vẫn không có xuất hiện, dĩ vãng, luôn ở lúc hắn cảm giác đói hay mệt thì nam tử đều đem đồ ăn ngon đến, tựa như là con trùng torng bụng hắn, biết hắn nghĩ gì.

Nhưng hiện tại, hắn đói đến môi đều khô ráo, nam tử vẫn chưa xuất hiện.

Kể từ thời khắc nam tử biến mất, Tần Tiêu không có mở miệng tìm kiếm, mà vẫn ngồi ở ngoài phòng, ở vị trí nam tử từng dừng lại để chờ đợi. . .

Chờ đợi cái gì hắn biết nhưng hắn vẫn cường ngạnh không chịu thừa nhận.

Bụng trống trơn kêu không ngừng, đang cố gắng phân tán lực chú ý để mình không cảm thấy đói thì khoé mặt đột nhiên thấy cái gì, hắn kinh hỉ ngẩng đầu︰"Ngươi trở về. . ."

Thanh âm cuối cùng của hắn trôi đi khi nhìn thấy người đi tới.

Xuất hiện ở trước mặt hắn, không phải thẩn ảnh màu đen, mà là nữ tử áo trắng đã xuất hiện lúc nãy.

Lần này, nàng vẫn như cũ mặc áo trắng, xinh đẹp không nhiễm bụi trần, mỹ đến động lòng người.

Nàng mang theo nụ cười mỉm tuyệt diễm, từng bước một đến gần hắn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.