Quỷ Vương Thứ Phi: Toàn Hệ Triệu Hồi Sư

Chương 21: Tiểu hồ Ly muốn ra tay




Liễu Tường Phong im lặng không có nghĩa là hắn dễ bị bắt nạt. Nếu không nể tình Nạp Lan Trạm Hải đã từng vào sinh ra tử với mình, làm sao có thể tha thứ cho Nạp Lan Tử Oanh vũ nhục nữ nhi của hắn như vậy. Ánh mắt Liễu Tường Phong lộ ra ánh sáng lạnh lẽo sắc bén, khoát tay, gằn từng tiếng: “Từ nay về sau, Liễu gia ta không có quan hệ gì với Nạp Lan gia nữa. Một ngày nào đó, nếu Nạp Lan gia gặp nguy, các ngươi đừng mơ tưởng muốn ta ra tay. Xin mời đi cho, Liễu gia không chào đón khách nhân như các ngươi.”

Dứt lời, cánh tay kia của hắn phất lên, ý bảo: Đuổi khách!

Sắc mặt Nạp Lan Trạm Hải đã đen sầm, vốn tưởng mình đến từ hôn, hôn ước không còn, giao tình quá khứ vẫn tồn tại. Liễu gia là cành cao mà người người đều muốn trèo lên, hắn không muốn cắt đứt quan hệ thân cận kia với Liễu gia.

Ai có thể ngờ sự việc sẽ trở nên như vậy.

Hắn vốn còn có điều muốn nói, Nạp Lan Tử Oanh lại phát ra một tiếng hừ lạnh, dõng dạc nói: “Hừ, đừng có cười chết người. Chỉ là một Liễu gia, chẳng thể một tay che trời. Nhìn Liễu gia ngươi không phải người già yếu thì cũng là một đám phế vật. Liễu gia chẳng qua chỉ có thế. Không phải cấp bậc của ngươi là Thần vương triệu hồi sư thì ngươi cũng chẳng có gì lợi hại.”

Khóe miệng Liễu Hồ Nguyệt hung hăng co rút vài cái. Đầu óc Nạp Lan Tử Oanh này rốt cuộc chứa cái gì? Còn dám ngang nhiên coi rẻ quyền uy Liễu gia, xem ra hôm nay không xé miệng nàng ta, nàng liền không biết mình họ gì. Tức thời, Liễu Hồ Nguyệt đẩy Liễu Tường Phong ra, bóng dáng nhanh như tia chớp. Mọi người chỉ thấy một bóng người xẹt qua, sau đó liền nghe thấy tiếng kêu của Nạp Lan Tử Oanh: “A...”

”Ai là người già yếu, ai là phế vật? Ta đánh ngươi, đánh ngươi, đánh chết ngươi! Cho ngươi bắt nạt chúng ta, cho ngươi không biết phân biệt!”

”Bịch bịch bịch...” Liễu Hồ Nguyệt ngồi trên người Nạp Lan Tử Oanh, giơ cao nắm tay nhỏ đánh như mưa xuống khuôn mặt xinh đẹp của nàng ta, mỗi một lần xuống tay đều dùng hết sức. Điều này làm cho Nạp Lan Tử Oanh vốn không đề phòng bị đánh đến mắt nổ đom đóm.

Phượng Dật Hiên đứng một bên, hưng phấn giơ hai nắm tay, hét to: “Hiền thê, đánh nàng thành viên thịt tròn tròn.”

”Tiểu thư, tiểu thư...” Nạp Lan gia ở một đầu cơ hồ đã lộn xộn. Mà người Liễu gia nhìn thấy một màn như vậy, vốn muốn đi qua khuyên Liễu Hồ Nguyệt nhưng lại bị Liễu lão phu nhân ngăn cản. Bà cũng cho rằng nữ hài tử như Nạp Lan Tử Oanh nên bị hung hăng dạy dỗ như vậy, bằng không Liễu gia bọn họ chẳng phải bị người ta nhạo báng sao?

Những kẻ đánh về phía Liễu Hồ Nguyệt đều bị tinh thần lực của Liễu Tường Phong đánh trở về, vốn không thể đến gần Liễu Hồ Nguyệt.

Những cao thủ Nạp Lan gia thuê vốn không đủ liếc mắt, bởi vậy cũng chỉ có thể nhìn Nạp Lan Tử Oanh bị Liễu Hồ Nguyệt ngồi đánh.

Nạp Lan Trạm Hải sốt ruột cầu xin tha thứ: “Tường Phong huynh, ta biết việc này là lỗi của Nạp Lan gia ta. Nữ nhi còn nhỏ không hiểu chuyện, mong Tường Phong huynh đại lượng tha cho hài tử này!”

”Còn nhỏ không hiểu chuyện?” Liễu lão phu nhân lên tiếng, ánh mắt lạnh như băng của bà dừng trên người Nạp Lan Trạm Hải: “Liễu gia ta không phải là một đám người già yếu sao? Bây giờ Nạp Lan gia làm sao, nhìn người của mình bị đánh mà không định xuất thủ cứu Nạp Lan tiểu thư sao? Chẳng lẽ Nạp Lan gia uy phong lẫm liệt không có năng lực cứu Nạp Lan tiểu thư?”

Ngực Nạp Lan Trạm Hải bỗng nhói lên. Mười hai năm trước, Liễu lão phu nhân dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn hắn. Mười hai năm sau, Liễu lão phu nhân vẫn dùng ánh mắt đó nhìn hắn như trước. Chuyện này đối với Nạp Lan Trạm Hải mà nói chính là sỉ nhục lớn nhất cả đời người.