Quỷ Y Vương Phi: Độc Sủng Chiến Vương Gia

Chương 216: Tập hợp đủ hai đồ vật



Tử Dạ mở trừng hai mắt."Cái kia ngươi đoán thử coi."

Nhạc Thiên Tuyết cũng là không muốn để ý tới hắn. Nói ra: "Ngươi đã nói như vậy. Ta liền có một chút yên tâm. Có thể an tâm dưỡng thương."

Tử Dạ nhìn xem nàng. Cau mày."Dưỡng thương."

Hắn sờ nên mạch đập cảu nàng. Cái kia khí tức quả thật là yếu đi không ít.

Hắn lúc này chính là giận tái mặt."Ai làm tổn thương ngươi đấy."

Nhạc Thiên Tuyết cũng là không nói lời nào.

Tử Dạ cái này nổi giận."Vừa rồi ngươi nói... Không phải Thời Thịnh đó chứ. Ngươi dừng tại huyền tộc ít nhất cũng phải nửa tháng. Nửa tháng này đều không dưỡng tốt tổn thương. Hơn nữa ngươi còn có đan dược nữa. Có thể thấy được ngươi là bị thương nặng hơn rồi."

Lúc này. Tử Dạ đã là dị thường tức giận. Hận không thể lúc này liền đi giết chết Thời Thình.

Nhạc Thiên Tuyết liếc mắt nhìn hắn."Ai bảo ngươi không chịu nói cho ta biết. Bằng không. Ta về sau ngay cả mình là chết như thế nào cũng không biết đây."

Tử Dạ lạnh lùng nói: "THời Thình sao có thể đến nơi này. Về sau có ta bảo vệ ngươi. Nhìn hắn có thể hay không động tới một cọng tóc của ngươi."

Nhạc Thiên Tuyết hít một tiếng. Nói ra: "Vậy cũng thôi đi. Ngươi còn có mười hai vũ cơ phải bảo vệ cơ."

"Cái kia mười hai vũ cơ sao có thể so với ngươi được." Tử Dạ thì thào nói ra. Tại trong lòng cũng là hạ quyết tâm. Nhất định không thể lại để THời Thình lại làm tổn thương Nhạc Thiên Tuyết nữa.

Nhạc Thiên Tuyết nhịn không được cười lên một tiếng. Cũng không đem lời này cho là thật. Nói: "Được rồi. Vậy trí đại sư như thế nào rooif. Ta nghĩ muốn đi thăm ông ấy một chút."

Nếu như Tử Dạ không chịu nói. Nàng liền đi thăm Trí đại sư một chút. Vậy nhất định có thể biết rõ ông như thế nào.

Hơn nữa còn có về chuyện của mẹ nàng...

Tử Dạ nhẹ nhàng lắc đầu. Nói ra: "Hắn đang bế quan. Ta cũng một thời gian này không thấy ông ấy rồi."

"Cái kia không có sao chứ." Nhạc Thiên Tuyết cũng có chút lo lắng. Dù sao bế quan này cũng là một công việc. Một khi có cái gì sai lầm. thì chính là có chuyện không hay.

Hơn nữa biết trí đại sư bị thương nghiêm trọng như vậy. Nhạc Thiên Tuyết hôm nay lo lắng như vậy cũng là bình thường.

Tử Dạ nói: "Không cần phải lo lắng. Ông ấy trên phương diện này rất có kinh nghiệm. ông ấy đã lớn tuổi như vậy rồi. Ít nhất cũng bế quan vài chục lần rồi."

Nhạc Thiên Tuyết lúc này mới yên tâm một chút.

Ân Tô Tô lừa nàng. THời Thình muốn giết nàng. Đến nay mà nói. Cũng chỉ thấy trí đại sư là đáng tin cậy mà thôi

Nàng sau đó nghĩ đến một sự kiện. Còn nói: "Vậy ngươi giúp ta liên hệ một người. Ta lúc trước vội vàng chốn khổi bị đuổi giết. Cũng không liên lạc được với hắn."

"Liên hệ với ai." Tử Dạ đương nhiên là cam tâm tình nguyện. Chỉ cần là chuyện của nàng.

Người mà nàng nói chính là: "Thanh Dương."

Tử Dạ ánh mắt hơi đổi. Bất quá hắn cũng là đáp ứng.

Sau đó hắn rời đi. Thiên Tuyết mặc dù là ăn no rồi. Bất quá nàng dù sao cũng chưa có dưỡng thương tốt. Hiện nay liên như vậy.

Nàng phân phó cung nữ một câu. Chính là đã ngủ. Cái này một giấc ngủ. Nàng cũng là đi ngủ ba ngày bà đêm.

Ba ngày sau khi tỉnh lại. Chính là trông thấy Tiểu Bao Tử đập vào mắt mình đnag ngủ gà ngủ gật.

Nàng ngủ ba ngày ba đêm. Cái kia tinh lực cũng hồi phcuj rất nhiều. Hiện nay một điểm cũng không cảm thấy mệt mỏi. Nàng hơi động một chút đứng dậy. Tiểu Bao Tử cũng là lập tức liền đứng dậy.

"Tỷ tỷ." Tiểu Bao Tử lúc này liền dị thường hưng phấn."Thật sự là quá tốt. Tỷ không có chuyện gì chứ."

"Này làm sao rồi. Ta làm sao có thể có chuyện gì." Nhạc Thiên Tuyết cũng là cảm thấy kỳ quái. Nàng cũng không biết ngủ bao lâu.

Tiểu Bao Tử vươn ba ngón tay. Nói: "Tỷ thế nhưng là ngủ ba ngày ba đêm. Đệ gọi tỷ thế nào cũng không tỉnh. Sợ là tỷ xẩy ra chuyện gì."

Nhạc Thiên Tuyết trong nội tâm ấm áp. Không nghĩ đến tiểu hài tử này lại làm cho mình ấm áp trong lòng. Lại có thể như thế quan tâm chính mình.

Nàng sờ lên đầu Tiểu Bao Tử. Nói: "Ta chỉ dưỡng thương mà thôi. Không có chuyện gì đâu."

Tiểu Bao Tử cũng là buông lỏng một hơi." phương pháp dưỡng thương của tỷ tỷ cũng thật là kì quái. Bất quá tỷ tỷ tỉnh lại là tốt rồi. Ta sợ hãi tỷ không có tỉnh lại."

Nhạc Thiên Tuyết nói: "Ta không có chuyện gì. Ngươi vẫn trông coi ta."

Hắn nhẹ gật đầu. Nói ra: "Đúng vậy . mỹ nam Tử Dạ nói. Bảo là Trí đại sư xuất quan. Tỷ tỉnh liền nói cho tỷ biết. Ta vẫn trông coi tỷ. Không nghĩ đến đợi lâu như vậy."

Nhạc Thiên Tuyết lấy lại tinh thần. Không nghĩ đến nghe thấy trí đại sư nhanh như vậy liền xuất quan.

Nàng vội vàng rửa sạch mặt mũi một chút. Liền tranh thủ thời gian đi tìm Tử Dạ.

Cái này mới vừa vặn đi ra ngoài. Nàng liền gặp được chỗ góc cua có người đi tới.

Nàng dừng lại. Định nhãn vừa nhìn. Phát hiện người nọ chính là trí đại sư.

Chỉ tiếc lúc này đây Trí đại sư nhìn già đi không ít. Quả thật là như theo lời Tử Dạ nói. Đại nạn thời gian nhanh đã đến rồi(sắp chết đấy).

trí đại sư cũng là trông thấy nàng. Cũng là tiến đến. Nói: "Tuyết nha đầu."

Nhạc Thiên Tuyết trực tiếp liền đứng ở cửa ra vào đợi trí đại sư. Nàng cười hắc hắc. Nói: "Đã lâu không gặp. Giờ mới nhìn thấy Trí đại sư."

trí đại sư liền thuận đường đem nàng kéo đi vào. Cung nữ liền mang trà nên cho hai người. Mà Tiểu Bao Tử trông Nhạc Thiên Tuyết hồi lâu. Hiện nay cũng là không chịu nổi đành đi ngủ.

May mắn nghe thấy trí đại sư nói chuyện vẫn có vài phần trung khí. Hắn biết Nhạc Thiên Tuyết đến. Chính là không nhịn được Xuất quan đến tìm nàng.

Tử Dạ nói. Nhạc Thiên Tuyết bị THời Thình đả thương. Bất quá bây giờ xem ra. Nhạc Thiên Tuyết coi như là bình thường. Nhìn như không có bị thương nghiêm trọng.

Hắn câu nói đầu tiên chính là hỏi: "THời Thình lão nhân kia quả thật là muốn giết ngươi rồi."

Nhạc Thiên Tuyết cũng là muốn nhắc tới chuyện này. Không nghĩ đến Trí ddaij sư lại nói trước. Cái kia thật đúng là bớt việc.

Nàng gật đầu. "Đúng vậy. Nhưng mà trong lời nói của Tử Dạ cũng thời Thịnh đều có điểm kỳ quái. Vậy ông không bằng nói thật cho ta biết."

Trí đại sư nghe vậy thâm trầm sắc mặt. Sau đó liền hít một tiếng."Cũng thế. Họa này chính là không tránh khỏi."

Hắn tiếp theo nói tiếp: "Mạng của ngươi cùng người ngoài không giống nhau. Mà vừa vặn. Chiến liên Thành mệnh cũng là như thế. Có thể nói như vậy. Hai người các ngươi mệnh là tương khắc nhau."

Nếu như THời Thình muốn giết Nhạc Thiên Tuyết. Vậy hắn cũng biết được tâm tư của Thời Thịnh là gì rồi.(anh còn giết chị lần nữa, hại chị bao lần đến cuối cùng hồn tiêu phách tán may mà về sau còn thu hồn về được).

Nhạc Thiên Tuyết nhíu mày: "Không có khả năng. THời Thình mới có gặp ta một lần. Cũng không biết giờ sinh của ta(bát tự)Vậy làm sao mà biết được đây."

"Không phải. Hắn ở đây lúc ngươi sinh ra đã biết rồi." Nghe thấy trí đại sư nói.

"Cái gì." Nhạc Thiên Tuyết cũng là không tưởng được.

"Hắn đã sớm biết mạng của ngươi. Huống hồ ngươi cùng mẹ ngươi lại giống nhau như vậy. Đoán chừng hắn vừa thấy ngươi. Là cũng đã biết rõ về người rồi." Nghe thấy trí đại sư nói qua."Mạng của các ngươi. Thật đúng là tránh không khỏi a..."

Nhạc Thiên Tuyết trầm sắc mặt. Nói: "Chẳng lẽ thật sự phải tin vào mạng số sao."

"Chuyện này. Ngươi phải tin. Ta đã từng thấy qua một người. Cũng là mệnh số tương khắc. Cuối cùng hai người chỉ có thể là lưu lại một người. Cuối cùng nàng kia đem cơ hội sống hco nam tử mình yêu. Mà còn ngươi. Ngươi bây giờ cùng Chiến liên Thành lúc đó chẳng phải cũng cùng tịa một nơi. Hắn hiện trong một bộ dáng. Đoán chừng hai người các ngươi cũng sẽ giống như hai người kia. Chỉ có thể chọn một."

Cho nên lúc đó THời Thình mới có thể hạ sát thủ. Dù sao Chiến liên Thành là đồ nhi của hắn. Không cso cái gì có thể quan trọng hơn đồ nhi của mình.

Nhạc Thiên Tuyết mím môi. Nói: "Như thế. Không còn có biên pháp khác à."

"Không có. Căn bản là không ai có thể cải biến mạng của mình." Trí đại sư nói.

Coi như là hắn tu đạo nhiều năm như vậy. Cũng là không thể.

Nhạc Thiên Tuyết lòng trầm xuống. Nguyên bản nàng là không tin đấy. Nhưng mà hiện tại đã có tiền lệ. Chẳng lẽ thật sự không có biện pháp nào tránh khỏi sao

Nàng hỏi: "Cái kia lúc trước một nam một nữ là ai."

Trí đại sư nhẹ nhàng lắc đầu: "Việc này ngươi không cần biết. Ngươi là được sinh ra vào ngày âm. Nếu như THời Thình hiện tại xuất thủ. Vậy ngươi cũng không cần trở về cùng một chỗ với Chiến Liên Thành. THời Thình nhất định sẽ bảo hắn biết đấy. Chiến liên Thành người nọ dã tâm bừng bừng. Hắn nghiệp lớn của mình. Biết được chọn ngươi hay vẫn là chọn chính hắn."

Điểm này. Trí đại sư cũng không biết. Phàm là có một chút nguy hiểm. Hắn cũng là không muốn Nhạc Thiên Tuyết mạo hiểm.

Nhạc Thiên Tuyết ánh mắt tối trầm. Nói: "Ta đã biết. Cải biến mệnh cách mà nói. Cũng chỉ có ân Tô Tô một người có thể làm được."

trí đại sư nghe Tử Dạ đã từng nói qua người này. Hắn trầm giọng nói: "Ân Tô Tô người này giảo hoạt. Làm sao sẽ giúp ngươi. Nàng mặc dù là hậu nhân Viên Gia. Bất quá nàng nếu như muốn cải biến mệnh cách. Cải biến thiên mệnh mà nói. Vậy khẳng định là nàng muốn mất mạng. cái giao dịch này căn bản không có lợi. Nàng sẽ không đáp ứng ngươi đấy."

Nhạc Thiên Tuyết lúc này cũng liền không có biện pháp. Dù sao nàng hiện tại nghĩ đến cũng liền có nhiều chuyện như vậy.

trí đại sư thở dài một hơi. Nói: "Nếu là ta biết rõ. Lúc trước liền thật sự đem Chiến liên Thành giết đi..."

"Nghe thấy trí đại sư nói. Cái này chính là mặt tối bên trong." Nhạc Thiên Tuyết nói ra. Cũng là lạnh nhạt.

Coi như là hiện tại biết rõ tình huống này. Nhạc Thiên Tuyết cũng chưa từng hối hận. Nếu quả thật chính là phải tin mạng của mình. Nàng cũng không tin. Không có đến cuối cùng một khắc. Nàng sẽ không nhận thua đấy.

Nàng sau đó chính là muốn nói chuyện về cây quạt. Cầm đi. trí đại sư không biết cái kia là vật gì. Vẫn có chút nghi hoặc. Nhạc Thiên Tuyết liền mở mắt ra nhìn ông. Nói ra: "Đây chính là cây quạt mà đại sư muốn tìm."

trí đại sư vừa nhìn. Phía trên kia quả thật là có mấy cái lỗ nhỏ. Hoàn toàn chính xác đây là cây quạt mà ông muốn tìm.

Hắn một lúc sau chính là kích động. Tiếp nhận: : "Ngươi là từ đâu mà tìm được."

Nhạc Thiên Tuyết liền kể chuyện tại Hoàng Lăng. Nghe vậy trí đại sư liền lại là lạnh mặt."Không nghĩ đến lão Hoàng Đế lại có thể không biết xấu hổ như thế. May mắn hiện tại cũng là có thể cho mẹ ngươi được yên nghỉ. Bằng không. Mẹ ngươi thật đúng là chết không nhắm mắt."

"Lão Hoàng Đế vì chuyện này mà mặc bênh. Bất quá... Lão Hoàng Đế cũng bởi vậy đối với cha ta hạ thủ."

trí đại sư nói: "Ngươi đây không cần quá mức tự trách. Lão Hoàng Đế rất là giảo hoạt. Coi như là lúc này đây không ra tay đối với cha ngươi. Về sau cũng sẽ hạ thủ mà thôi."

Nhạc Thiên Tuyết gật đầu. Cũng là bình tĩnh lại.

Nàng hỏi: "Đại sư. Vậy bây giờ đã tìm được cây quạt. Tông cuốn không biết ở nơi nào. Cái kia như thế nào mới được."

Nhạc Thiên Tuyết ngược lại là muốn biết hoàng cungtieenf triều kia như thế nào. Không biết tôn chủ kia có phải hay không là muốn tìm thấy cái này

trí đại sư cười hắc hắc. Có chút đắc ý."Bọn hắn đều đang tìm tổng quyển kia. Kỳ thật tông quyển chính là được dấu trong Chùa Nghìn Phật tháp."

"Nghìn Phật tháp." Nhạc Thiên Tuyết nhíu mày."Cái kia... Đại sư bây giờ đã tập hợp đủ được hai đồ vật rồi."

"Đó cũng là công lao của ngươi." trí đại sư nói ra."Tông quyển là thời khắc cuối cùng hoàng đề tiền triều giấu tở Nghìn Phật Tháp. Cũng chỉ có ta biết rõ. Không nghĩ đến cái này trăm năm về sau. Bọn hắn vẫn tại các nơi tìm được tông quyển kia. Cũng là buồn cười."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.